Quỷ Tam Quốc (dịch)

Lượt đọc: 18681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3198
- Con đường Hà Sơn, ải Đồng Quan

❊ ❊ ❊

Chương 3198 - Con đường Hà Sơn, ải Đồng Quan

Trong màn đêm, Trương Tú khẽ thúc vào bụng ngựa. Chiến mã hí vang, lập tức phóng ra phía trước. Phía sau ông, từng đội Phiêu Kỵ lần lượt nối đuôi nhau rời khỏi thung lũng Bạch Ba, lao nhanh về hướng nam.

Trương Tú nằm rạp trên lưng ngựa, tâm trạng phấn khởi theo từng nhịp phi nước đại. Gió lạnh thổi qua mặt, mang lại cho ông cảm giác sảng khoái và tự do.

Với đám dân phu, cái lạnh có thể giết người. Nhưng với Trương Tú, người đã quen sống trong khí hậu khắc nghiệt vùng Bình Lương và Âm Sơn, cơn gió đêm chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.

Ông cảm thấy phấn khích. Những ngày dài bị giam cầm trong thung lũng Bạch Ba khiến cơ thể ông như gỉ sét. Giờ đây, khi được lao ra giữa vùng trời rộng lớn, ông cảm thấy mọi sự tù túng tan biến. Ông muốn cứ thế phi mãi, chẳng cần dừng lại.

Vùng Hà Đông là căn cứ địa của Phỉ Tiềm. Ngay từ khi chưa tiến vào Quan Trung, Phỉ Tiềm đã ra lệnh mở rộng và sửa sang những con đường ở đây. Những con đường được lát đá phiến và xỉ than, giúp kỵ binh có thể phi nước đại ngay cả trong đêm tối mà không lo lạc đường hoặc gặp hố sâu.

Ở khúc ngoặt phía trước, đội tiên phong thổi một tiếng còi ngắn để báo hiệu.

Các đội phía sau ngay lập tức đáp lại bằng tiếng còi tương tự. Đây là thói quen đã được rèn giũa qua nhiều năm. Trong bóng đêm, tiếng còi trở thành tín hiệu liên lạc thay cho cờ hiệu vốn vô dụng khi tầm nhìn bị hạn chế.

Phỉ Tiềm không ngần ngại tiếp thu và cải tiến từ những gì kẻ địch sử dụng. Ông không cho rằng học hỏi từ người Hồ là điều đáng xấu hổ. Bất cứ thứ gì hữu ích, ông đều sẵn lòng sử dụng, không màng đến nguồn gốc của chúng.

“Ô hô! Phiêu Kỵ muôn thắng!” Trương Tú lại hét lớn, tiếng hô hòa vào cơn gió lạnh.

Phía sau ông, các kỵ binh đồng thanh hô đáp: “Muôn thắng! Muôn thắng!”

Tiếng hô vang dội như tiếng sấm, hòa cùng nhịp vó ngựa, cuốn theo họ về phía nam.

Khi đoàn Phiêu Kỵ tiến gần đến ải Đồng Quan, các tướng lĩnh quân Tào trong thành tổ chức cuộc họp khẩn cấp.

“Mấy tên Phiêu Kỵ này từ đâu tới? Làm thế nào mà chúng vượt qua được núi mà không ai hay biết?” Một viên tướng sốt sắng hỏi, vẻ mặt căng thẳng.

“Không quan trọng chúng từ đâu đến. Điều đáng lo là giờ chúng đã áp sát cổng thành.” Một viên tướng khác lên tiếng. “Chúng ta phải lập tức điều quân đối phó trước khi quá muộn.”

Trong căn phòng, không khí căng thẳng bao trùm. Họ hiểu rằng nếu không nhanh chóng hành động, mọi thứ sẽ tan vỡ chỉ trong nháy mắt.

Ở phía sau đội hình Phiêu Kỵ, Thạch Đầu lặng lẽ bước đi. Ký ức về cái đêm anh giết người cứ ám ảnh anh mãi. Đó là lần đầu tiên anh giết một người – và thật kỳ lạ, anh lại được khen ngợi vì điều đó.

