Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Tôi có bao giờ tự xưng là một cảm tình viên của Sở LAPD. Trên danh nghĩa là vậy, bởi đôi lúc sở cần nhờ tôi. Và cũng bởi tôi hơi liều mạng lao vào việc mà cộng đồng người da đen lại hiểu lầm tôi.

Bởi tôi hiểu ra có mấy tên cớm với nàng Cain ngấm ngầm đe dọa, nên tôi phải lo chuẩn bị tư thế đề phòng.

“Tổng đài 7- 7 nghe đây”, - một giọng nữ đang nói trong máy.

“Cho tôi gặp thám tử Lewis”.

“Xin cho biết quý danh”.

“Easy Rawlins đây”.

“Ồ, thì ra… Ông chờ máy”.

Máy bị nhiễu trong nháy mắt, tôi nghe được tiếng; Lewis.

“Rawlins hở? Cậu đang ở đâu?” - Thám tử khu phố 7- 7 vừa hỏi.

Nghe vậy tôi biết là mình đang gặp chuyện lớn.

“Ở chỗ trạm điện thoại công cộng”, tôi nói đại. “Tôi đang gặp rắc rối đây cần hỏi cậu một số việc”.

“Sao cậu không tới đây để bàn công chuyện?”

“Nói trên máy có sao đâu. Cậu biết tôi có việc phải lo”.

“Tôi không thể nói chuyện liên can bọn cớm trên máy được”.

“Ai nói chuyện gì bọn cớm đâu?”

“Thôi để tôi ghé chỗ cậu. Sau giờ tan tầm ta nói chuyện”, hắn nói chẳng cần nghe tôi hỏi.

“Thôi được. OK. Cậu có địa chỉ đó không”. - Tôi biết hắn làm gì có. Chỉ có mấy đứa bạn thân mới biết chẳng có đứa nào báo cho bọn cớm. Tôi không đăng ký vào danh bạ, tôi chỉ cho số nhà nơi Promo đang ở tại phố 116 Street, để tiện việc liên lạc. Primo và Flower giữ giùm thư từ.

“Không”.

“Trong sổ không có ghi lại à?”

“Không. Để coi… biết đâu còn đây. Vậy cậu đọc ra tôi ghi vô liền”.

Tôi lục tìm địa chỉ Clovis. Tôi mường tượng ra cả chục tên cớm mỗi lần vô nhà nàng cứ nhè tên tôi mà réo, may ra còn giúp nàng tránh được bọn Mouse và Mofass.

“Mấy giờ cậu có nhà”, thám tử Lewis hỏi tôi.

Tôi hình dung ra gã cao lớn, khuôn mặt như nhân vật Poindester. Hắn đeo cặp kính dày cộm, có tật thường hay lấy tay đè sống mũi giữa hai con mắt. Tôi chắc rằng hắn bỏ mắt kiếng ra để cố tập trung nhận ra được tôi.

“Khoảng sáu giờ”, tôi nói. “Còn lo làm bữa ăn, cậu biết đấy”.

“Được, có thể tôi đến ăn chung với cậu”.

“Ờ”, tôi nói thiệt tình. “Làm một bữa đi”.

Tôi ghé qua phố 2- 2 Street. Ngay chỗ dãy phố cách trạm xe buýt Remo với cửa hàng Happy’s Liquors là một ngôi nhà cũ kỹ, tường rào bao quanh đã đổ sụp, dây leo mọc chằng chịt nở hoa xanh tươi bốn mùa. cỏ mọc úa vàng, không còn chỗ đất trồng trọt.

Gió lùa rác từ ngoài đường lộ vào ngập đầy trước ngõ hẹp. Giấy gói kẹo, lá khô, sỏi đá, đất cát rải đầy dưới sàn nhà xám xịt. Tôi nhìn thấy một cái thùng gỗ tròn, chắc là để làm ghế ngồi, một đống những chiếc dù nhỏ màu xanh.

