Cho đến lúc Connor trút hết đồ dùng trong túi đựng ra tôi mới hay tấm séc biến đâu mất. Tôi lặng thinh không nhắc chuyện đó. Tôi ngại Fayes sẽ giữ tôi lại nói chuyện này nọ trong lúc chờ Styles đến.
Styles muốn giết tôi. Đó là giả thiết của tôi.
Nhà Horns vui mừng nhìn thấy tôi trở về. Mọi người muốn giữ Feather và Jesus ở lại qua đêm, tôi thấy bọn trẻ có vẻ mệt mỏi như vừa qua cơn ác mộng nên tôi gọi bọn chúng thức dậy cho mặc đồ ấm rồi chở về nhà.
Ở nhà đã có món sô cô la nóng, bánh mì với mứt. Chỉ có Jesus ăn cùng với tôi. Con bé Feather ngồi trên đùi tôi vừa khóc vừa lấy tay chỉ vào chỗ đầu gối sưng vù ba bữa nay rồi nó thiu thiu ngủ.
“Con đừng lo, Juice”, - tôi nói cho thằng nhóc nghe, - “Chuyện gì rồi cũng qua”.
Nó hiểu ý tôi nói.
•••
Có thể bọn trẻ sẽ đến lớp trễ. Con bé Feather chưa mặc quần áo xong, thằng nhóc Jesus chẳng giúp gì được. Đến mười giờ, đưa bọn trẻ đến trường, xong tôi lái xe ra phố Avalon Boulevard đến sân tập thể dục tồi tàn mang tên Herford’s gym.
Một đợt gió nóng ùa qua cửa xe hắt vào mặt tôi. Cơn gió mạnh gay gắt khiến tôi nhớ lại những ngày nóng bức miền nam. Tôi chợt nghĩ tới Betty. Không phải lần đầu tôi gánh chịu gian khổ vì Betty.
Sau cái hôn trên đường phố, tôi đeo bám theo nàng, tôi thường đứng chờ phía trước nhà trọ nơi Marlon đến ở lại. Tôi không biết Betty sẽ ngủ lại chỗ nào nhưng Marlon tối nào cũng về đó ngủ lại. Betty thường đến chỗ Marlon lúc trời chạng vạng và đùa cợt với khách trọ. Nhằm lúc ngày hè nàng thường mặc áo rộng khoe bộ ngực cho mát mẻ.
Tôi lẩn quẩn trước thềm cửa với mấy con chó đang gặm bò chét để nàng tới. Tôi biết nàng nhận ra tôi, nhưng khéo léo giả lờ đi. Có bữa nàng đang đi dạo với Marlon trên phố Leroy Street, đến trước tiệm hớt tóc dừng lại rồi mới bước vô trong. Tôi thả bộ đến nửa đường nhặt sỏi đá ném xuống bàn đưa mắt dõi theo.
“Kìa, bạn mình!”.
Nghe gọi, tim tôi muốn vọt ra ngoài.
“Dạ thưa bà”, - tôi nói lớn tiếng.
“Ấy, đừng có la lớn”.
Tôi vụt chạy tới định mở lời khen nàng đẹp nhất trên đời này.
“Ông biết nhà Duncan ở chỗ nào”, - nàng hỏi.
“Dạ biết”, - tôi nói lớn tiếng như ban nãy.
“Kìa ông bạn! Tôi có điếc đâu. Tôi muốn nhờ ông tới đó tìm Adray Ply nhắn lại Betty cần gặp hắn lúc mười hai giờ tại nhà Paulette. Ông nghe rõ chứ?”
Tôi gật đại bởi tôi không tin ngay cả tiếng nói của tôi.
“Này”, - Betty nói. - “Ông nói lại với hắn tôi yêu cầu hắn trả ông năm cents”.
Nơi ở của Duncan là nhà kho của một hãng thợ rèn làm ăn thua lỗ. Tôi không ngờ Duncan lại thuê nhà ở đây. Đã vậy gã còn bày ra bán rượu nữa chứ.
