Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Tôi lấy xe ra, chạy tới cửa hàng BRENNER’S Lum beryard mua một cái thuổng. Xong, tôi ghé qua nhà Odell. Từ đàng xa, tôi nhìn thấy hắn ngồi ghế dựa hai tay chống gối. Tôi bước xuống tầng hầm, dùng búa tạ phá vỡ một mảng bê tông sàn nhà. Vậy cũng chiếm mất gần hơn một phần lớn thời gian ba tiếng và kế bên là cái xác Marlon ướp lạnh nhìn theo tôi trân trân.

Coi vậy mà lâu hơn mình tưởng, bởi tôi không thể sử dụng thêm tay trái. Sau một tiếng đồng hồ, tôi mới dọn xong phần đất bốn mét nhân ba mét, lớp đất sét cứng như bê tông xi măng.

Maude lo đi mượn thêm ba ống nước, bọn tôi nối đầu lại bẻ cong chui xuống khoảng đất trống cho nước chảy nhỏ giọt rồi lấy cây cào sắt xoi tới một đầu. Nãy giờ mới nghĩ ra được sáng kiến. Có chịu khó mới học được cái hay, cứ thế mà làm.

Mấy ngón tay tôi nãy giờ tê cứng.

Đến khuya, khoảnh đất sâu xuống hơn cả thước. Maude tìm chỗ ngả lưng. Odell ngồi dưới nhà bếp gần chỗ lối đi xuống tầng hầm.

Hắn ngồi tay ôm bụng để ngữa bàn tay ra, hắn trố mắt nhìn qua kẻ hở mấy ngón tay, như mường tượng ra một cõi xa lạ nào đó.

Odell là một con chiên ngoan đạo, hắn siêng đi lễ, muốn được lên thiên đàng là nhờ ơn Chúa. Nhưng kiếp sau thì ơn hóa ra oán. Bởi vậy, nên có khi người trần xin chối bỏ.

“Xong rồi đó”, tôi nói cho hắn nghe. “Sáng mai tôi lo kiếm xi măng, vôi”.

Tôi bỏ vô phòng khách, có bày một bàn ăn đặt sát tường để khi nào cần, ghế sofa thật êm ái, nhưng tôi lại chui xuống bàn lấy tấm nệm lót đầu. Ngủ dưới sàn tôi thấy thích hơn.

Nghe mùi cà phê, tôi choàng tỉnh dậy, Maude đang đứng bên bếp lò.

“Ăn sáng đi chứ”, - nàng hỏi tôi.

Ngồi trong nhà bếp tôi sực nhớ một việc.

“Cậu có biết Betty bỏ đi đâu không?”, - tôi hỏi.

“Tôi chịu, Easy” - Maude nói ngay. Nhưng rồi. “Ôi, cậu biết đó, Betty chỉ thích chạy theo mấy anh chàng. Mấy tay đó lại khoái nàng, có kẻ yêu thương nàng nữa, chỗ yếu của Betty là đó”.

Nghe nói vậy, tôi hiểu ra ngay, Maude không thích người bà con của Odell.

“Cậu biết người tình của Betty là ai không?”, tôi hỏi.

“Ơ, không. Mấy lúc ở đây ít khi tôi nhìn thấy Betty có nhân tình. Biết đâu nàng không còn yêu ai”.

“Vậy thì cậu có biết Felix Landry?”

“Anh chàng này thế nào?”

“Cậu biết mặt hắn à?”

“Có chứ”, nàng nói nghe sao đúng quá.

“Hắn giữ chân trợ tế ở nhà thờ giáo xứ Normandie. Lâu lâu bọn tôi có đi lễ nhà thờ đó”.

“Nhà Landry có gần chỗ Avalon”.

“Không. Hắn ở căn nhà nhỏ sau lưng nhà thờ. Mà biết đâu hắn có nhà khác nữa, hắn còn làm cho sở bưu điện rồi tậu thêm mấy căn nhà nhỏ nữa. Tôi có thể nói cậu đoán sai nếu cho hắn là tình nhân của Betty”.