Tôi bước tới gõ cửa. Thói quen tôi thường gõ cửa trước. Không nghe thấy ai lên tiếng.

Cửa không khóa.

Ngôi nhà cũng cũ kỹ như ở sàn nhà lát gỗ, gặp tay thợ ba trợn làm biếng không chà giấy nhám; đồ đạc gồm những thứ tạp nhạp gom nhặt ngoài bãi rác. Một bộ ghế trường kỷ đâu mặt vô tường còn hai chiếc ghế chổng ngược lên trời. Tấm bình phong chắn ngang trong nhà tối om. Một bầu không khí ngột ngạt.

Terry đang ở dưới bếp, phía sau ót, tóc lốm đốm bạc. Hắn vẫn mặc chiếc quần jeans đen, áo thun có tay như cái hôm hắn đấm tôi té ngã xuống sàn.

Sực nhớ chuyện đấm đá tôi thấy hối tiếc. Giá mà lúc đó tôi dừng có giở trò bạo lực hắn sẽ nói chuyện đàng hoàng, vui vẻ.

Terry đứng quay lưng lại, đầu nghiêng một bên. Dịch não trắng xóa dưới sàn nhà. Vệt máu thâm đen đọng lại trên vai xuống tới dưới vùng ngực. Mắt miệng trừng trừng há hốc ra. Hắn đã gắng để hít thở một lần cuối trước lúc ngất lịm.

Trước ngực hắn còn đeo xâu chuỗi hạt màu xanh lục, còn nằm y nguyên một chỗ. Tôi quỳ xuống nhìn cho tỏ hơn, trước mặt hắn còn đọng những giọt nước.

Tôi định chuyển mình, lúc vừa nghe tiếng động. Đúng là tiếng bước chân lê lết trên sàn nhà. Tôi nghe đâu từ phía sau lưng, chưa kịp đứng dậy, xoay người nhìn lại, tôi cảm thấy đau nhức dữ dội trên lưng. Tôi la lên một tiếng, xoay người ra sau nắm chặt tay lại. Tay tôi chạm phải một vật cứng nhúc nhích đầy thịt, chưa kịp trở tay thì một cú đập mạnh nhắm vô một bên đầu lan nhanh xuống tới những ngón chân. Tôi nghe từ xa xa tiếng kẻng khua vang và tiếng sóng vỗ ầm ầm ngoài bãi biển.

Tôi đang tháo chạy cùng với đám đông bọn da đen. Phía sau là một bầy quạ và chó cùng với đoàn người da trắng nam có nữ có khí thế như điên dại - bọn người da trắng trần truồng không một cọng lông tóc. Bầy ngựa móng vuốt nhọn hoắc, phi nước đại vào giữa đoàn người trong cơn gió khô khốc ào ào như cơn lốc. Bọn tôi cắm đầu chạy, bọn da đen chen nhau cố thoát thân đẩy lùi những người anh em về phía sau. Và những ai ngã gục xuống bầy chó nhào tới giẫm đạp, phía sau là lũ chuột đói vờn quanh giữa những đôi chân người.

Tôi chạy thục mạng rách hết đôi giày. Nhìn xuống chân tôi rướm máu, máu ra nhiều, bàn chân trơn trợt. “Máu mày đã hại mày”. Tôi nghe một giọng nói quen thuộc từ cõi nào vọng tới.

Tôi mở choàng mắt trước khi tỉnh lại. Bọn chúng kêu la đau đớn. Tôi ngồi đậy xoa đầu, cảm thấy ươn ướt. Bàn tay dính máu và chất não của Terry sót dưới sàn, gân bên là cái chảo chiên đồ ăn cũ kỹ. Chỉ cần nhúc nhích là tôi sẽ chung số phận với Terry.

Như vậy là quá lắm rồi.

Tiếng rên xiết chuyển qua tiếng gào thét. Tôi cũng la theo, muốn câm mồm nhưng không thể được. Mình mẩy tôi đầy máu. Đó là máu.

