Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Quán bar của John đến trưa mới mở cửa, vậy mà tôi vẫn có thể gặp hắn dù không có hẹn trước. Tôi và John không thích lối sống như bọn da trắng thường thấy trên TV. Không thích sáng sáng ngủ dậy rồi lao vô công việc tám giờ một ngày, đến chiều tối xem chương trình The Honey mooners và uống bia.

Bọn tôi không thích chuyện giờ nào việc ấy.

Bọn tôi thuộc tầng lớp nghèo khổ, thợ nấu ăn, thợ may, thợ sửa ống nước, thợ điện. Bọn tôi tự xử lý theo luật lệ bọn cớm và tự bào chữa cho nhau bởi ngoài Tòa thị chính không có chỗ cho bọn tôi.

Bọn tôi làm mọi việc đến lúc đuối sức cho dẫu đã làm hết việc chưa chắc gì được hưởng lương đầy đủ hoặc được thưởng một kỳ nghỉ. Chả ra cái quái gì cả.

Tôi đứng bên ngoài gõ cửa. John bước ra mặc áo lót đeo tấm tạp dề.

“Kìa, John”.

“Ồ Easy”.

“Thế nào rồi?”

“Tôi tìm được mấy người nhờ ông nói giúp hộ, nhưng khoan đã, tôi cần có món chili để ăn trưa”.

Tôi theo gã vào phía sau, phần nhà bếp mới được làm thêm. Trước kia là kho chứa rượu, nay làm nơi nấu ăn, có hai bếp lò một tủ đá, bày thêm một bàn dài từ ngoài hành lang vô tới trong bar. Tôi nhìn thấy trên bàn bày một đống hành thái mỏng, ớt xắt. John lấy tay quơ hết mớ ớt xắt bỏ ngay vào chảo dầu đang sôi sùng sục.

Tôi đứng bên ngoài nhìn theo hắn tay trộn mớ hành ớt nghe xèo xèo.

“Cậu có thấy Mouse tới đây không?” - Tôi la lớn cho hắn nghe.

“Có”.

“Hắn có làm gì kỳ cục lắm không?”

John dừng tay lại nhìn về phía tôi. “Từ lúc cậu gọi, lúc nào tôi cũng lo nạp đạn sẵn, súng cất trong phòng. Vì cậu nên tôi không tới chỗ Joe Teegs”.

“Tôi nghe hắn hỏi vì sao hắn bị bắt đêm hôm đó. Hắn biết tôi đã dặn dò mọi người. Hắn còn biết chính cậu nói lại với tôi”.

John bước ra ngoài lấy nắm hành lát bỏ vô chảo ớt đang sôi. Hắn vớt hành ớt ra đổ vô thùng trộn chung với ba lon cà chua hầm nhừ, một ít tiêu xay, tỏi khô, một muỗng mùi thì là. Xong, hắn bỏ ra ngoài. Mắt hắn cay xè. Hành phi cay làm chảy nước mắt chớ không phải sợ hãi. Mấy năm trước đây, John vì sợ hãi mà tìm đường thoát ra chỗ cửa sau.

Tôi tính hỏi John một việc, chợt nghe tiếng gõ khẽ chỗ cửa sau. Tôi nghe thấy thật lạ tai như một thứ ám hiệu, gõ ba cái rồi hai cái rồi ba cái nữa.

John bước tới mở cửa. Ba người khách vội vã bước vào trong, ngó quanh đầu hơi cúi xuống. Chỉ có hai người đội mũ.

“Kìa, Easy”, Melvin Quick tên to con vừa mở lời.

Tôi bước tới bắt tay hắn với hai tên đó, Clinton Davis và Malcolm Reeves.

“Vô trong bar ngồi”, Joha mời. Gã bước đi trước ra ngoài mé hành lang, bọn tôi đứng chờ hắn kéo tấm sáo che chắn phần quán bar. Tôi không nói gì, chỉ ngại là Mouse sẽ nghĩ sao vì hắn đang ngoài kia nhìn vô mấy tấm sáo ngăn lại.

Bên trong quầy bar, John trang trí tấm lót sàn ô vuông đen trắng, và trên tường theo kiểu lạ mắt như các nhà hàng ở New Orleans. Ngoài ra còn một quầy bar Blackstone ngồi ghế cao, bàn tròn lót vải linolemn để phục vụ bữa ăn trưa và đãi khách bạn bè.

John còn đứng đó, tôi ngồi xuống cùng với ba vị khách lang thang.

“Mấy vị này muốn gặp cậu nói chuyện, Easy”, John nói. “Các bạn uống gì chứ?”

“Cho tôi một ly scotch”, Malcolm người nhỏ con mắt lé vừa nói.

