Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

Ngồi bên trong xe, tôi mới kể lại chuyện lo sợ lúc nãy cho Saul nghe. Nửa tiếng sau, bọn tôi về tới nhà Odell.

Tôi mừng húm, nhìn lại chiếc xe Studebaker quen thuộc đậu trước nhà Odell, vậy là chưa giao cho Betty. Bỗng dưng tôi lo sợ khi bước chân vào nhà sẽ nhìn thấy cảnh Odell và Maude bị giết chết nằm xếp chồng lên nhau.

Vừa mở tung cánh cửa bước vô trong, tôi nghĩ ngay một cuộc rửa hận sắp tới.

Những bọn chúng kéo về đây họp mặt đông đủ. Odell và Maude tay đặt tách cà phê trên đùi ngồi ghế sofa kế bên là Sarah. Arthur ngồi vô chiếc ghế dựa lưng đứng gần bên là Dickhead vừa nói chuyện vừa cười.

Dickhead ngước nhìn tôi, mắt chớp chớp như đùa. “Xin chào ông, nhìn thấy tôi ở đây ông ngạc nhiên lắm hở?”

Dickhead đứng sau lưng chỗ Arthur đang ngói, thấy hắn cười nói tôi quên cảnh giác. Hắn vừa rút súng trong lưng ra, tôi không kịp phản ứng. Một phần vì trong người tôi đang mệt, do ôm đủ thứ việc.

“Nhìn kìa!”, Saul nhào tới giương thẳng hai tay ra.

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy mình lầm lẫn. Dickhead, hắn còn có tên là Ronald Hawkes không định nhắm bắn tôi. Tôi đoán hắn muốn ra oai cho có vẻ hai phe ngang sức. Saul nhào tới thoi tôi một cú đau điếng rồi Dickhead nổ liên tiếp hai phát súng. Phát đầu trúng tay Saul, hắn quay vòng, phát thứ hai ghim vô lưng. Nghe tiếng súng, Arthur vọt đứng ngay dậy còn Sarah gào thét. Dickhead nhìn quanh mọi người trong nháy mắt.

Tôi chỉ chờ đúng ngay cái khoảnh khắc này. Tôi hụp người xuống chộp ngay chiếc ghế bỏ trống quơ lên cao ngồi thủ thế dưới đất. Nhác thấy chiếc ghế, Dickhead run sợ nhắm bắn một phát, chưa kịp đỡ, chiếc ghế phang ngay vô đầu hắn. Tôi bồi thêm ba cái nữa cho hắn gục luôn.

Tôi cúi xuống nhặt khẩu súng trên tay hắn, chạy tới chỗ Saul. Mắt hắn trợn trừng như người mất vía, tôi nghe được một tiếng nấc từ trong cổ họng hắn phát ra. Tôi nắm lấy tóc trán đè xuống sàn bóp mũi chặt lại, tôi hít vô một hơi thật sâu phà vô trong buồng phổi cho căng ra.

“Gọi xe cấp cứu!”. Tôi vừa thở ra vừa kêu gào.

Dưới lưng hắn thấm đầy máu. Sarah Cain chạy đi lấy chiếc gối kê đầu nạn nhân, tôi giữ lại lót dưới lưng ngăn bớt máu chỗ vết thương.

Thở mạnh, hít vô thở ra ấn xuống. Thở mạnh, hít vô thở ra, ấn xuống.

Mấy bà và anh chàng Arthur la toáng cả lên, tôi thì lo chăm sóc nạn nhân. Odell gọi xe cấp cứu. Chợt mọi người nhốn nháo. Odell chộp lấy người Dickhead, nghĩ sao lại buông hắn xuống đất bỏ chạy ra ngoài cửa. Tôi còn giữ khẩu súng ngắn hắn bỏ lại, chợt tôi nghĩ tới Saul. Tôi không thể lo cho tên sát thủ mà quên đi còn bao nhiêu mạng sống trước mắt.

