Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Lúc về tới nơi tôi gọi cho Primo.

“Alô”, - Primo đang nói trong máy.

“Cậu trông giùm thằng nhóc mình chứ, Garcia”.

“Nó đây, Easy. Cậu khỏe không, bạn mình?”

“Nếu không chết, tớ đã làm giàu rồi”.

Tôi nghe tiếng Primo cười, xoa hai tay đang trông chờ và cả tiếng Mofass ho gần đó.

“Cho tôi nói chuyện với tên kia”, - tôi nói.

Mofass lại ho rồi thở khò khè. “Ông Rawlins hở?”

“Kìa William”.

“Tôi muốn gởi lời cám ơn ông đã lo cho Jewelle. Ông biết là Clovis muốn giữ con bé đó lại”.

“Tôi không biết chuyện đó, cậu ơi”, - tôi nói - “Con bé Jewelle như con ngựa bất kham”.

“Nó vậy đó”, - tôi nghe như một lời khen đầy vẻ kiêu hãnh của một người cha qua giọng nói của Mofass.

“Tôi cần cậu giúp cho một việc, William”.

“Việc gì vậy?”

“Ông nên nhờ luật sư chỉ dẫn cho cách thức để Clovis không quấy rầy ông”.

“Ta cần quái gì phải nhờ luật sư! Mẹ kiếp, ta chỉ cần tới ngoài kia báo cho mọi người rằng ta thu tiền thuê đất rồi ta ghi vô giấy tờ. Mẹ kiếp! Mấy tay luật sư âm binh chỉ được cái ăn tiền xúi giục bọn mày la ầm cả lên”. - Nhắc tới luật chỉ khiến cho Mofass chửi đổng cả lên.

“Tôi lo mọi thủ tục, Mofass. Cậu chỉ cần yêu cầu tay luật sư đó làm sao lấy nhà lại bằng một lệnh của tòa cưỡng chế Clovis đừng có đụng vô tài sản nếu không sẽ bị bắt. Một tay luật sư có tiếng phải biết cách hù dọa nó nếu không sẽ phạm tội hình sự”.

“Cần gì phải nhờ luật sư để đối phó với ông, Alexander. Chả có ai dám đụng tới ông Alexander”.

“Cậu nên nghĩ cho kỹ. Nghĩ lại dòng họ Clovis không ai quen biết Raymond. Nếu biết được lai lịch hắn sẽ giết chết ba người kia”.

“Vậy thì thế nào? Tôi không cần biết chuyện hắn giết ai”.

“OK. Được thôi. Cậu cứ làm theo ý mình, Mofass, cậu phải nhớ là Raymond mà có giết ai lúc hắn còn phục vụ cho cậu, thì cậu cũng bị liên can”.

“Tay luật sư đó là ai vậy?”. - Mofass hỏi lại.

“Luật sư Hodge đó, Calvin Hodge. Ông ta mở văn phòng ở phố Robertson”. - Tôi đưa địa chỉ cho gã dựa theo mảnh giấy nhặt được trong thùng rác nhà Saul Lynx. - “Cậu kể ra hết mọi chuyện. Chờ xem ông ta nói thế nào?”.

“Có tin tay luật sư này được không?”

“Không. Cậu không nên tin gì hết”.

“Vậy tới đó làm đếch gì?”

“Cậu phải tới đó. Hãy theo lời tôi, và cậu không được nói tên tôi ra. Cậu chỉ yêu cầu ông ta giúp đỡ. Cậu phải nói rõ nội dung vấn đề, tuyệt đối không nói tên tôi ra. Sau khi trao đổi nội dung sự việc, cậu gọi máy báo cho tôi ngay hai bên nói gì. Không bỏ sót một chi tiết. Nhớ luôn luôn cảnh giác, William. Tôi muốn biết trong nhà có két sắt, cửa có khóa xích không. Và chỗ đó ở ngay tầng thứ mấy với lại còn mấy chi tiết khác nữa”.