“Sao vậy nhỉ?”

“Bởi Deacon Landry không say mê thú vui xác thịt”, nàng kiêu hãnh nói. “Hắn không thích chạy theo đàn bà. Đó là lý do vì sao hắn không tiêu hoang tiền bạc. Hắn mua nhà mới cho mấy bà ngoan đạo thuê ở. Cậu có thể nhìn ra mấy căn nhà hắn sơn màu lam ngọc hàng rào trước nhà thấp sơn màu trắng”.

“Nhà nào hắn cũng cho mấy bà quanh nhà thờ mướn ở?”.

“Tôi chắc là vậy. Tôi không nghe ai nói hắn có nhà gần chỗ Avalon. Biết đâu hắn mới tậu thêm một căn”.

“Thôi để tôi đi lo chuyện chôn cất”, tôi nói. “Cậu nhắc Odell khi nào quay lại đây tôi nhờ hắn lái xe đi”.

Trờ lại nhà Odell, hắn đã ăn mặc chỉnh tề, chiếc quần jeans, áo sơ mi kiểu Hawaii. Hắn đứng trước cổng cao lều nghều, nghiêm trang, tay cầm xâu chìa khóa.

“Cậu định đi đâu, Easy?”

“Cho tôi tới chỗ nhà Felix Landry”.

Odell bước lùi ra sau một chút. Con mắt nheo bên trái như muốn nhắm luôn, tôi yên tâm hắn quên không nghĩ tới khẩu súng săn.

“Tôi đoán hắn biết Betty ở đâu rồi, Odell, chắc là nàng đang ở trọ đâu đó trong nhà hắn cho thuê”.

“Không phải chuyện đùa đâu, Ezekiel”.

“Tôi đâu có đùa, Odell”.

Odell lái chiếc DeSoto dời 1936. Hắn tậu nguyên một chiếc mới và trả đủ một lần, o bế chiếc xe thật tốt. Băng ghế trước bọc vải nhưng lông êm như bộ ghế sofa. Tôi ngồi ngay ngắn nhớ lại lần đầu được đi xe của Odell, năm đó tôi mười sáu tuổi, hãnh diện được ngồi bên trong xe ô tô mới cáo cạnh. Ngay cả người lớn còn nhìn theo thèm ước gì có chiếc xe chạy trên đại lộ Fifth Ward ở Houston.

Ngày đó, mọi người đều nhìn theo bọn tôi, chỉ chỏ cười thích thú bởi không còn có bao nhiêu xe đời 1936 lăn bánh trên đường.

Bọn tôi chạy qua phố Manchester rồi tới phố Normandie. Chặng cuối cùng băng qua đường phố Carpenter nhỏ hẹp rồi dừng lại ngay trước dãy nhà nhỏ hẹp sơn màu lam ngọc, cọc hàng rào sơn trắng.

Tôi lại đứng trước của một nhà lạ hoắc, tôi chưa tới đây lần nào, súng ngắn cất trong túi, vết thương thở ra là đau. Tôi tự hỏi sao tôi tìm đến đây làm chi.

Vừa nghe tiếng nàng mở cửa, những ý tưởng kia vụt biến. Nàng già hơn và có vẻ bề thế hơn xưa, nhưng dung nhan hãy còn mặn mà. Mắt bên trái còn sưng bầm đỏ ngần do cú tát tai tôi để lại nhưng nàng chẳng hề hấn gì.

Vẻ căm giận còn in dấu trên gương mặt nàng.

“Cậu còn đến đây làm gì?”, giọng nàng nghe sạo cứng nhắc.

“Betty hở”. - Odell vừa nói.

“Không phải lỗi tại tôi”, tôi nói. “Tôi đến tìm Terry như cậu thôi. Tôi không gây phiền hà gì cho hắn”.