Anh không biết mình nên cảm thấy thế nào. Anh đã làm điều đúng đắn, hay chỉ đơn giản là may mắn thoát chết?

Dòng suy nghĩ của anh bị cắt ngang khi một binh sĩ Phiêu Kỵ bước tới.

“Ngươi có bị thương không?” Binh sĩ hỏi, ánh mắt chăm chú nhìn vào mặt anh.

Thạch Đầu giật mình, rồi lắc đầu: “Tôi… tôi không sao.”

“Máu trên người ngươi là của ai?”

“Tôi… Tôi giết một người.” Thạch Đầu đáp, giọng run rẩy. “Hắn từng đánh tôi… và tôi đã đánh lại…”

Binh sĩ Phiêu Kỵ nhìn anh, rồi bất ngờ cười lớn: “Tốt lắm, ngươi làm rất tốt!”

Thạch Đầu sững sờ. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh nghe thấy một lời khen ngợi.

“Ngươi tên gì?” Binh sĩ hỏi tiếp.

“Tôi… Tôi tên là Thạch Đầu.”

“Thạch Đầu à? Tên hay đấy! Ngươi là người giỏi giang!” Binh sĩ vỗ vai anh. “Đi theo ta, chúng ta sẽ tìm một chỗ cho ngươi nghỉ ngơi.”

Thạch Đầu lặng lẽ bước theo. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình có giá trị. Anh không còn là một kẻ vô danh, không còn là gánh nặng bị khinh thường.

Trong lòng anh, một tia hy vọng le lói giữa bóng tối bao trùm cuộc đời.

Phiêu Kỵ tiếp tục lướt nhanh qua những cánh đồng phủ sương lạnh và các con đường mòn vắng lặng, để lại sau lưng âm vang của tiếng vó ngựa dội lại trong không gian. Trương Tú, người đã dẫn đầu đội hình, ra hiệu cho các chiến binh Phiêu Kỵ giữ vững nhịp điệu di chuyển và không được phép dừng lại.

Ánh bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, thắp sáng con đường dẫn về ải Đồng Quan – nơi mà chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến họ rơi vào bẫy phục kích của quân Tào.

Trong khi đó, tại doanh trại của quân Tào, bầu không khí trở nên căng thẳng khi các tướng lĩnh lo lắng trước sự xuất hiện đột ngột của quân Phiêu Kỵ.

“Chúng ta không thể để bọn Phiêu Kỵ phá hỏng tuyến phòng thủ của Đồng Quan!” một viên tướng lớn tiếng. “Nếu chúng ta không chặn đứng chúng ở đây, hậu phương sẽ gặp nguy hiểm.”

Một viên tướng khác, người dày dạn kinh nghiệm trận mạc, khẽ lắc đầu và thở dài: “Chúng ta thiếu thời gian để chuẩn bị. Quân ta đã kiệt sức sau những đợt hành quân dài và cái lạnh tàn khốc này.”

Những lời phàn nàn bắt đầu lan ra, nhưng không ai đưa ra được một kế hoạch cụ thể nào.

Trong lúc đó, Thạch Đầu vẫn bước đi trong hàng ngũ của những người dân phu đã được quân Phiêu Kỵ tập hợp lại. Anh lặng lẽ nhìn quanh, cố gắng làm quen với môi trường mới, nhưng ký ức về cái chết của tên cai ngục Tào vẫn còn ám ảnh tâm trí anh.

Một binh sĩ Phiêu Kỵ lại tiến đến bên cạnh Thạch Đầu, lần này là để dẫn anh đến một khu vực tạm trú được dựng lên cho đám dân phu.

“Ngươi đã từng làm gì trước đây?” binh sĩ hỏi.

“Tôi chỉ là một người làm thuê...” Thạch Đầu trả lời, ánh mắt lảng tránh.

“Ở đây, ngươi sẽ không còn là kẻ làm thuê nữa,” binh sĩ nói với giọng điềm đạm. “Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ là một phần trong đoàn quân này. Chúng ta không bỏ rơi ai cả.”