“Tôi không biết chuyện đó, ông Rawlins, tôi thấy coi bộ không xong”.

“Vậy cậu muốn tôi đưa trở về nhà Clovis hay sao? Cậu tưởng là tôi không thể nào lôi cậu ra khỏi chỗ đó. Cậu biết rõ từ hồi nào nàng đã dối gạt tôi vậy mà không cho tôi hay cho đến lúc cậu hay tin nàng giết chồng”.

“Tôi chán quá, ông ơi. Tôi cần có nàng. Tôi biết làm sao bây giờ?”

“Cậu cứ làm y như lời tôi dặn”.

“Chắc chắn, ông Rawlins. Tôi làm theo lời ông dặn”

“Raymond sẽ có mặt ngay trong buổi sáng. Cậu cùng đi với hắn tới văn phòng Hodge. Cậu nói rõ hết mọi việc. Nếu ông ta đòi tiền cứ đưa ra”.

“Tôi không biết. Tôi muốn nói là tôi không muốn rắc rối”.

“Hẹn gặp lại sáng mai nghe cậu kể chuyện”. - Tôi nói xong, gác máy.

Tôi gọi tiếp cho Mouse.

“… này nhớ lấy, Raymond”, - tôi nói cho hắn nghe. - “Tôi không muốn rắc rối”.

“Vậy mà có lúc chuyện rắc rối lại đến với cậu đấv Easy”.

“Nghe này, Ray. Tôi cần biết qua cách bố trí bên trong văn phòng. Ông ta biết tôi là ai rồi, vậy cậu nhớ đừng cho Mofass nói tên tôi ra”.

“Chừng nào chuyện này mới xong, Easy”, - hắn hỏi.

“Vài ba bữa là cùng”.

“OK. Được rồi. Tớ sẽ lo cho cậu. Cậu có ba bữa để lo xong việc đó. Hiểu rõ chứ?”

Tôi gọi theo danh bạ qua Los Angeles chỗ tôi làm gara cách nay tám năm. Không thấy tên Felix Landry đâu hết. Tôi gọi nàng Eto chỗ thư viện nhờ tìm danh bạ gọi đi các nước. Nàng tìm một hồi nhưng vẫn không thấy tên Landry trong danh sách.

Ortiz lúc nào cũng để mình trần, cái quần sọt như mọi khi, hắn bước ra mở cửa nhà Jackson Blue mắt trừng trừng nhìn tôi. Nếu lúc nhỏ tôi mà nhìn ai kiểu đó thì sẽ ăn cái tát vào mặt. Không có ai là người lớn lại nhìn theo cái kiểu đó, ngay khi nhìn một con thú lạc bầy.

“Jackson có nhà không?”, - tôi hỏi.

“Câu cần việc gì?”

“Với cậu thì không đâu, bạn mình. Tôi cần gặp Jack-son chút xíu”.

Tôi thấy trước chuyện này sẽ có ngày hai bên xô xát.

Rồi sẽ có lúc bạn biết một tên nào đó, nó theo bạn suốt cả một chặng đường đời. Tôi biết Ortiz và cả mối hận thù ẩn giấu trong người hắn. Hắn sống trong những chuỗi ngày phẫn nộ, có lẽ vì hắn không thể làm tình được bởi hắn là một kẻ cuồng trí. Mối căm hờn khoét sâu chuyển thành nỗi tuyệt vọng buộc hắn phải hứng chịu. Tôi đã từng gần gũi bên cái hố sâu đó từ thời niên thiếu. Tôi nhận ra hắn như một tia chớp. Nếu hắn là một nhân vật nữ thì tôi với hắn sẽ kết liễu ngay dưới sàn nhà bên cạnh chiếc giường. Và nếu có lúc nào tình cờ nhìn thấy nhau được năm phút riêng tư thì một trong hai đứa phải có một, hoặc có khi cả hai phải chết.

