Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Saul đang ngồi ăn dưới nhà bếp, món ăn là thịt jambon, mù tạt, khoai tây chiên bơ. Maude đứng sau lưng nhìn gã ăn ngấu nghiến.

Sarah Cain cũng đang ăn. Trông nàng còn mệt, mặt mũi tái nhợt. Đĩa thức ăn còn nguyên.

“Easy”. - Saul đang xúc miếng rau sống ngước nhìn lên. “Bà Hawkes sẽ kể cho cậu nghe chuyện thói quen của anh chàng Arthur”.

“Arthur có làm gì sai trái đâu”, nàng Sarah lên tiếng.

“Tôi có bảo là hắn như vậy đâu”. - Saul đang nhai ngấu nghiến món khoai tây chiên bơ. “Tôi nhắc lại chuyện hắn đi về khuya cùng với Marlon Eady và Terry Tyler ngay đêm Albert Cain bị giết chết”.

“Sao cơ?”

“Chuyện vậy đó, làrn thế nào hở?”, Saul hỏi lại vẻ châm chọc. “Marlon với Terry đã làm như thế nào hở?”

“Tôi đâu biết”, Sarah đáp. Nàng đẩy món ăn qua một bên.

“Này cưng em ráng ăn đi chứ”, Maude nói.

“Em không ăn nổi”.

“Làm sao mà Arthur biết mặt bọn chúng”. Tôi hỏi.

“Chuyện đó hỏi Ron”, nàng nói. “Marlon và Ron là chỗ thân tình, ý tôi muốn nói thường đi đôi với nhau. Ron là tay côn đồ đó, ông Rawlins, hắn thích bắt nạt người ta. Còn Marlon thì đàng hoàng hơn. Tôi cứ nghĩ trong đầu phải gặp cha tôi thì mới sai bảo Ron luyện cho Marlon mạnh dạn hơn. Đó là chuyện trước lúc cha tôi biết được chuyện giữa tôi với Ron”.

“Betty đã hay chuyện Marlon có mặt tại đó, tôi muốn nói là ngay cái đêm cha em bị giết chết”.

Sarah nghe xong chỉ biết lắc đầu.

“Em biết Arthur hiện ở đâu không?”

Nàng không nói ra.

“Nghe này”, tôi nói. “Em không cần chỉ ra chỗ nào, nhưng hãy giúp tôi một lần thôi. Em gọi cho hắn biết là tôi biết hắn đang có mặt tại đó, có cả Marlon và Terry. Nếu hắn cần tôi sẽ liệu cách giúp đỡ. Em giúp tôi được chứ”.

Nàng phải nhận thôi.

Tôi ngồi xuống, lại nghĩ không biết nàng có nhận không.

Biết đâu Arthur đã giết chết người ông vì lỡ tay hành hung nó, hay biết đâu là mẹ nó, cũng có thể là Betty. Cũng có thể là Marlon giết ông ta.

Tôi không quan tâm chuyện đó. Theo nhận định của tôi, cảnh sát chưa thể kết luận đó là một vụ án. Tôi lo nghĩ một chuyện liệu Betty có còn sống sót. Tôi không làm gì được để cứu người em với mấy đứa con nàng. Tôi không thể cứu được Martin. Nhưng có thể tôi sẽ có cách giúp nàng Betty.

Tôi với Saul dừng xe lại bên kia đường đối diện căn nhà son màu lam ngọc.

Chờ mãi không nghe ai lên tiếng, tôi bước tới gọi. “Mở cửa, Betty. Easy Rawlins đây. Mở cửa, mau lên”. Tôi cảm thấy trong người như rần rần. Tôi nắm chặt tay mồ hôi ra như tắm. Tôi lo sợ là biết đâu, ngay lúc này nhìn thấy xác Betty nằm bên hông cửa như những cái xác trước đây tôi cùng với nàng chứng kiến, hai chân giạng ra, đầu bẹp dúm, mất hết răng, nằm chết queo.

