Bọn chúng đưa tôi tới một gian phòng như phòng họp quanh bao bọc chấn song. Giữa nhà bày một chiếc bàn dài với mấy chiếc ghế gỗ dẻ, sàn lát gỗ thông đánh bóng. Qua chấn song cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy đường phố Santa Monica Boulevard bên dưới. Đoàn xe ôtô nối đuôi nhau tất bật. Mấy tay tài xế đâu có biết tôi đang bị tù oan. Nếu biết chăng nữa cũng chẳng có ai đếm xỉa đến tôi. Và dù có ngó ngàng tới cũng không giúp được gì.
Phòng họp không có nhà vệ sinh. Ở đây chỉ có một cái gạt tàn bằng nhôm, trên miệng ống đậy một chiếc đĩa nông đựng đầy cát. Khi tôi nhấc chiếc đĩa lên, nhìn vô ống chụp trống rỗng, tôi ngồi xuống và “xả” vào trong đó. Tôi muốn mắc cầu nhưng ráng nhịn chờ cai tù cho phép mới được.
Tôi chờ cả mấy tiếng.
Mãi đến khuya không thấy ai vô ra trong phòng. Tôi ngồi bên cửa sổ nghĩ mình thật điên rồ sa chân vào chỗ tối tăm này trong khi mấy đứa con tôi ở nhà đang trông ngóng.
Tôi ngồi nhìn mặt trời lặn, ánh đèn ôtô chiếu sáng. Tôi đấm tay vô cửa quát lớn tiếng một lúc nhưng không thấy ai chạy lại, cũng không nghe ai lên tiếng. Tôi biết đây là một cách nhằm lung lạc tinh thần.
Vậy mà có hiệu quả tức thì.
Chiều xuống hình bóng Mouse hiện về trong trí tôi. Hắn đã từng chịu năm năm trong một xà lim còn tồi tệ hơn chỗ này. Ớ đây tôi còn đuổi theo bóng tối và những giấc mơ để ngăn chặn Mouse không được giết mấy tên điên rồ định giao nộp hắn cho bọn cớm.
Tôi nhớ lại thằng con Jesus đang nói chuyện. Nhớ con bé Feather khóc thét mỗi khi nhìn cha bỏ đi.
Tôi chợt nghĩ Marlon đang gặp chuyện không may. . Biết đâu hắn đã chết. Betty thì bặt vô âm tín mà tôi thì không nghe thấy tăm hơi giờ này nàng ở đâu. Tôi chỉ nghe nói những chuyện bán tin bán nghi từ cửa miệng Saul Lynx và một tấm séc đề tên Marlon nhận được món tiền năm ngàn đô la. Rõ ràng bọn cớm giữ tấm séc. Tôi có gì bọn chúng có thứ đó.
Lúc này tôi vẫn chưa hiểu gì cả.
Bọn cớm bước vào vừa lúc tôi hết mắc cầu. Bụng tôi như có trái banh gỗ lăn trong đó. Mồm miệng khô đắng. Bao tử hết cồn cào, êm ru.
Bọn cớm có ba tên. Tên nhỏ con mặc quần xám, áo sơ mi trắng xắn khỏi khủy tay xương xẩu. Hắn đeo kính gọng vàng, nước đa mỏng, trắng như sữa, nổi gân xanh đầy mặt. Một tên cớm mặc đồng phục đen, quần áo ủi thẳng nếp. Hắn kẹp mũ dưới tay trái theo lôi nhà binh. Thân hình hắn cao ráo, cân đối và đầy vẻ tự tin. Tóc và mắt màu nâu tương phản với sắc da tái nhợt.
Tên cớm thứ ba khiến tôi chú ý hơn. Hắn cao khoảng mét chín, vai rộng, tóc đỏ, tướng ra vẻ phách lối khiến tôi nhớ lại Bruno Infram. Hắn mặc quần xanh đậm trang phục cảnh sát, còn áo sơ mi trắng may rất khéo. Hắn mặc áo để hở cổ.
Trông hắn có vẻ tất bật. Hắn đưa mắt liếc nhìn tôi chớp nhoáng rồi nhìn xuống sàn, rồi lại nhìn về phía tôi. Hắn muốn cười nửa như thân mật nửa muốn cười nhạo.
