Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

“Dạ tôi nghe”, tiếng người phục vụ quầy bar Remo vừa nói. “Ông chủ dặn là gặp ông lúc… lúc…”. - Gã ấp úng một hồi nhìn vô giấy nhắn “Vào khoảng chín giờ phía sau quầy bán bánh hot dog như ông đã…”.

Bây giờ là mười hai giờ mười lăm, nhiệt độ ngoài trời trên bốn mươi độ. Gió đông mùa này oi nồng gay gắt.

Ngồi trong xe nóng không chịu nổi, biết lái đi đâu cho đễn chín giờ. Tôi ghé vô quán bar bình dân ở phố Normandie có tên là quán Viking. Bên trong mát mẻ, chơi nhạc cổ điển và có cả món ăn. Tôi gọi món cá chiên, một đĩa rau cải trộn. Tôi định gọi bia, nhưng cuối cùng tôi gọi một ly nước giải khát ướp lạnh.

Trên quầy bar còn để lại tờ báo LATimes. Tổng thống Kennedy đang cho tiến hành thử nghiệm trở lại các vụ nổ hạt nhân dưới đất. Chủ tịch Krushcher dọa cho thử nghiệm trên mặt đất. Mức độ phóng xạ ở vùng Alaska tăng ba ngàn phần trăm và trên thế giới không một tên Negro nào xứng đáng làm nô lệ.

Tôi chạy lòng vòng cho tới hai giờ rưỡi, dừng lại trước buồng điện thoại gọi cho John.

“Tớ định gọi cho cậu mấy lần, Easy”, John nói.

“Tớ đi vắng. Cậu cần việc gì không?”

“Tối nay khoảng chín giờ cậu ghé lại chờ tớ”.

Không được rồi, bạn mình. Tớ có công chuyện gấp, chắc là tới khuya mới xong”.

John nghe rồi lặng thinh có vẻ tức giận lắm. ít có ai mở miệng trả lời không với gã.

“Tớ chỉ gặp được cậu buổi sáng. Nếu không bị ngồi tù”. Tôi nói ra để xóa đi cái yên lặng phi lý.

“Vậy thì chín giờ sáng mai”, gã nói xong gác máy.

Cả ngày hôm đó tôi về Santa Monica chơi. Để cả hai chân không, tôi trải tấm khăn hội YMCA trên bãi cát. Ngờ đâu, biển không cho yên, nhìn bọn con gái tắm biển, tôi không cười nổi.

Chiều xuống, tôi ra cửa hàng quân đội mua mấy chiếc quần dài đen, áo sơ mi đen, giày vải bố cũng màu đen.

Tôi đậu xe cách mấy dãy nhà ở khu Robertson trên phố Livonia, cuốc bộ ra tới đầu con hẽm lúc tám giờ năm mươi chín phút, tự hào là đã đến đúng hẹn, đó là nhờ thời gian phục vụ trong quân đội.

“Easy”.

Từ đàng xa, tôi nhìn thấy Alamo mặc chiếc quần cũ mèm, khoác chiếc áo jacket đen như một bóng ma hiện hình đứng sau thùng rác. Hắn đeo chiếc ba lô màu đen hàng Ăng lê lủng lẳng trên lưng. Từ đây cách chỗ văn phòng Hodge vài dãy nhà.

“Đi được chưa?” - Alamo hỏi tôi. Gã nhìn tôi từ trên xuống dưới, “cậu mang giày rất đẹp.

Hắn ra dấu tôi chờ, rồi bỏ đi trước. Được hai phút tôi đi theo sau. Tòa nhà Robertson Professional Building nhìn ra phố Robertson nằm ngay góc phố Pico. Tôi với Alamo dừng lại ngay phía sau chỗ bãi đậu xe cách xa con hẽm. Nơi đây dành riêng cho hãng bánh Cupcake Bakery, cửa lắp ráp kiếng Ron Gordon Glazier’s, một cửa hiệu văn phòng phẩm nhìn ra phố Pico. Tòa nhà làm văn phòng với lại cửa hiệu lắp ráp kiếng cùng đâu mặt ra phía đường tàu chạy trên cao.

“Suỵt” - Alamo rút trong túi ra hai đôi bao tay rửa chén màu vàng, quăng cho tôi một đôi. “Đeo vô đi!”.

