Sáng hôm sau tôi đang lái xe qua Beverly Hills. Đường xe Loma Vista Drive sạch bóng và đẹp mắt. Ước gì tôi giàu có và được sống trong những ngôi nhà đồ sộ vừa mới chạy ngang qua. Ý tôi muốn nói nếu tôi là một công dân da trắng thì sẽ được vô đó ở. Tôi không biết họ lấy đâu ra lắm tiền thế. Những ngôi nhà dư thừa quá nhiều chỗ ở, bãi cỏ rộng mênh mông tha hồ thả gà vịt chăn. Càng tới gần nhà càng phình rộng ra hơn, tôi cứ tưởng mình đang lái xe lạc vô xứ sở thần tiên.
Tôi chạy xe tới trước ngôi nhà trên cổng đề “Lãnh địa Bervely”, vừa Lúc đó một người gác dan bước ra. Tôi dừng lại kéo cửa kiếng xuống.
“Ông cần việc gì ạ?”, - người đàn ông đầu hói đeo kính cất tiếng, tôi đoán gã hỏi cho có vậy thôi. Hắn có nhiệm vụ là ngăn chặn những kẻ không có phận sự được vô ra chỗ bọn nhà giàu ở. Hắn là một kẻ tôi mọi làm thuê cho bọn da trắng theo lệnh chủ ngăn chặn những kẻ hạ tiện dù là đen hay trắng không được xâm nhập tới đây.
“Ờ, ờ”, - tôi thong thả đáp - “Tôi cần gặp một bà tên là…” tôi ngần ngừ một lúc, thò tay vô hộc đựng đổ lấy ra một tờ giấy ghi tên tuổi. - “Để xem, ờ mà đây rồi. Sarah Clarice Cain. Hiện ở tại địa chỉ số hai phố Meadowbrook Circle”.
“Đưa cho tôi xem”. - Tên tôi mọi da trắng chìa tay ra đỡ lấy, tôi quăng lại vô trong hộc xe.
“Xin lỗi”, - tôi nói - “Đây là chuyện riêng”. Tôi thường tung ra cái chiêu này đối phó với bọn da trắng.
“Tôi không thể cho ông vô đây bởi vì…”
“Anh không thể chận tôi lại ngoài này”, - tôi nói xen vô. - “Đây là đường đi công cộng. Anh tránh ra”.
Tôi rồ máy cho xe chạy ào tới trước. Tôi nhìn theo kính chiếu hậu thấy tên gác dan bỏ đi vô trong bót gác. Thôi thế cũng xong. Tôi chả cần ai muốn biết tôi mới vừa đi tới.
Biệt thự của Cain, bề ngoài tường rào song sắt sơn màu hồng trông như chốn thần tiên. Ngôi nhà nằm ở trên đồi dốc thoai thoải, cỏ mọc phủ đầy lối đi xen kẻ với những hàng cây ăn trái. Công trình xây dựng nằm ở vị trí trung tâm với những hàng cột dựng đứng bao quanh nhìn từ xa tưởng như một khối đá hoa.
“Ông đến có việc gì ạ? - một giọng nói phát ra từ trong máy.
Tôi nhìn qua, ở gần cổng ra vào có gắn thêm một loa phát thanh. Lúc xe tôi trờ tới, tín hiệu báo động phát ra ngay.
“Ông đến có việc gì ạ?” Cũng một giọng nói đó phát đi.
“Tôi cần gặp bà Sarah Clarice Cain”.
“Ông đang làm trong ngành nào ạ?”
“Tôi cần gặp trao đổi với bà chủ”, - tôi nói. Không nghe tiếng người máy robot, tôi nhắc lại - “Bàn về chuyện Marlon Eady”.
“Ông định là…”, - tôi nghe đầu kia hỏi lại. Rồi lại nói “Mời ông vào”.