Nếu chẳng may nhìn thấy anh chàng này cùng đi trên đường phố chắc tôi phải băng qua bên kia để tránh.
“Styles đến”, - anh chàng khổng lồ, mặt tỏ vẻ hốt hoảng nói, - “Cảnh sát trưởng Styles đến”.
Cảnh sát trưởng.
Tôi nhìn qua, anh chàng vừa tới mặc quần xám tay xách chiếc va li nhỏ. Hắn đặt xuống bàn và mở ra, bên trong là chiếc máy thu băng. Hắn lôi cuộn dây điện đựng trong hộp ra cắm vào ổ điện dưới cửa sổ hướng ra đường.
Tôi đang trù tính lợi hại. Cho dù anh chàng này to lớn cỡ nào chỉ cần một cú đá nhắm vô hạ bộ cũng đủ hạ gục hắn tại chỗ. Bộ đồng phục còn để cách chỗ hắn mấy bước. Hắn có với tới được không? Chỉ có trời mới biết! Với tôi, con đường duy nhất là phải thoát khỏi nơi đây và đưa mấy đứa nhỏ trốn đi nội đêm nay. Vé máy bay đi New York hoặc Hawaii tám chục đô một người, tôi có thể nhờ vả John được. Nội trong tối nay tôi phải ra đi thôi.
Còn anh chàng nhỏ thó kia thì sao? Tay cảnh sát trưởng phải ra về trước rồi tới nhân viên theo sau. Tôi tính quay lại tìm anh chàng ban nãy. Chẳng may hắn la lối om sòm thì sao?
Tay cảnh sát trưởng Styles có thể đoán ra ý dịnh tôi đang nghĩ trong đầu, hắn đã nhìn thấy tôi đưa mắt dò xét từng tên.
“Ngồi đây, Rawlins”, - gã nói. Gã rút khẩu súng ngắn nòng 45 trong túi ra, trông giống như khẩu súng đồ chơi.
“Mời ngồi”, - gã nhắc lại.
Tôi kéo ghế ra ngồi.
Gã ngồi trên mặt bàn bên phải rồi đặt khẩu súng ngắn ngang trước mặt tôi.
“Tôi không thể chấp nhận người của tôi bị hăm dọa”, gã nói.
“Dạ ngài nói đúng”, - tôi nhanh miệng đáp như biết mình có lỗi, cố dằn cơn giận trong từng tiếng.
Gã nhếch mép cười một cách thỏa mãn vì tôi có thái độ tỏ ra biết điều với một ông lớn.
Tôi tìm mọi cách làm vừa lòng hắn bởi hắn đang nắm tôi trong tay, chuyện đó chẳng có gì đáng xấu hổ. Bình thường hắn muốn hành hạ, bỏ tù hoặc giết tôi tùy ý hắn. Tôi vẫn hiên ngang nhổ vào mặt hắn. Nhưng chợt nghĩ lại ai sẽ nuôi con tôi? Ai sẽ còn tồn tại để trưng ra bằng chứng tôi đã chống lại tội ác của hắn?
“Khá lắm”, - gã nói. Hắn đặt tay trên vai tôi tưởng đâu cả một khối xi măng ướt đè lên. - “Thôi thì ráng hợp tác với ta, mọi chuyện không đến nỗi tồi tệ như trước kia đâu”.
Tôi cố dằn lại mấy chữ “Dạ thưa ngài” đang mắc nghẹn trong họng. Nếu tôi còn ra vẻ sợ sệt, hắn sẽ làm tới, bọn phách lối thường là vậy.
“Mi tới chỗ nhà Cain để làm gì?” - Hắn gằn giọng
“Tôi đến tìm Elizabeth Eady”.
“Ai vậy nhỉ?”
“Đó là một phụ nữ. Có một ông tên là Saul Lynx - nói rõ hơn L- Y- N- X - nhờ tôi đi tìm”.
“Tìm để làm gì?”