“Betty kìa! Em đồng ý chứ” - Odell hỏi lại.

Nghe hỏi nàng giật mình. Nàng như muốn xỉu, xoay người lại cúi gập xuống vì quá đau khổ.

Tôi nhận ra ngay kiểu trang trí căn nhà. Chính tay Felix muốn gợi lại một kiểu trang trí như nhau, từ bên trong ra ngoài. Bộ ghế trường kỷ cùng một kiểu nhưng nệm thì bọc giống y như kiểu nhà Avalon. Hắn sử dụng cùng một loại màn treo cửa, thảm lót sàn của Mexico. Quanh tường trang trí cùng một loại tranh sơn dầu thô ráp.

“Làm thế nào ông đi tìm ra tôi, Odell”.

“Nhờ Easy nghĩ ra. Còn tôi thì tin chắc, Felix ở quanh đây thôi”.

“Kia Easy”, Betty lại nhìn về phía tôi.

“Dạ thưa bà”.

“Sao cậu cứ bám theo tôi hoài vậy thằng nhóc tì”. - Một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt dày dạn. Rõ quá đi rồi, cái nhìn mời đón nàng thường dành cho mấy anh chàng. Cái nhìn thèm thuồng ham muốn. Mấy anh chàng đến với nàng nhằm thỏa mãn thú vui xác thịt. Nàng không để ý đến tiếng nói hay những tấm lòng xót xa mà bọn tôi nghĩ tới thân phận nàng.

Đã ba mươi lăm năm qua rồi, nay tôi lại trở về làm thân tôi đòi cho nàng.

Vậy rồi đó.

“Marlon chết chôn dưới hầm nhà Odell”, tôi vừa nói, nàng nghĩ theo linh tính thôi ra ngay.

“Thế nào? Marlon à”.

“Tôi không thể kể lại trong máy cho em nghe được, Betty” - Odell nói “Em vừa nhắc lại chuyện Terry cho tôi nghe…”.

“Vậy sao?”

“Bọn tôi lo chôn cất hắn”, tôi nói “Hắn không yên lòng đi xa vì cậu chưa kịp nói lời “từ biệt”.

Một tin buồn. Với bất kỳ ai thì họ sẽ nổi khùng. Với Betty thì không. Nàng đứng tựa lưng vô tường một hồi, Odell và tôi nhìn theo, chưa bước vô hẳn trong nhà. Chợt nàng bước vô buồng tắm bên kia. Bọn tôi đứng nhìn thấy nàng hai tay vốc nước vô mặt, trước ngực. Nước lạnh tê nàng kêu lên một tiếng. Rồi nàng nghiêng người xuống bồn rửa mặt chống tay khóc nức nở.

Nàng trở ra ngoài nhắc lại lần nữa, - “Hắn chết như thế nào?”

“Do bọn cớm”, tôi nói. “Bọn chúng đánh đập…”. Tôi định nói là “… tra khảo chỉ ra chỗ cậu đang ở đâu”, nghĩ lại, nếu nói vậy sẽ làm nàng đau khổ thêm.

“Tôi biết chuyện buồn, em ạ” - Odell nói “Chính Marlon kể lại bị bọn cớm hành hung. Bọn tôi không biết tính sao, đem chôn hắn dưới hầm trú ẩn. Bọn tôi phải tính chứ”.

Bọn tôi đứng lặng thinh hồi lâu. Betty buông thỏng người ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn xuống hai mắt cá chân. Ngoài kia có tiếng quạ kêu. Tôi lấy làm lạ có phải nó dò theo tôi từ chỗ Riverside về tới đây để được kêu một tiếng cho hả hê.

Một hồi sau, Betty mới chìa tay ra. Tôi nhờ Odell dìu nàng ra ngoài xe. Đầu óc trống rỗng.