“Easy hở?” - Jackson quần áo nghiêm chỉnh. Han mặc một bộ đồ carô đen-vàng, đầu đội mũ dạ màu xanh lá cây. Vành mũ rộng- che hết khuôn mặt xương xương.

“Cậu rảnh được một phút chứ, Jackson?”

“Được, Easy. Vô đây”.

Tôi bước tới tránh không va chạm Ortiz”.

“Nghe nói cậu trở về lại đây, Easy”.

“Hở? Sao cậu biết được?”

Jackson rụt vai xuống nhếch mép cười như đang giễu cợt, dù hắn muốn làm ra vẻ vô tư.

“Tôi có biết gì đâu, ông bạn. Có thể vì tôi đã kiếm được cái máy làm ra tiền kia”, - hắn giơ tay gõ nhẹ vào cái hộp điện thoại để trên chiếc ghế trường kỷ gần bên. - “Vậy cậu hay bất kỳ ai cho hay là họ đã nhìn thấy, ngay tại đấy?”.

Tôi ngửi thấy mùi hơi thở chua lè từ cửa miệng Ortiz đâu ở sau lưng tôi.

“Không đâu, ông bạn. Tôi muốn nói, đó một trò chơi gian thành công, nhưng bọn găng tơ thì tôi biết quá mà”.

“Vậy cậu có cần gì không?”

“Tôi muốn tìm cho được TerryJ. Tay võ sĩ quyền anh”.

“Cậu thử hỏi nhà Herford xem”.

“Cho tôi số nhà đi”.

Jackson biết Terry đang ở đâu rồi, nhìn cặp mắt hắn tôi đoán ra ngay. Chắc hắn chưa muốn nói ra, đúng hơn là không dám nói ra. Nếu hắn có được thông tin gì, tôi sẵn sàng ngả giá mua đứt.

“Tôi định đi ngay đây, chạy cho nhanh”, - hắn nói - “Cậu có xe ngoài đó không?”.

“Tôi biết cậu có chiếc Caddy đỏ kia mà?”

“Có chứ, nhưng tôi đang tính chuyện nhất cử lưỡng tiện. Cậu có xe đó chứ?”

“Ờ… hơ. Mà nghe đây, Jackson, tôi phải đi gấp”.

“Không lâu đâu. Chờ tôi lấy vé bấm lỗ”.

“Được. Chờ ghé qua mấy chặng”.

“Ờ”, - Jackson cười đưa tay sửa vành mũ lại.

“Ờ Ghé qua mấy chỗ thôi”.

“Chừng nào cậu quay lại?”. - Trông Ortiz như anh chồng lầm lì. - “Cậu biết là tớ phải làm chuyện đó”.

“Tôi sẽ về mà, đừng lo. Easy vừa làm mất một nửa thời gian của tôi”.

Đi một đỗi, tôi mới hỏi. “Tay đó có vấn đề gì không? Hình như là hắn không muốn sống nữa?”

“Ortiz là tay anh chị. Nếu cậu muốn tỏ ra dân chơi, hắn sẵn sàng tỏ ra cho cậu thấy”.

“Không được gì, chỉ bày cho lắm chuyện, Jackson. Mấy tên đó chỉ có hại người ta thôi”.

“Ờ. Vậy mà tôi biết vận dụng chỗ rắc rối đó. Ortiz chỉ có nước la làng, còn tôi không làm sao để cho con bồ câu bay đi xa được”.

Nghe nói tôi bật cười. Tôi mường tượng tay Jackson này đang đuổi theo con chim bồ câu nó hoảng vía vỗ cánh bay đi.

Bọn tôi ghé lại tiệm hớt tóc Emest nay dời qua phố Santa Barbara Boulevard. Ernest vẫn còn tổ chức chơi trò gieo súc sắc phía sau nhà, nghe nhạc opera trên đài cả ngày. Lão là một nhân vật của quần chúng. Hết giờ, lão qua bên chỗ gian hàng bán đồ cũ ở cửa hiệu Nate’s.