“Tôi chỉ nghe nói lại nàng bỏ việc, bà chủ đang trông tìm nàng trở lại. Tay luật sư Lynx cần gặp Betty để đề nghị cho nàng hưởng trợ cấp nghỉ việc hay gì đó”.
“Ông không tin có chuyện đó sao?”.
“Tôi chẳng biết là thế nào…”, - tôi nói.
Ngay tức thì tay cảnh sát trưởng nhón chân lên đâm một cú móc hiểm độc ngay trước ngực tôi.
Tôi bị đấm một cú hỏng chân kéo theo cả chiếc ghế. Tôi loạng choạng bật nhào ra phía sau đập vô tường, toàn thân bẹp dí như con rệp.
Toàn thân bất động, tim tôi như ngừng thở. Tối nghe có tiếng kêu rống như con ngỗng đực.
“Lại đây, Rawlins”, - tay cảnh sát trưởng nói. Gã chộp lấy vai tôi kéo giật ngược lên.
Anh chàng nọ còn đang mày mò với chiếc máy thu băng. Tên cớm trang phục chỉnh tề đứng ở tư thế nghiêm ngay trước cửa. Không có ai chạy lại giúp tôi. Cho dù gã có đánh cho tôi chết cũng không ai nhúc nhích được nửa bước.
“Để tôi kéo ghế lại cho ông ngồi”, - tay cảnh sát trưởng mở lời.
Gã đặt tôi ngồi xuống ghế xong rồi quay lại ngồi chót vót trên bàn.
“Ông định tới nhà Cain có việc gì?”
“Lynx nhờ tôi…”, - tôi lại ho vì mắc đờm. Tôi phải ho một hồi, gã Styles không để ý chuyện đó. Gã ráng chờ cho xong cuộc đối chất.
“Lynx ứng trước hai trăm đô la nếu tìm thấy Eady”, - tôi khai ra hết. - “Tôi cho là hắn nói thật. Làm gì có chuyện gian dối trong việc này được”.
“Làm sao biết được”, - Styles nói xen vào.
Nhìn thấy gã đưa tay chống cằm, tôi đưa hai tay lên đầu và ngang ngực - tôi chẳng thấy gì gọi là xấu hổ cả.
“Còn Albert Cain thì sao?”, - Styles hỏi.
“Ai vậy kìa?” - tôi hỏi lại, tôi cảm thấy chột dạ.
“Tay này nhiều tuổi rồi”, - Styles nói - “Lão chết cách nay mấy tuần”.
“Tôi chả biết gì về tay này”, - tôi đáp - “Không nghe Lynx nói gì về lão. Tôi chỉ nghe hắn kể bà chủ nhà muốn gặp người giúp việc. Tôi chỉ cố làm sao kiếm đủ tiền trả tiền thuê nhà thôi. Tôi thấy chẳng có gì sai quấy khi nhận làm vụ này”.
“Ông không biết gì về chuyện Albert Cain?”
“Tôi chả biết”.
“Vậy mà tay này… tay, tay này…”, - gã búng tay cố nhớ ra tên.
“Lynx”, - tôi nói.
Styles nhếch mép cười. Tôi nhìn thấy hắn cười thật, cái cười thân thiện - một trong những nét rùng rợn nhất của những tên sát thủ chuyên nghiệp là lúc nhìn thấy hắn cười. Hắn tưởng đâu, nếu tôi chịu quy phục tinh thần hắn sẽ được thăng hoa.
“Lynx”, - gã nhắc lại - “Có phải hắn sai ông tới nhà Cain?”.
“Không phải. Hắn nhờ tôi đi tìm Elizabeth Eady, chỉ có vậy thôi”.
“Bà chủ nhà giàu có kia đang cần tìm người, nhưng tại sao ông lại tìm tới chỗ này”. Hắn lý luận như đứa trẻ lên ba.
“Tôi nghe Lynx kể là hắn không biết tên bà chủ nhà. Hắn kể lại có một tay luật sư thuê hắn”.
“Luật sư nào?”. - Một nụ cười nham hiểm thoáng hiện trên nét mặt gã Styles.
“Tôi chả biết. Không nghe hắn nói”.
“Vậy hắn nói những gì?”
“Hắn muốn tìm cho ra nàng Betty”.
