Tôi không hiểu sao lại đi về Oxnard. Có lẽ cũng vì Mofass và tôi đang nghĩ phải lao vào việc đó lần nữa. Có lẽ vì tôi không muốn đi sâu vào chuyện của Mouse. Sở dĩ tôi biết là do trải qua kinh nghiệm máu xương mỗi khi hắn muốn giết ai thì mọi chuyện như đã an bài.
Có thể vì tôi chưa bao giờ biết tôn trọng phụ nữ.
Nếu tôi biết trước một người đang lâm nguy tôi phải lo cảnh giác, bởi con người mới là hệ trọng. Tôi đâu có sợ ai - mà thật, tôi rất coi trọng mạng người. Nhưng không có người phụ nữ nào khiến tôi phải lo sợ. Tôi đã từng biết qua cả lố phụ nữ giết chồng, vậy mà tôi cười khà nếu có bà nào muốn hăm dọa tôi.
Bởi vậy, khi nghe Gwendolyn Jones gọi máy, tôi chỉ nghĩ ngay một việc đó là lời hứa giao trước sáu trăm ba mươi bảy đô la. Lúc này tôi còn lo việc của Mouse, hắn được hứa trả tiền mặt, tôi phải lo thủ trước nhỡ trường hợp Mofass ra giá thấp hơn.
Vậy là mọi chuyện đều ổn cả. Trời trong xanh biển lặng. Cả mấy tuần nay tôi mới được hưởng không khí trong lành thổi lùa qua cửa sổ. Bầy chim hải âu bay lượn lờ hót vang trời. Tôi cảm thấy trong người sảng khoái.
Lối đi từ nhà Les dẫn ra một chặng đường dài băng qua những bụi cây dâu rồi leo lên dốc đá lởm chởm nhìn xuống bãi biển. Một túp lều sơn màu vàng cheo leo trên bãi đá. Tôi nhìn thấy một lỗ hổng bằng cỡ chiếc điện thoại làm lối cửa ra vào. Tôi dừng xe sát chỗ đó lấy điếu thuốc ra hút. Mùi thơm thuốc lá với gió biển khiến tôi cảm thấy người nhẹ nhõm.
Mõm đá nhô ra ngoài che khuất mặt đất bên dưới. Sóng biển cuồn cuộn tấp vô bờ như một loài thú thiên di khổng lồ lầm lì.
Đối mặt với biển và gió mới hay mình chỉ là hạt muối, sao lại ngốc nghếch xen vào chuyện người ta trong khi còn bao nhiêu chuyện tốt lành khác cần phải lo. Lúc này tôi tự hỏi không biết nên đứng ngắm biển hay y về nhà chăm sóc con cái. Tôi đứng đó tự cười nhắc nhở mình lần sau có ai tới thì nhớ đưa tiền.
Tôi ngồi vô xe chuấn bị trở về nhà. Sáng mai sẽ đến trường rước bọn trẻ ra biển Pismo Beach chơi picnic.
Chợt tôi nghe có tiếng lạ. Một thứ âm thanh nghe đều đều. Sau lưng tôi là đồi núi đá cao ngất. Một lối mòn băng qua bãi đá cuội cỏ mọc cao héo úa. Đi trở ngược lên đỉnh đồi, chợt nhìn thấy một nàng đạp xe đạp đổ dốc, tay lái lắc lư đến nỗi không dám vẫy chào, chỉ gọi”Kìa, ông Rawlins!”. Tôi không nhìn ra nàng ở đàng xa nếu không nghe được nàng gọi tên tôi”.
Gwendolyn Jones ngồi trên chiếc xe đạp ba cần líp hiệu JC. Higgins. Tôi nhìn theo nàng đạp xuống dốc cho đến lúc dừng trước đầu xe tôi đang đậu.
Trông nàng khá xinh trong chiếc quần sọt trắng hồng, giày chơi tennis cũng màu hồng. Nàng mặc chiếc áo thun cổ chữ V mang vớ trắng, điểm thêm một chiếc nơ nhỏ màu hồng dưới đuôi chữ V.
“Chào ông!” - Nàng buột miệng chào với vẻ thơ ngây - “Em chờ ông đây. Em biết thể nào ông cũng tới nhưng rồi lại không nghe ông gọi, trong lúc đó tôi lại phải giúp Sarah tắm”. - Nàng Gwendolyn nhăn mũi có vẻ không hài lòng một cách dễ thương. - “Biết đâu có lúc bà ấy không thể tự hỉ mũi nếu không có người giúp”.
“Em vẫn gọi bà chủ bằng tên cúng cơm à?”
“Thế này”, - nàng nói. Nhìn nàng cười thân mật tôi lại nhớ lúc còn nhỏ trước khi mẹ tôi mất. - “Hình như bà không giống bà chủ của em. Ông biết giữa em và bà chủ có nhiều công việc khác nhau”.
“Khác cả tấm séc trả lương”. - Tôi quả quyết.
Gwendolyn bước xuống đất đứng trước mặt tôi, tay giữ ghi đông.