Trước khi tới cơ sở Juniper Funeral Home, tôi mới hỏi.

“Vậy sao? Tôi tìm Terry ở chỗ nào?”

“Chỗ tôi nghe nói”, - Jackson đỡ lời. - “Dạo này Terry thường đi ra phố. Gã còn dời chỗ xuống phố Tám-Sáu”.

“Ở chặng nào vậy?”

“Ở tuốt trong sa mạc. Cậu nên nhớ, khắp vùng đất LA này là một sa mạc mênh mông”.

“Sa mạc nào?”

“Tôi chả biết”.

“Tôi nhìn ra hắn ở cơ sở tập thể dục Herford’s cách nay mấy bữa. Thỉnh thoảng hắn ghé vô đó”.

“Hở?”, Jackson đưa tay gãi lên gò má đen thùi, trố mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. - “Ngay đây nè”.

“Là chỗ nào?”

“Chỗ nhà Juniper’s”.

Tôi trở ra ngoài xe, còn Jackson trở vô trong thu gom tiền. Hắn sử dụng hệ thống thu tiền những tay chơi đua ngựa qua mạng lưới điện thoại. Bộ phận thu gom tiền trong vài bữa được hưởng huê hồng rồi mới bàn giao lại cho Jackson hoặc cho Ortiz. Bọn thu gom tiền thay phiên mỗi tuần để tránh bọn cớm dòm ngó. Nhân viên thu tiền khi là nam hoặc nữ công nhân, như Ernest, gã phó cạo, làm để kiếm thêm thu nhập.

Tôi lo ngại không biết Terry làm ăn ra sao với Marlon để sống được trong vùng sa mạc. Chợt nghe thấy tiếng Jackson reo mừng từ bên trong nhà tang lễ vọng ra.

“Tờ chả thèm nghe cậu muốn nói gì. Tớ chỉ biết cậu còn nợ tớ bốn trăm rưỡi chớ không phải hai trăm bảy lăm”.

Jackson trở ra ngoài. Tôi còn khẩu súng nòng 38 của Lynx cất trong túi, tôi chưa muốn đụng tới.

Cái bụng phệ của tay Rollo Jones cản đường tên nhát gan kia lùi trở lại.

“Mi gọi ta là tên nói phét hở? Mẹ kiếp!” - Rollo nhắc lại từng tiếng nữa vỗ vô bụng. - “Mi đừng dọa ta”.

“Easy!” - Jackson kêu gào.

Tô.. bước xuống xe, đứng ngoài cửa. Rollo không bước tới nữa hắn đứng lại nhìn tôi. Tôi đưa tay lên coi như không biết gì hết. Tôi không hiểu Rollo nghĩ sao về chuyện tôi vừa nói ban nãy, hắn không xô đẩy Jackson nữa, đút tay vô túi bước trở ra nắm một cọc tiền. Hắn rút ra mấy tờ nói nhỏ với Jackson vừa đủ nghe.

Câu chuyện diễn ra bên hè đường vắng vẻ. Lúc đó chỉ còn vài chiếc xe ôtô chạy ngang qua, không một bóng khách bộ hành.

“Vậy là xong! - Jackson vỗ vai tôi. tay gõ theo nhịp trống Congo trên mặt bảng đồng hồ lúc xe vừa ra khỏi cơ sở Juniper’s. - “Vậy là xong!”

“Tất cả chỉ có vậy à?”

“Hai trăm đô la”.

“Hắn nợ cậu bấy nhiêu sao?”

“Hở? Không đâu. Đó là tiền do Ortiz đặt cược là tối sẽ không gom về đủ tiền hắn mắc nợ bọn tôi. Hắn còn nói tôi là cái… của mấy bà, mà cái đó chỉ nhằm để thỏa mãn dục tình. Vậy thì chơi hắn đi. Mẹ kiếp hai trăm đô la!”. - Jackson kẹp hai ngón tay lại để trước mặt tôi.

