Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Cảnh sát viên Connor nhiệt tình như một anh chàng hướng đạo sinh. Gã cho tôi hay cảnh sát trưởng Styles (cấp bậc của y là đại úy nhưng không có ai kể cả thượng cấp gọi y là cảnh sát trưởng), nghỉ ở nhà ngày mai mới đi làm lại. Styles ra lệnh giữ riêng mình tôi trong xà lim. Gã không cho tù nhân khác tiếp xúc với tôi. Bọn chúng giam tôi vào phòng giam đặc biệt nơi dành giam giữ những kẻ bị bắt trong những ngày có lộn xộn ngoài đường phố.

Connor không thích gì Styles, vả lại gã không muốn nhìn thấy một tù nhân phải chết trong lúc này.

“Trước đây đã có nhiều người chết rồi”, - Connor kể cho tôi nghe. - “Nhưng đến phiên tôi trực ban thì chưa xảy ra”.

Tuy vậy tôi vẫn không yên tâm được Connor bảo vệ. Gã là một nhân viên có tấm lòng nhân hậu. Nhưng biết đâu cảnh sát trưởng Styles sẽ thuyết phục được gã rồi thủ tiêu tôi mấy hồi.

Lúc chỉ còn mình tôi trong xà lim tôi lật tấm nệm lên rút một cọng dây kẽm dài độ ba tấc ra uốn thẳng. Nó nặng cỡ một trăm grams, không nhọn lắm đủ gây ra một tiếng véo véo khi tôi vung nó qua lại trước mặt. Nếu cảnh sát trưởng thích thì gã sẽ nhận được nhiều cái hơn vậy nữa kìa.

Tôi sẵn sàng chơi cái trò đó, nghĩ lại gã là một tên điên rồ, một con người kỳ cục. Dù bất cứ giá nào tôi cũng không thể chịu chết mà không đánh trả lại.

Đến nửa đêm, Connor vào trong xà lim có lính gác theo sau.

“Ông có người đến thăm, Rawlins”.

“Ai vậy?”.

“Mời vào”, - gã nói, tay kéo cửa xà lim.

Tôi giấu cọng kẽm xuống dưới tấm nệm. Phải khéo làm sao đừng cho tay cảnh sát nhìn thấy.

Connor dẫn tôi qua bên gian phòng nhỏ đã có nàng Fayes Rabinowitz với một tên da trắng ăn mặc chỉnh tề chờ sẵn.

Fayes thì tôi đã biết mặt. Nàng có làn da rám nắng như muốn sạm đen. Dáng người thon, rắn rỏi, như loài cỏ dại vươn lên từ lớp sỏi đá. Đôi mắt nhìn cương quyết, hai cánh mũi phập phồng mỗi khi nàng đánh hơi thấy có điều không ổn. Tuổi đời chưa quá hai mươi nhưng trông nàng không còn là trẻ con nữa.

Fayes Robinowitz không thích ai trên đời cả. Đàn ông thì không xứng đáng làm chồng. Phụ nữ thì chẳng có ai tốt bụng ngoại trừ người có chức quyền hoặc ăn to nói lớn. Tôi gặp nàng một lần nhân lúc gã Mouse bị truy tố can tội giết chết Bruno. Nàng đưa tôi đến văn phòng làm việc để trả lời một loạt câu hỏi để nàng biết chắc là tôi có thể đối phó với cuộc đối chất tại phiên tòa sắp mở ra.

“Sao cô lại nhận làm vụ án Raymond”, - tôi hỏi lại sau bốn mươi lăm phút bị truy hỏi dồn dập.

“Bởi tôi nhận thấy luật lệ chả ra gì”, - nàng nói. Gương mặt nàng không phấn son, tóc cắt ngắn, chải ngược Tôi hỏi:

“Cô là một luật sư, là một bộ phận của cơ chế luật pháp?”.

Fayes liếc nhìn đồng hồ. Buổi làm việc đã xong, nàng không quan tâm gì đến mấy câu tôi vừa nêu.

Tôi phát cáu vì nàng coi tôi như không. Nàng đang lo cho bạn tôi với tấm lòng bao dung nhưng lại cư xử với tôi như là dân ở đồn điền.

“Vậy là cô nhận lo vụ án này bởi hắn là một tên da đen nghèo mạt và chắc chắn sẽ không được đối xử công bằng tại phiên tòa?”, - tôi muốn hỏi cho biết.

“Tôi không quan tâm đến bạn của ông”, - nàng nói xong, đứng dậy rồi nói tiếp: “Hắn phạm tội giết người, ở một xứ sở văn minh hắn sẽ bị treo cổ. Nhưng ở đây nhà chức trách được kết án tội tử hình. Chính họ mới là kẻ phải chịu chết”.

“Có phải đây là người…”, - tôi hỏi lại Fayes.

Nàng gật, vẻ mặt sa sầm như nữ thần Valkyrie vừa định đoạt số phận tôi.