Thạch Đầu gật đầu, nhưng trong lòng vẫn chưa hết hoài nghi. Đây là lần đầu tiên có người nói rằng anh không phải là kẻ thừa thãi.

Các đội Phiêu Kỵ nhanh chóng ổn định hàng ngũ. Họ thiết lập các chốt canh gác dọc theo các tuyến đường, đề phòng quân Tào phản công.

Trương Tú đứng trên đỉnh đồi, quan sát toàn cảnh chiến trường. Phía xa xa, ải Đồng Quan hiện ra như một pháo đài bất khả xâm phạm. Nhưng Trương Tú biết rằng không có pháo đài nào là không thể công phá.

“Chuẩn bị tiến công,” ông ra lệnh, giọng nói đầy quả quyết. “Chúng ta sẽ hạ gục Đồng Quan trước khi mặt trời lên cao.”

Lệnh đã ban ra, toàn quân lập tức chuyển động như một cỗ máy chiến tranh được tra dầu kỹ lưỡng. Các đội hình Phiêu Kỵ giương cao lá cờ ba màu, sẵn sàng lao vào trận đánh lớn.

Trong khi đó, tại Đồng Quan, những toán quân Tào đã bắt đầu bộc lộ dấu hiệu hoảng loạn. Họ biết rằng khi mặt trời mọc, trận chiến sẽ không thể tránh khỏi.

“Chuẩn bị tử thủ!” một tướng lĩnh hét lên, cố gắng khích lệ binh sĩ của mình.

Nhưng trong lòng họ, nỗi sợ hãi về đội quân Phiêu Kỵ lừng danh kia vẫn không thể xua tan. Những lời đồn về sức mạnh của chúng – về những trận thắng áp đảo và sự tàn nhẫn trong chiến đấu – đã khiến nhuệ khí của quân Tào sụp đổ trước cả khi trận đánh thực sự bắt đầu.

Khi tiếng tù và vang lên, báo hiệu cuộc tấn công đã bắt đầu, Trương Tú giương cao thanh gươm, dẫn đầu đội hình xông thẳng về phía cổng thành. Vó ngựa dồn dập, tiếng hò reo vang dội cả một vùng trời.

Thạch Đầu theo sát phía sau các kỵ binh. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình thực sự thuộc về một nơi nào đó. Anh không còn là kẻ bị bỏ lại phía sau nữa – anh là một phần của cuộc chiến này, một phần của tương lai đang được định hình bởi chính những bước chân của anh.

Tiếng binh khí va chạm vang lên. Trận chiến cuối cùng đã nổ ra.

Phiêu Kỵ, với sức mạnh và tinh thần bất khuất, tràn vào như cơn bão dữ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của họ. Trương Tú và các chiến binh không hề nao núng, quyết tâm hạ gục mọi trở ngại trước mắt.

Trong giờ phút đó, giữa những âm thanh hỗn loạn của chiến trường, Thạch Đầu nhận ra rằng cuộc đời anh đã thay đổi mãi mãi. Anh không còn là nạn nhân của số phận nữa – anh đã trở thành người làm chủ vận mệnh của chính mình.

Cánh cổng của ải Đồng Quan từ từ mở ra, báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ và sự khởi đầu của một thời đại mới.

Chiến thắng thuộc về những người không bao giờ bỏ cuộc – những người dám bước về phía trước, bất chấp mọi khó khăn.

Khi cánh cổng ải Đồng Quan từ từ hé mở, những tiếng hô vang dội của quân Phiêu Kỵ đã làm rung chuyển cả không gian. Từ trên đỉnh đồi, Trương Tú đưa tay lên ra hiệu cho toàn bộ đội hình dừng lại, chờ đợi. Bóng tối của đêm đã tan dần, và ánh sáng mờ nhạt của bình minh bắt đầu trải dài khắp nơi.

