Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Đang hút dở điếu thứ tư thì tâm bình phong kéo qua. Tôi ngồi chờ Maude mang bình nước chanh ra. Nhưng không phải nàng mà là Betty. Mắt nàng đỏ ngầu gương mặt buồn bã.

“Cậu đây hở, Easy?”, nàng hỏi y như là không dám tin ở mình.

“Dạ thưa bà”.

Nàng nấc cụt rồi oà ra khóc một hồi, tiếng khụt khịt như con vật bị mắc cổ. Đôi khi nhìn thấy gương mặt nàng chằng chịt nếp nhăn chỉ trừ đôi mắt.

“Tôi xin lỗi vì lỡ tay đánh cậu rồi đâm một nhát”, giọng nàng khàn đặc. “Tôi thật là ngớ ngẩn…, vừa nhìn thấy cậu tôi cứ tưởng…”.

Tôi với tay sờ vô chỗ đau. “Chuyện qua rồi”. Betty ngồi ngoài trước. Tôi dựa vô bờ rào ngước nhìn nàng.

“Có phải cậu là anh chàng - Ezekiel - tôi nghe Felix kể có ghé qua đây”.

“Chính tôi đấy”.

“Cậu làm gì dính vô mấy chuyện này hở?”

“Nàng Cain thuê mướn tôi”.

Tôi nói ra nhằm hù dọa Betty may ra nàng chịu nói chuyện với tôi. Nàng ngồi một chỗ lắc đầu buồn xo cũng chẳng thèm hỏi nó ra làm sao.

“Bọn chúng muốn cậu trở lại phục vụ”. - Ngập ngừng nàng nói tiếp:

“Đã có người nhận làm thay rồi”.

“Vậy là thế nào hở Betty?”

Nàng sờ tay lên ngực.

“Hắn bị bệnh lao phổi”, nàng nói nhỏ. “Bác sĩ chẩn đoán bệnh chỉ còn chờ chết nên bọn tôi tới đây. Tôi phải lo mọi việc. Chuyện đó đã hẳn”. - Hai con chim sâu đậu xuống cành bông hoa giấy ngoài ngõ nhà Odell, hút mật một hồi ngẩng đầu nhìn về phía Betty.

“Cậu đến làm việc cho nhà Albert Cain”.

“Rốt cuộc phải nhận làm. Năm đầu làm ban ngày thôi, rồi sau qua làm bên nhà bà Cain, bà ấy thích lắm”. Betty lại khóc lóc. “Tôi tậu được nguyên một căn nhà ở phía sau, lúc Marlon đau ốm, tôi đưa về đó. Có gì đáng phải nói đâu, có phải không?”.

“Ông Cain là một nhân vật có thế lực”, nàng kể thêm. “Ông nói là mọi người nghe theo. Lần đầu tôi tới đó, ông nhờ tôi đánh đôi giày. Tôi mới thưa đang còn bận việc phải lo làm cho xong. Tôi còn nhớ ông ta thích nhìn ngắm. Không có ai từ chối trước đòi hỏi của ông Cain, bởi ông có tật chơi xấu, tôi thì không ngán”. Betty ngồi ngay lại cau mày. “Thế là một bữa nọ, ông bước vô tới sau lưng lúc tôi đang làm giường. Bây giờ cậu đã rõ với tôi thì không phải là cớ để đòi hỏi này nọ”. Betty kiêu hãnh nhìn qua tôi.

Tôi bật cười.

“Nghĩ thương bà vợ, tôi xô ông ta xuống sàn bỏ đi ra ngoài. Tôi trở lại căn nhà họ mua sắm cho rồi xếp đồ đạc vô va li bởi cậu biết tôi không muốn người ta coi rẻ mình. Ông ta chạy lại xin lỗi và nói là ông chỉ đùa, tôi thì không nghĩ vậy. Ông năn nỉ ở lại, tôi đồng ý, nhưng chờ cho tới khi bà Cain tìm được người thay thì thôi. Mãi về sau ông ta không còn vậy nữa. Vậy là tôi nghĩ ông đã biết lỗi.

“Rồi sau đó ra sao nữa?”

“Lúc đó, Marlon đã khỏe lại, hắn tìm được một căn hộ gần San Diego, tìm được việc làm ở xưởng hải quân cũng khá. Hắn khá lắm. Lúc được nghỉ phép, hắn về ở lại chỗ tôi. Bỗng một hôm hắn chạy về, mặt mũi sợ hãi. Hắn nhờ tôi che giấu. Thử hỏi tôi biết dấu ở đâu”.

