Marlon Eady có tật thích đánh bạc. Hắn thích đua ngựa, bốc số, bài tây, cỡ nào hắn cũng chơi được. Cứ chỗ nào có bọn thích trò đỏ đen là tìm ra hắn ngay.
Ở vùng ngoại ô Florence, bãi đậu xe siêu thị Safeway và cửa hiệu bách hóa Thrifty đâu mặt với nhau. Đã mười giờ sáng chỗ buôn bán còn thưa thớt người. Hai công nhân vệ sinh đẩy xe lo dọn dẹp vật thải quanh khu vực. Người lái xe ngồi bên hông cửa thò đầu ra nói.
“Thế đấy!” - gã nói cho người công nhân trẻ bốc vác nghe - “Căn hộ màu vàng số Sáu Hai năm thùng rác. Cũng may là ta đã báo cho ông Moul phải có quy định chặt chẽ, nếu không thì bà chủ nhà tuôn ra không biết bao nhiêu đống nữa”.
Lão công nhân mặc chiếc quần vải xám, áo thun ba lỗ cùng màu. Tôi chưa gặp lão lần nào, nhưng tôi đoán tuổi lão phải nghỉ việc từ lâu rồi.
“Ta nghĩ bọn bây phải có nhiều sáng kiến mới được làm chung với ta”, - tay cầm đầu nói ‘ “Mẹ kiếp! Bọn mình làm thêm mấy chuyến xe đây cho ông Moul để kiếm thêm tiền thưởng”.
“Có tới ba chiếc xe Vons” - anh chàng kia nói. Hắn người cao ráo, da nhợt nhạt hai vai nở to như cầu thủ bầu dục - “Ta cho tập trung lại về phía sau kia đi”.
“Sau kia à?”. - Lão công nhân lắc đầu. Hai bên má phúng phình râu bạc lởm chởm. “Mẹ kiếp! Không lui đâu cả. Để bọn chúng đẩy xe đi. Mẹ kiếp! Ta không thèm trả một đồng xu nếu bọn bây không đẩy xe”.
“Bỏ đó đi, DJ”, một công nhân khác nói. Tên hắn là Spider. Hắn cũng đen như lão kia. Nụ cười vụt biến trên gương mặt hắn. Cha hắn sẽ rất buồn nếu nhìn thấy hắn hút thuốc. Thật đấy, ông Hoag phải bám theo thằng con trai nếu cần mang theo súng để bảo vệ đứa con cho nên người.
Nhưng giờ đây ông Hoag đang ngồi tù vì phạm tội giết chết Sam Fixx - tình nhân của vợ. Nhưng Sam Fixx lại chính là cha ruột của Spider.
“Kìa Easy”, Spider cất tiếng chào. - “Ông mạnh khỏe luôn chứ?”.
Anh chàng vẫy tay cười chào thân mật. Hắn nhào tới chỗ tôi đứng. Tài xế xe tải nhanh mắt quay lại rồ máy. Thì ra hắn là sếp. Mấy anh chàng kia đi vào bên trong siêu thị.
“Chào Spider”. - Tôi rút một điếu thuốc mời hắn, trong lúc ấy hắn đang phì phà điếu thuốc trên môi.
Hắn giơ tay ra đỡ lấy và hỏi - “Có việc gì không?”.
“Cậu có ghi số máy Willie chứ?”
Spider gắn điếu thuốc sau tai, rút cuốn sổ tay trong túi áo ra.
“Đừng, đừng”, - tôi đưa mắt nhìn quanh. Spider mới mười bảy tuổi. Hắn có biết gì chuyện tù tội. - “Ta chỉ muốn hỏi cậu có quen biết ai không?”
“Ai cơ?”.
“Một gã đàn ông tuổi độ khoảng năm mươi. Tên gã là Marlon Eady, người ta thường gọi là Bluto”.
Một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt Spider, hắn nói:
“Như nhân vật tranh châm biếm phải không?”.
“Cậu biết mặt hắn à?”.
“Không, Easy. Tôi không có được một số báo châm biếm nào hết. Không. Không có”.
Tôi nhìn thấy gã giống cầu thủ bóng bầu dục trong cửa hàng bước ra theo sau là một gã da trắng cao lớn mặc đồ xanh. Tôi đoán chừng, gã là chủ cửa hàng.
“Hẹn bữa khác đi, Spider” - tôi nói - “Cậu phải cảnh giác nhé!”.
Hắn nghiêng người dang tay ra như một tay chơi đường phố. “Tôi biết lo mà”.
Nếu Spider là con tôi, tôi sẽ hất điếu thuốc khỏi miệng nó. Tôi sẽ dạy cho nó biết đứng thẳng người không qụy lụy như bọn găng tơ hay bọn ma cô. Dù sao hắn cũng tự trang bị cho mình mọt nhân cách riêng khiến tôi khâm phục.
