Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Nói gì thì nói, từ đây tôi được tự do. Tôi thong thả dạo bộ. Tôi gặp lại Betty kể cho nàng nghe ý đồ của bọn chúng. Nếu cần gọi cho bọn chúng, tôi sẽ đòi nàng tiền công. Nếu không được, thì những ngày sống ở đường phố coi như chấm dứt. Betty đi theo bạn bè của nàng. Nghĩ lại nhà Maude và Odell coi vậy mà tử tế.

Tôi định giấu mặt một thời gian trong khi bọn cớm đang thanh lọc thủ phạm.

Marlon đã yên nghĩ dưới lòng đất.

Còn Mouse… chà, tôi không nghe tin tức gì về Mouse. Dù sao tôi cũng tìm ra được lời giải đáp. Tôi biết hắn nghi ngờ những người kia vô tư. Chân lý cũng có lý lẽ riêng.

Chân lý và tự do, hai việc hệ trọng đối với một kẻ nghèo khổ, đứa con của chế độ nô lệ và những kẻ nô từ kiếp trước.

Tay tôi lại đau, vết thương làm độc vô tới trong xương tủy. Tôi biết chắc một việc không tránh được. Số trời. Nay trở lại giỡn mặt với chân lý và tự do, những vị thần nhỏ bé làm sao hơn chân lý và tự do.

Tôi chưa chết đâu. Marlon đã ra người thiên cổ. Tôi không hiểu sao nhưng chắc là có dính dáng tới cái chết của Albert Cain. Mọi thứ thuộc về Cain đang thối rữa. Lão là một tên cuồng trí, quanh lão chỉ còn một mùi hôi thối tha. Nhưng chuyện đó không can hệ gì tới tôi.

Saul Lynx đang đứng ở ngay khúc cua trước nhà tôi. Hắn dựa lưng vô cây quyết minh cổ thụ cao gần cả trăm mét, chúi cái mũi to như quả cà nhìn xuống đất. Tôi dừng xe lại, hắn ngước nhìn, cười vui vẻ. Bữa nay tôi mới thấy hắn cười như người ta.

“Cậu đang nghĩ ngợi quái gì mà đứng ngay đây hở?”

“Ăn miếng trả miếng đúng luật chơi mà ông Rawlins. Ông không làm sao tìm thấy tôi trong nhà”. - Miệng hắn hôi mùi rượu gin.

“Ta đã từng tránh mặt nhau một lần rồi. Bây giờ tớ vô nhà, phần cậu leo vô xe lái đi chỗ khác đi”.

“Ông còn giữ súng của tôi đấy chứ”, hắn hỏi.

“Cậu cần không?”, tôi dọa hắn.

“Bọn chúng muốn giết đứa con gái ông đấy, ông Rawlins”.

Tôi không muốn nghe chuyện đó. Tôi quay vô nhà. Hắn bám theo sau lưng.

“Đó là chuyện tờ di chúc”, hắn nói nhỏ vừa đủ nghe. Tôi nhanh chân xoay người xô hắn té nhào xuống bãi cỏ.

“Ông đừng có giỡn chứ”.

Lynx là một người đằm tính. Hắn ngẩng đầu giương chiếc mũi to ra phía trước hai con mắt chớp chớp như loài ve ve. “Ông chờ năm phút”, - hắn nói, tay chỉ vô cửa.

“Lại đây. Ta đi nhanh lên”.

•••

Tôi cảm thấy sung sướng rót một ly rượu uýt-ky mời ông bạn trẻ thám tử.

“Ông theo tôi chứ?”, hắn hỏi.

“Chưa đâu. Ý cậu muốn nói thế nào?”

Hắn nghiêng người ra trước, tay bóp lại xoa đầu gối. “Bọn cớm tới đây mấy bữa sau khi ông giải quyết vụ đó. Bọn chúng muốn hỏi vụ ngài Hodge và một người tên là Terry Tyler, hình như tay đó là võ sĩ quyền anh thì phải. Bọn chúng có nhắc tên Elizabeth Eady, vậy là có liên quan tới ông”.