“Đợi đã...” Trương Tú khẽ ra hiệu cho các kỵ binh phía sau, ánh mắt ông chăm chú hướng về phía cổng thành vừa mở. Tất cả im lặng chờ đợi, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất từ bên trong thành.

Từ sau cánh cổng, một nhóm nhỏ quân Tào run rẩy bước ra, mang theo lá cờ trắng. Chúng quỳ rạp xuống đất, đầu cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào quân Phiêu Kỵ đang hừng hực khí thế trước mắt.

“Hạ vũ khí!” Viên chỉ huy nhóm quân Tào khẩn cầu, giọng run rẩy vì sợ hãi. “Chúng tôi xin đầu hàng...”

Trương Tú cười nhạt, xoay người xuống ngựa, bước chầm chậm về phía trước. Vẻ mặt ông bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh, khiến đám quân Tào càng thêm khiếp đảm.

“Các ngươi đầu hàng? Vì sao lại không chống cự thêm chút nữa?” Trương Tú cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự mỉa mai.

Viên chỉ huy quân Tào cúi đầu sâu hơn nữa, gần như đập trán xuống đất. “Chúng tôi không còn cách nào khác... binh lực cạn kiệt, tinh thần suy sụp... Nếu tiếp tục kháng cự, tất cả chúng tôi sẽ chết...”

Trương Tú im lặng trong giây lát, rồi khẽ gật đầu. “Rất tốt. Vậy thì hạ vũ khí và mở rộng cổng thành. Từ giờ, các ngươi sẽ phục vụ dưới trướng của Phiêu Kỵ.”

Đám quân Tào lập tức quăng bỏ binh khí, nhanh chóng mở rộng cổng thành. Từng toán lính Tào lê bước ra ngoài, nhập vào hàng ngũ của Phiêu Kỵ như những bóng ma, không còn chút ý chí chiến đấu nào.

Bên trong thành Đồng Quan, quân Phiêu Kỵ nhanh chóng tiếp quản các vị trí chiến lược. Trương Tú ra lệnh cho các tướng lĩnh lập kế hoạch phòng thủ, đề phòng khả năng phản công từ các lực lượng Tào còn lại.

Thạch Đầu đứng giữa sân thành, lặng nhìn cảnh tượng xung quanh. Anh không ngờ rằng cuộc đời mình lại có thể thay đổi chóng vánh đến vậy – từ một kẻ dân phu hèn mọn, giờ đây anh đã trở thành một phần của đoàn quân chiến thắng.

Bên cạnh anh, các dân phu khác cũng bắt đầu được phân công công việc. Một số được giao nhiệm vụ dọn dẹp chiến trường, số khác bắt đầu đào bếp lò, chuẩn bị bữa ăn cho toàn quân.

“Ngươi tên là Thạch Đầu phải không?” Một binh sĩ Phiêu Kỵ tiến đến, đặt tay lên vai anh. “Tốt lắm. Từ giờ, ngươi sẽ ở lại đây và hỗ trợ chúng ta. Đừng lo, ở đây sẽ không ai gọi ngươi là ‘dân phu’ nữa.”

Thạch Đầu khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình có giá trị.

Vào lúc mặt trời lên cao, toàn bộ thành Đồng Quan đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của quân Phiêu Kỵ. Những toán lính Tào còn sót lại bị áp giải ra ngoài thành, chuẩn bị cho việc tái tổ chức dưới quyền chỉ huy mới.

Trương Tú đứng trên tường thành, phóng tầm mắt ra xa. Phía chân trời xa tít, bóng dáng của những đoàn quân Tào đang rút lui thấp thoáng trong màn sương. Ông khẽ nhếch môi cười, biết rằng chiến thắng này chỉ là khởi đầu.

“Báo cho Phỉ Tiềm biết,” Trương Tú nói với viên tướng bên cạnh. “Đồng Quan đã thất thủ. Chúng ta sẽ tiếp tục tiến quân về phía trước.”

Lệnh truyền đi nhanh chóng, và toàn bộ đoàn quân lập tức chuyển động như một cỗ máy được tra dầu kỹ lưỡng. Các toán kỵ binh tập hợp lại, chuẩn bị cho cuộc hành quân tiếp theo.