Cánh cổng được kéo qua một bên, tôi cho xe chạy thẳng theo một lối riêng vô trong nhà. Tôi nhìn qua bên phải là một hàng rào cây trường xuân ngăn bớt tiếng xe. Bên trái là sân cỏ hướng về phía bức tượng tạc theo lối Hy Lạp mà nếu đứng ngoài đường sẽ không nhìn thấy.
Lối đi dành riêng cho xe chạy men theo một đường vòng, xe ra vô có chỗ đậu tránh nhau và khách dừng lại mở cửa xe bước xuống ngay trước cửa nhà.
Nhìn ngôi nhà đồ sộ ba tầng lầu không thể gọi đó là một căn nhà bình thường. Những hàng cột đá hoa dựng hai bên cửa trước quanh tường lát kính trong suốt. Đứng bên ngoài nhìn thấy cầu thang dẫn tới mấy tầng lầu phía trên. Ở ngay lối cửa ra vô ngoài hành lang lát đá màu hồng.
Tôi không ngạc nhiên khi nhìn thấy một phụ nữ Negro bước ra mở cửa. Nước da một màu nâu nhưng có vẻ nhạt hơn. Tàn nhang lốm đốm quanh chiếc mũi hếch. Hiếm khi được nhìn thấy một phụ nữ da đen lại có cái mũi hếch cho dù tôi không có cảm tình vì lối tiếp đón ngạo mạn của nàng tôi lại muốn tìm hiểu nàng kỹ hơn.
“Chào em”, - tôi mở lời, nhìn vẻ mặt tươi cười, có lẽ nàng cũng rất mến tôi.
“Chào ông”, - nàng đáp. Không một chút cảm xúc. Nhìn nàng mặc chiếc áo đen trông có vẻ như nàng là người giúp việc nhà, nhưng nhìn đôi bông tai lòe loẹt, loại hàng may đo đắt tiền như là hàng siu. Tôi đoán nàng phải là một nhân viên nhưng phải làm ra bộ như thế đó.
“Tôi có thể gặp bà chủ nói chuyện được chứ?”
“Giờ này chưa được, bà Cain chưa thể tiếp khách lúc này”. - Nàng nói như một người da trắng, giọng nói không có vẻ nhà quê. - “Ông vui lòng viết giấy để lại, tôi sẽ chuyển đến tay bà”.
Tôi nghiêng đầu ra trước liếc nhìn trộm.
“Thôi khỏi”, - tôi đáp cụt ngủn.
“Sao vậy?”, - nàng có vẻ giận dỗi.
“Nhờ em nói lại với bà chủ nếu có muốn gặp tôi để bàn chuyện Marlon Eady và mấy tấm séc đề tên hắn thì sắp xếp đến đây gặp tôi ngay. Tôi không thích ngồi trên ghế nệm tiện nghi hay thứ gì khác. Tôi đứng chờ tại đây, đến lúc gặp được bà chủ”.
“Ông đã nói lại… Với… Ông Eady chưa?”, - nàng hỏi lại tôi.
“Cái đó còn tùy”, - tôi đáp.
“Tùy chỗ nào?”.
“Cô em biết mặt hắn không?”.
“Hắn có người chị làm việc cho chúng tôi. Chị ta vừa mới nghỉ việc”.
“Chúng tôi là sao?”.
“Tại đây, tại chỗ nhà này nè” - nàng đáp, vẻ mặt lớ ngớ.
“Ta đang nói về nàng Betty, có phải vậy không?”.
Mắt nàng chớp chớp. “Ông biết Elizabeth à?”.
“Tôi có thể gặp để nói chuyện với bà chủ được chứ?”.
Tôi nhìn cánh mũi nàng phập phồng, mắt tròn xoe. Trông nàng thật xinh. Tôi nói: “Em trả lời giùm được không?”.
“Ông cũng vậy chứ?”.
Nàng có vẻ ngờ ngợ trước lời ứng xử của tôi. Nàng tưởng đâu tôi là một quái vật định cắt cổ hay giết nàng.
“Ông đợi đấy”, nàng nói như ra lệnh rồi đóng sầm cửa lại.