“Cho tôi một ly uýt-ky rye”, Clinton nói với theo. Hắn để bộ ria mỏng nhính, lai trắng, nước da màu cà phê sữa. Có lần, tôi biết một nàng tên là Corrie Day, mỗi lần nghe Clinton gọi tới nhà y như rằng nàng ta sướng run lên. Tôi mới bảo nàng đừng có nghe, nàng nhìn tôi tưởng đâu là tôi dở hơi. “Sao lại từ chối một người lịch sự như vậy được”, nàng hỏi lại tôi.

“Bọn tôi có nghe tin Raymond”, Melvin mạnh dạn nói. Tôi thấy gã ngang cỡ với Bruno Infram, một công nhân bình thường, khuôn mặt bẹt.

“Hở?” tôi hỏi lại. Không có vẻ thân mật cho lắm. “Sao mấy ông lại tới đây, cùng một lúc vậy?”

“Bọn tôi lo sợ Mouse” - Malcom nói nhỏ nghe líu ríu.

“Không đâu, làm gì phải sợ. Sợ là khi nào mấy ông tới Chicago hay qua bên Mexico”.

“Bọn tôi không bỏ chạy được, Easy”, Clinton nói.

“Còn có mọi người ở lại đây”.

John bưng khay rượu ra mời Clinton và Malcolm.

“Các ông có thể giết người”, tôi nói. “Nhưng phải để cho Raymond kiểm tra trước thì không ai giết các ông đâu”.

Bọn chúng sợ hãi. Rùng mình đến phát chết. Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản. Tôi cũng biết sợ chứ. Biết rõ hơn mọi người đang có mặt ngay lúc này về chuyện Mouse có thể ra tay. Nhưng tôi đang ở một vị thế chỉ ra cho mọi người thấy nỗi sợ hãi chẳng khác nào muốn đòi mạng. Phải gọi đó là một cách tự sát, một hành vi phạm tội.

“Vậy các ông muốn gì đây”, tôi hỏi.

“Đây”, Clinton nói thay cho cả bọn. Biết đâu bọn chúng tưởng gã có thể mua chuộc được tôi. “Chúng còn ba trăm đô la, ông giữ lấy, trả cho Raymond còn lại bao nhiêu là phần ông”.

Ba trăm đô tính ra đủ trả chi phí tiền thuê nhà cho một đầu người; bằng cái giá đòi mạng Joe Teggs. Nghe nói bọn chúng bằng mọi cách chi cho hết món tiền đó. Muốn đòi lấy mạng Mouse đâu phải dễ, bọn chúng biết tôi là bạn Mouse, và tôi đâu phải là kẻ giết người không gớm tay như bọn chúng tưởng, vả lại, tôi đâu có chịu tha nếu Mouse lăn ra đó chết.

“Vậy mấy ông đưa tiền nhờ tôi che chở cho mấy ông khỏi phải chịu chung số phận như Bruno”.

Không ai gật đầu, nhưng nhìn bề ngoài có vẻ như đều nhất trí.

“Tôi muốn biết một vài việc trước đã”.

“Việc nào”, Malcolm hỏi lại.

“Ông có biết ai gọi tới cho hắn không? Bọn cớm gọi tới nhà tôi, nên tôi mới biết là chuyện gì. Tôi không biết trong số người của ông ai đã nói ra chuyện đó”.

Melvin nhìn qua Malcolm, còn Clinton theo dõi hai tên nọ.

Melvin ứa nước mắt. “Chúng tôi không ai ngốc nghếch đến vậy đâu, ông Rawlins. Ông có ở đó. Hẳn ông còn nhớ. Chúng tôi đến đây an toàn. John gọi xe cấp cứu, còn bọn kia gọi cảnh sát tới”.

Người ta thường nói, có thể nhận ra một kẻ nói láo. Bọn đó chắc là điên rồ. Làm sao bạn có thể tin được chuyện người ta nói với bạn là có thật. Biết đâu có kẻ lén nghe điện thoại rồi báo cho bọn cớm biết là Mouse đang ở đâu. Tôi không dám nói chắc.

“Số tiền để đâu?”, tôi hỏi.

Melvin bước ra, trên tay cầm một mớ tiền lẻ.

“Hai trăm tám bảy đô la”, gã nói.

“Tôi tưởng là ông nói ba trăm”.

“Đây”, John trở vô trong quầy bar, ấn nút máy tính tiện lấy ra một tờ phiếu tính tiền đưa lại cho tôi.

Cầm tấm phiếu hai mươi đô la với tôi là một chuyện lạ. Cho đến lúc này, tôi tận dụng tất cả sở trường dể đổi lấy cảm tình với bạn bè hàng xóm. Hiếm khi tôi nhận tiền mặt của những người cùng vai vế, nhất là bạn thân thiết như John.

Tôi đâu còn nợ nần gì ai, vốn liếng chỉ có bấy nhiêu. Tôi rút trong xấp tiền ra bảy đô la trả cho John. Nhìn vẻ mặt hắn nghiêm lại, tôi biết là còn kẹt mười đô la, phần ai nấy trả.