Nhìn thấy cửa mở tôi lo chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

Nhưng anh chàng Felix Landry ra tới nơi. Hắn mặc quần bó sát người, áo sơ mi hàng siu trắng bỏ ngoài.

“Không có ai đón chào ông đến đây đâu, ông Rawlins”.

“Bon tôi cần gặp Betty”. Tôi nói chậm rãi từng tiếng cho Felix biết là tôi muốn nói gì.

Hắn quay lại như đang trao đổi với người sau cửa. “Thưa bà có cần gặp ngài Rawlins?”. Hắn chăm chú nhìn về phía chỗ khuất một hồi rồi quay lại “Betty không muốn gặp ông”.

Ngay lúc hắn đang đóng cửa, tôi giang tay đẩy cửa ra. Felix đứng cao bằng cỡ tôi nhưng gầy hơn. Hắn chộp lấy tay tôi nhe răng gầm gừ.

“Ôi chà!”. Tôi gào lên, mấy đầu móng tay nhọn hoắc bấu vô tay tôi. Tôi liếc nhìn thấy Saul rút súng ra. Nhanh như cắt tôi nhắm ngay vô ngực Felix đẩy ra. Hắn ngả ra sau, trúng nhằm cánh cửa mở tung.

“Gwendolyn vừa gặp chuyện gì đó!”. - Tôi gào lên.

Betty còn đứng bên kia cánh cửa, khóc lóc. “Đừng”, rồi nàng lắc đầu. “Đừng, đừng, đừng mà”, nàng đưa mắt nhìn xuống đất.

Felix quát, “Betty!” rồi chạy qua chỗ Betty. Tôi và Saul tranh nhau chen vào trong.

“Đừng!” - Betty la lên, nàng giơ tay thoi vô hàm Felix, hai cánh cửa đóng sầm lại.

Felix ngã nhào nằm ngửa dưới đất, chưa ăn thua gì. Hắn đau điếng cố gượng đứng dậy.

“Đừ…ư…ừng”. Betty ngước mặt van nài. Nàng đưa tay lên ngực xé áo công nhân nàng đang mặc, để lộ nguyên bộ ngực trần căng đầy như chưa từng cho con bú. Tôi nhào tới lấy tay che lại, nhưng thật vụng về. Tôi đành bỏ tay ra.

“Ái, ôi!”, nàng la lên một tiếng. Nàng vụt chạy quanh bên trong gian phòng, xô nhào đồ đạc tứ tung.

“Đừng! Lạy Chúa!”, đồ dùng bát đĩa từ trong tủ bay ra. Tôi chạy lại nắm tay Betty từ phía sau lưng.

“Đừng!”

Tôi giữ chặt lấy Betty đứng trước tấm gương soi rộng lớn nối liền cánh cửa dẫn tới phòng ngủ. Bộ ngực để trần nàng vùng vẫy giữ gìn lấy như mẹ giữ con. Nàng thu hết sức mạnh vùng một tay ra ném tung cái chén kiểu, tấm gương vỡ vụn rơi xuống đất từng mảnh đổ sụp xuống sàn nhà, tôi tưởng như hai mảnh đời tôi với nàng vỡ tan.

“Buông tôi ra đi!”, nàng quát “Để tôi đi!”.

Tôi chiều theo.

Saul đứng tựa lưng vô tường. Felix gượng đứng ngay dậy, loạng quạng té xuống sàn lại.

Betty tay xé rách tấm nệm trên chiếc ghế sofa, thả mấy miếng mút xốp bay tứ tung.

“Betty đừng xé ra nữa!” - Felix khổ sở la lên. Hắn loạng quạng bước tới, Betty giận dữ nhìn theo. Tôi lo sự nàng lai xô xát với hắn.

“Vì con gái của nàng!”. Tôi quát nhìn về phía Felix. “Nó chết rồi!”.

Felix chưa hiểu ất giáp gì. Betty hiểu cả. Nàng la xong rồi khóc nức nở quỳ xuống đất.