Tôi đứng chờ độ năm phút, thầm nghĩ không biết đã có bao nhiêu người đóng sầm cửa vô mặt tôi như vậy. Tôi nhẩm tính được hai mươi ba lần, có được vài lần nhìn thấy cửa lại mở ra, tôi chợt cười thầm.
Hôm nay mới được nhìn thấy một phụ nữ da trắng chính tông. Bà đã ngoài bốn mươi với mái tóc thưa - hoe vàng ngả màu bạc trắng - lốm đốm. Nhìn vẻ mặt bà có vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi bà còn rất đẹp, nhưng thoáng một nét buồn. Gương mặt bà có nét như những nhân vật nữ thuộc thế giới bên kia trong truyện của chị em nhà Bronte.
“Ông cần gì ạ?”, - tôi tưởng bà đang nói với người đứng sau lưng.
“Có phải bà Cain?”. - Tôi để ý nhìn chiếc nhẫn vàng trên tay bà.
“Có mấy bà lận. Tôi là bà Hawkes”, - bà vừa nói. Bà tự giới thiệu tên mà như đắng cả miệng.
“Vậy là tôi đã hỏi nhầm, thưa bà. Tôi cần gặp Sarah Cain”.
“Vậy sao?”.
“Có phải bà?”.
“Sau khi lập gia đình tôi không còn lấy tên đó nữa. Tên tôi là Hawkes - bà Hawkes”.
“Thì ra… em là Sarah Cain?”.
“Tên bà ấy là Hawkes”, - một anh chàng vẻ mặt nhợt nhạt bước tới đứng gần bên vừa lên tiếng. Hắn có thân hình cân đối, cằm nhẵn thín không một sợi râu.
Nhìn hai người như bà con thân thích.
“Arthur”. - Nàng vỗ đùi reo lên. Arthur xích lại gần hơn, cách nửa bước sau lưng.
“Tôi tôi là nàng Cain”, - nàng vừa nói “Ronald Hawkes là tên người cha của Arthur đây”. - Nàng nghĩ sao lại nói thêm vào “Ông ta không ở đây nữa”.
“Ông ấy vẫn còn là cha của tôi”, - Arthur nói, hắn muốn nhắc mẹ nó nhớ chớ không phải là tôi.
Đang nói, Sarah Cain chợt như chăm chú tập trung tư tưởng. “Còn ông là ai, thưa ông”.
“Thưa bà tôi là Rawlins. Tôi là… bạn cũ của Marlon Eady”.
“Thế à”, - nàng nhếch mép cười nhạt thếch. “Hắn là anh của Elizabeth, anh em một mẹ khác cha đấy”.
“Hắn là?”.
“Tôi có nói hắn là… Tôi chẳng biết gì về gã lạ mặt đó. Thỉnh thoảng thấy hắn đến ở lại đây với Elizabeth. Cho đến lúc cha tôi không cho ở lại nữa”. - Nàng bặm môi tỏ vẻ ghê tởm.
“Betty có ở đây không?”, - tôi hỏi.
“Không”, - nàng đáp. Nhìn thái độ của nàng, tôi đoán rằng nàng muốn nói thêm nữa nhưng không hiểu sao nàng đổi ý.
“Còn cha em có đó không?”.
“Ông mất hôm thứ Bảy cách đây hai tuần”, - Sarah không biểu lộ một chút thương tiếc. Nàng cũng không cười, nàng sửa dáng lại.
Thằng con trai, Arthur, mặc chiếc quần vải lanh trắng, áo sơ mi ngắn tay màu đỏ. Thắt lưng kết bằng sợi vải mang đôi giày mọi màu xanh lục xám xịt. Mẹ nó khoác chiếc áo jacket vải siu màu cam thêu hình theo lối Nhật Bản thòng xuống tới dưới chiếc quần đen rộng thùng thình. Nàng đi chân không phơi bày những ngón chân sơn đỏ.
