Tập hồ sơ đầu tiên ghi ngoài bìa “NORMAN STYLES”, kèm theo lời cung khai bị cáo hành hung và xâm phạm nhân thân hai ông bà Bradley Rosen ở phố North Stanley. Nhưng điều cáo buộc bị bác bỏ, Styles kiện ngược lại và đòi bồi thường thiệt hại trong thời gian bị giam giữ tại sở Cảnh sát Beverley Hills.
Hắn được triệu tập để thẩm vấn một vụ án chết bất đắc kỳ tử hồi năm 1954. Cuộc thấm vấn xoay quanh một phạm nhân (tên là John Doe) chết trong tù. John bị bắt vì tội say rượu phá rối trật tự. Hắn lấy dây nịt thắt cổ tự tử trong phòng giam.
Bộ phận điều tra còn nghi vấn vì sao trên người John còn dải đeo quần.
Cảnh sát trưởng Styles có hợp tác với Ngài Hodge một số việc. Gã làm bảo vệ cho những ngôi sao nổi tiếng Hollywood và doanh nhân. Gã từng lo việc bảo vệ trật tự hai cuộc họp những nhân vật chỉ được nghe nói tên thôi.
Tờ khai cuối trong bộ hồ sơ của Styles là một biên bản biệt giam của Sở cảnh sát Beverly Hills, Marlon Eady bị bắt ngày 14 tháng Bảy năm 1939, can tội đạo chích. Hắn bị bắt tại nhà Albert Cain.
Hồ sơ Cain không ghi gì hết. Một hồ sơ bệnh lý ghi bằng tiếng Tây Ban Nha của bệnh viện từ thiện ở Mexico City ghi ngày tháng năm 1940. Dù biết được chút ít tiếng Tây Ban Nha, tôi không hiểu là điều trị bệnh gì, bệnh nhân là Jane Smith.
Một thư gởi của luật sư Bertrand Fresco yêu cầu chuyển giao hồ sơ lý lịch của Cain. Thư đề ngày 4 tháng Sáu, 1959. Tôi đoán chừng số phận Cain thật là mong manh, mọi chuyện do tay luật sư này lo hết.
Hai giờ sáng tôi nghe chuông điện thoại reo. May ra thì cuôc gọi này hoàn toàn vô sự hay gọi nhầm số, cũng có thể một tay bạn cũ uống rượu say muốn tâm sự. Chắc là có chuyện rắc rối gì đây thì phải. Hay là ân nhân.
Tôi định không nhấc máy, nghĩ lại biết đâu là bọn trẻ gọi hay có thể là Jewelle.
“Ai đấy hở?”
“Sao lạ thế này, Easy. Tớ có phiền gì cậu không?”
Tôi phải nói ra ngay hắn đang say. “Kìa Odell, tôi đang lo tất bật đây. Cậu có việc gì nói ngay đi”.
“Tớ định nói đây. Ờ đấy. Bọn mình biết nhau từ lúc nhỏ, Easy. Cậu còn nhớ mình đưa cậu về nhà lo ăn uống, lo chỗ ngủ. Tớ còn cho cậu tiền tiêu vặt trong khi tớ chẳng còn xu nào. Giờ cậu tính chuyện trở mặt, trách tớ là sao?”.
“Cậu định nói chuyện gì?”
“Chuyện Mục sư Towne…”
“Này Odell, thôi để bữa khác nói chuyện đó, giờ tôi còn lu bu lắm”.
Chưa nói hết câu, Odell cắt ngang. “Tớ biết rồi khổ lắm! Nói mãi! Trước tiên là Marlon bị giết chết. Betty chỉ còn một người anh, nàng rất thương hắn. Giờ đến lượt cậu giết con nàng”.
“Đứa con nàng? Cậu lại ăn nói gì lạ vậy?”
“Thằng Terry”.
“Tay võ sĩ quyền anh đó sao?”
“Hắn là con của nàng. Hắn được nhà Tyler đùm bọc nuôi dưỡng, nhưng hắn vẫn là con nàng. Cậu nỡ nào giết nó”.
“Tôi đâu có giết Terry Tyler”.