Ống thông gió hắt vô mặt hơi nóng thật khó thở. Tôi quẹo cua mạnh đến nỗi gục đầu vô tay lái.

“Sao lạ vậy, Easy?”

“Không, không có gì, Jackson, cậu thì sao?”

“Tôi chả có việc gì”. Hắn không che giấu được cái vẻ ngây ngô.

“Cậu đã tốt nghiệp trường UCLA thì phải?”

“Mẹ kiếp. Bọn chúng nó muốn tôi theo học cái môn ngoại ngữ đó. Thôi thôi, không. Tôi đứng giữa trời nói theo ngôn ngữ của đồng loại”.

“Nhưng cậu phải làm được một việc gì chứ, Jackson. Cậu thông minh mà”.

“Không, Easy. Tôi chẳng làm được việc gì?”

“Sao vậy? Hẳn nhiên là phải được”.

“Không đâu. Tôi mang nặng kiếp người Nigger từ thuở nào”. - Hắn tự hào kể về thân phận mình.

“Cậu nghĩ là Martin Luther King đang xuống đường ở phía Nam sẽ bị giết chết, nên cậu định giở trò đóng vai một tên Nigger hay sao?”

“Tôi chả có liên can tới chuyện ông ta, Easy. Tôi sống cho chính bản thân tôi”.

“Nhưng, Jackson, ta không thể chạy rong ngoài phố đem mạng sống ra đánh cuộc. Ta sinh ra để làm người. Ta phải biết sống hiên ngang”.

Jackson giở mũ ra. Mặt mũi lấm tấm mồ hôi. Hiếm khi nhìn thấy ánh mắt hắn, không điểm thêm một nụ cười như bữa nay.

“Terry tậu được một căn hộ ở phố Twenty- second Street. Hắn bỏ nhà lại. Hắn mới vừa dọn qua, gần trạm xe buýt Renco và cửa hiệu bách hóa Happy Liquors. Căn hộ màu hồng, quanh hàng rào trồng bông ra màu xanh khỏi phải quét sơn”. - Hắn nói chuyện tỉnh khô rồi mở cửa xe bước xuống.

Hiín cuốc bộ một mình trên đường, đi khỏi chỗ nhà Juniper’s. Đi được một đỗi khá xa, tôi phải chạy tới chặn hắn lại, nói cho hắn nghe mấy việc nữa. Tôi mở cửa xe thòng một chân xuống, chợt tôi cảm thấy không còn đủ sức, không gọi được tên hắn, Jackson.

Tôi ngồi một chỗ, tay ôm đầu, mồ hôi đầm đìa. Tôi không đứng dậy nổi, không sao ngồi cho thẳng lưng.

Tôi căm tức vì Jackson. Cuộc sống đã mất đi một phần ý nghĩa với nó. Còn cái chết chẳng khác nào một quân bài phải đi tiếp. Tiền hắn kiếm được là do gian lận của phi nghĩa. Nếu lúc nào đi dự đám tang, hắn sẽ kể ra những chuyện xấu xa khổ nhục lúc còn sinh thời của người khuất mặt, rồi hắn quay qua nói lời an ủi người quả phụ hoặc nhân tình còn lại. Trong thâm tâm, hắn không nghĩ chuyện khóc lóc tiếc thương làm gì, một đô la gởi nhà băng, một viên gạch góp phần xây mộ hoặc một ước mơ cũng không.

Và nếu có lúc tối phải nói cho hắn biết sống không có thiện ý thì chung cuộc sẽ không có ai dòm ngó tới, hắn đáp lại ngay “Tớ sinh ra không phải chờ được ngày vinh quang đó, bạn ơi”.

Và nghĩ lại, tôi thấy hắn nói có lý.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.