Quỷ Tam Quốc (dịch)

Lượt đọc: 18681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3153
- Khi Lựa Chọn Gặp Phải Tùy Chọn

❊ ❊ ❊

Chương 3153 - Khi Lựa Chọn Gặp Phải Tùy Chọn

Sự nhục nhã ở Dương Khúc trước đó khiến Hạ Hầu Trưng gần như phát điên. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, miệng gầm gừ phun ra bọt trắng, trông chẳng khác nào một con thú hoang sắp xông tới cắn người. Đám vệ binh xung quanh không ai dám khuyên can thêm một lời.

'Hôm nay chỉ có tử chiến! Không chết địch thì ta phải vong! Ai dám nói lui quân, giết ngay!'

Hạ Hầu Trưng trong cơn cuồng loạn giật lấy chiếc rìu chiến từ tay vệ binh và lao thẳng về phía trước. Niềm kiêu hãnh bị mất phải được hắn giành lại ngay tại đây.

Nếu bỏ lỡ cơ hội này, liệu hắn còn chờ đợi được tương lai tươi sáng nào nữa sao?

Hắn hiểu rõ rằng mối đe dọa lớn nhất không phải là Trần Duệ. Nếu không thể đè bẹp Trần Duệ, hắn đừng mơ tới việc tiến xa hơn ở Hà Đông. Chỉ khi nghiền nát Trần Duệ, vùng đất quanh Tấn Dương mới có thể giải tỏa, nếu không thì Trần Duệ như sợi dây thòng lọng siết chặt cổ Tấn Dương, không ngừng làm cho nó thêm ngạt thở.

Dù không phải là một võ tướng hàng đầu, Hạ Hầu Trưng vẫn có sức mạnh vượt trội hơn lính thường, nhờ chế độ dinh dưỡng đầy đủ và những lần tập luyện trong quân doanh.

Hạ Hầu Trưng lao lên, đám binh sĩ dưới trướng hắn cũng tức tốc bám sát phía sau.

Dưới cờ Cao Tào, bộ binh luôn là lực lượng nòng cốt, bởi Trung Nguyên từ sớm đã phát triển theo hướng xây dựng thành lũy và pháo đài kiên cố.

Dù kỵ binh có ưu thế trong dã chiến, nhưng xét về chi phí và hiệu quả thực chiến trong việc tấn công các thành trì, bộ binh lại chiếm lợi thế hơn. Vì thế, trong suốt thời kỳ phong kiến, bộ binh vẫn là xương sống của các đội quân tại Hoa Hạ.

Nhiều lính dưới trướng Hạ Hầu Trưng từng sống sót qua các trận chiến ác liệt ở Trung Nguyên, được rèn giũa dưới tay Viên Thiệu và Viên Thượng, khiến họ trở nên dai dẳng như thép đã qua trăm lần tôi luyện.

Khoác trên mình giáp nặng, tay cầm chiến rìu, Hạ Hầu Trưng nhắm thẳng vào tường chắn bằng khiên của Trần Duệ.

Trong tình thế hiện tại, bức tường khiên này chính là điểm yếu của trận hình phòng thủ của Trần Duệ. Chỉ cần phá được tường khiên, quân của Hạ Hầu Trưng có thể tràn vào, dù không nhấn chìm hoàn toàn quân địch trong đầm Cửu Trạch, thì ít nhất cũng sẽ khiến trận hình của Trần Duệ tan tác.

Hạ Hầu Trưng gầm thét, vung chiến rìu chém nát những mũi giáo đâm tới. Tiếng rìu va vào khiên vang dội, làm cho một số tấm khiên vỡ vụn, còn một số khác bị hất văng cùng với người cầm khiên.

Chỉ trong chớp mắt, tường khiên của Trần Duệ xuất hiện nhiều lỗ hổng. Quân của Hạ Hầu Trưng không bỏ lỡ cơ hội, ào ào tràn qua, điên cuồng chém giết.

Mặc cho đao kiếm xé toạc giáp trụ, Hạ Hầu Trưng không chút nao núng, tiếp tục tiến lên như một con thú hoang. Hai vệ binh đi sát bên hắn, dùng khiên che chắn hai bên, giúp hắn thoải mái chém giết.