Saul tới chỗ nàng, còn tôi ngồi lại với Felix. Tôi kể cho hắn nghe Gwendolyn đã bị giết chết.

Bọn tôi xúm lại đỡ Betty dậy, dìu nàng vô buồng ngủ. Felix thay cho nàng bộ áo ngủ, lót gối quanh đầu nàng rói ngồi đó ngăn cách với tôi và Saul. Nàng thở ra và nói nhỏ vừa đủ nghe. Tôi nghe không rõ nhưng có thể đoán nàng muốn nói gì.

“Tôi tính pha trà đây”. Felix nói.

Tính ra nãy giờ đã được nửa tiếng.

“Thôi đi ngay di”, tôi nói.

“Cả hai ông đi đi”, hắn nói. Nghe giọng nói hắn nhuốm một vẻ buồn.

“Ta phải nói cho nàng Eady nghe”, Saul nói với tôi. “Để coi thử nàng đã biết gì chưa?”

“Có gì khác hơn đâu. Có ai để ý tới chuyện đó”.

“Các ông bỏ đi hở?”. Felix nói chen vô.

“Súng đã kéo cò, Easy”. Saul nói “Ta đang ở trong này”.

Tôi biết là vậy rồi.

“Nàng cần ngủ yên”, Felix nói.

“Mấy ông nghe đây”, tôi nói như đang nói trước đám đông. “Ta phải nói cho Betty nghe. Ta đang tính chuyện đó. Khi nào xong, bọn tôi để cho cậu lo. Nào nếu cậu muốn thấy, được thôi, nhưng dù sao bọn tôi phải nói cho nàng biết phải vậy thôi”.

Felix liếc nhìn Betty, xong rồi nhận định ngay tương quan lực lượng. Hắn nghĩ nếu có xô xát chỉ khiến nàng thêm bối rối, hắn căm giận vì không được nhúc nhích.

Tôi với Saul đi vòng quanh chỗ hắn ngồi, vậy là cắt ngang dòng suy tư. Felix bỏ đi, chắc là pha trà.

Betty lặng lẽ nằm đó, hai bên đầu, vai lót đầy gối bông. Nước mắt dâng trào hai bên khóe.

“Betty”, tôi gọi.

Tôi đỡ lấy tay nàng.

“Có phải cái đêm Albert Cain bị giết chết có Marlon và Terry ở đó”. - Dù không muốn tôi cũng phải hỏi.

Betty lắc đầu nhìn chỗ khác - “không”.

“Cô có chắc là bọn chúng không có ai đi theo tới đó”.

Nàng không nói. Không nhúc nhích.

“Betty, bọn tôi đi tìm cho ra kẻ giết mấy đứa nhỏ”. Tôi nói “Có thể rồi sẽ đến lượt cô”.

“Coi như tôi đã chết. Hắn đã giết tôi từ lâu roi”.

“Nếu quả thật vậy”. Saul nói “thì câu chuyện như thế nào để bọn tôi tóm cổ hắn, nhớ lại đi”.

Tôi không hiểu ý hắn muốn nói gì, nhưng có lẽ Betty hiểu. “Đêm đó có Marlon và Terry đi cùng với Arthur tới đó. Tôi định đi ngủ”. Betty nằm nhìn quanh, thấy nàng thật đáng thương. “Tôi nghe có động tĩnh nên vội bước ra cầu thang thấy bọn chúng đang bước lên”.

“Bọn chúng nhìn thấy em không?”, Saul hỏi.

“Không. Tôi thấy bọn chúng mặt mũi khiếp lắm. Hôm đó tôi nhìn thấy Arthur vênh váo như người lớn. Ông biết hắn còn nhỏ mà. Tôi không hiểu sao hắn vênh váo thế”.

“Một lát sau tôi trở vô coi chừng Albert thì thấy ông đã chết, gối úp trên mặt”.

“Vậy là em bỏ chạy đi nên bọn chúng nghi em là thủ phạm”. Tôi biết là vậy rồi.