Trong khi đó, Thạch Đầu đứng lặng giữa sân thành, ngắm nhìn khung cảnh trước mắt. Trong lòng anh, một tia hy vọng mới vừa được thắp lên – một khởi đầu mới, một cơ hội để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

Không còn là dân phu thấp hèn, không còn là kẻ bị khinh thường và lãng quên. Anh đã tìm thấy chỗ đứng của mình giữa những người đồng đội mới, giữa những chiến binh dũng cảm không bao giờ bỏ cuộc.

“Chúng ta đi thôi, Thạch Đầu!” Một binh sĩ Phiêu Kỵ vẫy tay gọi anh. “Phía trước còn nhiều thứ đang chờ đợi chúng ta!”

Thạch Đầu khẽ mỉm cười. Anh nhặt lấy thanh gươm của một tên lính Tào vừa vứt bỏ, cảm nhận sức nặng của nó trong tay. Anh biết rằng cuộc đời anh đã thực sự bắt đầu từ đây.

Đoàn quân Phiêu Kỵ lại tiếp tục cuộc hành trình, mang theo khí thế ngút trời và niềm tin vào chiến thắng. Những con đường phía trước còn dài và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng không ai trong số họ e ngại.

Bởi vì họ biết rằng, chỉ cần có niềm tin và ý chí, không gì là không thể vượt qua.

Sau khi kiểm soát hoàn toàn Đồng Quan, quân Phiêu Kỵ không dừng lại mà nhanh chóng thiết lập các chốt phòng thủ chiến lược. Trong sân thành, đám dân phu được tập trung thành từng nhóm, chờ đợi các lệnh phân công mới từ tướng lĩnh chỉ huy.

Trương Tú bước đi giữa những hàng quân, ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa đựng sự điềm tĩnh và quyết đoán. Ông hiểu rõ rằng, chiến thắng ở Đồng Quan chỉ là khởi đầu. Phía trước còn nhiều trận đánh khó khăn hơn đang chờ đợi.

“Chuẩn bị cho cuộc hành quân tiếp theo.” Trương Tú ra lệnh với giọng trầm nhưng đầy uy lực. Các viên tướng lập tức tuân theo, triển khai đội hình và chuẩn bị nhu yếu phẩm cho quân lính.

Trong lúc đó, Thạch Đầu được giao nhiệm vụ đi cùng đội hậu cần của quân Phiêu Kỵ. Anh cảm thấy mình đang dần thích nghi với cuộc sống mới – không còn bị coi là kẻ thấp hèn, mà trở thành một phần của đoàn quân dũng cảm và quyết tâm.

Một buổi sáng, khi ánh bình minh vừa ló dạng, Thạch Đầu cùng các đồng đội đang chuẩn bị bữa ăn cho toàn quân thì nghe thấy tiếng gọi:

“Thạch Đầu! Ngươi làm xong việc chưa?”

Thạch Đầu ngẩng đầu nhìn lên. Đó là một binh sĩ Phiêu Kỵ – người mà anh đã quen biết từ những ngày đầu nhập đoàn.

“Xong rồi! Ta tới ngay!” Thạch Đầu đáp lớn, nhanh chóng thu dọn đồ đạc và nhập vào hàng ngũ.

Dưới ánh nắng ban mai, đoàn quân lại bắt đầu chuyển động. Vó ngựa vang dội, lá cờ ba màu phấp phới trong gió, dẫn lối cho họ trên con đường tiến về phía nam.

Tại một góc khác của chiến trường, quân Tào đang trong tình trạng rối loạn. Những tàn binh chạy tán loạn, cố gắng tìm đường thoát thân. Các tướng lĩnh của họ cũng rơi vào cảnh bối rối, không biết làm sao để xoay chuyển tình thế.

“Chúng ta không thể giữ Đồng Quan được nữa…” một viên tướng thở dài, mặt mày tái nhợt. “Tốt nhất là rút lui về hậu phương và báo cáo tình hình với Tào Tháo.”