“Làm sao cậu lại nói vậy khí tôi đã biết rõ chuyện”.
Tôi còn nghĩ ngợi, chới với vì hắn vừa lên tiếng buộc tội. Tôi không biết là mình có tội hay không. Biết đâu tôi đã giết chết Terry, không phải do chính tay tôi, mà vì tôi, hắn phải chịu chết.
“Ai kể cho cậu nghe vậy?”, tôi hỏi lại, như vừa tỉnh cơn mê. - “Ai kể cậu nghe tôi giết Terry?”
Odell lặng thinh không nói.
“Này Odell”.
“Để cho tôi yên, Easy Rawlins. Đừng xen vô chuyện của tôi”.
Tôi nghe thấy tiếng hắn vừa gác máy.
Ba giờ sáng, tôi ghé qua nhà hắn, đứng bên ngoài gõ cửa. Tôi gõ mãi đến chừng năm phút, không nghe ai lên tiếng. Tôi vừa tính kêu thì đèn ngoài cửa bật sáng, Maude bước ra, trên người mặc chiếc áo ngủ màu hồng.
“Cậu biết giờ này mấy giờ chứ?”
“Mở cửa cho tôi vô nhà, Maude!”. - Tôi quát thật to.
Trông nàng có vẻ sợ hãi bước lùi ra cửa sau. Tôi bước tới, nhón cao hơn khỏi đầu nhìn quanh vào bên trong, ngôi nhà sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
“Tôi đã nói cậu để cho chúng tôi được yên, Easy”. Gã đứng gần bên nói xen vô.
“Kìa, Odell!”. - Maude vừa quát.
Ông bạn cố tri của tôi vừa trong nhà bếp trở ra. Gã treo khẩu súng săn hai nòng chỗ cánh tay gập lại.
Tôi đặt ngón tay cái hai bên tai. “Tôi không giết Terry Tyler, Odell. Tôi tới nhà…”.
“Odell, buông súng xuống đi!” - Maude thét một tiếng.
“… Và nhìn thấy hắn nằm đó. Một tên lạ mặt bước tới đâm ngay sau vai, cầm cái chảo chiên đồ ăn đập vô người”.
Odell nhìn tôi, thật khó đoán gã đang nghĩ gì trong đầu.
“Tôi biết rõ có hai việc”. - Tôi nói tiếp theo. “Một là kẻ đâm tôi không phải là kẻ giết chết Terry, hai là ai là kẻ đã kể lại chuyện của tôi”.
“Chính là Betty!”, Maude quát. “Này, Odell bỏ súng xuống đi!”.
“Betty à”. - Tôi không muốn nhìn thấy Odell nữa “Betty đâm tôi sao?”
“Nàng đi tới nhà hỏi Terry coi thử tìm Marlon ở đâu, chợt nhìn thấy hắn ở đó. Rồi nàng nghe có tiếng chân người lạ mặt, đoán chừng đó là tay sát thủ tìm chỗ nấp rồi đâm vô sau lưng hắn. Nghe nàng thuật lại, Odell biết ngay là cậu”.
“Nàng đâu rồi?”, tôi hỏi Odell.
“Ai biết đâu”, Maude vừa nói. “Nàng vừa gọi cho hay chuyện Terry. Hắn cần phải được chôn cất đàng hoàng”.
“Nàng còn kể luôn cả chuyện Marlon nữa chứ”.
Hai vợ chồng nhìn nhau như kẻ có tội, bấy nhiêu đó cho thấy họ rất thật thà. Không ai có thể che giấu tội lỗi. Tôi có thể bật cười nếu câu chuyện không đến nỗi như vậy.
“Nàng đâu rồi?”
Hai vợ chồng rụt cổ lại như thể cặp rùa thấy có động tĩnh trên đầu.
“Đây. Trong nhà này hở”.
Odell bỏ súng xuống bên hông, gã trượt chân ngả ra sau. Gã định ngồi xuống ghế nhè đầu hỏng chân ngã vô tường lồm cồm bò dậy.
Maude chạy lại.