Odell và Maude vừa nhận một mối bốn trăm pounds đá cục. Xong rồi, Odell đánh xe ra nhặt hết mấy bao chở thẳng vô gara.

Vừa nhìn thấy cái xác ướp đá nàng thóc khét, “Mary! Ôi, em ơi!”. Chỉ có Marlon mới gọi tên nàng biệt danh Mary.

Nàng bước tới quỳ xuống, tay ôm chầm cái xác ướp vừa cứng đờ vô người.

Bọn tôi đứng quanh nhìn. Dù sao hắn còn có một người chị em đến nhìn mặt. Hắn còn nhìn thấy được tình thương gia đình trước lúc đi xa.

Một cái lễ đơn giản trong vòng nửa tiếng. Rồi Maude bước tới dìu Betty ra ngoài.

Tôi trộn một mớ vữa đắp lên thân xác Marlon. Lúc còn nhỏ sống ở vùng quê miền Nam bọn tôi thường lo việc ma chay vậy đó. Từ đó, tôi đã học được cách bảo vệ xác chết.

Cái xác chưa cứng đều, tôi với Odell lo tìm vải quấn quanh rồi đút vô trong huyệt mộ nhỏ hẹp. Kế đến, đắp thêm vữa hồ phủ thêm lớp đất mặt cho giống.

Xong, tôi mới đắp xi măng sống vun thành đoosng cao khoét một miệng lỗ, đưa vòi nước phun cho đầy tràn. Tôi lo đắp thêm lớp xi măng mau khô trên mặt, Odell nhìn theo mô đất vừa nhú lên trên huyệt mộ.

“Lạy Chúa tôi”, hắn kêu, hai tay vòng trước ngực “Con cầu xin ơn trên, bởi chúng con ở dưới trần tìm đường thoát cõi u tối. Chúng con nghe theo lời dặn của Người bởi trần gian này lẽ phải không có, chỉ còn lẽ phải của Người, không có luật lệ nào hơn được uy danh của Người”.

Nếu đang ở trong nhà thờ, bọn tôi sẽ nghe được tiếng cầu nguyện của ai đó “Amen”.

“Marlon Eady sẽ về nước Chúa. Bởi hắn là người có tội vừa được cứu rỗi. Con tin ở ơn Chúa. Hắn đên với chúng con máu me đầy mình, hắn cầu xin ơn Chúa và hắn đã chết. Chúng con chết vì nhân danh Chúa, nguyện cầu ơn Chúa soi sáng mãi”.

Betty và Maude cùng òa ra khóc. Tôi quay qua trộn đống xi măng.

“Tớ hỏi cậu”. - Odell vừa nói như đang nói với một vị thiên thần. “Cầu xin ơn trên cho Marlon được thoát nợ trần. Hắn sẽ về với nước Chúa và được tôn vinh tình thương của Chúa”.

Dùng một tay còn đau, tôi ráng sức xúc mẻ xi măng vừa trộn đắp lên nấm mộ. Tôi xới trộn đều đắp đủ mười tám xẻng hồ vữa, xong quỳ xuống dùng tấm gỗ chà láng mặt sàn nhà. Chưa được hoàn chỉnh cho lắm, tuy nhiên chỉ có cặp mắt nhìn dò xét mới nghi là có vấn đề thôi. Mới vừa xong thì còn mùi nhưng rồi mẻ hồ sẽ thấm vô xương thịt là xong.

Cả ba Odell, Maude và Betty đứng nhìn theo cách tôi làm.

Công việc xong đâu vào đấy, bọn tôi nhường một mình Betty bước xuống tầng hầm nói lời vĩnh biệt lần cuối.

Maude trở vô nhà bếp lo làm đồ uống. Ở phòng kế bên, Odell đang ngồi trên chiếc ghế sofa.

Tôi trở ra ngoài cửa ngồi nghỉ, mệt đừ mà không dám nhắm mắt lại. Còn bao nhiêu việc trước mắt đang chờ người ở lại.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.