Lúc tỉnh dậy, tôi còn chưa dám mở mắt ra. Thế mà tôi lại lắng tai nghe động tĩnh chung quanh. Tôi nghe rõ tiếng vòi nước chảy trong nhà bếp, tiếng cửa sổ nghe cọt kẹt dưới ngọn gió từ Santa Ana thổi qua. Tôi cảm thấy một luồng gió dìu dịu không nóng lắm thổi hắt vào mặt. Lúc tôi mở mắt ra nhìn thấy Jesus tay cầm tấm khăn lau sạch vết máu còn đọng trên mặt tôi. Nó bày ra một tô nhựa nhỏ đựng nước âm ấm. Tôi nằm trên chiếc ghế trường kỷ có nó ngồi gần bên. Con bé Feather quay lưng lại ngồi dưới sàn chỗ chân tôi chơi với con búp bê Roxanna.
“Mày là con bé ngoan đấy bé, Roxy”, tôi còn nhớ nó thường nói. “Nếu không thì không có phần dành cho mày đâu”.
Tôi nhìn thấy một vết thâm đen dưới mắt bên trái Jesus, tôi thò tay sờ thử, nó giật lùi.
“Chuyện gì lạ vậy?”
“Không thấy máu chảy nữa con nhỏ alcol vô, bố nhảy dựng lên như là…”. Nó còn thắc mắc trong đầu, không biết tôi nhảy thật hay là ám ảnh chuyện gì.
“Xin lỗi con, bố đau quá”.
“Dạ phải” - nó nói - “Chỗ này có vết đỏ”.
Tôi hít một hơi thật sâu, giờ tôi mới biết luồng gió đến từ chỗ chiếc quạt Jesus đặt dưới chân ghế trường kỷ thổi mát cho cả ba bố con.
Chiếc áo bờ lu dông xanh vắt qua chân tôi.
Tôi lại ngất xỉu.
Lúc tỉnh lại Jesus còn ngồi đó bên tôi, con bé Feather đang ăn kem để trong cái tô y hệt như cái tô nó đựng nước lau mặt cho tôi ban nãy, tay nó ôm chặt con búp bê.
“Con ơi”, tôi gọi con bé Feather.
“Dạ”, nó đáp, không nhìn lại.
“Con muốn tới nhà chú Primo chơi không?”
“Có!”. - Nó đứng ngay dậy, bỏ tô kem đó, tuy nó vặn vẹo con búp bê Roxann. Nó muốn bỏ đi ngay, thôi thì kệ. Nghĩ lại tôi đã làm phiền con bé nhiều rồi.
Vối tôi, vậy là quá lắm.
“Juice”.
“D… Dạ, bố gọi con”.
“Con gọi nhà chú Primo nói là con với con bé Feather sẽ đến đó ở lại vài bữa”.
Lúc nó đi gọi, tôi chợt hiểu ra một chuyện. Tôi nghe nó nói tiếng Tây Ban Nha. Nghĩ lại tôi chới với, nó ở cùng với nhà Primo cho tới lúc được năm tuổi kể từ ngày tôi mang về gửi lại đó.
“Chú nói được”, Jesus khoái chí cười. “Trong nhà không còn chỗ, nhà để xe cũng không, vậy con với Julio và Juan - Baptiste ra ngoài hiên ngủ dưới hàng cây lê tàu”.
Chỉ có bọn trẻ mới cười nổi chuyện đó.
“Con dắt con bé Feather theo đi xe buýt, OK”.
“Ờ… hơ”. Nó thích nói ngắn gọn vậy thôi.
Con bé thích thú chờ để được cùng đi. Vừa ra khỏi giữa chừng sân con bé bỗng khóc thét đòi trở vô nhà. Jesus níu tay lại nhấc lên. Tôi ngồi nhìn theo bọn trẻ ra tới ngoài đường. Con bé Feather ôm chầm lấy Jesus nghiêng đầu qua vai nhìn vào phía trong nhà.
Trong tủ thức ăn nhà bếp còn một chai rượu Seagram. Rượu này Lucky Horn mua cho, tôi không đem tới nhà mấy tay bạn thích uống rượu.