Trận chiến càng lúc càng khốc liệt. Máu bắn tung tóe, những lỗ hổng trong đội hình phòng thủ ngày càng lớn.

Trần Duệ thoáng hoảng loạn khi thấy quân của Hạ Hầu Trưng áp sát, nhưng hắn vẫn không lùi bước. Hắn biết rằng chỉ cần giữ vững thêm một chút, viện quân chắc chắn sẽ tới.

'Viện quân đến rồi! Cố lên, thắng lợi đang ở ngay trước mắt!' – Trần Duệ hô lớn, giọng hắn đầy phấn khích.

Tiếng hô của hắn như lửa cháy lan ra khắp chiến trường, khiến quân Hán hăng hái hơn bao giờ hết.

Ngược lại, bên phía Hạ Hầu Trưng, tinh thần rơi xuống vực thẳm như thể bị dội một gáo nước lạnh vào đầu.

Hoàng Thành thúc ngựa lao về phía trước, ánh lửa lập lòe phản chiếu trên áo giáp của hắn.

Nhìn thấy lá cờ của Trần Duệ vẫn đứng vững bên đầm Cửu Trạch, Hoàng Thành khẽ thở phào. Nhưng trong đêm tối, hắn không thể xác định chính xác ranh giới của đầm, không dám lao thẳng vào trận địa của Trần Duệ, sợ rằng ngựa sẽ lao xuống đầm sâu.

Điều này giúp cho Hạ Hầu Trưng có chút thời gian thở dốc, tránh khỏi việc bị kỵ binh nghiền nát ngay lập tức. Nhưng cơ hội ấy chỉ tồn tại trong thoáng chốc.

Cả hai bên đều hiểu rõ: dù Hạ Hầu Trưng có xuyên thủng được phòng tuyến của Trần Duệ, thì hắn cũng không thoát khỏi số phận bị kỵ binh bao vây.

Một cảm giác vô vọng dâng trào trong lòng Hạ Hầu Trưng.

Hắn nhìn những thuộc hạ trung thành của mình vật lộn giữa đội hình của Trần Duệ, máu me bê bết, hoặc ngã xuống hoặc chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Cảm giác nhục nhã ở Dương Khúc lại hiện về trong đầu hắn.

Không!

Hắn thà chết tại đây, còn hơn quay về chịu thêm một lần sỉ nhục nữa.

Nếu có thể chặt đầu Trần Duệ ngay lúc này, trận hình của địch sẽ tan rã, và hắn có thể toàn tâm toàn ý đối phó với Hoàng Thành, mở ra một con đường máu để rút lui.

Với suy nghĩ ấy, Hạ Hầu Trưng hét lớn, nắm chặt vai vệ binh bên cạnh: 'Không được lùi! Chỉ có chiến đấu tới chết mới có cơ hội sống!'

Lần đầu tiên trong đời, hắn thực sự hiểu được ý nghĩa của chiến trường. Nhưng không phải mọi sự trưởng thành đều mang lại kết quả tốt đẹp.

Dù cho Hạ Hầu Trưng chiến đấu điên cuồng, Trần Duệ và quân của hắn cũng cắn răng chịu đựng. Chỉ cần cầm cự tới lúc trời sáng, kỵ binh của Hoàng Thành sẽ dễ dàng nghiền nát quân của Hạ Hầu Trưng và dồn chúng xuống đầm Cửu Trạch như đàn gia súc.

Ở phía xa, Hạ Hầu Đôn đứng trên đồi đất, lặng lẽ quan sát chiến trường.

Ông biết rằng nếu để mặc Hạ Hầu Trưng, hắn sẽ chết trong vòng vây của kỵ binh.

Đêm tối dần trôi qua, và lựa chọn của Hạ Hầu Đôn đang trở nên cấp bách hơn bao giờ hết...'

Gió lạnh rít qua đỉnh đồi, mang theo âm thanh hỗn loạn của trận chiến. Hạ Hầu Đôn đứng yên, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa lập lòe dưới chiến trường như một con thú săn mồi.