“Rồi một tên cớm đuổi theo. Hắn chạy lại chỗ tôi theo sau là bà Cain. Hắn lục soát xô đẩy tôi xuống sàn nhà giơ nắm đấm đánh ngay vào mặt Marlon. Hắn đấm một quả gãy xương cổ”.

“Tên cớm đó là ai?”, tôi hỏi.

“Tôi không nhớ tên, Easy. Hắn là một tên da trắng lực lưỡng, tóc đỏ, hắn giả vờ cười rồi xông tới đập vô đầu người ta”.

“Sau đó thì sao?”

“Tên cớm bắt Marlon dẫn ra xe. Tôi nhìn thấy ông Cain chạy theo chắc là ông đã biết hết mọi chuyện. Ông còn dặn tôi cứ yên tâm rồi vội vã bước vô xe. Một tiếng sau ông với Marlon trở về lại”.

“Tên cớm đuổi theo Marlon làm gì vậy?’, tôi hỏi.

“Nghe nói hắn xông vô nhà hàng xóm lấy trộm mấy món hàng nữ trang bằng vàng. Bọn cớm nghi hắn từ trong nhà nàng đi ra. Về sau tôi mới hay gã làm vườn cho hắn trú lại, yên tâm không ai biết chỗ bắt”.

“Chỉ có vậy thôi à?”, tôi hỏi lại. - “Bọn chúng thả cho Marlon đi chứ?”.

Betty nhìn theo con chim sâu. Nàng khẽ nhếch mép cười.

“Qua đêm sau, ông Cain say rượu vô phòng cầm mảnh giấy trên tay phe phẩy lấy từ bót cảnh sát về. Ông kể phải mất ba ngàn đô la mới có được. Ông thấp người, tay chân ngắn ngủn. Người nhỏ con thường sợ người ta nhìn mình chê cười.

“Ông mặc bộ đồ Tàu để hở ngực, không mặc đồ lót bên trong”. - Betty kể giọng đều đều nhàm chán. “Ông đòi phải để cho ông thỏa mãn, không thì ông cho Marlon vô tù. Ông làm tình một lúc rồi bỏ đi ra. Sau đó trở lại làm tiếp”.

“Cậu không chống cự à?”

Nhìn ánh mắt Betty, tôi đành phải lặng thinh, nhưng rồi nàng lại kể. “Chống cự thế nào? Đánh lại ông ta để Marlon vô tù à? Còn giết ông ta thì tôi phải đi tù sao?”.

Con bọ rầy trên cây khoai tây đang bò vô tới hiên nhà. Mình nó tròn vo, vàng mượt, có sọc vằn, bò nghe rột rột. Nó đập cánh nghe vù vù, muốn bay đi.

“Qua bữa sau ông trở lại trên tay cầm đôi bông tai hột xoàn, miệng nói ông lấy làm tiếc. Tôi đỡ lấy bởi lo sợ ông ta hành hung nếu mình từ chối. Tính ông ta thế đó”. - Nàng nhìn tôi. “Ông còn nói một món quà dễ thương nếu không nói theo ý ông, ông giận cho mà coi. Ông có tật tát vô mặt tôi một cái nếu mỗi khi ông làm tình xong, tôi quên không nói cho ông nghe dù chỉ một lời thôi”.

“Tôi nhận hết những món quà cùng với Felix chung nhau mua năm căn nhà đủ tiện nghi”. - Giọng nói của Betty đầy hận thù muốn được rửa nhục. “Tôi dành dụm cho Marlon. Hắn không giữ lấy được đồng bạc vì ham chơi trò cá độ đua ngựa chết tiệt kia”.

“Cậu có nhờ Odell để gặp được Felix”.

“Không. Felix chở tôi với Marlon từ Texas qua đây. Tôi quen biết hắn từ đó”.

“Cậu kể lại chuyện Cain cho Felix nghe chứ”.

“Không. Tôi không kể cho hắn nghe. Vậy mà hắn biết, nhìn tôi là hắn biết ngay. Cậu thì biết chuyện đó từ lâu rồi”. - Betty khẽ cựa mình. Chỉ cần xê dịch một chút thôi, đủ gợi lên động tác khêu gợi. “Lúc đó, Cassandra - vợ hắn thường ghé nhà tôi. Nàng không dám nói ra, hắn nghe, nàng sẽ bị ăn đòn. Có lần hắn đánh nàng gãy răng còn đòi không chịu trả tiền thuốc. Hắn nói là nàng xấu bụng, mặt mũi cũng xấu theo”.