Người đàn ông tóc bạc phơ quay lại nhìn Connor một cách hằn học. Gã hỏi: “Sao hắn lại đi cà nhắc vậy? Lúc đến đây hắn đã vậy rồi à?”.

“Thưa ngài, tôi không rõ”, - Connor đáp. Cho dù rất căm ghét Styles nhưng gã không thể khai báo hắn.

“Còn anh?”, - quan tòa hỏi tôi.

“Tôi có thể ra ngoài được chứ?”. - Tôi hỏi thử xem ai có thể trả lời được.

“Vụ bắt giữ không có ghi vào hồ sơ, thưa ngài”, Fayes Rabinowitz nói.

“Thật vậy không?”. - Quan tòa không biết nói gì khác hơn là đặt câu hỏi anh chàng hướng đạo sinh.

“Thưa ngài Marlon, tôi chịu trách nhiệm ở đây. Lúc tôi tới thì hắn đang ngồi trong xà lim. Tôi nghe kể lại hắn tham gia một vụ ẩu đả”.

Quan tòa Mellon, làm việc ở tòa án tối cao tiểu bang. Ông từng phê phán gay gắt tệ phân biệt chủng tộc, ông là người bênh vực quyền lợi cho dân nghèo. Thỉnh thoảng tôi đọc không thấy tên ông trên báo.

Quan tòa ngồi lặng thinh trong giây lát.

“Trong người hắn không có giấy tờ gì hết, thưa ngài”, - Fayes vừa nói - “Không lý do gì giam giữ hắn tại đây”.

“Tên anh là gì?”, - quan tòa hỏi Connor.

“Dạ thưa Connor ạ”.

“Anh có hồ sơ giam giữ phạm nhân này không?”

“Hình như không, thưa ngài”.

“Anh biết ai đưa hắn vô đây không?”.

“Thưa ngài, tôi đến đây lúc sáu giờ đã thấy hắn ngồi trong xà lim” - Connor cố tình nói láo.

Quan tòa ngồi yên suy nghĩ một lát, ông nói: “Cho hắn ra về. Ngày mai gởi cho tôi báo cáo do cấp trên anh trình bày”.

Nhìn ánh mắt chăm bẵm của Connor, tôi hiểu ra hắn đang cay đắng ân hận vì đã cho tôi sử dụng điện thoại. Tôi cũng mong gã nhìn thấy vẻ hối tiếc trong ánh mắt tôi đã để cho gã gặp rắc rối.

“Ông phải kết tội họ”, - Fayes Rabinowitz nói với tôi lúc ở ngoài Tòa thị chính Beverly Hills. - “Ta chỉ có mỗi cách khiến họ phải quan tâm đến việc này nếu được đưa ra trước một phiên tòa”.

“Thể nào cũng phải tính chuyện đó”, - tôi nói - “Lúc này tôi còn nhiều việc phải làm”.

“Bởi vậy nên người kế tiếp vô đây phải chịu chết và lúc đó ông có việc để làm”.

“Nghe đây nè”, - tôi nói khẽ. Tôi nắm tay nàng nhưng nàng giật lại.

“Buông tay ra”.

“Coi kìa. Anh chàng kia là một tên giết người không gớm tay. Cô không thể ngăn chặn nó lại bằng một trát đòi hay là một vụ kiện sao?”.

“Tôi có sợ ai đâu” - Fayes Rabinowitz nói. Nàng phủi tay vì sợ lấm bẩn từ bàn tay tôi.

“Tôi biết cô chẳng sợ ai”, - tôi nói. “Tôi đã có ý định gọi cô trước khi tôi bị bắt”.

“Sao vậy?”

“Tôi muốn biết làm thế nào bọn cớm liên lạc được với Mouse”.

“Mà sao?”

“Bởi nếu tôi không phát hiện sớm thì Raymond sẽ tìm cách gọi cho họ và ngay cả cô cũng không kịp trở tay”.

Nàng nhìn tôi như muốn mỉa mai. Dù không tỏ ra thân thiện nhưng cũng dễ nói chuyện.

“Tôi muốn biết làm sao bọn cớm tìm ngay tới nhà y tối hôm đó. Ý tưởng đâu người làm ở quán bar chỉ tới. Tôi nuốn chứng minh là không phải do mấy người đó”.

“Tôi không hợp tác với văn phòng luật sư, chẳng ai nói cho tôi biết”.

“Vụ này đã xong. Chắc là có người ở đó kể lại cho ông biết”.

Nàng nhìn tôi như muốn chứng minh điều đó. Cái nhìn vô cảm của một luật sư cộng với cái nhìn chăm chăm của một phụ nữ không ưa gì đàn ông. Nàng lôi trong ví ra cuốn sổ tay và một cây bút chì bấm màu vàng.

“Số máy của ông?”, - nàng hỏi cộc lốc.

Tôi nói ra ngay.

“Nhớ gọi cho tôi trong mấy bữa nếu vẫn chưa nghe thấy tin tức gì”.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.