“Betty à? Ông biết mặt chưa?”
“Tôi biết. Biết từ lúc tôi còn nhỏ. Lâu lắm rồi, lúc còn ở Texas”.
“Vậy là ông tìm tới nhà Cain. Ông biết nàng đang giúp việc ở đây sao?”.
“Hai mươi lăm năm qua tôi chưa một lần gặp lại Betty”.
“Vậy ông có thể đoán biết nàng Betty này hiện đang ở đâu”. - Gã cố làm ra vẻ nửa tin nửa ngờ. Tuy nhiên nếu tôi đoán không nhầm thì hắn đang cần tìm hiểu mọi chuyện về nàng Betty.
“Thưa ngài, không ạ”.
“Nếu ông không biết gì về nàng, không thấy mặt mũi nàng đâu suốt mấy chục năm trời, sao ông lại nhắm tìm tới nhà Cain?”.
“Tại vì tấm séc”, - tôi nói nhỏ.
“Ờ, tấm séc”, - gã nói - “Ông cho tôi biết tấm séc đó ông lấy đâu ra?”.
“Tôi tìm thấy ở nhà Marlon… ở phố Hooper”
“Phố Hooper à?”, - Styles lầm bầm nói trong miệng. Nét mặt còn vẻ hồ nghi.
Tôi nhớ lại chỗ gian nhà xí - chỗ tôi đã quỳ xuống bên cạnh vết máu của Marlon đã khô đặc. Hãy giữ hắn, thâu lời khai của tôi vào máy thu băng. Có lẽ hắn biết tôi nói dối hắn. Mạng sống tôi giờ đây như ngàn cân treo sợi tóc.
Tất cả đều im lặng.
Tôi đếm thời gian trôi qua theo từng cơn đau nhói ở vùng ngực.
Chợt Styles cất tiếng - “Cám ơn sự hợp tác chân thành của ông, ông Rawlins. Tôi sẽ về kiểm tra lại lời đối chất”.
Cảnh sát trưởng Styles vui vẻ đứng dậy, vừa bước ra chợt gã quay lại như còn nhớ ra điều gì. Không nghe gã nói năng gì, tôi đoán gã sắp đưa nắm đấm vô cằm tôi. Tối hôm đó tôi chịu một cú đấm vô cằm lúc nằm trong xà lim chỗ giam mới.
Tôi đau nhức cả vùng ngực, cánh tay và phía sau ót. Một cục u sưng ngay trên chỗ chấn thủy, đau nhức một bên hông. Gã đánh đập tôi lúc tôi đã đi ra ngoài.
“Ông không sao chứ?”
“Ờ, không sao cả”, - tôi đáp.
Tôi biết có người đang đứng bên giường. Hắn mặc chiếc áo sơ mi màu xám, chiếc quần cùng một màu, thắt dây lưng đen. Tội đang nằm sấp nhưng tôi có thể đoán được hắn trông như một anh chàng hướng đạo sinh vạm vỡ đáng được mang huy hiệu tưởng thưởng. Buồn cười thay lúc đó tôi muốn bật ra tiếng cười - thật đáng tội nghiệp.
“Ôi! Mẹ kiếp!”.
“Tôi gọi bác sĩ cho ông nhé?”
“Để cho tôi gọi máy đi mà”. - Tôi năn nỉ.
Anh chàng hướng đạo sinh ngồi xổm xuống ngay giữa lối đi, hai tay bó gối. Tôi nhìn kỹ mới thấy mặt tên da trắng có vẻ bối rối.
“Để tôi gọi bác sĩ giúp ông”, - gã nói.
Nhìn vẻ mặt gã buồn xo tôi hoảng sợ. Tôi có thể biết trước cái chết trong ánh mắt gã.
“Nhờ ông”, - tôi nói - “Cho tôi gọi vài cuộc có sao đâu”.
Gã đứng ngay dậy bước tới chỗ cửa xà lim rồi khép lại và bước đi.
Gần bên giường có chỗ làm vệ sinh. Tôi ngửi có mùi hôi. Tôi đang mắc đi cầu mà không dám bởi vô đó ngồi tôi sẽ trút hết cả nửa bụng ra đó..