“Tôi trở về nhà riêng. Tôi cho Felix hay là tôi về nhà nghỉ lễ. Ông biết tôi chỉ gọi cho Odell vì có Terry. Tôi muốn có người lo chôn cất”.

“Này Eady, em biết Arthur ở đâu chỉ cho bọn tôi”. - Saul hói như muốn đứng ra lo mọi chuyện.

“Hắn đang ở một nơi bí mật”. Nàng nhìn ra phía ngoài dường.

“Ở đâu lận, Eady”, Saul hỏi.

“Arthur cầm tấm séc của mẹ nó đem đi trả tiền nhà đâu ở ngoài khu phố Santa Monica”.

“Hắn nói vậy sao?”. Tôi hỏi.

“Cách nay một năm, chủ nhà gọi tới cần nói chuyện với nàng Cain, nàng không còn ở đó. Tôi cho lão hay mấy tấm séc Arthur đem trả đều bảo chứng, về sau tôi hỏi lại chuyện tấm séc hắn chỉ nói đang cần tìm một nơi để nghỉ ngơi.

“Sarah có nghe kể lại chuyện đó không?”. Tôi hỏi.

“Ve sau hắn mới kể. Hắn thích về chỗ đó để làm thơ”.

Số máy, địa chỉ Arthur Cain có ghi trong danh bạ. Vậy mà không nghe ai nhấc máy. Tôi và Saul lái xe về khu West Los Angeles.

Đến ngay trước căn hộ ba chín gọi mãi không thấy ai ra mở cửa. Bọn tôi quay trở lại xuống dưới căn hộ số một tầng dưới, căn hộ người gác dan.

Gã cao lêu nghêu phải khom người xuống bước ra ngoài cửa. “Quý vị hỏi ai?” gã niềm nở hỏi. Gã không để lộ vẻ ngạc nhiên lúc vừa nhìn thấy hai vị khách một đen một trắng đang đứng trước cửa.

“Ngài Manetti có đây không?” Saul nhếch mép cười ngẩng đầu lên nhìn. Bọn tôi không bàn tính chuyện với tay này, Saul chỉ cần gặp ngay ông chủ người da trắng.

“Thế à?”

“Tôi là Howard còn đây là ông bạn đồng nghiệp, ông Grodin. Chúng tôi đến đây để nhận lại mấy món đồ đạc của ông Cain, người thuê nhà.

“Arthur Cain?”, gã gác dan đứng chận ngang cửa biểu dương sức mạnh như Samson.

“Đúng rồi”, Saul nhếch mép cười. “Bao lâu nữa thì ông đến đây? Anh có biết là tôi phải mất tiền thuê nửa ngày cho ông Grodin nếu không được trở vô đây”.

“Tiếc là tôi không biết chuyện đó. Cả hai cha con ông ấy mới vừa đi ra khoảng tiếng đồng hồ”.

“Cha hắn à?”

“Cha ông ta à?”, Saul hỏi lại.

“Ờ, mà sao?”

“Ấy, không có việc gì. Tôi nghe nói cha ông ta đến đây thuê nhà giùm”.

“Tôi nghi là, ông… ờ”.

“Howard”.

“Đấy, tôi nghi là ông Haward. Còn ông Hawkes thì một ly cà phê không trả nổi, chiếc xe tải nhẹ màu vàng cũ kỹ chỉ đáng giá một đống sắt vụn”.

“Chiếc xe tải nhẹ à?”. Tôi không thể làm thinh được.

“Có phải là chiếc hiệu Studebaker”.

“Chắc vậy, ờ”.

“Tới đây này”, tôi nói cho Saul nghe. “Ta chuồn đi ngay”.

“Này chuyện gì vậy các ông?”, tay gác dan hỏi. “Các ông là ai vậy?”

Bọn tôi chuồn nhanh ra cửa. Saul lái xe đưa tôi trở về lại nhà Odell.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.