“Ông cho đi nhờ xe nhé?”, nàng hỏi.
“Em nói sao?”
“Em tới chỗ trang trại. Đường xa quá lại leo dốc. Cho em gởi xe trong chiếc giày ống này đi”.
“Chiếc giày ống nào?” - Tôi ngạc nhiên hỏi lại.
“Thùng xe đó, vớ vẩn”.
Tôi đang lui cui xếp chiếc xe đạp vừa chỗ để bánh xe dự phòng. Tôi cúi xuống ngửi vô nách. Tôi ngửi ra mùi đàn ông, không khó chịu mấy. May nhờ có loại phấn rôm Johnson & Johnson bởi tôi không nghĩ là Gwendolyn có mùi khó chịu đến vậy.
Biết đâu chờ một cái hôn.
“Ông đi theo con đường đất vòng qua phía bên kia trạm điện thoại”. - Nàng chỉ tay về phía lối đi hẹp vòng theo chân núi.
Con đường, - nếu bạn có thể gọi như vậy - nhìn đâu cũng thấy đầy dấu lún sâu hoắm - hậu quả của đợt mưa mùa đông năm trước. Một lối mòn nhỏ hẹp quanh co hướng về phía dãy núi miền duyên hải. Nếu chẳng may gặp một cái ổ gà có độ sâu là đủ lật nhào đưa cả đống sắt vụn xuống biển hoặc lọt xuống dưới thung lũng mù mịt.
Gwendolyn gác chân trên mặt bảng đồng hồ xe. Tôi ráng sức trố mắt ra nhìn theo lối đi tránh nhìn vào cặp giò thon dài sạm nắng. Chiếc xe ôtô lắc lư trên đường, cọ sát dưới lườn xe. Tôi không phải là người thích hào nhoáng, cũng không phải là người thích màu mè se sua của cải vật chất, nhưng tôi rất thích giữ gìn chiếc xe cho nó bóng láng đẹp mắt. Lái xe qua mấy chỗ này là giảm đi một phần giá trị của chiếc xe.
Xe ngược về hướng đồng bằng, trời càng lúc càng nóng bức hơn. Ruồi, muỗi bay vù vù vô ra cửa xe. Bên đường có khe nước. Một mùi hôi thối xông lên quanh đây. Chim chóc núp trong đám bụi rậm mục, kêu chí chóe như người bị bóp cổ.
“Còn bao xa nữa mới tới?”, - tôi hỏi.
“Còn khoảng ba cây số”, - Gwendolyn chỉ tay về hướng đỉnh đồi, nói. - “Con đường phẳng phiu bắt đầu từ chặng đó và đi không được bao xa”.
“Tôi chắc không hiểu ra chuyện này?”.
“Hiểu gì mới được chứ?”
“Làm sao một người giàu có như nàng Cain lại tậu một ngôi nhà ở cái chỗ chỉ ho cò gáy này”.
“Ôi chà?”, - Gwendolyn ngẫm nghĩ. - “Vậy ta cứ lái vòng qua chỗ khác. Đường rải đá nhưng xa hơn”..
Tôi không nói năng gì được. Tới đây tôi phó mặc số phận vô tay một người phụ nữ công nhân - một phụ nữ da đen! - còn nàng thì đặt hết vốn liếng đầu tư vô một gã công nhân trên đường đi tới chỗ phá sản, tôi mở miệng ra nói có nghĩa là tôi nhắc tới chuyện bạo lực. Thôi im lặng, cố cầ̉m tay lái lắc lư qua chặng đường gồ ghề.
Lúc xe tới chặng đường bằng phẳng tôi dừng lại bên đường.
“Sao dừng lại vậy hả?”, - Gwendolyn hỏi.
“Ta muốn nói chuyện với em trước khi đi tới đó”.
“Chuyện gì?”
Tôi chăm chăm nhìn nàng. Rất nhiều ý tưởng nổi lên trong đầu. Tôi muốn biết tin nàng Betty và luôn cả Marlon, muốn biết vì sao nàng Cain gặp tôi trước khi tôi tới nơi để nghe nàng nói dối (sở dĩ tôi cho là nói dối vì trước đây những người da trắng phải chứng minh được không nói dối thì tôi mới tin). Tôi cũng muốn biết rõ hơn về nàng Gwendolyn; muốn biết sao nàng nói là “giày ống” mà không nói là “thùng”.
“Betty đâu rồi?”
Gwendolyn cúi nhìn xuống đùi, tôi đưa tay hất cằm nàng lên nhìn qua tôi.
Tôi với nàng cùng hít thở thật sâu.
“Em không biết”. - Nàng cố nhìn xuống, tôi giơ tay ra ngăn.
“OK. Ta chấp nhận điều đó. Nhưng chuyện gì thế này? Betty chỉ là con hầu, một người quét dọn nhà cửa. Không thể có chuyện nhờ luật sư, thám tử và bỏ ra hàng trăm đô la để đi tìm một con hầu”.
