Betty không cần nhờ tôi giúp. Nàng không thích nghe những từ đơn giản như là chân lý hoặc báo thù.
Vậy tôi phải làm gì đây? Nếu bọn cớm giết chết Marlon, có tòa án nào chịu nghe lời tố cáo của hắn. Chuyện báo thù chỉ còn là chuyện riêng tư, một cuộc tỉ thí tay đôi. Nhưng tôi không thích giết chết một tên cớm.
Thấy mình không cứu được Betty, tôi mới giao việc khó cho một người khác.
Cách xa phố Crenshaw có một con đường nhỏ hẹp là Ozme Lane. Đây là một con hẻm cụt gồm nhiều dãy nhà phân lô nếu được xây dựng lớn hơn gấp năm lần thì bề thế biết mấy.
Phía trước một căn hộ mặt tiền xây như một làu đài cổ tích với hàng chữ nổi sơn đen. “Ông bà Theodore Mix và các con”. Tôi bước tới gõ cánh cửa màu hồng, ngay lập tức chiếc then cài bằng đồng thau cao ngang tới cổ bật vô trong. Trước mắt tôi là hình dạng một đôi mắt lá răm.
“Xin lỗi ai đấy?”, giọng nói không có vẻ gì thân mật.
“Ông Hall đây”, tôi đáp.
“Ông cần gì ạ?”
Chính là nàng. Cũng giọng nói đó như in sâu vô trí nhớ rõ như lời của Bruno lần trước đây.
“Ted Mix có nhà chứ?”
“Ở đây làm gì có tên đó”.
“Tôi cần gặp có chút việc”. Tôi cũng mong là Ted đi vắng. Người tôi cần gặp là Sooky.
“Giờ này ông không có nhà”.
“Vậy bà giúp giùm tôi. Có phải bà là Sooky Freeman”.
“Tôi là Mix, tôi không rảnh đứng đây nghe người chào hàng. Bọn trẻ nó đi học sắp về”, bà ta nói. Rồi bà nhắc lại “Với bố nó”.
“Thưa bà tôi có buôn bán gì đâu. Tôi đem theo một cái thư người quen, một người bạn có biệt danh là Hai Ngón vì sinh ra đã có tật. Hắn đang ngồi tù sau được tha, hắn nhờ tôi nói lại với chồng bà cần gặp ông ta để nói về một người bạn cùng hoàn cảnh”.
“Bạn nào vậy?” - Sooky không hay biết chuyện Theodore giao du với bọn tội phạm.
“Một người tên là…” tôi búng tay tới hai lần cô nhớ cho ra “là Raymond”. Tôi nhìn đôi mắt ấy tròn xoe lớn hơn ban nãy. “Raymond Alexander”.
“Thưa ông đến đây có việc gì?”
“Chẳng có gì, thưa bà. Nói cho ngay, ông bạn Hai Ngón không có địa chỉ của Ted, tìm trong danh bạ điện thoại cũng không nên mới nhờ tôi tới đây hỏi thăm Ted có cần gặp”. - Nói xong tôi khoái chí cười một mình.
Tôi nghe tiếng Sooky run rẩy đàng sau cánh cửa.
“Ted không quen người tên đó”, bà nói.
“Người nào?”
“Người mà ông vừa kể!”, bà quát.
“Biết người nào”.
“Chả người nào cả. Ông về nói lại với người đó là ở đây không có ai tên Ted Mix”.
“Tôi đâu dám nói vậy nếu Ted không quen biết với ông ta”.
Chợt cửa mở xịch ra. Sooky Freman đang đứng sờ sờ trước mặt. Nàng có vẻ đẹp thật là ướt át. Nước da bồ quân, môi mọng như muốn chào mời những cái hôn áp đặt vô đó. Nàng mặc chiếc áo dài trông luộm thuộm, mang đôi dép lệt xệt. Bởi nàng biết mình còn đẹp, nhất là giờ này mới có hai giờ trưa, nàng chưa thay đồ, chưa trang điểm.
“Mời ông vô đây”, nàng nói.
Tôi bước qua lối hành lang vô tới bên trong phòng khách, một gian buồng riêng nhiều cửa số. Ngồi xuống ghế nhìn quanh tôi cứ ngỡ vừa theo một cô gái bước vô buồng trưng bày đồ trẻ con, ngồi uống trà.
“Ông cần việc gì nào?”, nàng hỏi.
