Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Tôi cùng với bọn trẻ lục lạo mấy bao đựng rác. Tôi nghĩ đây cũng là một trò chơi bình thường. Trước tiên tôi lôi mấy thùng rác ở nhà để dưới chậu ra, con bé Feather lo lục tìm mấy món tôi cần giữ lại để đọc. Mấy thứ kia quăng bỏ đi.

“Sao bố lại thích đọc mấy thứ này”, con bé Feather mới hỏi tôi.

“Chuyện bí mật đấy, ta đang tìm cho ra”.

Jesus giúp đứa em nó lựa tìm trong đống giấy tờ với lon đồ hộp.

Nhìn lại chả có món nào đáng bỏ công đi tìm. Chỉ có vài mẩu giấy ghi chú viết nguệch ngoạc bên dưới. Một mẩu đề tên “Calvin Hodge” địa chỉ ở phố Robertson Boulevard. Chỗ này thì tôi biết. Tôi đi tìm địa chỉ của Hodge, kể cũng hay đấy bởi hai tay này có lui tới với nhau. Một mẩu giấy đề tên “Elizabeth Eady” ghi thêm hai chữ hoa FL với địa chỉ của Odell.

Và đây là một mẩu giấy thứ ba ghi vỏn vẹn mấy chữ “Ronald Hawkes” với một dấu hỏi kế bên.

“Bố ơi, con đói bụng quá à”, con bé Feather rên rỉ “Bữa nay ăn món gì?”.

“Con bé này”, tôi giả giọng nói của Boris Karloff. Hai mắt trợn, lưng gù xuống.

“Ái chà!”, Feather reo lên vui nhộn. Nó vụt chạy từ dưới nhà bếp lên. Tôi bước đi khệnh khạng tới đứng sau lưng nó, miệng ngâm nga một câu hát đồng dao.

Tôi gọi con bé đi theo lục lạo khắp nhà. Từ mấy đồ dùng bàn ghế, dưới gầm bàn. Thằng nhóc Jesus nhào vô làm theo, con bé nhìn thấy vậy nó mừng lắm. Bọn tôi bước ra cửa sau, lục khắp sân vườn, chợt đâu một con bé gái đang đuối sức run sợ đứng kẹt giữa hai gã lạ mặt ở cuối dãy hàng rào sau nhà.

“Kh… kh… ô… Không!”, nghe nó khóc thét tôi chạy lại níu lấy nhấc bổng nó lên gỡ con quái vật miệng ngoạm vô bụng nó.

“Ối giời! Còn sống!”. Tôi nói lằm bằm, nhìn qua chỗ Jesus “Bắt về nấu, bỏ vô nồi ngay”.

Tôi bế con bé đẩy vô phía ghế sau xe chạy về nhà Mama’s Hacienda, làm sẵn đủ thứ bánh xếp ta có với lại burritos.

Tối hôm đó có ba nơi gọi điện thoại đến.

Đầu tiên là một bà nghe giọng nói rất lạ:

“Ông Rawlins hở?”

“Bà cần gì ạ?”

“Tôi là Gwendolyn Barnes đây. Mới gặp nhau bữa hôm nọ mà”.

“Nhưng tôi không nhớ. Bà là ai vậy?”

“Tôi là người đón ông tại cửa nhà Sarah Cain đấy”.

“À ra thế, người con gái da trắng sạm nắng”. - Không hiểu sao tôi lại nói ra vậy. Tôi hỏi lại:

“Em gọi có việc gì không?”

“Nàng Cain cần gặp ông”.

“Em tìm đâu ra số máy vậy?”

“Ông Hodge đưa cho nàng Cain. Cô ấy nài nỉ lắm mới được đấy. Ông có định ghé lại nhà không?”.

“Thôi khỏi. Tôi không được phép vô khu vực Beverly Hills. Tính ra đã năm năm tôi chưa trở lại đó”. - Tôi vờ nói đùa.