Không hiểu sao mọi người nhốn nháo la om sòm trong lúc tôi lo bù đầu. Tôi lo giải quyết cho xong mới yên tâm. Còn Saul không biết sống chết ra sao nhưng chuyện đó cũng chẳng sao.

Nghe tiếng súng nổ có người báo cảnh sát ngay và chúng đến trước cả xe cấp cứu. Arthur không nói nàng gì, còn Maude thì kể nhìn thấy xe chở cảnh sát. Sarah khai báo giùm tên hắn. Cảnh sát giải thích cho tôi nghe rõ mọi việc rồi báo về đồn.

Tôi bước ra ngoài cửa cho thoáng. Một lát sau xe cấp cứu tới, tìm không ra số nhà tôi phải chạy ra đầu đường hướng dẫn. Ngay lúc đó ba xe cảnh sát vừa tới. Những người hàng xóm nhốn nháo nghe tiếng còi hụ chạy ra, thấy đầy đường cảnh sát sắc phục.

Thật đơn giản lấy xe lái đi. Chẳng có ai yêu cầu tôi ở lại.

Tôi biết ý đồ bọn cớm (ít ra tôi cho là vậy). Nếu tôi khai ra chỗ hắn sẽ tới, bọn chúng bắt tôi bỏ tù ngay. Bọn cớm không dại gì tới ngay đó vì có bao giờ bọn chúng tin lời bọn tội phạm, những tên da đen nào cũng là tội phạm cả.

Vậy là tôi quay trở lại căn hộ của Arthur. Tôi lái vọt như điên, khẩu súng ngắn của Dickhead giắt bên lưng.

Tôi đến nơi vừa đúng lúc hai xe cảnh sát trờ tới. Chiếc xe Buick đậu ở góc phố phía trước dãy nhà chung cư, ngay trước đầu xe Studebaker cũ kỹ. Tôi dừng xe lại bên kia đường chợt nghe tiếng la. Rồi một loạt tiếng súng nổ theo, nghe ra đâu chừng năm phát, rồi bọn cớm nhào tới dò dẫm men theo con hẻm bên hông khu chung cư.

Tôi đứng lại chờ một lúc rồi bước đi theo sau. Cuối con hẻm cụt là một toán cảnh sát dừng lại đứng nhìn theo những thùng rác bị lật tung nghiêng ngửa.. Súng giắt trong bao.

Tôi nên chuồn đi ngay thì hơn, nhưng trong lòng chất chứa hận thù. Tôi quyết định bước tới theo chân bọn cớm. Trước mắt tôi là thân xác Dickhead nằm chen giữa đống vỏ chai bia. Tay chân mỗi nơi mỗi ngả, chiếc áo kaki dính đầy máu, đã ngả màu xám xịt. Đầu ngoẻo qua một bên kề lên vai.

“Tôi kêu gọi hắn đứng lại”, cò Styles đang kể.

Gã kể cho một tên cớm mặc sắc phục ghi chép lại.

“Tôi nghe được chương trình APB trên đài. Tôi đang ở khu Beverly Hills đi về đây tìm mua mấy món quà sinh nhật cho đứa con. Cậu biết là mấy quán shop ở phố tôi…”, - kể tới đó gã ngừng lại vừa nhận ra tôi lọt vô trong hàng ngũ bọn cớm.

Tên cớm đang ghi chép ngước nhìn theo.

“Kìa! Ông bạn! Ông làm gì tới đây?”

Cả bọn nhìn theo về phía tôi.

“Ơ, tôi nghe có lộn xộn nên chạy tới đây, thưa Ông Cò. Tôi… tôi có biết chuyện gì đâu? Tôi chả là cái quái gì”.

“Ông có nhìn thấy gì không?”, gã hỏi tôi.

Nhìn thấy cò Styles chăm chăm nhìn theo tôi mới nói.

“Dạ không. Tôi tới đây sau ngài”.

“Vậy thôi cút đi. Ra khỏi chỗ này”.

Tôi bước lùi được mấy bước nhìn theo cặp mắt cò Styles. Gã đứng cười nhìn theo tôi.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.