Một nơi ở thật gớm ghiếc. Nhìn vô trong chỉ bày sơ sài mấy chiếc ghế. Người đứng kẻ ngồi dưới sàn, tất cả đều dựa lưng vô tường. Ở đây chỉ có bọn đàn ông lui tới uống rượu. Tôi ngửi thấy một mùi vị đắng chát, nghe những câu nói tục tĩu khiến tôi rùng mình khi vừa bước vô cửa. Nhìn quanh chỉ thấy bọn đàn ông nói huyên thuyên nôn oẹ rồi lại uống. Có hai tên vung nắm đấm vô mặt người kia, tôi vấp té ngã xuống đụng nhằm một người đang nằm ngủ hay là chết ở dưới sàn.
“Mày muốn gì đây, thằng kia?” - Duncan, tay phục vụ quầy bar một mắt vừa lên tiếng. Hắn bị thọt một mắt trong cuộc ẩu đả khi còn sống lang thang. Mí mắt lọt vô trong hốc mắt. Lớp da bảo vệ mắt đầy vết sẹo. Hắn không cần đeo băng che chỉ cần nhìn thấy vết thương xấu xí với thái độ hung hăng cũng đủ làm nhụt chí những tay uống rượu ngổ ngáo.
“Ô…ô…ông, ô… ô… ông Adray Ply”, - tôi nói lắp bắp.
“Gì thế?”.
Bỗng dưng tôi im bặt. Một gã cao to mặc bộ đồ xám sẫm bước tới sau lưng Duncan.
Tay mặt mũi dữ tợn huýt một tiếng, “Cậu đến tìm tôi đấy hở? .
“Ô… ô… ông Ply phải không?”.
“Phải rồi”, - gã nói nhỏ vừa đủ nghe.
Tiếng ồn xung quanh giảm bớt.
Adray liếc nhìn ra sau như sợ có người muốn biết chuyện làm ăn của gã. Gã nắm tay tôi đẩy ra ngoài. Tôi thấy đau rần ở cánh tay. Tuy nhiên cũng may là tôi thoát được ra khỏi chỗ này.
Ra đến nơi gã chỉ tôi ngồi xuống bậc thềm cao dẫn nhiều lối dẫn tới chỗ nhà Duncan.
“Cậu tìm tôi có việc gì không?” - một giọng khản đặc còn đáng sợ hơn khi nhìn ánh mắt của Duncan.
“Betty nhắn cần gặp ông tại nhà Paulette lúc mười hai giờ nếu ông rảnh”. - Tôi cố để ngăn nỗi sợ hãi đang làm nghẹn cổ họng.
Nụ cười thoáng qua trên nét mặt gã làm tôi rợn người. Gã không thèm ngó tôi, quay qua nhìn vô nhà Duncan.
Tôi sợ đến nỗi tâm can tôi muốn rúng động nhưng nghĩ lại một đồng tiền năm xu có thể mua được một ổ bánh sandwich thịt giò thủ.
“Này ông Ply, nàng Betty nhắn ông trả cho tôi năm cents!”. - Tôi chợt hiểu là mình lỡ lời.
Ply quay lại liếc nhìn tôi. Gã áp sát bộ mặt láng bóng vô mặt tôi. “Cậu tưởng tôi điên đấy hở?”.
Vừa nói gã vừa nắm lấy áo tôi còn tay kia chĩa con dao bấm ra. Gã nhấc bổng tôi lên khỏi bậc thềm.
“Mi tưởng ta điên hay sao?” - gã nhắc lại, giọng the thé. Đám đông người lui tới trước nhà Duncan xúm lại xem.
Tôi hoảng sợ.
Gã quăng tôi xuống vũng bùn, tôi nhanh chân leo lên rồi vụt chạy ra đường để không phải nghe thấy tiếng cười nhắm vào tôi.
Tôi cắm cổ chạy về tới chỗ ở của tôi. Đó là một chỗ trú thân nhỏ hẹp tôi xây thêm ở phía sau sân nhà của một người da trắng ngoài khu đất trống. Tôi lồm cồm bò lê vào tới giường nằm và thề độc một câu là từ rày về sau không mon men tới nơi nào gần chỗ ở nàng Betty Đen nữa.
Mà tôi thấy mình thề đúng - ít ra cũng được ba hôm.