Tôi cố đứng lên một vai đau dữ dội. Một cảm giác đau đớn cực kỳ ngập sâu vào xương thịt, tôi mới biết là bị đâm một nhát dao. Tôi cố sức giật lấy con dao mà không thể với tới.

Tôi đứng ngay dậy bước lảo đảo về phía phòng khách. Tôi đang đi tìm nhưng không biết đi tìm cái thứ gì. Tôi bước qua một chỗ cửa đang mở, thấy mình đang ở bên trong buồng ngủ của Terry. Hắn ngủ trên chiếc giường một lót nệm mỏng sọc xanh. Chiếc gối lấm lem quàng dưới sàn cùng với một chiếc mền len.

Tôi đang đi tìm chiếc mền này đây. Tôi vờ lấy choàng qua vai tránh không cho đè lên chỗ con dao. Chỉ cần va chạm nhẹ thôi cũng gây ra một cảm giác đau điếng rần rần dọc theo đường xương sống. Tôi tìm chỗ dựa lưng vào cái tủ ngồi cho vững.

Tôi nhìn tấm ảnh đóng khung để nằm cạnh đó. Cho dù đang đau nhức kinh khủng, lo sợ cho tính mạng, tôi nhìn ra được đó là chiếc khung mà lúc trước Marlon gắn hình Betty. Tôi nhìn vào tấm ảnh không nhận ra ai, khó mà tập trung trí nhớ để nhớ hết những khuôn mặt người quen.

Tôi nhặt lấy tấm ảnh, cố đứng ngay dậy, rồi bước ra ngoài xe cố giữ vẻ mặt bình thản, mình quân chiếc mền dù lúc đó trời nóng bức.

Cái nóng khủng khiếp tôi vẫn coi như không.

Tôi bước vô chỗ ngồi sau tay lái, đưa lưng ra sau ép sát con dao vào trong người chút nữa, như vậy ngồi mới thẳng lưng.

Tôi không thể điều khiển bàn tay làm theo ý mình. Tôi ráng thử đề máy xe tới ba lần.

Phải làm để quay được đầu xe qua khỏi nửa dãy phố rồi mới tới đầu góc phố.

Cứ mỗi chặng đường như vậy, phải đối mặt với chướng ngại trước mắt. Có lúc không nhìn thấy hai đứa trẻ đang chơi giữa đường, tránh không kịp. Tôi đạp thắng gấp nhoài người tới trước rồi bật ngược ra sau ghế. Cú va chạm quá dau, tôi phải dừng xe gục đầu xuống tay lái.

Tôi không biết rồi Terry sẽ ra sao nếu hắn còn đắp chiếc mền ngay giữa mùa hè oi bức thế này. Tôi cảm thấy chóng mặt nhưng không dám tháo bỏ chiếc mền ra. Nếu có gì khác lạ tôi sẽ toi mạng.

Một chiếc xe bám theo sau theo dõi qua hơn ba cây số ra tới phố Pico Boulevard. Sao bọn chúng chưa tính chặn xe tôi lại. Tôi cho xe chạy tốc độ hai lăm dặm, người khom xuống tay lái như đang âu yếm.

Nhưng tới đoạn phố La Brea, bọn chúng tỏa ra nơi khác. Tôi đoán máy vừa báo có một vụ án. Có thật không đấy. Đến lúc này tôi sực nhớ vết thương còn ra máu, chắc là ra máu nhiều. Tôi thò tay vô tấm chăn, rút tay ra thấm đầy máu. Máu trong người tôi.

Chân tôi đạp ga không đều lúc giảm lúc tăng. Lúc xe tới gần nhà, tai tôi nghe một thứ âm thanh trầm trầm. Tôi cho xe chạy tới rồi lùi lại vô gara, chợt tôi trả tay lái qua trái. Không hiểu sao nó lại vậy. Đường xe vào nhà không có chỗ rẽ, tôi theo thói quen y như mấy lần trước.

Jesus vội chạy ra khi vừa nghe tiếng xe chạm vô tường.