“Hắn còn đánh luôn cả Sarah nếu dám hó hé ra một điều gì. Hắn thích ở trần đi vòng quanh nhà mình. Gặp ai hắn cũng khoe chỉ yêu thương tôi mà thôi, vì tôi còn ở đây nên hắn mới điêu đứng. Và cũng bởi vì tôi nên hắn muốn làm gì thì làm.

“Tôi mang thai. Đến ngày sanh, hắn đưa tôi qua Mexico City để lo việc sanh đẻ. Tôi đẻ sinh đôi lần đó. Ai cũng tưởng là anh em bình thường vì hai đứa không giống nhau. Sau đó tôi để con bé Gwendolyn ở lại một mình”. Giọng Betty kể nghe chậm lại như một kẻ có tội. “Con bé được dạy là nó không còn mẹ, vì thương mẹ nó, người ta nuôi cho nó lớn. Còn Terry thì đi ở chỗ khác, ở đấy người ta không nhận, dù là một đứa con nít nhỏ. Lúc Sarah về hắn bảo đưa Arthur gởi vô trường nội trú”.

“Sao cậu không nói ra, Gwen là con của cậu?”

“Hắn sợ lộ bí mật có đứa con lai da đen đang ở trong nhà. Mà thật là hắn có. Hắn không muốn cho ai biết, hắn còn biết là không thể đem giấu con bé ở chỗ khác. Bởi vậy nên hắn phải chịu… phải chịu nhận… là bạn bè”. - Betty lắc đầu “Lúc nào nó cũng hỏi tôi có biết mẹ nó là ai. Tôi phải kể lại cho nó nghe”.

“Còn Terry thì sao? Hắn có biết cậu là ai không?”

“Có, biết chứ. Marlon kể cho hắn nghe. Hắn ghép tên Terry với nhà Tyler, tôi muốn đưa đi đâu tùy ý. Đôi khi nhằm lúc Felix bận việc, tôi đến thăm hắn. Tôi không kể cho hắn biết Gwen là chị hắn, chỉ dàn xếp cho hai đứa làm quen nhưng bọn chúng không hợp. Gwen thích làm mấy việc nhẹ nhàng ngồi uống trà với bà hoàng còn Terry thích chơi đấu vật”.

Tôi thấy ngạc nhiên mà cũng không. Tôi nghĩ chắc Sarah là mẹ của Gwen. Tôi đoán nó ăn nằm với một gã da đen để làm nhục chồng với cha nó, còn Terry thì đâu biết gì nữa hắn đã chết từ lâu. Sống chung với người còn lại đây cũng đủ mệt.

Nghĩ ngợi một lúc tôi mới hỏi “Cậu vừa kể Sarah từ đâu đó mới về. Ở đâu vậy?”.

“Nó bỏ đi theo tên làm vườn lúc tôi đang có thai. Tên Ron Hawles”.

“Rồi hai đứa lấy nhau”.

“Tôi không trách con bé, Easy. Chuyện đó trước ngày ông Cain ngã bệnh. Hắn đánh đập con bé, làm nhục đủ chuyện. Hắn nói cho lắm chớ chẳng có làm gì được đâu”. Betty cúi xuống nhìn theo con bọ rầy.

“Hắn là cha của Arthur”.

Nàng gật. “Thảo nào trông nó như có vẻ lạc lỏng”.

“Lạc lỏng thế nào” - Không ngờ câu tôi vừa nêu lại có vẻ nặng ký. Mắt Betty đỏ ngầu hiện lên những đường gân máu.

“Chả có gì cả. Không phải vậy. Nó có vẻ cô đơn. Cô đơn thật. Chả có ai dòm ngó tới Arthur. Mẹ nó thì đau ốm luôn, không biết nuôi con, tôi phải lo nuôi nấng hắn và con bé Gwen. Mỗi khi lo dọn dẹp trong nhà, nó bám theo sau lưng tôi”.

“Cha hắn đâu?”

“Tôi chả biết. Nghe nói gã có chuyện lôi thôi bỏ đi đâu mất biệt. Từ bữa bắt gặp hắn với con bé Sarah, ông Cain ghét hắn luôn”.

“Lão không ưa chuyện đó, hở?”. - Tôi hình dung ra mấy ông nhà giàu, một bữa nọ nhìn thấy đứa con gái triệu phú đang lúi húi trong nhà kho cạnh một đống rác.

Tôi cũng từng giữ một chân làm vườn.

“Hắn đuổi con bé đi. Tôi ngăn lại gã không chịu nghe”. Betty trở bàn tay gãi mũi. “Thế là Cassandra không còn nữa…”.