“Nàng không về đó đâu”, - Gwendolyn kể lể. - “Nàng còn ở lại trong trại. Ông đi theo hướng Coast Highway thẳng tới Oxnard, lúc trở ra đi theo hướng về Lea. Ông sẽ nhìn thấy chốt điện thoại sơn vàng ở cuối đường. Đến đó ông gọi cho tôi”. - Nàng lục tìm sổ ghi vội vô sổ tay. “Tôi sẽ đến đó đưa ông về nhà. Nếu ông không biết đi đường tắt thì rất khó tìm”.

“Cám ơn đã chỉ đường cho tôi, Barnes. Cũng chưa chắc tôi sẽ đến. Em cũng biết là tôi không còn việc gì cần phải liên hệ với bà chủ. Mọi việc đã chấm dứt rồi”.

Tôi nghe tiếng cô nàng đặt ống nghe xuống. Tôi còn nghe được tiếng người nói và tiếng chuyển động lui tới.

Nghĩ sao tôi lại nói với theo “Alô - Alô! Tôi không thể ngồi chờ máy như thế này hoài đâu nhé.

“Chờ cho chút nữa đi”, - nàng nói, vẻ bực mình vì tôi. - “Nàng Cain dặn dò chỉ có hai người chúng tôi đang chờ sẵn tại đó, đem theo đủ sáu trăm ba mươi bảy đô la trả công cho ông”.

Nàng đã vét sạch hết túi bao nhiêu đó.

“Tôi không cho là vậy đâu, Barnes. Không chắc gì tôi nhận thêm ngoài số tiền của bà chủ đã trả”.

“Thôi mà, ông Rawlins”.

“Tôi sẽ cho biết sau. Hãy đợi đấy. Nếu ngày mai khoảng hai giờ nghe tôi gọi tới, lúc đó sẽ biết. OK?”.

“Cám ơn. Cám ơn ông rất nhiều”.

“Chừng nào tôi gọi hãy cám ơn”.

Tôi nhấn nút tắt máy thầm nghĩ đến phụ nữ. Quả thật tôi thích đàn bà. Tôi thích nhìn dáng đi của họ, ngửi được mùi da thịt, hiểu được họ có một quan điểm khác với bọn đàn ông. Tôi hình dung mấy bà là một thế giới xa lạ, nhiều câu chuyện chưa ai biết tới. Tôi cũng có nhiều chuyện lạ lắm chứ.

Tay tôi còn cầm máy, chợt máy lại reo.

“Hở?”.

“Fayes Rabinowitz đây”, - giọng nói nghe đanh thép.

“Ezekiel đấy hở?”

“Tôi đây. Muộn lắm rồi, có phải không?”

“Tôi vừa mới đi làm về đây. Có việc rất gấp nên mới làm phiền ông. Nếu để chậm trễ…”

“Ồ, không. Cô biết được gì nào?”

“Tôi làm theo ý của ông đó, ông Rawlins. Tôi hỏi lại bên công tố viên vì sao thân chủ tôi bị bắt”.

“Thế rồi sao nữa?”

“Ông cũng muốn biết à?”

“Tôi đã nói với cô từ trước. Bởi tôi muốn tìm cách cho Raymond biết không có bạn bè nào đi báo cảnh sát bắt hắn đâu. Bởi bọn cớm nắm được bằng chứng nên mới bắt được hắn. Tôi đang tìm cách gỡ tội cho thân chủ của cô”.

“Thôi được, chẳng có việc gì phải bàn cãi. Hắn đã được giao nộp cho cảnh sát từ một thông tin nặc danh. Có thể là từ một gã lạ mặt, chắc là bọn Negro báo máy cho cảnh sát trước khi vụ án được loan đi. Nguyên văn là “Chính tôi thấy Raymond Alexander giết chết Bruno Ingram trong ngõ hẻm cách xa phố Hooper. Trời không cho phép tôi làm thinh trước sự việc xảy ra đêm hôm đó”. Tôi nói thật. Chuyện chỉ có vậy. Nhưng mà, có cả súng để lại điều đó đã đủ chứng cứ buộc tội”.

“Cám ơn”, - tôi nói - “Tôi sẽ làm việc gì đúng thôi”.

“Chà!”, - nàng đáp.

Xong rồi chúng tôi gác máy.