'Lựa chọn của ta là gì?' – Ông lẩm bẩm trong tiếng gió thổi, đôi mắt sắc lạnh như thép.

Hạ Hầu Đôn đã từng trải qua vô số trận chiến khốc liệt. Ông biết rằng một lựa chọn sai lầm không chỉ hủy hoại bản thân mà còn đẩy quân đội và đồng đội vào con đường tử vong. Nhưng thời gian không đứng về phía ông.

Nếu cứu Hạ Hầu Trưng, ông có thể làm lộ vị trí chiến lược của mình, nhưng nếu không cứu, hắn sẽ chết tại đây. Điều này không chỉ khiến ông mất đi một cánh tay đắc lực mà còn ảnh hưởng đến tinh thần toàn quân.

Trên chiến trường, Hạ Hầu Trưng điên cuồng như con mãnh thú lồng lộn. Hắn biết rằng thời gian không đứng về phía mình. Kỵ binh của Hoàng Thành đã đến gần, và hắn có thể cảm nhận được cái chết đang chờ đợi ở mỗi bước chân.

Nhưng hắn không lùi. Nếu phải chết, hắn muốn chết trên đỉnh vinh quang, không phải trong nhục nhã và tuyệt vọng.

'Tới đây! Giết ta nếu các ngươi có thể!' – Hắn gào thét, giơ cao chiến rìu, lao vào trận địa của Trần Duệ như một cơn lốc.

Trần Duệ và quân lính của hắn cắn răng chống trả, mặc dù từng giọt máu đã nhuộm đỏ đất dưới chân họ. Nhưng họ hiểu rằng chỉ cần trụ vững đến bình minh, kỵ binh của Hoàng Thành sẽ nghiền nát kẻ địch.

Cả hai bên đều đã vượt qua giới hạn của sự chịu đựng. Binh sĩ của Hạ Hầu Trưng như những con sói bị thương, đánh đấm trong tuyệt vọng, trong khi quân của Trần Duệ kiệt sức nhưng vẫn kiên quyết giữ vững trận hình.

Trên đồi, Hạ Hầu Đôn cuối cùng cũng ra quyết định.

'Đốt đuốc! Tất cả tiến lên!' – Ông ra lệnh.

Hàng trăm ngọn đuốc bùng cháy, chiếu sáng cả một vùng trời đêm. Quân của Hạ Hầu Đôn nhanh chóng triển khai đội hình, sẵn sàng lao vào trận địa của Hoàng Thành.

Hạ Hầu Đôn hiểu rằng nếu không tấn công ngay bây giờ, ông sẽ đánh mất cơ hội duy nhất để cứu Hạ Hầu Trưng và giành lại thế trận.

Hoàng Thành đứng sững khi thấy hàng loạt ánh đuốc di chuyển như sóng biển. 'Nhiều người thế này sao?' – Hắn lẩm bẩm, lòng đầy nghi hoặc.

Dù biết rằng có thể đây chỉ là một đòn nghi binh, Hoàng Thành vẫn không dám mạo hiểm. Nếu quân địch thật sự đông như vậy, một cuộc đối đầu trực diện trong đêm tối sẽ rất nguy hiểm.

Trên chiến trường, ánh sáng từ những ngọn đuốc khiến tinh thần của Hạ Hầu Trưng bừng lên. Hắn cười lớn, bất chấp máu đang chảy ướt đẫm giáp trụ.

'Đúng lúc lắm! Tới đây! Giết hết chúng nó!' – Hắn hét lên, dẫn đầu đội quân còn lại xông vào đội hình của Trần Duệ.

Hoàng Thành nhìn đám binh lính của Hạ Hầu Trưng lao lên trong cơn cuồng nộ và biết rằng đêm nay chưa thể kết thúc.

Hắn vung kiếm, ra lệnh cho quân của mình: 'Rút lui! Đợi trời sáng!'

Quân của Hoàng Thành bắt đầu thu quân về vị trí an toàn, nhường lại chiến trường tạm thời cho quân của Hạ Hầu Trưng.

Khi bình minh ló dạng, ánh sáng nhợt nhạt của mặt trời soi rõ những thi thể chất đầy trên chiến trường.