Bên ngoài chỗ sân tập thể dục Herdford cửa khóa nhưng chỉ tạm thời thôi. Bất cứ tên ăn xin nào cũng có thể lẻn vào được còn nhanh hơn cả một người đang lục tìm chìa khóa. Trụ sở của Herdford từng bị trộm viếng nhiều lần, chẳng có món nào đáng lấy đi. Bọn chúng đập phá tủ gởi đồ, rồi lục tung giấy tờ trong ngăn kéo của ông Clip.
Papa Clip, quản lý nhà tập thể dục quá chán ngán vì những vụ đột nhập nên đã mang tới đây một con chó dữ Charlotte. Ông đã lấy tên bà mẹ vỢ cũ để đặt cho nó. Lão treo trước cửa một tấm bảng được đánh máy dòng chữ “Coi chừng chó dữ”. Từ khi có con chó Charlotte, lão Clip không thèm khóa cửa mỗi khi ra về.
Trước khi lên tới lầu hai, tôi đánh hơi thấy phúa trước một mùi hôi lẫn lộn mùi dầu xoa bóp, mồ hôi người, và mùi của chó khiến tôi khó chịu đến ngạt thở.
Tôi nhìn thấy cả thảy mười hai người đang luyện tập để ngực trần chỉ trừ có Clip và ông già Reynolds, cha của gã. Clip mặc áo pull, quần jeans, chân ngắn vòng kiềng, mỗi khi bước đi phải di chuyển cả khung xương chậu. Ông già Reynolds khoảng tám chục tuổi, mặc bộ vét màu kem ba nút, đeo khăn quàng cổ ascot màu vàng, đỏ sáng chói.
“Kìa Papa” - tôi gọi lớn. Ngay lúc đó, chợt có tiếng gầm gừ từ chỗ chiếc tủ lạnh nhào tới về phía tôi cả một khối lượng khổng lồ với hàm răng sắc bén.
Tôi lạnh cả người. Con chó nhảy bổ tới ngay chỗ tôi đang đứng há hốc mõm nhắm vào cổ họng tôi. Tức thì Papa quát “Charlotte!”. Tôi nghe thấy một luồng hơi mát vừa phớt qua trước mặt, nó ngồi xuống ngửi ngửi gầm gừ quanh gót chân. Không biết lão Papa tìm đâu ra được con chó lai, có thể là giống lai St. Bernard với giống chó tai cụp. Nó đứng ngang tới chỗ bụng tôi.
“Charlotte! Cút đi!”, - Clip bước tới tay cầm tập báo cuộn tròn đập vô mõm nó. Nó hiền khô lủi thủi quay trở lại chỗ cũ vừa bước đi vừa rên rỉ.
“Thể nào rồi cũng có bữa con quái vật này sẽ cắn chết người”, - ông cụ già vừa nói vừa bước lại đứng sau lưng Clip.
“Con đã treo bảng phía trước”, - Clip vừa nói - “Luật lệ cho phép treo bảng nếu nhà có nuôi chó dữ”.
Tôi định nói cho gã nghe về chuyện tấm bảng treo nghĩ sao tôi lại thôi.
“Ta muốn con nói mấy chuyện đó cho ông quan tòa nghe”. Lão Reynolds Carpenter lên tiếng trước đây lão đã từng quản lý nhà tập thể dục này, trước khi Clip về đây.
“Kìa Clip, chào ông Carpenter”, - tôi nói.
“Kìa Easy”, - Clip đáp lại. - “Cậu cần việc gì không?”.
“Tôi đến đây tìm Terry T. Hắn còn tập ở đây nữa không?”.
“Cậu muốn nói sao cũng được”, - Clip có vẻ không thích. “Nếu hắn còn tập ba bữa một tuần chắc là trở lại võ đài được rồi. Khỉ họ! Cũng may là tôi chưa tống cổ hắn ra khỏi đây. Nếu có tay võ sĩ cừ khôi nào đến đây cần chỗ gởi đồ tớ cũng xin kiếu”.
“Hắn còn chơi cá độ nữa không?”.
“Còn chứ”, lão Reynolds đáp.
Lão Reynolds là một tay cờ bạc.