“Nàng Betty… Nàng Eady là một thành viên trong tổ hợp giúp việc nhà. Nhà này không giống như nhà ông muốn nói. Em muốn nói… mọi người rất gần gũi. Betty theo nhà Cain từ trước chiến tranh”.
“Vậy sao bọn cớm hỏi thăm cha nàng Cain làm gì?”
“Em không biết. Em chỉ biết là Ngài Cain đã chết. Sau đến lượt nàng Betty bỏ đi, thế là mọi người chới với. Bọn cớm đến nhà và rồi hôm sau, ông Hodge tới. Không có việc gì. Dường như là bọn cớm đang điều tra cho ra việc gì đó, còn tờ di chúc thì trình tại tòa”.
“Bọn cớm đang điều tra chuyện gì?”
“Em không biết. Một người từ bót cảnh sát trở ra cho biết mọi việc bình thường, nhưng buộc phải thực hiện cuộc khám nghiệm tử thi. Viên bác sĩ pháp y làm phẫu thuật rất lâu. Vì quan điều tra tư pháp không đến nơi được nên phải nhờ bác sĩ pháp y. Vậy mà ông làm rất lâu”.
Gwendolyn nhìn qua chỗ khác, tôi giữ lại nàng đưa tay về phía tôi. Cũng chẳng được gì, nàng để tay một chỗ sờ vô chỗ gò dưới ngón tay cái.
“Vậy còn những chuyện về chồng của Sarah Cain thì sao? Hawkes đấy, nàng còn ở với hắn hay là sao nữa?”
“Không. Không”.
“Không cái gì? Nàng không lấy chồng sao?
“Dạ”.
“Em định nói gì nữa, nhỏ?”
Tôi cảm thấy thích thú vì móng tay ngón cái nàng cọ vô bàn tay tôi.
“Nàng lấy chồng mà thôi rồi. Nàng căm ghét hắn nhưng chưa ly dị được vì kẹt thằng nhóc Arthur”.
“Vậy hắn liệu sao đi chứ?”
“Lúc Sarah và Ron chia tay, thằng nhóc Arthur mới lên mười. Nó nhịn ăn sụt mất mười lăm pounds. Bác sĩ nào cũng chê, sợ nó không đủ sức để sống. Vậy là hai vợ chồng phải đưa nó vào nhập viện hết hai tháng. Từ dạo đó Sarah hứa không dọa đòi ly dị nữa. Một lời hứa đã cứu sống thằng nhóc Arthur”.
“Mẹ kiếp! Vậy thì anh chàng Hawkes nay ở đâu?”
“Chả ai biết đâu. Nàng không cho gã về tới gần nhà. Em đoán thỉnh thoảng gã viết thư cho thằng nhóc Arthur nhưng rồi chẳng thấy tăm hơi gã đâu”.
“Giữa Ron và Sarah có chuyện gì vậy?”
“Hắn mới thật là kỳ cục. Tệ không kém gì anh chàng Cain. Sarah đặt mỗi tên mỗi bên. Hai bên cà cưa cho tới lúc nàng bung ra. Nhưng anh chàng Cain khỏe hơn vậy là Ron ngậm ngùi ra đi”.
“Hắn chỉ nói tên kia cút đi - chỉ có thế thôi”.
Tôi nhích đầu nàng lên một lóng tay. “Không, không phải vậy đâu”, - tôi nói.
“‘Em chả biết. Em nói thiệt. Ron gặp rắc rối và bọn cớm tóm được hắn. Chuyện đó xảy ra sau khi bà Cassandra, mẹ của Sarah qua đời. Từ đó Sarah về nhà và không còn thấy mặt mũi Ron đâu hết. Bọn em nghe nói hắn được thả ra nhưng rồi không còn thấy hắn trở lại”.
Tôi nghiêng người ra trước chỉ còn cách mặt nàng trong gang tấc. “Em biết vì sao ta đến đây không?”. - Nghe nàng nói thật bao nhiêu tôi lại nhớ tới bọn ở đường phố.
“Không”.
“Bởi vì em đã gọi ta”. - Biết đâu tôi nói thật. - “Nếu người phụ nữ da trắng kia mà gọi thì ta sẽ gác máy ngay”.
Gwendolyn không nói năng gì, tôi nắm tay nàng, hôn lên từng ngón tay ướt át rồi ngước nhìn theo ánh mắt nàng.
“Em hôn ta đi”.
Nàng hôn ngay, rất điệu nghệ. Một cái hôn phớt qua trên môi dưới.
“Nhìn đây nè”, - tôi nói. Tôi áp sát lưỡi vô tới miệng nàng. Nàng rùng mình rồi chợt mềm nhũn, nàng lùa tay ra sau ót.
Nàng áp sát ngực vào người tôi.
Sau một hồi múa lưỡi tôi ngả người ra phía sau. Nàng ráng hôn cái nữa rồi co hai đầu gối lại sát vào dưới cằm, đầu cúi xuống.
Tôi chưa biết nàng mời gọi hay chặn ngang lại, tôi hỏi. “Em muốn xuống tới chỗ đó sao?”.
Nàng vừa lắc đầu vừa nói. “Ta phải làm tới thôi”.