Nhưng người bình thường lại không phải là Cố Diên Chương.
Dốc lòng liều mạng chạy về Diên Châu, ngoài việc muốn lập bia xây mộ cho người nhà, còn có một nguyên nhân cực kỳ quan trọng, chính là muốn trở về thi Phát giải thí, dựa vào hộ tịch ở Diên Châu để tăng thêm khả năng bản thân đỗ Trạng nguyên.
Nếu không phải vì Trạng nguyên, sao chàng không ứng thí ở Kế huyện?
Chỉ là——
Ứng thí ở Diên Châu, liệu chắc chắn có thể đỗ Trạng nguyên không?
Chưa chắc……
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị.
Ngay từ đầu đã biết, đây chẳng qua chỉ là tăng thêm xác suất đỗ Trạng nguyên mà thôi.
Hơn nữa, việc đỗ Trạng nguyên chưa bao giờ chỉ dựa vào văn tài, cho dù là ai cũng chẳng dám nói bản thân đại tài, chắc chắn có thể đỗ Trạng nguyên.
Xuống trường khoa cử, dốc sức giành Trạng nguyên là để làm quan, để đạt được nghiệp mây xanh. Đây là hoài bão của nam nhi, cũng là lối thoát tốt nhất của người Đại Tấn.
Cố Diên Chương muốn lập nghiệp, muốn nuôi gia đình. Học thành văn võ nghiệp, ngoài việc bán cho nhà đế vương, thì không còn lựa chọn nào tốt hơn nữa.
Đại Tấn cực kỳ coi trọng khoa cử, các khóa Trạng nguyên trước kia, theo lệ thường đều được ban chức Tòng bát phẩm Tương tác Giám thừa, Thông phán các châu. Từ hạng hai đến hạng mười giáp nhất được ban chức Chính cửu phẩm Đại lý Bình sự, đều ghi chú sai phái Thông phán.
Thực ra về bản chất, hạng nhất với hạng mười, ngoài con hào sâu khó vượt qua giữa Tòng bát phẩm và Chính cửu phẩm ra, về sai phái, chênh lệch cũng không quá lớn.
Cố Diên Chương tự phụ về tài năng của mình, chỉ cần cho chàng chút ít thời gian ôn tập, tuy Trạng nguyên không dám nắm chắc mười phần, nhưng giáp nhất thì mười phần nắm chắc.
Nhận sự tiến cử của Trần Hạo có vài điều tốt.
Thứ nhất, không cần thi Phát giải thí, chỉ cần thi kỳ Tỏa sảnh thí dành cho "người đã có quan chức" với độ khó tương đối nhỏ.
Thứ hai, nếu công danh không thành, "danh lạc tôn sơn" (trượt thi), vẫn còn đường quay lại với một chức quan Tòng cửu phẩm Giám ty quan của Chuyển vận ty.
Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất——có sai phái Cấu đương công sự của Chuyển vận ty.
Phải biết rằng, thân phận quan lại dễ có, nhưng sai phái lại khó cầu. Huống hồ là sai phái của Chuyển vận ty nơi chiến trận Diên Châu.
Đồng tiến sĩ xuất thân hạng năm, có được cũng chỉ là chức Phán ty bộ úy Tòng cửu phẩm, lại còn phải chờ đợi thủ tuyển, tĩnh đãi sai phái, nếu vận khí tốt, đợi một năm rưỡi, có lẽ sẽ có sai phái không tốt lắm, nếu vận khí không tốt, đợi ba năm năm năm, cũng chưa chắc có được sai phái ở nơi khỉ ho cò gáy.
Sai phái của Chuyển vận ty nơi chiến trận, đặt vào người thường, có lẽ chỉ là một vị trí không tồi, nhưng nếu Cố Diên Chương đạt được, muốn mượn đó lập công, thật sự giống như lấy đồ trong túi.
Đây là thứ được đo ni đóng giày cho chàng.
Đại chiến cận kề, người thường ma kham (đánh giá thành tích thăng tiến) mười mấy năm, phẩm cấp được thăng, cũng chưa chắc nhanh bằng việc lập một công nơi chiến trận.
Nhận sự tiến cử này, đối với chàng mà nói, gần như bằng với việc đạt được cơ hội thăng tiến nhanh chóng.
Ba điều tốt, thứ nhất, thứ hai đối với Cố Diên Chương mà nói, đều không quan trọng——chàng không thể nào không qua nổi Phát giải thí, càng không thể nào trượt thi, điều duy nhất không chắc chắn, chỉ là có thể đỗ đầu hay không mà thôi.
Nhưng điều thứ ba, lại khiến người ta thực sự động tâm.
Chọn thế nào?
Đại chiến ngay trước mắt, nếu bỏ lỡ, có lẽ mười năm, hai mươi năm, hoặc ba mươi năm nữa, cũng sẽ không còn cơ hội này.
Không những có thể tự tay giết kẻ thù, còn có thể kiến công lập nghiệp.
Là chọn con đường ổn định này, nhưng chắc chắn có thể nổi bật, hay đi tranh giành vinh dự Trạng nguyên không chút nắm chắc kia?
Cố Diên Chương do dự một chút, ngẩng đầu lên, nhìn Trần Hạo, nói: "Đa tạ Kiềm hạt hậu ái!"
Chàng ngập ngừng một chút, hít sâu một hơi, lại nói: "Diên Chương…… muốn xuống trường."
Phải, chàng muốn đoạt Trạng nguyên!
Trạng nguyên ba năm xuất một nhiệm, có thể thành tựu phi phàm, cũng có thể lặng lẽ không danh tiếng, mấy chục năm dậm chân tại chỗ, chỉ làm một chức quan sơ thụ.