“Cậu biết chuyện đó lúc vừa nghe nhắc ông luật sư Hodge”, tôi nói.

“Không. Tôi đã từng giúp việc cho ngài Hodge. Chắc là có vấn đề gì đây”.

“Ờ… hơ. Vậy à? Còn chuyện tờ di chúc?”

Lynx nốc cạn một hơi. Tôi định rót thêm một ly nữa. Hắn đưa tay bóp chặt cái ly muốn vỡ ra. “Tôi mắc nợ bốn trăm đô la vì chuyện đó. Ông Rawlins”.

Với Lynx, đó là một món tiền lớn. Hắn chẳng bao giờ tính chuyện gởi tiền nhà băng. Lynx chạy xe lúc nào bình xăng cũng lưng lửng.

“Tôi quen một bà làm trong ngành lưu trữ hồ sơ ở San Diego”, hắn kể. “Bà có một người bạn đồng nghiệp ở bên Beverly Hills nữa”.

Tôi nhìn theo ngụm rượu uýt-ky từ trong miệng hắn trào ra, chắc là nóng cổ.

Hắn nhìn quanh coi có ai lẻn vô nhà rồi mới nói. “Ngài Hawkes nhờ luật sư Hodge lưu giữ tờ án lệnh phản đối việc lập di chúc. Luật sư thay mặt thân chủ lập di chúc là một người tên Fresco, ông ta là bạn cũ của Cain. Còn Cain để lại toàn bộ số tiền cho Elizabeth Eady. Cho hết mọi thứ. Nhà cửa, bộ áo giáp thời thế kỷ mười sáu, đủ thứ. Hình như những ngày cuối đời, Cain nhận ra tội lỗi đầy mình. Lão đã đối xử tàn tệ với nàng Eady, đến lúc chết lão mới ăn năn hối lỗi.

“Vậy là bọn chúng đòi giết nàng”.

Đấy không phải là câu hỏi nêu ra lúc này.

“Không chỉ mình nàng đâu. Tôi còn biết anh chàng Terry Tyler chính là đứa con nàng Eady, hắn còn một người anh nữa sống trong vùng sa mạc. Lạy Chúa, con bé giúp việc chính là con gái của Eady. Elizabeth chết đi rồi bọn chúng nối nghiệp”.

“Không có ai làm mấy chuyện đó…” - tôi đánh tiếng “chỉ vì tiền”, tôi biết mình nói vậy là sai.

“Terry Tyler đã chết”, Lynx đưa ly ra nhờ rót thêm rượu.

Tôi không nhắc lại chuyện Marlon.

“Vậy cậu cho là luật sư Hodge biết chuyện lập di chúc và ông ta đứng ra lo chuyện đó”. - Tôi vừa hỏi mắt để ý nhìn cặn rượu trong ly.

“Hodge không phải là luật sư lo việc lập di chúc. Ngài luật sư chính là người có quan hệ làm ăn với lão Cain. Như tôi đã kể ông ta tên là Fresco. Nhưng mà chúng ta đang bàn chuyện năm chục triệu đô la. Ngài Hodge kiếm được tiền công từ cái tài sản đó đủ sống suốt đời. Bởi vậy nên ông nhờ tôi tìm cho ra nàng”.

“Một bà chứ”, tôi nói.

“Ông nói sao?”

“Bà ta gần năm mươi rồi. Nay đã là một bà”.

Lynx trố mắt nhìn tôi, hắn chưa hiểu ý tôi muốn nói gì. Xong, hắn với tay lấy chai rượu.

Tôi giơ tay chộp lại.

“Ta còn đang tính chuyện mà”, tôi hỏi hắn.

“Nghĩa là sao?”

“Tôi muốn nói, cậu tới đây không phải kể ra chuyện này nọ. Cậu phải tính chuyện khác hơn là ngồi đây uống cho say”.

Lynx ngồi ngả lưng ra sau. Hắn đảo mắt nhìn quanh một hồi, biết là mình đã uống quá chén. Hắn lấy tay che mặt, liếc nhìn.

“Tôi cần”, hắn chậm rãi nói, “ông giúp tôi việc này”.

“Việc gì?”