Hạ Hầu Trưng ngồi phịch xuống đất, thở dốc. Hắn đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là vô cùng lớn. Đồng đội của hắn nằm la liệt xung quanh, nhiều người không bao giờ tỉnh lại nữa.

Hạ Hầu Đôn cưỡi ngựa đến, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt lạnh lùng. Ông biết rằng trận chiến này chưa hề kết thúc, và một trận chiến mới sẽ sớm bắt đầu.

'Ngươi đã làm tốt, nhưng chưa đủ.' – Hạ Hầu Đôn nói, giọng đầy ẩn ý.

Hạ Hầu Trưng ngẩng đầu lên, mắt hắn rực cháy với quyết tâm của kẻ đã hiểu ra ý nghĩa thực sự của chiến trận.

'Lần sau, ta sẽ không thất bại.' – Hắn thì thầm, đôi mắt lóe lên tia sáng của sự sống.

Hạ Hầu Đôn khẽ gật đầu, rồi quay ngựa rời đi, bóng ông khuất dần trong ánh bình minh nhợt nhạt.

Xa xa, giữa tiếng gió thổi và tiếng chim kêu, một cơn bão khác đang âm thầm kéo đến. Trận chiến này chỉ là bước khởi đầu cho một chuỗi những trận chiến khác còn khốc liệt hơn đang chờ đợi phía trước.

Hoàng Thành đã cho quân rút lui về vị trí an toàn và tạm thời tránh giao tranh trực tiếp. Nhưng khi bình minh vừa hé lộ, hắn biết rằng cái giá của việc nhường lại chiến trường đêm qua là quá lớn. Những ngọn cờ, chiến mã và thi thể ngổn ngang không chỉ kể lại câu chuyện về sự sống sót của Hạ Hầu Trưng, mà còn là sự mất mát đau đớn cho cả hai phe.

Hạ Hầu Trưng ngồi gục trên chiến trường, tay vẫn còn siết chặt chiếc rìu chiến nhuốm máu. Binh lính của hắn đã chiến đấu tới giọt sức cuối cùng, nhưng hắn không thể nào thỏa mãn. Dù sống sót, hắn hiểu rằng chiến thắng này không trọn vẹn.

Hạ Hầu Đôn bước xuống từ đỉnh đồi, nhìn qua đám binh sĩ kiệt sức của Hạ Hầu Trưng. Đôi mắt ông không lộ vẻ cảm xúc, nhưng trong thâm tâm, ông biết rằng một trận chiến tạm thắng không bao giờ là đủ.

'Tốt lắm, nhưng đừng nghĩ thế này đã là xong.' – Hạ Hầu Đôn nói, đôi mắt sắc như dao, nhìn vào Hạ Hầu Trưng. 'Lần tới, ngươi sẽ không có cơ hội để mắc sai lầm.'

Hạ Hầu Trưng không đáp, nhưng trong mắt hắn lóe lên tia sáng của quyết tâm. Hắn biết rõ rằng nếu còn muốn tồn tại trên chiến trường này, hắn phải mạnh mẽ hơn, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng cả trí tuệ.

Hoàng Thành đứng ở phía xa, quan sát tình hình với đôi mắt lạnh lùng. Hắn biết rằng cơ hội tấn công vào ban đêm đã qua, và giờ chỉ còn một lựa chọn: chờ đợi thời cơ mới.

Một viên tướng bên cạnh Hoàng Thành khẽ hỏi: 'Tướng quân, chúng ta có nên tấn công ngay khi trời sáng không?'

'Không.' – Hoàng Thành lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi chiến trường phía xa. 'Chúng ta không cần phải hành động vội vàng. Cứ để chúng tự làm mệt nhau trước.'

Hắn hiểu rằng chiến thắng thật sự không phải là trong một trận đánh mà là kết quả cuối cùng của toàn chiến dịch.

Hạ Hầu Đôn quay về doanh trại, lệnh cho quân lính thu dọn chiến trường. Ông biết rằng chiến thắng tạm thời này mang theo quá nhiều rủi ro, và nếu muốn giữ vững thế trận, cần phải củng cố nhanh chóng.

