Vừa nhác thấy bọn tôi, Odell và Maudria không vui chút nào, nhưng rời họ sẽ ăn nói ra sao? Betty không có ở đó. Nghe Odell kể Felix tới nơi đưa nàng về nhà. Maude nhìn qua một lượt rồi dìu nàng Sarah vô buồng ngủ nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi nghĩ Maude cần phải chăm sóc nàng cũng như chính nàng đang cần có người lo cho mình ngay những lúc này.
Tôi gọi Primo hỏi thăm bọn trẻ ra sao rồi. Gặp được Mofass, thấy hắn mừng, nhưng tôi không thể nói chuyện bây giờ được, còn phải lo nghĩ đủ thứ chuyện trong đầu.
Vừa buông máy xuống, Saul nắm tay chỉ tôi đi ra phía ngoài cửa.
“Ông để tôi nói chuyện riêng với bà Hawkes trong chốc lát, Easy”, gã vừa nói.
“Chi vậy?”
“Chỉ có tôi nói bà ta mới chịu nghe, nhưng mà tôi cần nói riêng với bà ấy”.
“OK”, tôi nói. “Tôi còn kẹt một chuyện này nữa”.
“Chuyện gì vậy?”
“Chuyện riêng mà”.
Trở vô nhà, tôi nói với Odell. “Tôi phải đi một vòng qua tới nhà Martin. Saul biết rồi. Hắn muốn nói chuyện với Sarah.
Odell cười méo xẹo. “Martin đang túng tiền đó, Easy. Tôi thấy vậy cũng xót xa. Tôi đã từng thấy biết bao hoàn cảnh như vậy nhưng người ta còn may. Martin hễ mở mắt ra là thấy thua kém. Gã cứ đòi tôi giết quách cho rồi, hôm nào cũng nhắc, hay là một liều thuốc độc vậy mà êm hơn. Hắn đang có chuyện buồn, Easy”.
“Ở đời này chuyện đó bình thường thôi, Odell. Biết bao nhiêu mà kể”.
“Nhưng với Martin thì có thể chịu được”.
Tôi biết là Odell đau khổ lắm.
Cũng may tôi còn nhận ra được tấm lòng của người bạn cũ.
Pea định không cho tôi bước vô nhà, chợt nhìn qua thấy Martin ráng từ trên ghế bước xuống ra tới cửa nàng đành chịu. Tôi dìu gã ra cửa. Nhìn quần áo gã ăn mặc vừa vặn. Chiếc quần jeans hơi rộng, nhìn chung thấy gã có khỏe hơn trước.
“Thằng nhóc Willie”, gã nói vừa nhác thấy tôi để ý. “Đứa con của Pea với Willis. Nó được mười một tuổi tôi mặc quần áo nó thấy vừa.”. - Martin giơ tay lên ngắm tay áo hàng flannel kẻ ô vuông.
“Willis đâu rồi?”. - Tôi hỏi. Pea trở vô nhà ngồi trước chiếc quạt máy.
Pea biết bọn tôi còn giận nhau, nhưng tôi chưa chết nên nàng mới bảo nó đi tìm việc làm”.
“Làm việc gì?”
“Nó là người chỉ chỗ trong rạp hát Baldwin Theater kiếm luôn việc nấu ăn nhanh ở quán bar Silo”.
“Cậu cần tôi giúp gì không, Martin? Ý tôi muốn nói có việc gì làm tôi làm giúp cho”.
“Tôi muốn chết thôi, Easy. Tôi không thể chịu nổi”.
“Cậu khó ở?”
Hắn gật. “Không phải đau đớn, mà là một cấi chết bi thảm”.
“Là thế nào?”. Tôi cảm thấy mình trở lại thời còn nhỏ đứng dưới chân nhà khoa học và ông thợ thủ công.
“Đau trong xương này, Ezekiel, như con rắn đang đục khoét vô xương tủy lúc nhúc cả đống”.
Tôi đỡ lấy cánh tay, hắn mừng lắm, tôi thừa hiểu hắn muốn để cho tôi bóp cổ như loài ngóe.
Ngồi nói chuyện đâu được mười lăm phút thì Martin ngủ khò. Tôi chưa vội bỏ đi, chưa buông tay hắn ra. Chốc chốc hắn lại mở mắt nhìn, nhéo vô tay tôi một cái. Tôi đã từng gặp nhiều khó khăn trước một cơ hội chọn lựa nhưng lần này thấy càng khó hơn.
Lúc hắn tỉnh dậy, tôi nghiêng người hôn lên hai bên má rồi nói nhỏ một câu thần chú.
“Gì thế?”. Hắn vừa hỏi. Tôi mới lặp lại. Tôi nói một lần cuối.
Tôi bỏ đi ra ngoài không thèm chào Pea.