Tôi thức dậy lúc mặt trời vừa lên, trời sáng tôi lại lo sợ vì bọn cớm. Bọn chúng cũng dao động như mọi người khác thôi. Sáng sớm hoặc nửa đêm, bọn chúng muốn xâm nhập vào nhà lúc nào cũng được trừ khi có chuyện muốn về nhà ngủ sớm.
Tôi về lại ngôi nhà xưa ở phố 116th Street.
Ngoài sân mọi thứ khác trước. Tôi dành một khoảng trồng bông xen lẫn giữa giống cỏ St. Augustire ngày trước tôi tự trồng lấy. Nhưng với một gia đình đông con như nhà Primo, thì không thể giữ gìn bãi cỏ cho tươm tất. Bọn trẻ vô tư giẫm chân mà bước di, Flower, vợ Primo, người Panama bỏ công ra trồng một vườn bông riêng không cho chúng đến phá. Trong vườn còn trồng thêm cây cà chua, luống hành, cây nào cây nấy cao cả mét. Chỗ tôi trồng khoai tây, nàng gieo hạt đậu giống. Trước cổng hàng cây hướng dương cao gần ba mét, đầu cành hoa tỏa sáng rực rỡ.
Vườn cây lê được tỉa bớt nhánh vẫn mọc xanh un. Tôi còn nhìn ra được mái hiên nơi Jesus thường ra đó ngủ.
Tôi không còn làm chủ mảnh vườn này nữa dù sao đây từng là một phần đất màu mỡ.
Cửa nhà trước mở toang. Flower đang ngồi làm bánh bột bắp. Từ xa, tôi ngửi thấy mùi thịt jăm- bông, trứng, khoai tây trộn đều làm nhân bánh cho bọn trẻ mang theo ăn trưa. Con bé Feather thích món ăn trưa do chính tay Flower làm lấy. Mấy lần nó kể cho tôi nghe lớn lên nó sẽ phát phì màu da đen như nàng Flower.
Primo cả ngày ít hoạt động. Gã ngồi một chổ trên nệm dưới nhà có Flower gần bên. Trông gã lừ đừ, sáng nào mặt gã cũng y như vậy đó.
“Sao làm ăn thế nào rồi bạn mình?”, Primo hỏi tôi.
“Không khá mấy. Bà con mình ở đây khỏe không?”
“Bọn trẻ thì khỏe mạnh. Còn Mofass thì đau ốm luôn”. - Flower kể lể. Hắn cứ ho khạc nhổ hoài. Nàng có vẻ khó chịu. “Cậu tưởng bọn trẻ nó chịu vậy sao?”
“Không. Hắn đau phổi do hút ba cái thứ thuốc lá tầm bậy”.
“Kìa bố!”. - Con bé Feather chạy vô, sau lưng nó là thằng Jesus.
“Chào bố!”, nó mừng tôi. Cả Flower và Primo vờ không để ý, mãi lo nghĩ chuyện khác. “Thế đó, suốt mười lăm năm nó không nói ra một điều gì. Nó chẳng có gì để nói”.
Mấy bố con tôi được gần gũi. Con bé Feather hỏi bố chừng nào nó được về nhà.
“Thứ Bảy này nhà ta tổ chức tiệc lớn, đi bố. Bố về với con nhé?”, nó vừa hỏi tôi.
“Có chứ con”, thiệt tình tôi muốn lắm.
Trong nhà bếp, bọn trẻ chạy lui tới lăng xăng cả tiếng đồng hồ. Eddie vênh váo chạy vô mặc chiếc áo jacket giả da, chân mang đôi giày chơi tennis. Con bé Rafeleta và Helen mặc đồ tự may lấy ở nhà, môi son đỏ, tay đeo vòng xi mạ. Con bé Cindy đứng một chỗ cả buổi, trong nhà Primo thương nó nhất. Nó với Feather lúc nào cũng tranh ngồi trên đùi Primo.
Con bé nhà tôi nó làm tôi ganh tị. Bọn trẻ nãy giờ ăn bánh nướng uống hết mấy lít sữa. Đồ ăn trong nhà tôi để dành được hai tuần, đủ cho bọn trẻ ăn hết nội bữa sáng nay.
“Tôi dám chắc với cậu là ở siêu thị Vons có lưu trữ hồ sơ danh sách nhà cậu”, tôi vừa kể cho Primo nghe.
“Mình thích thú nhìn theo bọn trẻ lắm”, gã vừa nói đưa tay thọc léc bọn trẻ. “Mình thích vậy đó”.
Đến tám giờ, Mofass mới thức dậy.
“Ờ, ông Rawlins. Ngài Hodge đã lo xong công việc, lo đầy đủ thủ tục giấy tờ ngăn chặn Clovis không xen vô công việc của tôi. Ngài đã cho thông báo giấy tờ nhà băng ngay bữa nay, đồng thời gởi lệnh thông báo cho gia đình biết trục xuất ra khỏi nhà tôi. Kế đến là đóng cửa văn phòng ở phố Crenshaw, nếu không chấp hành đúng theo thời hạn, chúng tôi xin lệnh cho ngưng ngay mọi dịch vụ liên quan tới tài sản riêng của tôi, ngay cả cổ phần do người da trắng đứng tên”.
Nay tôi mới được nhìn thấy Mofass trẻ lại được mười tuổi, tròng hắn khỏe mạnh hơn trước.
“Báo cho cậu biết, tôi đã nói cho Ngài Alexander tôi không còn nhờ vả gì nữa”.
“Cậu nói sao?”
“Tôi đã thanh toán xong cả rồi”, gã nói bào chữa cho mình. “Tôi đã giao cho ông đủ số ông yêu cầu. Tôi nghĩ là ông ta không xứng với tiền còng hai trăm đô la, nhưng mà…”.
“Mofass, bọn mình là bạn bè với nhau từ bao lâu rồi nhỉ?”
“Lâu lắm thì phải. Mười năm có hơn”.
“Vậy thì cậu có nghĩ là nên hỏi ý kiến tôi trước khi muốn làm việc gì cụ thể như việc sa thải Mouse”.
“Tôi có làm gì sai quấy đâu. Tôi không nhờ ông ta nữa. Sao lại phải trả tiền cho người mình không cần đến nữa?”
Tôi biết nói gì hơn nữa? Mọi chuyện làm ăn với Mofass từ nào giờ, nay chỉ có vậy. Đầu óc hắn nông cạn mỗi khi nhắc tới chuyện tiền nong, thật ra có đáng là bao.
Tôi lắc đầu rồi bỏ đi. Tôi chào bọn trẻ, sau đó lái xe tới quán Targets Bar của John.