Phía trước có một cái thang dựng sát vô cửa sổ giữa tầng một và tầng hai tòa nhà nơi Hodge làm việc.

Alamo ra dấu lần nữa rồi gã leo lên thang. Bỗng đâu tấm kính vỡ do sức đập phá ầm một tiếng hơn cả tiếng súng đại bác. Hắn leo vô trong, tới cố theo cho kịp hắn.

Bọn tôi đang ở lưng chừng dãy cầu thang dẫn lên tầng trên.

Rút cái thang lên được tầng hai bọn tôi dựng sát vô vách. Alamo lấy đèn pin trong túi xách ra. Đèn mờ vì pin yếu.

Bọn tôi đứng lại nhìn ngoài cửa gắn bảng đề “Luật sư Colvin p. Hodge”.

“Bạn của cậu đấy hở?” - Alamo hỏi.

“Ờ”.

Chưa lấy đồ nghề ra cạy cửa, Alamo chạy tới chỗ văn phòng khác. Trước cửa đề bảng “Myna Goldstein, hàng vải tơ lụa”. Alamo lấy chiếc kềm mũi bẹt khép lại đút vô giữa ống khóa và móc khóa. Xong rồi dùng sức bạt mũi kềm lên.

“Giúp tớ một tay”.

Tôi thuận tay phải nắm giữ lấy một đầu tay nắm cố sức bật ra. Chỉ trong ba mươi giây, then cài bung ra, cánh cửa bật vô trong.

Văn phòng nơi này cũng sơ sài, bày một chiếc bàn và một tủ hồ sơ. Bốn bên mép cửa sổ trồng một loại cây nhện đã phai màu. Tôi nảy ra sáng kiến tìm chiếc ghế chống đỡ cánh cửa. Alamo bước tới chỗ vách tường ngăn đôi văn phòng Hodge. Hắn rút trong túi xách ra hai chiếc búa leo núi, đưa tôi một chiếc.

“Phá ra đi”, hắn nói. Hắn nhác búa phá vỡ lớp vôi trát bên ngoài.

Mât hết nửa giờ dọn dẹp hết lớp vôi vữa long ra trên cây sà nhà. Bọn tôi chui qua lỗ hổng vào bên trong văn phòng Hodge. Không có chuông báo động, không có khóa an toàn.

Văn phòng chỗ Hodge bày biện giống như bên cửa hiệu chỗ Myna Goldstein’s, chỉ khác là thêm một chiếc bàn gỗ sồi, thảm lót sàn vải nhung lông. Trên tường treo mấy tấm huy chương biểu dương thành tích, trong tủ kính xếp một dãy mười lăm món chiến lợi phẩm săn bắn. Trong gian phòng nhỏ hẹp bày biện quá nhiều đồ đạc khiến tôi liên tưởng lúc còn ở phố Wilshire, gã có một văn phòng bề thế hơn gặp lúc khó khăn phải dời về đây.

Ông Hodge đang gặp lúc sa cơ thất thế.

Dụng cụ gồm có búa, mũi khoan bằng titanium, kéo cắt sắt chỉ cần ba mươi phút là mở- xong hết tủ hồ sơ an toàn của Hogde. Có cả hồ sơ của Albert Cain. Chợt tôi nghĩ tới vụ của Saul Lynx và tay cảnh sát trưởng Styles.

Tôi định tìm cho ra hồ sơ của Saul và bắt gặp một cặp hồ sơ mỏng manh của tay cảnh sát trưởng.

Tôi lo tìm hồ sơ, còn Alamo đi lục quanh bên trong văn phòng, gặp gì cũng quơ lấy bỏ vô túi xách, một mớ tiền lẻ còn vương vãi dưới đất.

Tôi định bỏ đi, chợt nghe có tiếng gãy răng rắc.

Alamo rít lên một tiếng “Suỵt!”.

Nhìn qua lỗ hổng vách tường, bọn tôi thấy một vệt ánh đèn quét qua bên trong văn phòng Myna Goldstein.

“Giúp tớ một tay!” - Alamo đang vịn cái tủ hồ sơ không. Tôi hiểu ngay hắn định làm gì rồi. Bọn tôi đẩy cái tủ không che lại lỗ hổng vách tường cho thật khéo. Tôi với lấy chiếc máy đánh chữ của Hodge ném qua cửa sổ gài chốt.