Cái nắng thật kinh khủng, nó làm nóng rát cả lưng bất chợt một luồng gió mát lạnh từ bên trong ngôi nhà làm dịu lại cơn nóng. Tôi chợt liên tưởng đến chuyện có lúc quỷ sa tăng hóa kiếp được làm thiên thần.
Tôi đang nặn óc nghĩ ra câu hỏi khác chợt nghe tiếng hắn gọi.
“Thằng kia”, - một giọng nói đàn ông rền rền theo lối dân miền nam, vừa cất lên. Có lẽ tôi sẽ không hoảng vía nếu không có bàn tay tát vào mặt tôi “Mi xớ rớ tới chỗ này làm gì?”.
Từ ngoài cửa bước vào là một tên da trắng người Texas. Thân hình vạm vỡ, người chắc thịt. Hắn đội chiếc mũ cao bồi, mặc quần Jeans chà láng, áo sơmi sọc xanh.
Người giúp việc ban nãy đứng sau lưng gã. Thật là xứng đôi.
“Ông Rawlins đến cần gặp em, Calvin”. - Nàng Cain nói.
Tôi thích thú trước lời lẽ nàng vừa nói ra còn tên cao bồi kia mới là kẻ có thế lực.
“Tôi là Rawlins, Ezekiel Rawlins” - tôi lặp lại cho hắn nghe - “Tôi đến đây là vì mới vừa tìm thấy một món nàng Cain đây giao cho một người bạn của tôi”.
“Vật đó như thế nào?”.
Mọi người chờ được nghe tôi đưa ra câu trả lời. Tôi chỉ muốn nói riêng cho nàng nghe thôi, nhưng không thể được.
“Tôi đi tìm một người bạn tên là Betty, nhưng không thấy nên tôi phải đến chỗ nhà Marlon. Đến nơi cũng không thấy Marlon đâu. Tôi trở lại mấy lần nữa cũng chẳng thấy, tôi mới lo cho hắn nên đi thẳng vào nhà coi thử hắn có viết giấy để lại không. Cuối cùng tôi tìm ra cái này”. - Tôi chìa tấm séc năm ngàn đô la đề tên Marlon rồi nói tiếp. “Tôi không thấy hắn đâu chỉ tìm thấy tấm séc này còn để lại. Tôi không hiểu vì sao một tên nghèo mạt như hắn còn để lại một món tiền lớn thế này”. - Tôi chần chừ một lúc.
“Ông có thể giết Marlon chỉ vì món tiền này”.
“Hắn chết rồi à?”, - Calvin hỏi lại.
“Bởi vậy nên bà chủ đây mới nghĩ là…”
“Tôi có nói gì tới mấy chuyện đó”, - nàng nói xen vào.
“… nhưng mà tôi không biết”, - tôi cố nói để giải thích - “Tôi tìm thấy mỗi một tấm séc để lại, còn Marlon thì chẳng thấy. Sở dĩ tôi nói theo giọng dân địa phương để mọi người đều hiểu được. Tôi hy vọng rằng mọi người sẽ tin tôi”.
“Vậy là ông không hay biết gì chuyện hắn mất tích” - Calvin hỏi tôi, tôi còn biết gã là một luật sư dù cách ăn mặc bề ngoài khá xuềnh xoàng. “Biết đâu hắn đi chơi với con bé nào đó?”.
Tôi chẳng hơi sức đâu để tranh cãi với tay luật sư này. Hắn là một tay học rộng hiểu sâu như loài quỷ sứ trong truyền thuyết người Hindu được chạm khắc từ khối đá vuông vức. Trông hắn thật khỏe mạnh. Tôi nhìn hắn đang mân mê hai viên đá đen nhỏ xíu trong tay.
“Thôi ra khỏi chỗ nóng nực này đi, mẹ ơi”, - thằng bé mặt mũi nhợt nhạt vừa nói với Sarah Cain. - “Thôi đi đi”.
Sarah gật đầu cười nhìn đứa con “Cám ơn con, Arthur”.
“Có phải Cain đấy không?” - Tôi cất tiếng trước lúc hai mẹ con bỏ đi.