Thường ngày, dù bận rộn đến đâu tôi cũng phải ghé qua trao đổi một số việc. Tôi khác với bọn cớm ở chỗ đó cũng như khác với người dân thường. Tôi muốn tìm hiểu mọi việc trong cộng đồng giới da đen ở LA, tôi rất thích gặp những người đồng hương để hỏi thăm này nọ dù chỉ nói được vài phút.
Nhớ lại ngày hôm đó dù không được rảnh rỗi. Nhưng tôi muốn tìm cho ra Betty và Marlon nếu hắn còn sống. Tôi muốn làm cho xong việc để trở lại gặp những người giành chỗ ở của tôi dù họ tốt hay xấu.
“Thôi được rồi”, - tôi nói cho cả hai cha con cùng nghe - “Ta sẽ gặp lại sau”.
“Bữa nay ta phải có mặt tại đó”, - lão Reynolds nói.
“Bố nói ai đấy?”, - Clip hỏi lại.
“Hôm nay không có cuộc đua. Con có bao giờ thấy T. đến đây mỗi khi hắn không có cá độ đua ngựa?”.
“Con không biết chuyện đua ngựa hay chuyện cờ bạc. Con chỉ lo chuyện thi đấu thôi”. - Clip nói.
“Ờ nhỉ”, - lão Reynolds nói, kê đầu ngón tay cái dưới mũi. Tôi nhìn theo và biết ngay là có bán độ.
Từ nhà quản lý cho tới huấn luyện viên hay võ sĩ không ai là không chơi cá độ. Clip điều khiển trong trận đấu giữa Joppy Shag và Tim O’ Leary với biệt danh “Tay sát thủ”. Vì bán độ nên Joppy bỏ mất danh hiệu nhà vô địch. Hắn đã bán rẻ danh dự. Joppy kể cho tôi nghe hắn với Clip ẳm về nhà ba mươi lăm ngàn đô la ngay đêm đó. Có tiền hắn tậu được một quán bar.
Tôi không bắt bẻ Clip về chuyện đó. ít ra hắn cũng mang được nhiều tiền về nhà khi Joppy cộng tác với hắn. Đến lúc bọn tôi hợp tác làm ăn thì Joppy lại chết.
“Mấy giờ hắn tới đây?”, - tôi hỏi.
“Lúc nào cần thì hắn tới”, - Clip chăm chăm nhìn về phía cha mình, lão Reynolds đang săm soi móng tay.
Tôi lặng lẽ nhìn theo họ. Xung quanh mọi người đang tham gia tập ra đòn, nhử đòn, và ngồi xổm để chuẩn bị lên võ đài.
•••
Ở cuối góc phố có một cửa hiệu tạp hóa. Trời nắng và nóng khủng khiếp, tôi bước tới mua một tờ báo LA. Examiner và một lon nước ngọt. Tôi băng qua đường ngồi xuống băng ghế chờ ở trạm xe buýt đối diện cơ sở thể dục thể thao Herdford’s. Tôi chỉ mặc trên người chiếc quần vải coton, áo sơ mi ngắn để hở ngực. Trời trong vắt đến nỗi không nhìn ra màu xanh. Ánh nắng đổ xuống người tôi còn gay gắt hơn cả uy lực của cảnh sát trưởng Styles.
Bình thường vào những ngày nắng nóng, buổi sáng là không gian sinh hoạt của người già. Nóng quá họ phải ra ngoài đường hóng mát. Các ông ăn mặc theo lối như lão Reynolds ra đường tìm chỗ ngã ba tụ họp lại. Mấy bà thì tới cửa hàng mua margarine với bắp cải xoăn.
Từ lâu tôi mới nhìn thấy một ông lão đi cà nhắc mà trông có vẻ oai. Lão bước đi vênh váo ngó lơ như không thừa nhận bọn trẻ chúng tôi. Lão kiêu hãnh được sống lâu hơn những người khác trong khi những ông lão nghèo mạt thì xếp hàng chờ chết. Nào là anh chị em, con cái, người yêu và may bà vợ. Đau ốm không có bác sĩ. Rồi hiểm họa chiến tranh, chiến tranh cướp đi sinh mạng những người nghèo như loài lợn đất thè lưỡi đớp mồi mấy con kiến.