Hắn lại chớp mắt rồi liếc nhìn. Mấy tay say rượu là vậy cả, nếu để cho hắn ngồi nán lại lâu hơn nữa hắn sẽ tỉnh ngay.

“Chính bà đó. Sarah Cain. Bà sẽ mất hết tất cả. Vậy nên bà vung tiền khắp nơi, chết biết bao nhiêu người”.

“Sao lại không phải là đứa con trai của bà. Hắn có vẻ ăn ý với lão Hodge. Biết đâu là hắn”.

“Ờ”, gã đáp. “Ờ. Mà cũng có thể là cả hai. Thôi ta phải tới đó thấy mặt rồi tính. Cố nghĩ cho ra mọi chuyện trước mắt”.

Tôi chợt nhớ tới Marlon; hắn kể lại vì sao bị bọn cớm hành hung.

“Vậy sao ta không tới gặp ngay bọn cớm?”. Tôi hỏi hắn

“Ông có quen mặt tay cớm nào đáng tin cậy không?”. - Hắn hỏi lại tôi, mắt hắn sáng rực. “Có tới hai vụ giết người lận…”.

“Hai vụ à?”

“Albert Cain cũng bị giết. Bọn cớm nắm rõ toàn bộ vụ việc. Đến lượt thằng nhóc Tyler Eady. Với một món tiền lớn như vậy, tôi với ông giống như hai vệt dầu. Không phải vậy. Tôi cần phải chủ động trước khi tới gặp bọn cớm.

“Tôi đâu có phải lo làm gì”, tôi nói. “Cậu đến đây gặp tôi. Tôi chỉ có việc báo cho bọn cớm biết rõ vụ việc”.

“Ông nói cho bọn cớm đi tìm Terry Tyler ra sao rồi xảy ra chuyện xô xát với hắn trước lúc phát hiện hắn bị giết chết. Đấy, bọn cớm cho tôi hay vậy đó”.

Saul nhếch mép cười. Hắn khỏi phải nhắc khéo tới chuyện đó. Tôi nghĩ cũng hay đấy, cho dù tôi không coi trọng lời nhắc nhở của hắn. Chả có tên cớm nào muốn nói xấu tôi đâu. Trước mắt tôi đang lo chuyện Betty. Tôi phải ngăn chặn bọn da trắng ra tay sát hại nàng.

“Cậu tính sao đây?”. - Tôi hỏi Saul.

“Ta tới ngay đó nói chuyện với chủ nhà rồi tính sau”, Saul đúng ngay dậy nôn nóng muốn ra đi.

Tôi nắm chặt tay lại mới nói. “Khoan đã. Tôi không lái xe ra đó đâu”.

“Sao vậy?”

“Bởi tôi ngại gặp lão Styles”.

“Có phải cò cảnh sát Styles?”

“Cậu biết lão ấy à?”

“Lão tích cực giúp đỡ luật sư Hodge. Tôi đã từng chích ma túy ở khu phố Hills, lão đã giúp tôi thoát nạn. Tôi vui mừng bắt tay, lão siết chặt đến nỗi tôi bị giập hết một ngón đó”. Saul đỡ lấy bàn tay phải. “Lão Styles có tính chuyện gì với ông không?”.

“Ngài Hodge báo cho lão biết rồi”.

“Ôi chà”. Saul lại thấy thèm rượu. Chưa đợi tôi có ý kiến, hắn đã ngồi dựa lưng ra sau ghế.

“Uống cà phê nhé?”

“Ờ…ờ”.

Tôi trở xuống bếp nấu nước. Chờ nước sôi xong, tôi lấy chai cà phê bột, cái muỗng đem ra để trên bàn.

“Cà phê sữa hay đen?”

“Ông không khác gì bà nội trợ đảm đang”, gã đáp.

“Cậu nói sao?”

“Cà phê ít sữa thêm đường”.

Saul uống hết bốn ly cà phê, uống thoải mái cho đến lúc tỉnh hẳn.

Tôi phải nhường cho hắn lái xe, ngồi băng ghế sau đã chật, không có chỗ dựa cho đỡ đau.