“Có việc gì không ạ?”
“Sao cô em lại cho Marlon năm ngàn đô la”.
“Tiền của tôi đấy”, - nàng nói, mắt nhìn kỹ tấm séc trên tay tôi. “Tôi không viết tấm séc đó. Nếu lẽ ra tôi đấm vào mặt hắn để trút cơn giận”.
“Chuyện đó dễ thôi”, - hắn nói. - “Đưa tấm séc cho ta mọi chuyện sẽ êm đẹp thôi”.
“Tấm séc này của Marlon. Và tôi sẽ giao cho ông nếu chính ông là người thuê mướn Saul Lynx”.
Calvin Hodge nhìn tôi lắc đầu. Người giúp việc và thằng bé giữ tay Sarah Cain lại đứng sau lưng hắn. Mặt mũi ai nấy đều khiếp sợ, tôi không hiểu tại sao họ hoảng sợ vì tôi hay là Calvin Hodge.
“Ta sẽ gặp lại mi”, - tay luật sư cao bồi hăm dọa.
Tôi bước giật lùi một bước rồi quay lưng lại về phía hắn và bỏ đi.
Đi được một đỗi khá xa tôi mới thấy yên tâm. Thoát khỏi chỗ hang hùm tôi mới tin chắc rằng Calvin Hodge chính là người thuê mướn Lynx.
“Chính tay luật sư riêng của nàng thuê mướn tôi”, - Lynx đã có lần kể.
“Có thật vậy không?”.
Nếu quả thật Hodge không phải là tay luật sư thì chính Lynx đã bịa ra chuyện đó. Rõ ràng hắn nói dối.
Nhớ lại lúc còn trẻ tôi có thể giải ra được cái ẩn số này. Nhưng nay đã bốn mốt tuổi tôi biết là không còn khả năng. Tôi nắm chắc phần ăn được hai trăm đô la.
Nghe tiếng còi hụ tôi đoán ra ngay là bọn cảnh sát không ưa cái chuyện một tên da đen dám liều lĩnh lái xe lòng vòng qua khu phố Beverly Hills. Tôi cho xe rẽ qua ngã tư Wilshire và Doheny. Chiếc xe sơn trắng đen lao tới dừng ngay trước đầu xe. Phía sau còn hai xe nữa.
Có sáu tên! Tất cả là bọn cớm. Chúng bao vây quanh bên ngoài và cả trong xe tôi.
Bọn chúng lôi tôi ra khỏi xe quẳng xuống mặt đường nhựa.
“Phân tán ra”. - Một tên ra lệnh.
“Tịch thu chìa khóa. Lục soát trong xe”
Bọn chúng lục khắp quần áo xong rồi còng tay tôi lại phía sau lưng.
“Coi kìa mấy ông! Tôi có tội tình gì đâu?”, - tôi quát.
Bọn chúng nện một gậy dùi cui xuống sau ót.
“Câm mồm ngay”, - một tên kề miệng vô tai tôi tức giận nói.
Tôi ngước nhìn về một bên thấy một phụ nữ da trắng đang lôi đứa bé, nó nhìn chăm về phía tôi. Nó muốn hỏi mẹ nó một câu, nhưng mẹ nó không thèm nói.
Tôi nghe tiếng cốp xe mở bung ra, tôi thở hắt ra một tiếng nhẹ cả người, cũng may là tôi đã cất giữ súng ở nhà trước khi mạo hiểm đi vào khu Beverly Hills.
Súng săn không được phép mang vào bang California.
Bọn chúng xốc tôi đứng dậy quẳng vô chiếc xe ôtô đang đậu cả dãy. Hai tên cớm nhảy vô ngồi băng ghế sau kèm tôi. Mặt tên nào tên nấy trông thật bặm trợn. Mẹ kiếp một lũ da trắng.
Tôi chợt liên tưởng đến chuyện một người chưa từng nếm mùi đau khổ thì có biết thương xót là gì. Hắn chưa biết thế nào là nỗi đau làm người.