Lúc tôi quay nhìn đi nơi khác, chợt trông thấy Terry T. đang đi về hướng dãy nhà trước mặt. Gã thấp người, vạm vỡ như một võ sĩ hạng bán trung. Tôi đã được xem một vài trận gã đấu. Quả đấm như búa tạ tới tấp đánh trúng giữa đầu đối thủ. Hắn không bao giờ nhắm vô chỗ thân và bụng, một võ sĩ chuyên nghiệp không đánh vô mấy chỗ đó.
“Terry!”, - tôi gọi tên gã.
Hắn quay nhìn về phía tôi giơ tay vẫy vẫy như thể chưa nhìn ra. Mấy tay ghi độ cá ngựa thường biết mặt nhiều người và phải đón tiếp họ cuồng nhiệt vì Đa số dân sống ở đường phố đóng góp rất nhiều tiền lương cho bọn chúng.
Gã băng qua đường đến chỗ tôi đứng, vẻ mặt còn ngỡ ngàng. Tôi với Terry từng lui tới nhiều nơi, hội hè ăn uống, đủ các thứ nhưng chưa lần nào gặp nhau. Tôi biết hắn qua trận thắng đẹp mắt trên võ đài năm đầu tiên.
“Easy Rawlins đây”, - tôi nhắc cho hắn nhớ - “Có gì lạ không?”.
“Chả có gì ầm ĩ. Tôi đang tính chuyện đây”. - Hắn ngẩng đầu đưa tay gồng bắp thịt nổi cuồn cuộn như một võ sĩ chính hiệu, hắn luôn bình thản trước mọi chuyện.
Nước da của Terry chỉ hơi ngăm đen, điều này kể cũng lạ trong giới dân da đen. Mấy người được nước da nhạt hơn cho là sau này phải lấy ai cùng nước da nhợt nhạt như mình hoặc sáng sủa hơn. Có khi người bạn tình sắp cưới không những phải cùng màu da dễ coi mà còn phải có mái tóc đẹp hoặc đôi mắt không phải màu nâu.
Với Terry cũng khác hẳn. Trông hắn có bộ điệu như một tên da trắng. Bước chân hắn bước dài chở không phải bộ điệu vênh váo.
“Cậu có muốn kiếm hai mươi đô la không?”, - tôi hỏi anh chàng.
Hắn cười nhe ba chiếc răng bịt bạc, hai chiếc răng sún.
“Tôi đang đi tìm Marlon Eady”, - tôi nói.
Nụ cười vụt biến trên gương mặt Terry, hắn mở lời nhưng ánh mắt lại nhìn chỗ khác.
Hắn nói: “Lâu nay không gặp hắn”.
“Gượm đã nào, bạn mình”, - tôi bước tới chỗ hắn, hắn khựng lại.
“Gì thế?”
“Tôi nghe nói cậu ghi cá độ cho hắn?”
“Nói bậy. Tôi chả biết tên Nigger nào hết”.
Hắn định bỏ đi, tôi chận lại.
“Thôi bây giờ năm chục chịu không?”, - tôi nói.
“Tránh đường ra ông bạn”.
Tôi đặt tay lên vai hắn. Terry giơ tay trái lên chặn lại, nện xuống đầu một cú.
Cũng được thôi. Tôi sẽ ra đòn như một võ sĩ hạng bán trung. Tôi giơ tay vòng qua chộp lấy người hắn giữ chặt lại, nhưng Terry nhanh tay hơn. Hắn trút hàng loạt cú đấm móc vào chỗ bụng, có hai cú nhằm ngay chỗ cảnh sát trưởng đấm hôm nọ. Tôi ngã xuống đất ngay tức thì còn Terry bỏ chạy.
Nhìn theo một kẻ bỏ chạy nghĩ thật buồn cười. Tôi vừa cười vừa ôm ba sườn.
“Ông có sao không đấy?”
Lão già bệ vệ cúi nhìn tôi. Trông mặt lão không có vẻ gì lo lắng, chỉ hơi buồn, chán ngán như bỏ lại sau lưng một mạng người vừa mới chết.