“Ôi, ông ơi”, nàng vừa nói quỳ xuống đặt tay lên đầu gã.
Tôi đứng nhìn người bạn cố tri một hồi. Không dám xen vô chuyện đau khổ. Một nỗi đau chịu câm nín trải qua nhiều ngày cần có thời gian hồi sức lại. Maude khóc lóc, Odell nhìn quanh không một giọt nước mắt.
“Hắn đâu?”, tôi hỏi lại.
“Ở dưới hầm trú ẩn”. - Odell nói nghe nhỏ hơn tiếng của Martin.
Một mắt mở to, còn một mắt he hé. Môi miệng sưng vù vênh lên ngay chỗ bị đứt ngang. Nạn nhân mồm đang chực gầm gừ chuyện gì đó. Hắn mặc chiếc áo thun T- shirt. Một tay bị vặn ngược ra sau chỉ xuống chỗ dương vật đau đớn. Còn tay kia cố xua đi con vật thân yêu hoặc một ý tưởng vừa thoảng qua. Hắn nằm ngay trên ba chiếc bao bố ẩm ướt. Trước ngực và trên đầu gối đắp thêm hai chiếc bao nữa.
“Cho nước đá” - Maude nói. “Giữ xác cho khỏi hôi”.
“Hắn sao vậy?”
“Bọn chúng vây đánh hắn đó, Easy”.
“Bọn nào?”
“Bọn da trắng. Bọn chúng bắt hắn khai nàng Betty ở đâu, hắn không biết. Bọn chúng đòi giết hắn. Hắn giả vờ chết giấc, bọn chúng bỏ đi rồi hắn mới cướp xe chạy bán sống bán chết về tới đây báo tin”. Nghe Maude kể, giọng nói như có ma thuật lôi cuốn người nghe.
“Còn chiếc xe đâu?”, tôi hỏi.
“Odell lái bỏ đàng kia”.
“Như vậy là bao lâu rồi?”
“Ngay sau khi cậu vừa đi khỏi đây”.
“Vậy có biết ai đánh đập hắn không?”, tôi hỏi.
“Hắn kể lại bị bọn cớm đánh đập”. - vẻ mặt Maude sợ hãi như dân nghèo khổ nhìn thấy mặt bọn cớm.
“Cậu có đi gọi bác sĩ không?”
Maude lắc đầu, rớm nước mắt.
“Hắn chết ngay sau đó, Easy. Tôi đã từng nhìn thấy nhiều người chết. Không biết xoay xở sao, bọn tôi mới kéo xuống chỗ này”.
Odell còn đứng ngoài cửa mặt mũi trông bơ phờ hốc hác hơn mọi bữa, tôi hỏi chuyện Maude.
“Betty đang ở đâu, Maude?”
“Tôi không biết. Nàng không nói là đang ở chỗ nào”.
“Cậu đã kể cho nàng nghe mọi chuyện ở đây”. Tôi vừa hỏi tay chỉ về phía xác chết ướp nước đá.
“Không”, nàng lắc đầu. “Nhắc lại chuyện Terry thấy nàng đau đớn lắm, bọn tôi cứ nghĩ là gặp biết bao nhiêu buồn thì chắc nàng phải chết thôi”.
“Cậu tính sao với cái xác này?”. - Tôi hỏi.
“Không biết tính sao đây. Ta phải lo chôn cất thôi, cho hắn nằm yên dưới ba tấc đất”. - Odell vừa nói.
“Cậu muốn nhờ đội mai táng thì phải khai báo cho bọn cớm biết là hắn chết”.
“Tôi không tính chuyện đó?”
“Để tôi đào hố ngay tại đây, xong rồi bọn mình lo chôn cất hắn.
“Để xem”, Odell nói xong, loạng quạng bước xuống tầng dưới hầm.
“Betty đâu rồi?”, tôi hỏi Maude “Sao Betty phải bỏ đi”.
“Cậu có định chôn hắn ở đây không, Easy”, nàng hỏi ngược lại.
“Ờ, ờ, được mà. Ráng ướp xác thêm thời gian nữa để tôi nghĩ ra còn cách nào khác nữa không”.