Chỗ này chuyên giam người. Hai bên là hai xà lim, sàn xi măng. Nhìn quanh chỉ có mỗi mình tôi. Còn mấy tên kia chắc đã chết khi đang bị thẩm vấn. Nghĩ tới chuyện đó tôi muốn bật cười tôi cảm thấy đau nhức tới dưới chân.
Chấn song sắt lạnh ngắt. Tôi rất thích cái cảm giác đó. Tôi áp sát hai gò má vô song sắt lạnh ngắt. Lúc này tôi muốn bỏ ngang nhiệm vụ được giao. Nhưng không, tôi đang cần tiền.
“Ông Rawlins phải không?”. - Chàng hướng đạo sinh vừa quay lại.
“Tên anh là gì?”, - tôi hỏi.
“Connor”, - hắn đáp - “Ông không sao chứ?”
“Cho tôi gọi máy được không, Connor?”
Hắn há hốc miệng, cười và nói - “Được, được chứ”.
Hắn bỏ đi, lát sau trở lại cùng hai tên cớm tay cầm dùi cui.
Tôi nhìn thấy một buồng điện thoại ở ngay lối đi hành lang tráng xi măng ngay bên ngoài xà lim. Tôi gọi liền về nhà. Chuông reo tới ba mươi hai lần mới có người nhấc máy.
Sau đó tôi gọi qua nhà Horns. Con bé Feather và Jesus đang ở đó. Tôi nói chuyện với Jesus nó không trả lời tiếng nào.
Feather đang cầm máy hỏi tôi “Bố bị kẹt xe hở?”.
“Ờ, con”. - Tôi trả lời một cách ngậm ngùi.
“Trên đầu con có một trái anh đào, bố ơi. Nhìn nó ngộ lắm, Juice muốn chộp lấy con không cho, mặt nó méo xẹo”. - Con bé Feather cười.
“Bố thương con, cưng ạ”, - tôi nói.
“Ơ, bố ơi ông Horn đây nè”.
Tôi báo cho gã hay tôi bị bắt nhầm, tôi mong được về nhà sớm. Tôi chắc là hắn chẳng hiểu chuyện gì nhưng không sao, bởi tôi còn chưa hiểu huống hồ hắn. Tôi chỉ cầu mong hắn coi sóc mấy đứa trẻ giúp tôi.
Tôi gọi tiếp qua chỗ Mouse.
Etta nhấc máy nhanh miệng nói “Alô”.
“Etta hở?”
“Kìa Easy, có chuyện gì vậy?”
“Bọn cớm nhốt tôi ở Beverly Hills đây. Mouse có đấy không?”.
“Raymond đang gặp chuyện rắc rối đó, Easy”.
“Cậu ấy còn ở nhà không, Etta?”.
“Không. Hắn đang tìm cho ra kẻ đòi giao hắn cho cảnh sát. Hắn lại nổi khùng nữa rồi. Hắn chọc giận thằng nhóc La Marque, tôi đang lo không biết hắn có còn giở trò gì nữa không?”.
“Để tôi đi tìm hắn chừng nào…”
“Anh định đi thật à?”
“Tôi sẽ nói chuyện với Faye Rabinowitz trước. Cô có số điện thoại của con bé mà”.
“Để tìm lại xem”, - nàng vừa nói. Tôi nghe được đầu bên kia từng tiếng động một, lôi ngăn kéo ra, tiếng lục lạo giấy tờ. Tôi có thể hình dung thấy nàng đi xuống dưới nhà bếp. Có lẽ giờ này nàng còn mặc áo ngủ, trên đầu quấn chiếc khăn mù xoa.
“Nó đây rồi. Nhưng sao bọn chúng lại bắt giam anh làm gì?”
“Tôi sẽ kể cho cô nghe, Etta”.
“OK. Đây rồi”.
Đây là một cuộc trao đổi theo lối Axminister. Đây chính là lý do vì sao luật sư riêng của Mouse không xếp hắn vô vụ án với mức độ nhẹ. Bà phục vụ cho Hiệp hội ACLU và Hiệp hội NAACP. Tôi mong bà sẵn sàng đến giúp tôi.