Nơi ở của Jackson Blue là một căn hộ trên tầng hai của một khu chung cư. Cả khu chung cư chỉ có hai tầng. Một khu nhà xây tường vôi stuceo chỉ cần lấy muỗng rạch một đường là vỡ vụn. Tôi bước dọc theo chiếc cầu thang độc nhất men theo lối hành lang nhỏ hẹp dẫn đến cửa phòng hắn ở. Tôi gõ cửa mạnh mấy tiếng, tôi chẳng hiểu sao phải làm như vậy.
Jackson Blue có trí nhớ thật tuyệt vòi, tôi phải phục hắn là thiên tài, tính hắn lại nhút nhát đến phát sợ. Nếu bắt bỏ nó vào trong chiếc lọ, Jackson có thể đem mạng sống của… đổi lấy một bữa cơm thậm chí đánh đổi mười lăm phút ngủ chung với một gái điếm. Người gầy nhom, thích nói dối, sợ cả tiếng bước chân mình đi, vậy mà Jackson là một thằng bạn không bao giờ bỏ tôi, ngoài tôi ra hắn không còn biết đi đâu.
Tôi đấm mạnh cánh cửa bật tung vào trong.
Mẹ kiếp! Làm gì xô cửa dữ vậy”. Trước mặt tôi là một gã mặt mũi bặm trợn. Da thịt hắn sần sùi nỗi gân guốc khắp vùng ngực. Hắn như một võ sĩ quyền anh, đang đứng thủ thế, gương mặt từng trải qua những năm tháng nhọc nhằn không làm sao xóa hết nỗi đắng cay trên khóe miệng.
“Có Jackson Blue ở đây không”, tôi giả vờ như ngây ngô. Tôi học được bài học của dân sống dường phố là nếu ta khúm núm thì sẽ bị ăn đòn.
“Ai hỏi gì đó?” - Một gã từ trong bước ra cất tiếng hỏi.
Tôi nhìn đôi mắt gã đục ngầu, hơi thở hôi hám như dân sống ở hang dộng.
“Có phải Easy đây không?”.
Nhìn lại tôi nhận ra đó là Jackson, gã đang bước theo sau người lạ mặt, gã nói:
“Ông cần gặp Ortiz?”.
“Có lẽ vậy”.
“Thôi vô đây”. - Jackson bước lên phía trước chỗ người lạ mặt tên là Ortiz, tôi bước theo sau.
Bên trong gian phòng nồng nặc mùi thuốc lá, cà phê đồ ăn thiu với mùi hôi của hai người lạ mặt bị giam giữ trong xà lim cả tháng. Cả hai để mình trần chỉ mặc độc mỗi chiếc quần rộng thình. Chiếc đai võ sĩ thắt ngang lưng quần của Ortiz tụt xuống. Hắn đứng nhìn về phía tôi.
Thú thật, tôi cũng đang lo sợ cho chính mình. Từ lúc bước vào lãnh địa này coi như tôi thí mạng. Tay mới quen với Jackson này có sức khỏe. Hắn mà nổi giận thì mọi người phải chịu khuất phục hắn.
“Có việc gì không, Easy?”, Jackson nhìn tôi cười có vẻ dễ chịu hơn mọi khi. Hắn ngồi xuống không mời tôi ngồi. Ortiz đóng sầm cửa lại đứng tựa lưng vô tường.
Tôi biết Jackson mê trò chơi cá độ đua ngựa. Hắn đã có lần ngồi tù vì lấy trộm bình ác- quy đem bán. Mãn hạn tù hắn lại chứng nào tật nấy. Tôi chới với bởi vì có một số tay chơi không còn thích tranh đua với trò chơi đỏ đen nữa.
“Mình muốn được yên thân, Blue”, tôi nói.
“Cậu muốn cái quái gì vậy?”. - Đến lượt Ortiz lên tiếng. Hắn nhích ra khỏi tường, một tay đút vô túi.
“Nghỉ cái đã” - Jackson nói lằm bằm trong miệng. - “Easy là bạn của ta, yên chí đi” - Jackson nhếch mép cười nói.
“Tôi đoán cậu là một tay chơi cá độ” - tôi nói - “Có thể tôi đoán nhầm chăng?”.
“Cậu nói sao?”.
“Như thế này, có phải không?” - Tôi chỉ tay về phía hắn đang ngồi. - “Tôi không nghe chuông điện thoại reo”.
Ortiz ho lên một tiếng. Nhìn thấy hắn rút tay ra khỏi túi áo tôi gần như nín thở.
“Có tiếng chuông điện thoại reo mà, Easy”, Jackson nói gạt - “Có reo mà!”.
Tôi ngồi nhìn quanh gian phòng hôi hám. Chợt tôi nhìn thấy cái khay đựng TV ở giữa bàn cà phê. Một cái đĩa đựng đầy cần sa, một hộp hành lát đã hư thối. Khung cảnh bên trong không tương xứng với chiếc nhẫn kim cương đeo ở ngón tay Jackson, da thịt hồng hào cùng với chiếc áo choàng lông chồn bày trên chiếc ghế trường kỷ.