Nàng mặc chiếc áo dài dùng trong nhà đã sờn mềm nhũn. Nhìn qua lớp áo, thân hình nàng hiện ra trần truồng. Chợt một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi muốn chiếm lấy hết mọi thứ bên trong gian buồng này. Có thể cướp lấy người vợ của Ted, luôn cả ngôi nhà chỉ với một lời hứa. Một lời hứa còn quấn quýt trên những đôi môi. Nhưng mà tôi không cần những thứ đó.
“Hai Ngón kể lại chuyện liên quan tới một người tên là Alfred. Bà biết hắn đang ở đâu”.
Sooky vòng tay lại trước ngực, nàng biết tôi đang - chiêm ngưỡng thân hình nàng, nàng nâng tay lên cao hơn cho có vẻ khiêm tốn.
“Ra là Alfred”, nàng vừa nói.
“Bà nói gì vậy hở? Tôi chưa được hài lòng việc trước mắt. Chưa hài lòng lắm, vậy còn dễ hơn là đem chôn một cái xác hay đang đối diện với ông cò cảnh sát Styles và còn dễ hơn chuyện để cho Mouse giết tôi vì can ngăn hắn lại đừng giết chết oan uổng ba mạng người”.
“Ông không cần phải hiểu tôi muốn nói gì. Nói cho bạn ông hay là Alfred có quyền muốn làm theo như ý tôi muốn. Nhờ ông nói lại đó là lời Alfred Broadhawk nói”.
“Nói thế nào?”
“Không phải là việc của ông. Ông nói lại cho bạn ông”.
“Hãy gượm đã nào. Tôi còn sờ sờ đây”. Tôi chỉ tay xuống chân bắt tréo qua bên trái. “Bà phải lo đối phó với tôi. Nếu bà muốn tôi làm người giao liên thì phải trả tiền công”.
“Trả tiền cho ông à?”
Tôi gật.
“Bao nhiêu?”
“Trước tiên bà phải làm những việc gì, tôi mới ra giá sau”.
“Ông không biết gì hết”.
“Tôi biết hết tên tuổi và còn nhiều việc hệ trọng hơn nữa kia”.
Socky liếm môi đưa mắt nhìn ra cửa. “Giờ này Ted sắp về rồi, ông Hall. Thôi để sáng mai ông đến gặp tôi… chỗ khác đi”.
“Bởi qua tới sáng mai thì mọi chuyện đã xong đâu vào đấy. Chờ đến sáng mai, ba người anh em của bà xông tới đập vô đầu tôi. Tôi muốn chiến đấu với Theodore nếu hắn về tới đây”.
Sooky đưa mắt nhìn ra cửa một lần nữa rồi mời nói. “Tôi thường đi đâu có Alfred theo, kiểu nó vậy đó. Ông ta đang ở trong nhà thờ ông chú tôi. Ông có ưa gì tôi đâu, nhưng vì tôi là cháu gái ngài Mục sư mà ông lại muốn theo đạo, để sau này làm mục sư. Ông phải đi cùng với tôi”.
“Thế à? Vậy có gì đâu”, tôi nói.
“Ờ, tôi với ông ấy xô xát nhau hoài bởi ông không làm gì hết. Ông chỉ có biết hôn hít là đủ rồi”.
Tôi lắc đầu, nghĩ thấy tội nghiệp cho nàng. Sooky ráng cười như vừa nghe được một tiếng khen.
“Vậy là phải mất một tuần nhờ ông đưa tôi lới chỗ hội quán ACE Club nghe T. Bone Walker kể chuyện. Tính ông không thích lui tới chỗ nhậu nhẹt có mấy nàng. Ông kị mấy chuyện đó”.
“Bà kể nữa đi”, tôi nói chen vô. Tôi cố nhịn không ngoác miệng ra ngáp, hôm nay tôi thấy mệt thiu tận xương tủy.
“Rồi ông ta muốn băng qua con hẻm này, tôi không chịu. Bỗng đâu nhiều phát súng gần đó vang lên”. Nàng ứa nước mắt. “Alfred đòi tới ngay cho được chỗ đe tôi cố ngăn lại. Lúc trở lại ông kể nhìn thấy ông Alexander tay cầm súng, đứng nhìn Bruno Ingram”.
Sooky khóc thét lên. Tôi hiểu là chuyện gì. Nàng chỉ muốn được thong thả, sống an bài, vậy mà người đời không để cho nàng được yên.
