"Ông là vua của đế chế hùng mạnh và cực kỳ giàu có. Ông có thể thu hút thần dân bằng giọng nói tuyệt vời của mình. Ông có phép thần thay đổi màu da, khi sinh ra là da đen, nhưng chết đi như một kẻ da trắng”, Arnab bắt đầu.
“Ông còn là kẻ lưỡng tính, yêu đàn bà, và thích những cậu bé trai, như hầu hết các vị thần ở núi Olympus, mà điển hình là Zeus, ha ha”, tôi đệm vào chi tiết nghe thật “giật gân” của các vị thần được miêu tả trong quyển sách “Greek gods” của Arnab.
“Ha ha, chí lý… và ông ta sống ở mảnh đất thần thoại Neverland”. Alex thích thú thêm vào.
“Tuyệt hảo, Micheal Jackson đúng là vị vua vĩ đại, và có chất thần thánh hơn bất kỳ vị vua thực tế nào. Micheal xứng đáng có một hầm mộ cực kỳ như thế này”, Arnab chốt lại.
Sự thực là chúng tôi đang đứng trước những hầm mộ vĩ đại ở Mycenae, nơi trú ngụ của các vị vua xứ này. Và khi đọc những tấm bảng nói về các vị vua, chúng tôi bắt đầu tìm kiếm xem thời đại chúng ta bây giờ có vị vua nào xứng đáng được lưu danh như thế, và đó chỉ có thể là ông vua nhạc pop Micheal Jackson. Thậm chí đế chế của Micheal còn rộng lớn bội phần so với sự ngự trị của Mycenae xưa kia.
Tôi biết tới Mycenae lần đầu tiên là khi bắt đầu chơi game “Age of Empire”- Đế chế, trò chơi ma lực hấp dẫn tôi thời cấp ba. Những máy bắn đá, cung tên, ngựa chiến, quân Minoan, quân Hittie, quân Mycenae… ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ. Và khi tới Hy Lạp, bước vào Bảo tàng Quốc gia, tôi ngỡ ngàng khi gặp lại “ông bạn lâu năm” và ngỡ ngàng hơn khi thấy “ông ấy” thực sự là một người khổng lồ với sức mạnh không tưởng.
Đế chế hùng mạnh Mycenae ra đời vào thời kỳ đồ Đồng, hàng ngàn năm trước Công nguyên. Với sự phổ rộng khắp châu Âu, châu Á, đế chế này để lại dấu ấn trong nhiều nền văn minh, đặc biệt là văn minh Hy Lạp. Trong Bảo tàng Quốc gia Hy Lạp, có cả một tầng trưng bày thành tựu của đế chế Myceanae. Tuy nhiên ngày nay ở Mycenae, những di tích sót lại không nhiều, chỉ còn thành cổ ngập tràn hoa vàng tháng Giêng ấm áp, bên cạnh những ngôi mộ lạnh lẽo.
Đón chúng tôi là Cổng đá sư tử (Lion gate) với hình hai chú sư tử cái tuyệt đẹp, đứng trên hai chân, còn hai chân kia bám vào chân một chiếc cột. Ngày xưa nhiều cuộc tranh cãi nổ ra xem đó là sư tử đực hay cái, phải nhờ nhúm lông đuôi của hình khắc, họ mới xác định được giới tính của chúng. Hai chú sư tử đối xứng tượng trưng cho sự hài hòa giữa xã hội và văn hóa, còn cây cột đại diện cho hình ảnh một vị nữ thần. Tuy nhiên tôi cũng không biết vì sao cổng vào thành cổ lại mang đặc tính nữ như thế. Có thể vì xưa kia, trước khi tôn thờ mười hai vị thần Olympian mà đứng đầu là Zeus, thì người Hy Lạp dành sự ái mộ của mình cho nữ thần Gaia - người cai quản đất (Gaia hay gaea nghĩa là đất). Theo quyển sách “Greek gods” của Arnab thì vị nữ thần này là mẹ của những người khổng lồ Titan hay cũng chính là thần sinh ra các vị thần. Cũng có thể vì đây là nơi chôn cất các vị vua nên cổng sư tử góp phần mang lại sự hài hòa âm dương, mang tới sự cân bằng, bền vững cho khu lăng mộ.