“Kìa, Raymond, cậu vẫn bình thường chứ?” - Tôi vừa nói lúc nghe hắn trả lời Etta trên máy.

“Ờ, Easy”.

“Cậu còn đi tìm cho được tên nào ở quán rượu John’s để báo cho cảnh sát chứ?”

“Tôi vẫn tìm nhưng không thấy tên nào ở thành phố đến đây. Hình như có ai báo cho bọn đó biết nên tránh xa”.

Hắn lặng thinh một hồi. Tôi tưởng đâu hắn nghi ngờ cho tôi. Tôi đang ngồi ở bàn ăn trong nhà bếp nhưng có lẽ còn nguy hơn là lúc cảnh sát trưởng Styles giam tôi. Tôi nói tiếp: “Tôi đã nói với John thà đi tìm cho nhanh kẻo không thì gặp rắc rối”.

Tôi nghĩ không có lúc nào đáng sợ hơn là lúc mặt đối mặt giữa Mouse với John.

“Tôi muốn cậu ngưng làm mấy việc đó chờ lúc nào tôi tìm ra một hướng đi khác”.

“Cậu nói sao?”

“Tôi vừa nghĩ ra một ý mới. Tôi nghe có chuyện lạ nên phải đi tìm cho ra”.

“Thật sao. Vậy cậu cứ thử xem sao, Easy. Tôi cũng đang tính chuyện riêng của mình đây. Biết đâu ta lại gặp nhau giữa chừng”.

Thằng nhóc Jesus đang đứng bên bàn ăn, vừa nói chuyện xong với Mouse, tôi hỏi nó:

“Con làm gì đây, con?”

Nó gật đầu nhìn tôi.

“Hơn mười một giờ rồi, đi ngủ đi”. - Nó lại cười. Jesus lúc nào cũng tươi cười với tôi. Từ lúc tôi cứu nó ra khỏi cuộc sống xóm nhà thổ, nó rất yêu thương tôi. Regina, vợ tôi có lần nói cho tôi nghe rằng: trong tâm tư nó còn có vấn đề gì đó, biết đâu rồi có lúc cơn tức giận trầm uất sẽ bùng nổ.

Mà cũng có thể lắm chứ.

Tôi không coi nó như một con vật ghê tởm bởi có lúc nó tự gán cho thân phận mình.

“Con chưa lúc nào nói cho bố nghe, sao vậy?”. - Nó vừa bỏ đi, tôi nói với theo. Nó đứng lại rồi lại bỏ đi.

Tôi đang đọc dò tìm trên trang quảng cáo chợt điện thoại reo.

Tôi có thể xin một chân làm thợ sửa ống nước, thợ điện, thợ máy hoặc người chào hàng. Mỗi buổi sáng dậy lúc sáu rưỡi rề rà mãi tới tám giờ mới đi làm. Đến nơi làm chỉ biết “dạ, thưa” đến tháng lĩnh lương. Nếu làm việc khá còn được tăng lương, làm việc đều đặn mỗi ngày trong văn phòng hay công xưởng suốt hai năm sau cho đến lúc bị thải hồi trong vòng một năm không còn ai nhớ tới tôi trên đời này nữa.

“Alô!”, - Tôi nói qua máy.

Không nghe trả lời thay bằng một tràng ho khan.

“Mofass hở?”

“Ờ…”. - Hắn ho rồi nói tiếp: “Ông Rawlins”.

“Thế nào rồi, bạn mình”, - tôi hổi.

“Đang bị cảm đây”, - hắn lại ho. - “Nhưng mà không sao?”

“Sao cậu lại gọi vào lúc này?”

“Tôi có việc cần nói ra ngay” - hắn nói. Tôi tưởng đâu là hắn cần tâm sự, tôi giục hắn một cách nhiệt tình:

“Thôi nói ra đi”.

“Không được, phải chờ đến mai. Ông cứ đến chỗ tôi lúc quá mười giờ”.

“OK. Tôi sẽ nói chuyện với cậu”.

Tôi cuộn tròn mẩu giấy quăng vô thùng rác. Có lẽ chờ đến vài tuần nữa tôi sẽ có việc làm.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.