“Trông giống như chỗ xây thêm để ở, phải không Jackson?”.
“Đừng cho ai biết cậu tới đây, Easy. Tôi mới nghe cậu nói. Vậy mà bọn mình biết hết”.
“Biết gì?”.
Jackson bước tới cửa phía trước mặt Ortiz, vừa cất bước đi thì tay kia chận lại.
“Cậu sao vậy?”, hắn hỏi.
Jackson rụt tay lại dõng dạc nói. “Không sao cả, Easy đây là chỗ quen biết”.
Jackson bỏ đi, lát sau quay lại trên tay cầm chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm. Một chiếc hộp cao ba tấc, có khóa cài nắp. Bên trong đựng ống nghe điện thoại gắn dây điện có pin, mấy cuộn băng chạy transitor hàng của Nhật. Một món hàng trong ngành viễn thông thiết kế thật khéo. Cuộc sống Jackson thì vô tổ chức, nhưng khi hắn bắt tay vào việc thì tuyệt vời.
“Món gì thế này?”
“Đừng có xía vô!”. - Ortiz lên tiếng. Giá như tôi với hắn ở chung một chỗ trước sau gì cũng có một đứa bỏ mạng.
Jackson không để ý chuyện đó, hắn nói: “Đây là chiếc hộp chơi cá độ đua ngựa, Easy. Ortiz trước kia là nhân viên hãng điện thoại. Khi hắn vô ngồi tù, hắn có cho tôi mấy số. Tôi ghi lại một số phone vô đây đem treo trên cột. Vậy là khách hàng gọi tới đúng số đó. Công việc của Ortiz là trèo lên cột gỡ lấy cuộn băng ra”.
“Giả sử bọn xấu gỡ lấy mất hộp băng thì sao? Hoặc đập vỡ?”.
“Dễ gì lấy ra được. Và cũng khó mà đập vỡ. Tôi thiết kế vững chắc gắn thêm một lớp đệm cao su giữa kẽ hở”. - Ngừng một lát, hắn nói tiếp:
“Ortiz lo thu hồi cuộn băng còn tôi ghi cá độ. Một nghìn hai trăm khách hàng với một món tiền tồn quỹ là đủ chơi. Và này, cậu phải nhìn thấy cả bọn gái tập trung về đây”. Jackson đưa hai tay lên vẻ mặt hớn hở - “Tôi vừa tậu một chiếc Caddy đỏ mới tinh để dưới nhà”.
“Bọn da trắng không thích kiểu xe đó, Jackson”.
“Làm sao bọn chúng nhìn ra tôi”.
“Nhờ đón được xe”.
Jackson nhìn chăm chăm Ortiz một hồi. Một nụ cười thoáng hiện trên nét mặt hắn, tôi hiểu là chuyện gì rồi. Jackson không bao giờ làm được trò trống gì. Hắn chỉ có thể nhận một việc tầm thường thôi. Rồi tình cờ hắn gặp và tìm được một việc làm ngàn đô la tuần. Nếu bọn cớm hay bọn da trắng biết được thì tóm ngay Ortiz, có thể giết hắn luôn. Hắn mới biết Jackson lần đầu có điểm giống như hắn không ham của ai. Ham của à? Mẹ kiếp! Jackson kiếm ra nhiều tiền hơn cả hắn đếm sao cho hết. Thà hắn chết vì ông Blue mà không bỏ ông đi. Vậy là Jackson dời đi qua chỗ khác, không thèm quẳng lại hai đồng xu trước mắt thằng bạn.
Tôi muốn thoát ra khỏi nơi này. Tôi vội đứng ngay dậy Ortiz không kịp cảnh giác. Hắn lục tìm trong túi.
“Thôi về nhé, bạn mình”, tôi nói “Tôi phải về ngay. Tôi đến đây mong tìm bạn cùng sở thích chơi trò đỏ đen. Nói vậy chứ không biết tôi có giúp gì được cho Betty về cái anh chàng điên rồ đáng ghét này”.
“Ai kia?”, Jackson hỏi lại.
“Tên hắn là Marlon Eady, bọn sống ở đường phố vẫn gọi hắn là Bluto”. Tôi nhắc đến hai lần kẻo không rồi tưởng là mình nằm mơ.
Jackson nhìn hắn, không cảm tình “Cậu cần gặp hắn có việc gì?”
“Thôi đừng có nói phét, Jackson”, tôi nói “Cậu phải biết hay là không. Hoặc là cậu muốn hay không muốn nói ra. Vậy thì ta tiến hành ngay đi bởi tôi đã tìm ra chỗ”.
Tôi chán ngấy Ortiz, nhìn hắn đút tay vô túi cứng đơ. Jackson sợ tái mặt. Hắn không chịu khi nhìn thấy tôi có vẻ khúm núm. Hắn bi quan về chuyện sống còn.
“Tôi chưa nghe nói tên hắn bao giờ”, hắn đáp, “Nhưng chờ xem thế nào đã”.
“Được rồi”, tôi nói “Mong cậu tìm cho ra”.