Tôi với tay lấy tấm khăn đậy giỏ đồ ăn đắp tạm nhỡ Saul sơ ý đụng vô chỗ đau khi tránh xe trên đường. Tôi nghĩ ra cách nằm xuống dưới sàn chỗ để chân che tấm khăn này gặp tên cớm lơ là hắn không để ý.

“Cậu làm nghề này lâu rồi phải không?”. Tôi thích nói chuyện lúc ngồi trong xe. Nói bất cứ chuyện gì đừng có nghĩ tới chuyện mình đang làm.

“Khá lâu”, gã đáp. Hắn lại kể tiếp. “Kể ra thì tôi không thích nịnh bợ hay ít ra là nếu thấy không hài lòng thì bỏ đi”.

“Tôi có nói gì đâu”, tôi nói lại.

“Không phải đâu. Ông biết đó, tôi chả giàu có gì. ít ra tôi còn có thể tự hào. Tôi lo tiền ăn, trả đủ tiền nhà. Và nếu gì còn sai sót, tôi có thể sửa đổi. Tôi sống chủ yếu không dựa vô đồng lương”.

“Cậu có gia đình chưa?”

“Có. Tôi gặp nàng lúc còn phục vụ quân đội ở Georgia. Nàng là nhân viên bán hàng PX”.

Hắn cười khà một tiếng.

“Cậu có tham gia chiến đấu à?”, tôi hỏi.

“Tôi phục vụ ngành quân cảnh”.

Ánh nắng nhảy nhót trên dãy ghế băng sau. Tôi sực nhớ lại mình chưa lần nào ngồi ở băng sau. Tôi cho xe làm vệ sinh hút bụi cho sạch, không lau chùi dãy ghế ngồi đằng sau. Dù là một phần tài sản và cuộc sống thế mà tôi chẳng thèm để ý.

“Còn ông thì sao?”. Saul hỏi.

“Cậu nói sao?”

“Ông có gia đình chưa?”

“Có từ lâu. Năm rồi tôi nhận được thư báo tòa án Mississippi chấp thuận đơn vợ tôi xin ly dị”.

“Khổ thật”.

“Biết đâu đấy”. Tôi sực nhớ tới Sooky, Betty và Martin. Có ai trong số này được hưởng một cuộc sống ngon lành như Saul Lynx từng huênh hoang”.

Một lát sau, Saul cất tiếng. “Tới nơi rồi”.

Chiếc xe vừa dừng lại, tôi cuộn tròn tấm đắp trên người.

“Thám tử”, một người nói. Tôi không thể đoán ra có phải là anh chàng hôm trước.

Có tiếng lục lạo giấy tờ nghe sột soạt rồi một tiếng nói vừa cất lên. “Bộ phận an ninh hở?”.

“Ồ” Saul đáp. “Ông Nasdorfs ở phố Fischer có việc cần. Có lẽ chuông báo động có kẻ ăn xin”.

Cả hai bên phá ra cười rồi chợt yên lặng hoàn toàn.

“Ô kìa”, người bảo vệ nói. “Trên công ty ông còn chỗ trống không?”

“Lúc nào cũng còn chỗ cho người có khả năng. Ông có thẻ căn cước”.

“Ờ, đây, ờ không tôi quên mang theo”.

“Ông phải nhớ mang theo”, Saul nói lằm bằm. “Như vậy ông chủ tưởng là ông có hàng. Nhưng lần này không sao, tôi không phải là ông chủ. Ông ghi tên địa chỉ nghề nghiệp vô đây để tôi chuyển lại.

“Ồ, cám ơn”.

“Không có chi”.

Đi được một quãng xa, tôi mới hỏi. “Sao cậu lại đi thẳng vô cổng? Ta có thể chạy vô đường bên hông”.

“Tôi biết chỗ đó có gắn hệ thống theo dõi xe không có dấu hiệu riêng chạy vô đây. Nếu phát hiện xe lạ, bọn chúng báo ngay cho ngoài cổng. Ta đang đậu ngay trước cổng còn sợ gì nữa. Êm ru.

Tôi như kẻ lạc lối.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.