Có vài người khi nghe tôi nói “Tôi sắp tới Toulouse” thì hoảng hốt hỏi: “Có cái quái gì ở Toulouse cơ chứ?”
“Có một anh chàng dễ thương ở đó”.
“Thảo nào”.
“Thằng em trai tôi”.
Vậy là tất cả lại chưng hửng.
Tháng Tám, nắng vàng sóng sánh. Mùa hè miền Nam nước Pháp nóng và hanh tới mệt mỏi. Mồ hôi chưa kịp ra đã vội vàng khô khốc. Những ngày này tôi đang đọc “Những bông hoa trên tầng áp mái”* , hết sức phù hợp với cuộc sống của tôi bấy giờ. Hai chị em cuộn mình trong một căn phòng rộng 9,2m2 trên tầng cao nhất của tòa nhà. Cửa sổ do một lần lỡ tay kéo mạnh, tôi đã làm nó sập xuống và kẹt cứng. Ánh sáng không thể len lỏi vào được. Tôi nằm trên giường tầng giữa mịt mù, tìm kiếm thông tin nhà ở Paris, lẩm nhẩm một câu trong truyện: “Đi tìm nhà, đi tìm mặt trời”. Đó là một câu chuyện hay ho mà đáng sợ. Nó hối thúc tôi chạy trốn bốn bức tường.
* Một tác phẩm của nhà văn V. C. Andrews.
Toulouse là một thành phố trẻ và không đặc sắc. La ville rouge là cụm mỹ từ mà dân nơi đây dùng để gọi thành phố của mình. Em tôi dịch lãng mạn thành “thành phố màu hồng”. Bởi sắc hồng toát lên từ từng ngôi nhà, góc phố nơi đây. Bố tôi tới Toulouse chỉ hai ngày, ông cũng phải thốt lên: “Toulouse chuộng gạch thật đấy”, dĩ nhiên rồi, tới tòa thị chính Capitole còn là một khối gạch khổng lồ cơ mà.
Trong thế giới màu hồng ấy, chỉ có dòng Garonne vẫn xanh biêng biếc.
Dòng Garonne rộng và dài chạy băng qua Toulouse như dòng Seine uốn mình trong lòng Paris xinh đẹp. Hai bên bờ sông, những cây phong, cây sồi, hay cây gì đó cứ xanh mướt. Dưới kia, có một đám người cười tụ tập hát múa trên xà lan. Họ vẫy gọi chúng tôi xuống. Nhưng chúng tôi còn mải ngó nghiêng tòa nhà đẹp mắt của trường mỹ thuật. Vài ba anh chàng nhảy vào chụp hình ké, cười hơn mùa thu tỏa nắng. Người Toulouse đúng là rất thân thiện. Có vài người còn chạy ra đòi chụp ảnh giúp chị em tôi. Dân tỉnh lẻ lúc nào cũng đầy chất Pháp.
Tháng hè ở Toulouse, tôi đâm ra lười biếng. Tôi chỉ lăn mình từ nhà ra cửa, mà vẫn chưa đặt chân tới được Cité de l’espace. Trung tâm nghiên cứu vũ trụ này là niềm tự hào to lớn của Toulouse, bên cạnh nhà máy sản xuất máy bay Airbus. Ngày xưa, tôi với thằng em hay cầm ống nhòm ngắm sao, mơ ước nhốt “vụ trũ trong hạt dẻ”. Vậy mà cái nắng hè làm lụi tàn hết cả ước mơ con trẻ. Tòa lâu đài Carcasonne có lẽ cũng hàng chiều ngóng đợi tôi. Còn tôi vẫn biệt tăm vì cậu em quá bận bịu với kỳ thực tập. Toulouse kể ra cũng có đôi ba điều thú vị. Tôi bỏ qua gần hết. Tôi chỉ không bỏ những buổi chạy dọc Canal du Midi.
Con kênh xanh xanh này là một niềm tự hào to lớn của vùng Pyrenees. Canal du Midi nổi bật không chỉ bởi công nghệ mà còn vì vận dụng được sức phụ nữ. Có người bảo, khi đào kênh, dân Toulouse đã mượn sức của những người đàn bà vùng núi Pyrenees mới hoàn thành được. Công nghệ xây dựng kênh đào của vùng núi được mang xuống đây, bởi kênh nằm cao hơn với địa hình bình thường. Thậm chí ra ngoài thành phố, kênh còn tóm gọn trong máng sắt khổng lồ, nằm cheo leo trên không như một cây cầu.