“Gọi Feather trở qua bên phòng nó”, tôi nói. Xua tay ra dấu Jesus trở vô nhà “Con vô nhà! Mang ra đây chiếc áo bờ lu dong xanh cho bố”.

Chỉ có trời biết tôi đang cần chiếc áo đó.

Tôi phải nhích qua chỗ ngồi phía sau để bước xuống xe. Ngay lúc định mở cửa xe, Jesus trở ra mang theo chiếc áo. Nó đứng lại tròn xoe mắt nhìn tôi. Tôi bước chầm chậm ngang qua trước mặt nó, trên người còn khoác tấm chăn. Tôi bước vô nhà bếp rồi vô trong phòng đặt máy TV, nó lặng lẽ theo sau lưng tôi.

“Con vô trong buồng tắm lấy chai dầu xoa bóp ra đây. Nhớ lấy thêm miếng gạc với băng keo”.

Tôi thong thả tìm chỗ ngồi để có thể dựa vô mép chiếc ghế trường kỷ, Jesus chạy đi lấy mấy món tôi dặn.

“Bố ở đâu?”. - Con bé Feather đứng ở ngoài cửa gãi mũi tay xắn váy lên. Nó không dám chạy tới bởi một nửa hình hài của tôi mang đầy đủ phủ tạng của Terry T.

“Con trở vô trong buồng đi, Feather”, tôi nói, giọng nghiêm trang khản đặc.

Con bé vừa bỏ chạy để tránh mặt mũi người không phải là bố nó. Bởi hắn là con quái vật xâm nhập vô đây.

Jesus trở lại, trên tay ôm đủ các thứ. Tôi đứng ngay dậy, buông thỏng tấm chăn xuống.

“Kìa, Juice, con đừng có sợ, bố nhờ con một việc”.

Nó đứng chăm chú nhìn theo.

“Bố xoay lưng lại con giúp bố một tay. OK?”

Nó gật.

Tôi chậm rãi xoay lưng lại mặt nhìn vô tường. Trước mặt tôi là một phiên bản Tuyên ngôn giải phóng nô lệ tôi mua lại của nhà Wurl Worth treo trên vách, khung hình mạ vàng. Tôi ngạc nhiên vì treo cái này ở đây chẳng khác nào một tên cựu tù trưng bày chứng tích đã bị loại bỏ.

“Trời ơi, Bố!”

Nghe tiếng kêu khô khan của Jesus, tôi quên mất cái khung hình trước mặt. Tôi quên mất cả con dao còn găm ở sau lưng, miệng cười nghe đứa con vừa gọi bố.

“Con dao hở con?”. - Tôi hỏi lại nó.

“Dạ, cái búa cạy nước đá”, - tôi nghe nói với cái giọng Ăng lê lưu loát.

“Thôi được rồi, con” - tôi vừa nói khom người xuống dưới gối. - “Con nghe bố dặn, đưa hai tay lên nắm lấy rồi nhổ ra theo hướng cũ. Bố đau một chút thôi có thể xỉu nhưng không sao. Con cầm lấy miếng gạc đắp vô chỗ vết thương chờ cho thấm hết máu, con nghe rõ chưa?”

“Dạ nghe rõ, thưa bố”. - Nó làm y theo, không chậm một giây.

“Ối, a!”, tôi rên rỉ. Tôi nhìn thấy ánh sáng vàng rực. Không phải trong mắt tôi mà ở đâu tận trên cùng não bộ. Toàn thân tôi bị cuốn hút ngược về phía trên, tôi biết là mình sắp chết.

Tôi chưa muốn chết, tôi còn phải tìm cho ra Elizabeth Eady và hung thủ giết chết Terry T. Tia sáng vàng phai dần cuốn theo cả tâm trí tôi. Tôi nhớ mang máng con bé Feather đang gọi bố có nghe gì không “Có, con cưng đấy hở?” thế mà tôi không nói ra được, buồn thay, một việc đơn giản nhưng giờ tôi mới biết.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.