'Đưa tất cả binh sĩ bị thương về điều trị. Ai còn khả năng chiến đấu, phải chuẩn bị ngay cho đợt giao tranh tiếp theo.' – Hạ Hầu Đôn ra lệnh, giọng ông vang lên mạnh mẽ, không chút dao động.

Ông hiểu rõ: cuộc chiến ở Tấn Dương không chỉ là cuộc đọ sức về quân sự, mà còn là cuộc chiến về tinh thần và ý chí. Nếu để cho quân mình mất nhuệ khí, thì dù có đông đến đâu cũng chỉ là bại quân.

Trời dần sáng, mây đen vẫn che phủ bầu trời, mang theo hơi lạnh cắt da. Hoàng Thành đứng trên đỉnh đồi, cảm nhận sức nặng của bão tố sắp tới.

Phía nam, những dấu hiệu của cuộc chiến lớn hơn đang dần hình thành. Nếu tin tức của hắn chính xác, thì Cao Tào đã sẵn sàng tấn công từ phía Quan Trung.

Hoàng Thành khẽ thở dài, 'Thời gian không đứng về phía chúng ta.'

Một viên tướng khác bước tới gần, giọng lo lắng: 'Nếu Hạ Hầu Đôn hợp quân với Cao Tào, chúng ta sẽ rất khó đối phó.'

Hoàng Thành khẽ gật đầu: 'Ta biết. Nhưng cũng không cần phải vội. Khi thời cơ tới, chúng ta sẽ khiến bọn chúng trả giá.'

Tại doanh trại của Hạ Hầu Đôn, không khí đầy căng thẳng. Quân lính dọn dẹp thi thể và chăm sóc người bị thương, nhưng ánh mắt họ vẫn không giấu được nỗi lo âu về cuộc chiến sắp tới.

Hạ Hầu Trưng, sau khi được băng bó vết thương, đứng dậy và nhìn về phía chân trời xa. Hắn biết rằng trận chiến đêm qua chỉ là khởi đầu.

'Lần sau, ta sẽ không thất bại.' – Hắn lẩm bẩm, đôi mắt lóe lên tia sáng của quyết tâm và thù hận.

Phía xa xa, một cơn bão đang âm thầm kéo tới. Cả hai bên đều hiểu rõ rằng trận chiến quyết định vẫn đang chờ đợi – không ai có thể trốn thoát, và không ai sẽ được tha thứ.Doanh trại của Hạ Hầu Đôn chìm trong sự im lặng đầy căng thẳng. Tuy đã giành được chiến thắng ban đầu, nhưng cả binh lính lẫn tướng lĩnh đều biết rõ rằng cơn bão lớn nhất vẫn chưa đến.

Hạ Hầu Đôn bước vào lều chỉ huy, ánh mắt sắc lạnh nhìn qua những sơ đồ chiến trận trải trên bàn. Ông hiểu rõ cuộc đối đầu tiếp theo sẽ quyết định tất cả. Nếu không thể cắt đứt tuyến tiến quân của đối phương, mọi thứ sẽ sụp đổ như quân bài domino.

Một viên tướng trẻ bước vào, giọng khẩn trương:

'Đại nhân, có tin tức từ tiền tuyến. Quân của Hoàng Thành đã tập hợp lại, có dấu hiệu chuẩn bị tấn công.'

Hạ Hầu Đôn khẽ gật đầu, không biểu lộ cảm xúc. 'Chúng ta phải hành động trước khi hắn kịp ra tay.'

Ông quay sang các tướng lĩnh khác, giọng nói như lệnh từ lưỡi đao:

'Triệu tập toàn bộ các đội trưởng! Ngay bây giờ, chúng ta phải chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.'

Trên chiến trường, ánh sáng ban ngày dần rõ rệt, nhưng bầu trời vẫn ảm đạm với những đám mây đen dày đặc. Không khí lạnh cắt da, khiến binh lính từ cả hai phe càng thêm kiệt quệ.

Hoàng Thành đứng trên một đỉnh đồi, nhìn xuống đội hình của quân Hạ Hầu Đôn từ xa. Sự do dự của ông đã qua đi. Đêm qua, hắn đã nhường lại trận địa, nhưng giờ là lúc lấy lại thế chủ động.