Berty lại òa ra khóc, cả người nàng giật giật. Tôi ngồi chờ nàng nguôi bớt mà không dứt, tôi đứng dậy níu lấy nàng. Hai cánh tay chắc nịch ôm choàng qua cổ tôi, nàng lại khóc thét. “Ôi, anh ơi! Anh ơi!”, không còn biết xấu hổ là gì.

Maude chạy tới ngoài cửa, đang còn ngơ ngác vì tiếng khóc, nhác thấy tôi ôm chầm lấy Betty, nàng lùi lại.

Betty trong vòng tay tôi.

Bao nhiêu năm kể từ cái hôn đầu tiên tôi mơ ước, khao khát. Nàng đây rồi, tràn đầy dục vọng đang cần có được yêu thương. Nhưng mà không phải tình thương từ phía tôi, không phải là tôi.

Tôi ôm nàng xoa hai bàn tay quanh lưng lên tơi đầu. Cả hai ngả người xuống thềm cửa, nàng co chân lên cho tay tôi với chạm tới trên đầu xuống chân. Không phải cái vuốt ve của người tình mà là người mẹ. Một người mẹ mà đứa con vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng khiếp đảm.

Mãi một lúc sau nàng mới nguôi. Nàng tựa đầu vô vai tôi thiu thiu ngủ. Nhìn nàng ngủ, gương mặt trẻ ra, cũng gương mặt táo bạo đó đã ban tặng tôi một cái hôn bỡn cợt ngay ngoài đường phố bùn lầy từ trong khu phố Fifth Ward đi ra. Toàn thân tôi rạo rực, thế mà tâm trí tôi lại bay bổng trên trời cao. Tôi chợt nghĩ lại biết đâu Odell nói có lý, biết đâu ta được sống mãi nhờ ân sủng.

Tôi rút điếu thuốc ra hút bởi vừa nghĩ được một ý tưởng sâu sắc. Vừa quẹt diêm chợt Betty tỉnh dậy.

“Ôi!”. Nàng vụt bỏ tay tôi ra, bàn tay nàng chạm vô vết thương đau nhức trước ngực. Nàng đứng dậy, tay nắm hờ một bên hông.

Tôi đã đến đúng nơi đúng lúc, một nơi mà rếu bạn đưa cái bụng chình ình ra thì sẽ bị ăn đòn.

Nghĩ vậy, nên tôi không nói năng gì, ngồi phì phà khói thuốc nhìn trời ngoài phố. Denker lung linh ánh nắng ban trưa.

Hút hết ba điếu Lucky nàng mới nhớ lại kể. “Hắn gởi Gwen qua học bên châu Âu, tới nơi nó xin được một chân làm người hầu giúp việc”.

“Tôi không cho hắn sờ vô người con bé. Tôi báo cho hắn biết nếu hắn đụng vô con bé tôi sẽ giết ngay”.

Tôi biết nàng nói là làm. Dù tinh thần dao động nàng không lấy đi một món nào. Nàng không thể bỏ con.

“Sao cậu ở lại lâu đến vậy, Betty”, tôi hỏi. - “Hắn không làm gì Marlon suốt thời gian đó”.

“Sau khi Cassandra chết, tôi không thể bỏ đi. Còn Sarah với mấy đứa nhỏ nữa. Gwen không thể hiểu vì sao tôi giữ nó lại. Cũng từ khi Cassandra chết, hắn không còn ham muốn nữa, tôi còn mắc nợ nàng”.

“Vậy là cậu giết hắn?”. - Tôi chỉ cần hỏi một câu đó thôi.

“Tôi không giết ai hết”.

“Còn tên cớm bắt được Marlon, hắn báo lại là Albert Cain đã bị giết chết”.

“Chuyện đó tôi không biết. Cain già rồi yếu sức. Mỗi lần tấm tôi phải dìu ông ta bước đi, đút cơm cho ăn. Hay tin Cassandra chết, Sarah trở về oán trách Albert đủ chuyện. Tôi phải lo ngăn chặn kẻo có xô xát giữa hai người. Tôi không muốn nhìn thấy nó xen vô mấy chuyện xấu xa đó.

“Có phải Sarah giết lão?”

“Chuyện đó tôi không biết, không có giết đâu. Tôi không liên can mấy chuyện đó”.

“Vậy sao cậu bỏ chạy hở, Betty? Sao bọn cớm truy tìm cậu cho được?”

Nàng không biết nói gì hơn nữa. Nàng bước xuống tam cấp, giẫm chân lên con bọ rầy, làm nó vỡ nát ra như cái vỏ Hạt kêu răng rắc.

“Sao bọn chúng lại giết Marlon hở, Betty”, tôi hỏi, nàng không thèm trả lời quay lưng bước vô nhà.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.