Cùng một lúc, ba chỗ gắn chuông báo động đều reo. Có tiếng người hô to “Cảnh sát tới!”.

Alamo nhào qua cửa sổ, tôi chạy theo kịp. Cho đến lúc tôi nắm chặt lấy hàng rào sắt đu đưa trên cầu thang kêu ken két, tôi mới biết mình lạc đường. Chỗ vai tôi nhức nhối ghê gớm còn hơn tiếng chuông báo động. Tôi lọt xuống mái che quán bán bánh hot dog lăn nhào xuống trên hè đường, nằm chỏng chơ. Nhờ ơn trên, không thì gãy mất một khúc xương.

“Cậu có sao không?” - Alamo níu vai đỡ tôi dậy.

Hắn níu mạnh tay tôi, quá đau nhức tôi chỉ biết gật đầu.

“Ta đang ở giữa dãy nhà hướng bắc phố Pico, trên phố Livonia”, tôi vừa nói.

Alamo bỏ đi, chạy ra hướng nam phố Robertson. Tôi chạy băng qua, chạy ra hướng đông đánh lừa bọn cớm. Vừa ra tới giữa chừng, bọn chúng đuổi theo dí súng.

“Đứng lại không ta bắn bỏ!”.

Y như chuyện trong phim. Tôi còn bình tĩnh, ngay lúc đó tôi đoán là tên cớm đang còn ở trên tầng hai khu văn phòng. Tôi tính ra hắn có thể nhắm bắn từ khoảng cách đó.

Tôi cắm đầu chạy.

Gã bắn đuổi theo có đến tám phát. Đạn bay trúng lề đường dội ra dưới chân tôi. Mọi thứ trong người tôi hóa ra nước, tôi ráng sức chạy nhanh như thể là người tàng hình. Tính ra tôi vượt qua được bảy dãy nhà. Qua bốn dãy nhà kia tôi chạy vòng vèo xa khỏi chỗ bãi đậu xe. Tôi tính trong đầu phải làm cho bọn cớm rối trí để tránh khỏi tầm mắt. Tôi yên chí bọn chúng không biết xe tôi đậu chỗ nào, bọn chúng đang đuổi theo tôi.

Tôi phải chạy nhanh ra tới bãi xe. Hai phút sau Alamo ra tới đường lộ.

Tôi cho xe rẽ hướng tây trên Olympia ra tới phố Santa Monica, nghĩ ra kế đi ngang qua khu tòa thị chính bọn cớm không còn bám theo.

“Mẹ kiếp, đóng cửa”, Alamo vừa nói. Hắn vừa thở khò khè vì ráng sức chạy. “Chỗ này lại đóng được thôi”.

Tay tôi ra đầy mồ hôi còn mang bao tay.

“Tớ còn phải ra phố Santa Monica”, tôi nói.

“Cậu cho mình xuống nhà người bạn chỗ Tuxedo Lane. Miễn là bọn chúng không tìm thấy dấu trong xe”. - Alamo nói “Chừng nào cậu muốn chia?”

Hắn đang tính món tiền hắn vừa mới vơ vét được.

“Tớ chỉ cần mấy đồng dằn túi. Chỉ cần bấy nhiêu. Tớ có còn nợ cậu gì không?”

“Không, không, nhưng mà ta phải lo tính chuyện làm ăn, Easy. Cậu khá lắm”.

“Ồ. Khá mà phải đổ máu ngay ở góc phố”.

Tôi thả Alamo xuống cách nhà bạn hắn giữa chừng dãy phố.

Tôi thèm được về lại nhà. Tôi không thể nào ở lại khách sạn hay nhà bạn bè. Tôi muốn được nhìn lại chiếc ghế ngọn đèn thân yêu.

Nghĩ vậy thật điên rồ nhưng tôi phải về thôi. Tôi lái xe chạy quanh dãy phố hai vòng, không thấy dấu hiệu khả nghi có xe đang bấm theo ngoài bãi đậu xe hay ngoài đường lộ. Nhà tôi nhìn vô tối om. Cũng chẳng sao, biết đâu bọn cớm đang rình phục kích trong bóng tối. Đấy là một phương án tốn kém. Thì ra tôi cũng có tiếng tăm bọn cớm mới bỏ thêm thì giờ tiền bạc theo dõi. Nhưng tôi cũng liều mạng chạy xe thẳng vô cửa trước.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.