'Tấn công trước khi chúng ổn định lại.' – Hoàng Thành ra lệnh cho thuộc hạ.

Một viên tướng dưới trướng hỏi:

'Nhưng nếu đó là bẫy thì sao?'

'Bẫy hay không, cũng phải tiến công.' – Hoàng Thành nghiến răng. 'Nếu để chúng củng cố lực lượng, chúng ta sẽ không còn cơ hội thứ hai.'

Tại doanh trại Hạ Hầu Đôn, tiếng trống trận vang lên dồn dập, báo hiệu một đợt tấn công mới.

Hạ Hầu Trưng siết chặt chiếc rìu chiến trong tay, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm. Hắn đã thề không để bất kỳ ai hạ nhục mình lần nữa.

'Lần này, không được phép lùi bước.' – Hắn lẩm bẩm, rồi cùng đám binh lính của mình lao về phía trước, sẵn sàng đón nhận mọi thứ đang chờ đợi.

Hạ Hầu Đôn cưỡi ngựa quan sát từ xa, trong lòng vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Ông hiểu rằng, dù thắng hay bại trong trận này, kết cục của cuộc chiến vẫn chưa ngã ngũ. Nhưng ông cần binh sĩ của mình hiểu rõ ý chí không bao giờ được phép gục ngã.

'Đừng quên,' ông tự nhủ, 'kẻ thắng cuộc luôn là kẻ biết chờ đợi cơ hội và không bao giờ bỏ cuộc.'

Trận chiến mở màn bằng một tiếng thét vang rền. Quân của Hoàng Thành và quân của Hạ Hầu Đôn lao vào nhau, như hai dòng thác đổ, không ai nhường ai. Những thanh gươm đan vào nhau, khiên va vào khiên, và tiếng thét của những binh sĩ vang vọng khắp chiến trường.

Máu nhuộm đỏ tuyết trắng dưới chân, nhưng không ai chùn bước.

Hoàng Thành dẫn đầu đội kỵ binh, vung kiếm chém xuống bất kỳ kẻ nào cản đường. Hắn biết rằng nếu không thể đột phá ngay bây giờ, tất cả sẽ chấm dứt trong thất bại.

Ở phía bên kia, Hạ Hầu Trưng như một con quái thú điên cuồng, chiến rìu trong tay hắn vung lên không ngừng, mỗi cú vung là một kẻ địch gục ngã.

'Giết hết chúng! Không lùi bước!' – Hắn gào lên, khích lệ binh lính lao theo mình.

Giữa cơn hỗn loạn của chiến trận, Hạ Hầu Đôn quan sát cẩn thận, tìm kiếm thời cơ. Ông biết rằng chỉ cần một cú đâm đúng lúc, đội hình của Hoàng Thành sẽ tan rã như cát bụi.

Và rồi thời cơ ấy đến. Một lỗ hổng nhỏ xuất hiện trong hàng ngũ của Hoàng Thành, và Hạ Hầu Đôn lập tức ra lệnh:

'Xông lên! Nghiền nát chúng!'

Quân của Hạ Hầu Đôn như một cơn sóng thần tràn tới, đâm thẳng vào hàng ngũ của Hoàng Thành. Đội hình của Hoàng Thành bắt đầu rạn nứt, từng mảnh vỡ ra như thủy tinh.

Hoàng Thành nghiến răng, biết rằng hắn đã mắc sai lầm.

Khi hoàng hôn buông xuống, chiến trường chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ sống sót.

Hạ Hầu Trưng ngồi bệt xuống đất, cơ thể rã rời, nhưng trong lòng ngập tràn niềm hân hoan. Hắn đã sống sót. Hắn đã chiến thắng.

Hạ Hầu Đôn bước tới, nhìn đám binh lính kiệt sức nhưng đầy tự hào của mình. Ông khẽ gật đầu.

'Tốt lắm. Nhưng đây chỉ mới là khởi đầu.'

Xa xa, gió lại nổi lên. Những dấu hiệu của một cơn bão lớn hơn đang hình thành ở phía chân trời, báo hiệu cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mã Nguyệt Hầu Niên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.