Tôi đằng hắng lấy giọng “Được rồi! Nghe đây! Tôi cần một tuần cùng với các ông. Không được về nhà. Không đi làm, không về với vợ con, bồ nhí, và cũng đừng trở lại đây. Đừng lái xe ra phố, hay đi mua sắm. Nếu muốn bỏ thành phố ra đi thì cứ đi, bỏ qua một tiểu bang khác.

Nếu nhìn thấy mấy ông, Mouse sẽ giết chết. Hắn sẽ giết ngay. Hắn không cần gọi tên hoặc hỏi có phải là ông không. Các ông không nói năng gì được, muốn gặp cũng không được hoặc cần nói cho hắn hiểu. Vậy các ông đội mũ lên rồi ra về. Tuần sau gọi điện cho John biết. Hắn sẽ nói lại cho, các ông nghe hay không tùy.

“Nhưng tôi…” - Malcolm vừa nói ra.

Tôi chỉ tay vào cặp mắt lé chặn ngang lại. “Ông không có gì để nói, tôi đã nói cho ông nghe hết rồi. Nhớ nghe theo lời tôi kẻo không thì chết. Thôi, cứ làm đi… biết đâu còn gặp may”.

“Thôi lo thu xếp đi cho rồi”.

Mấy tay kia chưng hửng nhìn John không một chút cảm thông. Thật ra, bọn tôi không muốn đóng kịch, nhằm lúc đang gặp chuyện khó khăn, vừa lo sợ vừa tức giận, muốn sẵn sàng quyết chiến.

Một lát sau bọn chúng chuồn êm không quên mở lời cảm ơn John với tôi. Tay Clinton, mặt mũi điển trai, chưa muốn rời tôi. Tôi né qua một bên, không muốn nhìn thấy ánh mắt van nài của hắn, để thấy bớt xấu hổ vì hắn.

Bọn chúng đi rồi tôi quay qua hỏi John “Mới đây cậu còn gặp Raymond vào ngày nào?”

“Cách nay hai bữa”.

“Hắn đi tìm bọn chúng, phải không?”

John gật.

“Vậy sao cậu chỉ tới đây nếu cậu biết thể nào hắn cũng tới chỗ này tìm”.

“Đây là chỗ của tớ, Easy Rawlins”. Hắn chỉ tay vô ngực. “Tớ muốn ai tới là tùy, không ai cấm được”.

John bỏ đi, lát sau xô cửa trở vào rồi xuống dưới nhà bếp.

Tôi bước theo.

“Cậu có nghe Raymond hỏi thăm một cô nàng tên Sooky không?”. - Tôi vừa hỏi. Tôi chợt nhớ lại những khuôn mặt trẻ tuổi trong giấc mơ vừa qua.

John vừa lấy trong tủ đá ra một gói thịt hầm đông lạnh “Có phải Sooky Freeman? Nàng là cháu gái mục sư Romel”.

“Nàng có người yêu tên là Alfred phải không?”

“Có chính hắn. Nay họ đã chia tay, nàng lấy chồng hắn tên là Theodore Mix”.

“Buổi tôi hôm Bruno bị bắn chết, cậu còn nhìn thấy con bé?”

John nhìn vô mắt tôi. “Mà sao?”

“Tôi đoán chừng bọn chúng đang tập họp tại con hẻm ngay lúc Mouse bắn chết Bruno. Biết đâu bọn chúng còn biết chuyện khác nữa”.

Gặp lúc phải đối mặt với John chẳng thích thú gì. Hắn nhỏ hơn tôi mấy tuổi nếu bạn nhìn thấy hắn một lần sẽ có ấn tượng về một con bò tót, bởi hắn to con và khỏe lắm. Khuôn mặt đen đủi có thể so với tượng điêu khắc một thần nữ Châu phi vẻ mặt khắc khổ trên nền vật liệu cây gỗ trăn.

“Sao cậu muốn hỏi vậy, Easy. Cậu đang tính chuyện gì với Sốoky đây?”

“Cậu phải tin tôi”.

John không có ý kiến vậy là hắn hiểu ý tôi.

Cậu nhìn thấy con bé đó hay là Albert ngay trong đêm Bruno bị bắn chết”, tôi nhắc lại.

John trở xuống dưới nhà bếp thả gói thịt vô chảo dầu, rồi quay lên.

“Có, có, tớ nhìn thấy cả hai. Lúc ra ngoài đường còn xô xát nhau như mọi bữa”.

“Cậu còn nhớ lúc đó mấy giờ?”

“Sao lại thế này? Cậu là dân cớm à?”

“Độ khoảng giờ Bruno bị bắn chết”.

John gật đầu thật khẽ, như một viên đạn vừa bắn vô đầu.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.