Trái Tim Trên Những Con Đường

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Lần Đầu Tiên Trước Biển Khơi Vô Tận Cha Nhận Ra Mình Trong Tiếng Giấc Mơ Con”.

❊ ❊ ❊

* Trích bài “Những cánh buồm” của Hoang Trung Thông.

Lần nào ra biển tôi cũng nghĩ tới bài thơ ấy. Số tôi sao ấy, sinh ra ở nơi có biển, đi đâu cũng muốn tới biển. Biển xanh và những chàng trai chài lưới vẫy gọi.

Nghĩ tới các chàng trai khỏe mạnh, vạm vỡ lại nghĩ tới Giang. Bởi tiêu chuẩn đầu tiên của Giang khi nhìn một chàng trai là phải khỏe và đẹp. Giang thì buồn cười, đáng yêu lắm. Giang bảo: “Đố Nga viết về Sperlonga mà hay được?”

Chuyện không thể hay được là vì khởi đầu của nó rất chán. Khởi đầu bằng việc loanh quanh ở Rome một tuần thì tôi đòi ra biển đổi gió. Sau khi chọn lựa chán chê tôi quyết định đi Sperlonga gần nhất dù không phải là nơi đẹp nhất. Hai đứa hăm hở váy áo lòe xòe, ra tới ga thì tàu sắp chạy. Xách váy lên và marathon thì cuối cùng cũng lên được tàu. Hai đứa lên đúng khoang có bác kiểm soát vé. Bập bẹ tí tiếng Ý cuối cùng bọn tôi cũng giải thích xong vụ hai đứa chưa kịp mua vé thì tàu chạy rồi. Không hiểu bác có hiểu ý không, mà cứ bảo hai đứa đứng ngay đó, không được đi đâu. Mấy người xung quanh xúm xít vào giải thích, hai đứa vẫn chưa hiểu mô tê gì. Sau một hồi thì đoán là bác không thu tiền, cho hai đứa đi chui, nhưng phải đứng ngoan. Vậy là yên dạ, đứng yên một chỗ buôn chuyện với xung quanh hỏi thăm xem Sperlonga là cái gì? Thông tin góp nhặt câu được câu mất nhưng hai đứa cũng gật gù: “Hình như sự lựa chọn của chúng mình là sáng suốt”.

Không kể vụ len lén ra ghế ngồi một lúc tôi và Giang đã đứng rất ngoan. Bác soát vé khá hài lòng, coi như hai đứa được chuyến đi biển miễn phí. Đấy khởi đầu như thế, thì lấy đâu ra lãng mạn mà kể? Lãng mạn càng không có, khi mà từ ga còn phải bắt bus đi xa cả tiếng mới tới biển. Khà khà, đi hai tiếng đồng hồ từ Rome đã thấy biển rồi đấy! Xe bus dừng ở chân núi, thành phố lại phía bên trên. Vẹo vọ người một lúc thì cũng quyết leo lên tới đỉnh. Váy dài thườn thượt nhưng tôi và Giang không nhụt chí, khi càng đi càng thấy đẹp.

Những con đường nhỏ xíu len lỏi giữa các căn nhà đưa hai đứa lên thành phố. Cũng giống như leo trèo ở Capri vậy, chỉ có nhà và lối đi. Trời nắng, những quán bia đã kéo ra ngoài, người người ngồi tắm nắng thư thái. Bia Morreti, kem và mùa hè. Những quán hàng bán váy trắng thủ công rực rỡ. Những ngôi nhà cũng bừng lên trong nắng bên cánh cửa màu xanh. Hàng hoa nhà ai dễ thương chưa kìa. Cây thông xanh nghiêng ra phía biển. Những vòi nước tuôn chảy mát lành, điều tôi yêu thích nhất của nước Ý. Những quảng trường nho nhỏ lát gạch, một cái giếng nước trong veo, thế là tới trung tâm rồi đấy. Lên trên cao, nhìn xuống thấy biển vỗ rì rào, chỉ muốn chạy ào xuống.

Theo chân lũ mèo, hai đứa mò mẫm tìm đường dốc xuống. Hoa, cây cối, nhà nhỏ, ban công nhỏ, quần áo phơi kiểu Ý, cầu thang dốc, dốc hơn. “Đẹp quá Nga ạ, chả phí công tẹo nào”, Giang thì cái gì mà chả khen được. Tôi cắm mặt đi, lao ngay xuống bãi cát. Cát mềm chân quá. Biển giờ này cũng vắng, lèo tèo vài người. Thay bikini xong thì hai đứa cũng nhập hội cùng họ. Mặc bộ bikini hồng của Giang cho mượn, tôi ngượng ngùng vì màu hồng chói lọi của nó nhưng vẫn bất chấp tất cả khi biển xanh đang vẫy gọi. Giang cho tôi nằm ngửa trên mặt biển rồi đỡ lưng. “Nga thả lỏng đi, Nga đang nổi như con sứa đấy”, “Ôi ôi, đừng thả tay Giang ra nhé, mình không biết bơi đâu”. Tôi thích cảm giác dập dềnh này quá, dù sợ chết khiếp lỡ Giang thả tay. Trời xanh, mây trắng mỏng mảnh, lơ lửng trên mặt biển, chưa bao giờ tôi có cảm giác khoái chí thế. Yêu Giang quá, Giang ạ. Tôi đang là một bông bèo hoa dâu đấy, tự nhiên nhớ lại, bố từng bảo: “Kiếp sau bố sẽ làm bèo, vô ưu, tự tại”. Làm bèo cũng tuyệt đấy bố ạ, giống như mình được thả trôi mọi thứ, kể cả bản thân.

Giang hầu tôi được một lúc thì đuối. Thả cho tôi chơi dọc bờ, Giang bơi đi mất. Giang bơi khá thật, nhìn đẹp như con cá ấy. Lần đầu tiên thấy Giang oai thế. Tôi ao ước giá hồi bé mình đi học bơi. Tôi cứ lang thang trên bờ mãi, thỉnh thoảng nhảy sóng, rồi đợi Giang vào. Giang bơi chán thì hai đứa mới về. Biển hơi lành lạnh rồi. Đi con đường mới vào thành phố, thấy có hoa trên núi đẹp tuyệt. Xe bus kéo chiều về. Con đường sáng loáng đèn pha, mặt trời da cam, mặt đất xám, cả chân trời cũng xam xám. Trên xe bus về, hai đứa ngỡ ngàng với hoàng hôn ở đây. Đẹp diệu kỳ đấy, không biết phải nói sao nữa, chỉ nhớ là có cảm giác rất sâu sắc khi trời chuyển sang đêm và gió lồng lộng.

Sperlonga thực ra cũng đâu có đẹp, chỉ đáng yêu, nhưng buổi trời chiều hôm đó thì không sao quên nổi.

truyện —★— TRÁI TIM TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mai Thanh Nga

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.