“Tôi nói ông quên chuyện đó đi”, nàng kể. “Tôi mới nói đó là việc do Chúa định đoạt, ông can cớ gì phải lo, ông không chịu nghe, không nghe thiệt. Ông lôi tôi tới chỗ buồng điện thoại công cộng, lục ví lấy ra một đồng tiền mười cent”.
“Ông ta nói gì?”. Tôi hỏi. “Alfred khai gì với bọn cớm?” “ông khai hết chuyện Alexander với Bruno Ingram”. “Có đúng như lời ông ta nói không? Thật vậy không?” “Tôi chả biết. Chỉ có Chúa mới không để ông giữ im lặng”.
Tôi chỉ muốn biết có vậy. Tôi thấy chưa yên tâm. Sooky kể lại cho tôi nghe những gì bạn bè tôi muốn biết. Nàng đã để lại dấu ấn trên mộ Alfred.
“Năm mươi đô la”, tôi nói.
“Thế nào?”
“Năm mươi đô la chuyển tin đi và không ghi tên bà”.
Nàng đi lục tìm mấy ngăn tủ túi áo quần khắp nhà. Nàng lấy ra tiền lẻ, lúc trở ra trên tay nàng chỉ còn ba mươi bốn đô với hai lăm cents. Tôi lấy hết.
Ai biết được chuyện đó? May ra chỉ có tôi thôi.
Nàng còn đưa cho tôi địa chỉ Broadhawk. Hắn sống trong một căn chòi nhỏ hẹp ở khu quảng trường Ninety- sixt Place. Hắn chất sỏi đá, cỏ khô, mấy con búp bê làm sẵn dựng nên bức tranh Giáng Sinh bên hông trái bãi cỏ héo úa mọc tùm lum trước sân nhà. Bên hông phải, hắn dựng một cây thánh giá cao ba mét bằng cọc gỗ hàng rào cũ mèm tựa vô mặt tiền nhà.
Vừa bước tới gần, chỗ cây thánh giá tôi nhìn thấy nhiều giọt sơn tung tóe gần phần đầu tay chân của tượng Chúa định dựng lên.
Trước cửa nhà đắp đầy những ảnh in màu nhợt nhạt cắt từ những hình chụp rẻ tiền trong Kinh thánh. Chỗ Thiên Chúa bị đóng đinh cùng với các tông đồ, Mẹ Maria bên cây Thánh giá, ông Thánh Jean- Baptite đang cần mẫn trong công việc, thánh Jonah đang quỳ trước biển.
Tôi nhìn thấy một bà rụng gần hết răng bước ra hỏi “Ông đến có việc gì ạ?”.
“Bà Broadhawk có đây không?”
“Thưa ông có Elma Jackson thôi”. Bà ta cười. “Cả Alfred Broadhawk cũng ở đây. Hắn là cháu tôi, người nhà cả”.
“Alfred có đấy không?”
“Dạ không. Alfred đi lễ nhà thờ. Mỗi buổi chiều hắn đi lo phụ giúp Chúa”. Bà cụ chỉ tay ra ngoài sân. “Alfred dựng lên mấy cái tượng gỗ đó. Hắn muốn nhìn thấy Chúa luôn luôn ở bên mọi người. Hắn kể cái máng cỏ là ngày lễ Giáng sinh, cây Thánh giá là ngày Phục sinh, còn ởgiữa là chỗ Alfred lo thu dọn mấy món đó xuống ý của Alfred là muốn nhắc nhở mọi người hãy nhớ lấy mọi chuyện buồn vui từng ngày”.
“Bobo là chú của Alfred sao?”
“Không phải cùng dòng dõi”, nàng nói. “Chỉ có tôi là cùng dòng dõi với Alfred thôi. Bobo là chồng không chính thức. Ông làm ở hãng tàu ngoài phố Rodondo. Bobo khéo tay thu nhặt mấy món tháo rời ai đem bỏ, ráp lại đẹp hơn trước. Ông ta có khiếu về máy móc thật tinh xảo”.
“Ông cần nhắn nhủ gì lại với Alfred không?”.
“Ồ, không có gì. Không đâu. Nhờ bà nhắn giùm có Hall tới đây. Nghe nói ông khéo tay dựng mấy mô hình bên nhà thờ công giáo nên tới đây coi cho biết. Phải nói là thật khéo”.
Nhìn Elma cười, tôi cảm thấy xấu hổ. Nàng chìa tay ra bắt, đặt lên đó một cái hôn.
Biết đâu sau này sẽ đặt thêm vô chỗ đó một cái tượng nhỏ sứ đồ Judas để nhớ lại ngày tôi tới thăm.