Tiến sĩ cũng có thể có tiền đồ lớn.
Nhưng muốn "không quá năm sáu năm đã làm Hai chế, mười năm tới chức Tể tướng", thì chỉ có Trạng nguyên mới có khả năng lớn hơn!
Văn nhân giữa chừng xỏ xiên nhau, chỉ có nói "Có bản lĩnh thì ngươi đi thi Trạng nguyên đi!", sẽ không nói "Có bản lĩnh thì ngươi đi thi Tiến sĩ đi!"
Hơn nữa——
Nhìn Trần Hạo đối diện, trên mặt Cố Diên Chương là sự cảm kích và vẻ kiêu ngạo của thiếu niên, nhưng trong lòng vẫn có sự cảnh giác nhàn nhạt.
Dựa vào tiến cử mà được quan, trên người mình liền bị đóng dấu của phái Dương Khuê. Chưa nhập sĩ đã phải chọn phe, lại khổ sở vì điều gì?
Lại không phải là thi không đỗ!
Lại không phải chỉ dựa vào Chuyển vận, mới có thể thăng tiến!
Hai phái Dương Khuê và Tham tri chính sự Phạm Nghiêu Thần, đấu đá trong triều đến mức ngươi chết ta sống, đã đến mức triều dã đều biết.
Chàng làm quan, cũng không phải để đi đảng tranh!
Thiên hạ bao nhiêu công lao có thể lập, cớ gì phải giam mình chết ở nơi này?
Quân công đương nhiên quan trọng, nhưng thế gian chẳng lẽ chỉ có chiến trường mới có thể lập công?
Nam nhi có thể võ công, cũng nên có thể văn trị! Chàng tuy muốn báo thù rửa hận, nhưng cũng không chết chìm vào ngõ cụt, chỉ cần Bắc Man bị diệt, cho dù không phải do chính mình giết, dù có tiếc nuối, cũng coi như tâm nguyện đã toại.
Với quốc lực Đại Tấn, nhiều nhất mười hai mươi năm, liền có thể kéo chết Bắc Man, nhưng chàng còn trẻ như vậy, nhập sĩ, ít nhất có bốn mươi năm quan lộ để làm.
Non sông tươi đẹp, châu quận thiên hạ, nơi nào không thể tạo phúc cho dân?
Có thể ra trận giết địch đương nhiên tốt, có thể hỗ trợ nơi chiến trận cũng vô cùng vui mừng, nhưng nếu không được, có thể lập công lập nghiệp ở nơi khác, quản trị một phương, cũng không thẹn với lòng.
Cớ gì phải sớm chọn phe! Hoặc nói, nếu có bản lĩnh, thì cớ gì phải chọn phe?!
Trần Hạo tốt, ông ta đưa ra cơ hội cực kỳ trân quý, thậm chí nơi nơi đều suy nghĩ cho chàng, nhưng đây lại không phải cho không.
Hiện tại bản thân còn chỉ là một kẻ áo vải, lấy danh nghĩa tiến cử, một mặt có thể đem công lao trước kia của bản thân trả sạch, mặt khác, cũng có thể lấy lòng mình, thu phục nhân tâm.
Dựa vào sự tiến cử của Trần Hạo mà được quan, sau này lại được trọng dụng dưới trướng ông ta, nghĩ cũng biết, trong tương lai mười hai mươi năm, tiền đồ của bản thân đều nắm trong tay ông ta rồi.
Nếu mình không thể nổi bật, Trần Hạo có thêm một thủ hạ đắc lực, cũng không thiệt thòi.
Nếu mình có thể nổi bật, đợi đến khi tích công thăng tiến, nếu thực sự vào Xu mật viện, ông ta nơi nơi đều giúp đỡ mình, nếu hai bên có gì không hòa hợp, muốn vạch rõ quan hệ, đều phải cân nhắc thanh danh khó nghe, thật đúng là ném chuột sợ vỡ đồ.
Đối với Trần Hạo mà nói, nước cờ này chỉ có lợi, không có hại, đôi bên cùng có lợi, hai phía đều có được thứ mình muốn, vô cùng tuyệt diệu.
Nếu đổi một người khác đứng ở vị trí của Cố Diên Chương, cũng chỉ biết tiếp nhận, không từ chối——
Chuyện tương lai thì để tương lai rồi nói, một kẻ áo vải mà đã nghĩ đến chuyện xuất tướng nhập tướng gì đó, chẳng phải là nằm mơ giữa ban ngày sao? Hiện tại có cơ hội không nắm lấy, sau này đến cả thân phận quan lại cũng chưa chắc đã đạt được, có khóc cũng không kịp!
Nhưng Cố Diên Chương lại không giống thế.
Tầm mắt chàng chưa bao giờ thấp, ngoài việc do tính cách bản thân, còn có nguyên nhân do sự hun đúc tiềm tàng của Quý Thanh Lăng bao năm qua.
Đã làm thì làm cái tốt nhất.
Lo xa không bao giờ là sớm, nếu phải dựa vào việc ma kham thăng tiến thông thường, nếu chỉ đặt tầm mắt trong một quân một châu, chàng liền không phải là Cố Diên Chương rồi.
Chàng lặp lại lần nữa, nói: "Tại hạ muốn xuống trường."
Giọng chàng không lớn, ngữ khí lại vô cùng kiên định, trong đó không có sự tự phụ kiêu căng của thiếu niên, chỉ có sự trịnh trọng sau khi đã suy nghĩ thấu đáo.