Nhưng ngay cả việc rút lui cũng không dễ dàng. Những toán quân Phiêu Kỵ vẫn liên tục truy kích, không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội tập hợp lại lực lượng.

Trong khi đó, Thạch Đầu cùng các đồng đội tiếp tục hành quân về phía trước, vượt qua những ngọn đồi và cánh đồng phủ đầy sương giá. Những ngày tháng sống trong cảnh khổ cực đã rèn luyện cho anh khả năng chịu đựng bền bỉ.

Một buổi tối, khi đoàn quân dừng chân bên bờ một con sông, Thạch Đầu ngồi bên đống lửa trại, lặng lẽ ngắm nhìn những ngọn lửa nhảy múa trong bóng đêm. Bên cạnh anh, một binh sĩ Phiêu Kỵ đưa cho anh bát nước nóng.

“Uống đi, sẽ giúp ngươi ấm hơn.”

Thạch Đầu cầm lấy bát nước, khẽ gật đầu thay cho lời cảm ơn. Trong lòng anh, một cảm giác ấm áp lạ thường len lỏi – cảm giác được quan tâm và trân trọng.

Trên đường hành quân, đoàn quân Phiêu Kỵ gặp phải không ít khó khăn. Những cơn bão tuyết bất chợt trút xuống, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Nhưng không ai trong số họ tỏ ra nao núng.

Trương Tú luôn dẫn đầu, giữ vững tinh thần cho toàn quân. Ông biết rằng chỉ cần họ giữ vững niềm tin, không gì có thể cản bước được họ.

Khi đoàn quân tiến gần đến một ngôi làng nhỏ nằm ven sông, Thạch Đầu được giao nhiệm vụ đi tiền trạm cùng một nhóm nhỏ binh sĩ. Ngôi làng trông có vẻ yên bình, nhưng không ai dám lơ là cảnh giác.

“Chúng ta vào trong kiểm tra xem có gì khả nghi không.” Một binh sĩ ra hiệu cho Thạch Đầu và những người khác.

Thạch Đầu gật đầu, nhanh chóng tiến vào làng cùng đồng đội. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ hiện ra trước mắt họ, bao phủ bởi lớp tuyết dày trắng xóa.

Bên trong ngôi làng, họ phát hiện ra những người dân còn sót lại đang co ro trong giá rét, cố gắng chống chọi với cái đói và lạnh. Thạch Đầu nhìn những gương mặt khắc khổ đó và không khỏi nhớ đến cuộc sống cũ của mình – những tháng ngày khổ cực không lối thoát.

“Chúng ta mang một ít lương thực lại cho họ đi.” Thạch Đầu đề nghị với đồng đội.

Người binh sĩ gật đầu. “Ý hay. Để ta đi lấy thêm ít bánh mì khô.”

Họ nhanh chóng phân phát lương thực cho dân làng, giúp họ vượt qua cơn đói. Những người dân trong làng nhìn họ với ánh mắt biết ơn, khiến Thạch Đầu cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Khi mặt trời lên cao, đoàn quân lại tiếp tục hành trình, tiến sâu hơn vào vùng đất mới. Những thử thách phía trước vẫn còn nhiều, nhưng với niềm tin và quyết tâm, họ biết rằng không gì có thể ngăn cản bước tiến của mình.

Thạch Đầu bước đi trong hàng ngũ, lòng tràn đầy hy vọng. Anh biết rằng cuộc đời anh đã bước sang một trang mới – một trang đầy hứa hẹn và ý nghĩa.

Dù hành trình còn dài và gian khó, Thạch Đầu không còn cảm thấy sợ hãi. Anh đã tìm thấy nơi thuộc về mình, giữa những đồng đội trung thành và những mục tiêu cao cả. Và dù phía trước có ra sao, anh sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Vì anh biết rằng, chỉ cần giữ vững niềm tin và ý chí, không có gì là không thể vượt qua.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mã Nguyệt Hầu Niên

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.