Tôi thích sắc xanh mát mỗi buổi sớm ở đây. Tôi chạy bộ, va vào những người đi ngược chiều. Cuối hè, chị em thuê xe đạp, đạp dọc kênh đi tìm hoa hướng dương. Tôi bị ám ảnh bởi loài hoa này, điều đó không lạ, vì đến Van Gogh hay Trịnh Công Sơn cũng không phải là ngoại lệ. Loài hoa rực rỡ này sáng rọi sự cháy bỏng, nhiệt huyết, chân thành của những ngày cuối hè đầu thu. Tháng trước khi tôi rời Toulouse để tới Barcelona cùng bố mẹ, hoa mặt trời mọc thành từng cánh đồng kéo dài miên man, từ chân đồi ra đường cái. Hướng dương trải thảm cả không gian vàng rực, đáng lẽ ăm ắp niềm vui, nhưng khi đó lại chứa nhiều nỗi buồn bâng quơ. Những ngày ấy tôi chưa biết mình sẽ đi đâu, về đâu?
Còn giờ đây tháng Tám, cây đã tàn, “xin mặt trời ngủ yên”. Tôi lao tới thì chỉ còn sót lại vài bông rực rỡ. Lá đã úa nhiều, hoa gục xuống, cho những hạt đen nháy sắp rời đài. Tôi hái trộm một ít mặt trời mang về nhà. Lại một giấc mơ nho nhỏ thành hiện thực. Những chiếc giỏ xe chở đầy hướng dương vút qua hàng phong cao vời vợi. Tôi lướt qua những con thuyền nhà nổi trên kênh, lướt qua những cánh đồng trơ rạ, những bãi cỏ xanh, hoa vàng. Xe đạp lao đi băng băng trong gió. Có con ve sầu rên rỉ, tím bụi violet chiều.
Tôi nhớ thằng em, tôi ít nhớ Toulouse. Những gì tôi nhớ về Toulouse chỉ là khu nhà nơi em tôi ở. Tôi nhớ hàng thông trước cửa. Tôi nhớ hàng phong dọc hai bờ kênh. Tôi nhớ hoàng hôn lúc mười giờ đêm, khi mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện. Hai điểm sáng trên nền trời thẫm đỏ. Khói thịt nướng bay lên, tôi ngồi ăn barbeque* cùng bố mẹ, em trai và bạn bè.
* Ở Việt Nam gọi là BBQ.
Tôi gặp lại Ngân. Ngân vẫn thế, hiền lành và mềm mại. Đôi lần nghĩ về Ngân, tôi hay tưởng tượng: Dù tôi có đi đâu thì ngoảnh đầu lại vẫn thấy Ngân ở đấy. Ngân hay nói: “Nga ngố, dù ấy đi đâu làm gì, tớ vẫn đang dõi theo ấy”. Chúng tôi gặp nhau bên Bỉ, không có gì chung ngoài con đường học hành. Thế nên những lúc khó khăn về việc học, tôi nghĩ chỉ có Ngân mới chia sẻ nổi. Nhưng ở Toulouse, tôi chỉ nói với Ngân về mấy vụ lang thang. Bố tôi ngồi uống bia với anh Tú. Hùng và Yến hì hụi châm lửa. Em trai tôi lăng xăng học mở bia. Mẹ tôi ngồi cắt barguette.
Mỗi người đều có người bên mình. Bố có mẹ. Ngân có anh Tú. Bạn Hùng có Yến. Tôi có em trai, cái đứa mà luôn biết nói những điều tuyệt vời. Mỗi lần tôi nấu bếp, nó hay bảo: “Nga béo, nhỏ con mà giỏi ghê”. Nó thường không tiếc lời khen, nên tôi cũng chẳng tiếc mình hay thời gian cho cái bếp. Ở đâu có bố mẹ, ở đó là nhà. Ở đâu có em trai, ở đó là nơi vui vẻ nhất. Nhiều nỗi buồn của tôi đã được khỏa lấp ở Toulouse này, chôn kín đâu đó trong cánh đồng hướng dương.
Hoa hướng dương vẫn nở rực trời.