Tôi lấy chai rượu ra để trên bàn cà phê gần bên chiếc điện thoại. Giờ này có lẽ cảnh sát Lewis biết tôi không tới nhà Clovis. Nàng không biết địa chỉ thật tôi ở đâu, chỉ có vài đứa biết, nhưng Lewis là một tay cớm có trình độ nghiệp vụ cao, thể nào hắn cũng tìm ra được nay mai thôi.
Tôi nhấc máy gọi tới khách sạn ngoài phố trước. Người tôi cần gặp chưa tới.
Tôi gọi tiếp cho Etta Mae.
“Alô”.
“Ồ Etta, Jewelle ở lại đó bình yên chứ?”
“Chuyện con bé gởi nhờ tớ chứ gì, Easy. La Marque nó hỉnh mũi lên muốn sứt ra”.
“Nó chỉ là con bé thôi”.
“Một con bé thì phải biết cái chỗ kín nằm ở đâu”. - Etta nghĩ sao nói vậy. Bởi vậy tôi có một ngàn lẻ một lý do để nói thích nàng ở chỗ đó.
“Cậu sờ thấy chứ?”
“Việc quái gì mà không được. Tớ biết nó nằm ở đâu từ hồi nào, giờ nó muốn bỏ đi”.
Tôi biết nàng còn căm giận Mouse. Biết đâu, chuyện năm năm về trước, lúc đó tôi cũng cuống cuồng chạy theo nàng ve vãn.
“Cám ơn cậu đã giúp giùm, Etta. Mofass hài lòng vì nó được một người như cậu chăm sóc”.
Tôi gọi tiếp cho Primo. Chưa thấy Jesus và con bé Feather tới. Mofass và Mouse đã có đó rồi.
“Dạ tôi nghe, ông Rawlins” - Mofass lại ho - “Nhà ông ta khóa tới ba ống khóa. Tủ hồ sơ có khóa đa năng bên trong, chỗ nào trong nhà cũng có thiết bị báo động, cửa sổ cũng có”.
“Ông ta là một luật sư có tiếng. Lại nói là tùy ở tôi quyết định và ta có thể lấy hết từ tay Clovis. Đuổi hết bọn chúng ra ngoài, đóng cửa công ty Esquire. Ông ta dặn tôi lấy hết tất cả số tiền nàng còn giữ, bởi số tiền đó không chứng minh được, nếu không có nguồn vốn của tôi thì lấy đâu sinh lời. Mẹ kiếp, tay luật sư này cũng được việc. Sáng ngày mai ông lo làm thủ tục liên quan tới mấy ngân hàng, bảo đảm nàng không thể rút tiền từ tài khoản của tôi”.
Mouse còn một phần tiền gởi cho hắn. “Hắn là một tên da trắng lõi đời cậu biết mà, Easy. Hắn nhìn ra lúc tôi bước vô nhà. Hắn nhìn khắp từ đầu xuống chân, xong rồi hắn nghiêng người ra trước trong tư thế để móc súng ra. Súng hắn đeo ngang thắt lưng.
Nhìn chai rượu uýt-ky còn đầy một màu vàng trong suốt thì còn gì đẹp bằng. Để ra nơi sáng, rượu càng óng ánh không kém gì loại hàng quý như vàng, hột xoàn. Vậy mà uýt-ky càng nhìn càng đẹp hơn những thứ vòng đeo tay hay mũ miện. Uýt-ky là món hàng sống gợi cho ta nhiều cảm hứng. Nó là một thứ tình si cùng với những trận cười thâu đêm, một thứ tình bằng hữu không biên giới.
Rượu uýt-ky là người bạn đường thủy chung lúc mọi người bỏ ta đi, phải nói đó là nguồn an ủi gắn bó keo sơn hơn cả những tình nhân.
Tôi nghĩ ra những ý tưởng đó lúc ngồi nhìn chai rượu còn nguyên chưa khui. Đó là một sự thật hoàn toàn.
Thật như những câu chuyện tâm tình trong buồng kín. Thật như người mẹ mong đứa con thơ chợp mắt được một giấc.
Nhưng thực chất, rượu uýt-ky không nghĩ ra được những vấn đề tôi vừa đặt ra. Cuối cùng, tôi giữ lấy chai rượu Seagram bỏ vào trong hộp cất lại chỗ cũ trên kệ.