Sau khi đi qua cổng sư tử, chúng tôi lao vào những ngôi mộ to lớn được gọi là Tholos. Ở Mycenae giờ đây còn lưu giữ được hai ngôi mộ cực lớn của Atreus và Clytemnestra. Những ngôi mộ này được xây bằng những phiến đá lớn và gạch bùn, có dạng tổ ong đâm sâu vào lòng đất. Tôi chui vào bên trong mộ thấy cả khoảng không rộng lớn tạo bởi lớp tường bao quanh dạng hình tròn, nhưng vút lên cao thì chụm lại giống như đầu bút chì. Có thể làm như thế để các nhà vua giao lưu được với Chúa trời dễ hơn chăng? Tôi có cảm giác như mình đang đứng trong một kim tự tháp tròn đầy bí hiểm. Nhưng cách chia gian của ngôi mộ này hơi giống mộ của người Việt cổ, bởi cũng gồm phần hành lang và phần phòng chính rộng rãi. Tôi nhìn quanh quất mãi không phát hiện ra quan tài ở đâu, bởi nó có thể ở bất kỳ đâu. Tôi bỗng chốc rùng mình bởi sự lạnh lẽo toát ra từ những bức tường đá và một phần vì tiếng vọng âm vang của giọng nói mình, nhưng vẫn hào hứng quay sang Alex:
“Chỗ này mà ngủ trưa vào ngày hè nắng nóng thì tuyệt!”
“Ha ha, mày cứ thử ngủ ở đây xem, rét vì sợ ngay”, Alex dọa lại tôi. Sống lưng tôi bỗng rét lên vì câu nói đó, biết đâu đấy, chúng tôi đang quấy quả giấc ngủ ngon ngàn năm của những vị vua xứ này mà.
Vội vàng chuồn khỏi khu lăng tẩm, chúng tôi hòa vào những con đường sỏi ngập tràn hoa vàng lãng mạn hết sức. Thành cổ hiện lên như mê cung đá ngoằn ngoèo mà cô độc. May thay những bức tường đá không cao nên chúng tôi không bị lạc trong mê hồn trận ấy. Tôi có thể ngồi hàng giờ để ngắm cảnh hoa đá chen nhau như thế không biết chán. Nhưng thèm được nhìn toàn cảnh bức tranh này từ trên cao nên cùng Alex, tôi leo lên đỉnh núi tìm hai chú “vượn người” Pierre và Arnab, trong khi Saru khá mệt mỏi nên đã quyết định ngồi nghỉ tại bảo tàng.
Trên đỉnh của Myceane, gió thổi mát lành qua những bụi lau, những nhóm hoa, qua tường đá, hút sâu vào một hang động nhỏ. Theo chân đôi vợ chồng người Đức, chúng tôi dấn sâu vào hang động tối om chỉ nhờ vào chút ánh sang nhỏ nhoi từ điện thoại của Pierre.
“Á”, Alex kêu lên làm tôi thót tim. Tôi cứ tưởng cậu chàng trông thấy một hố toàn xương người và những thứ đáng sợ nên hăm hở tiến lên. Hóa ra là do bậc thang trơn nên cậu ấy bị trượt chân, hú hồn, tôi mà đi trước thì dễ bị ngã kiểu domino theo Alex rồi. Vì bậc thang bé lại trơn nên chúng tôi quyết định túm vai nhau đi kiểu đoàn tàu cho an toàn. Bóng tối càng lúc càng đậm đặc như muốn nuốt chửng chúng tôi. Nhưng chúng tôi vẫn đi, lòng tràn đầy hồi hộp. Theo như trong phim thì có thể chúng tôi sẽ kiếm được một kho báu, và đúng thế chúng tôi phát hiện thứ còn quý hơn vàng.
“Nước đấy”, Pierre nói vọng qua vai tôi.
Hóa ra đây là giếng ngầm mà các nô tì xuống lấy nước ngày xưa. Mạch nguồn ngọt mát này đã từng nuôi sống cả một tòa lâu đài, tuyệt thật. Tuy nhiên chúng tôi có phần hơi thất vọng. Chúng tôi hậm hực leo lên khỏi miệng hang, đi vòng sang bên kia đỉnh núi. Những bậc thang thoai thoải đưa chúng tôi đến phía những con đường mòn vắng vẻ.
“Cool!!!!!!!!!!!!!!!!!”, Arnab reo lên. Tôi cuống cuồng chạy lại phía hốc đá nơi Arnab và Pierre đang nhìn chằm chằm vào.
“Hết xảy”, tôi mừng rỡ reo lên. Trước mắt chúng tôi, hiện lên một hốc đá chứa đầy xương cẳng tay, cẳng chân người đã sậm màu thời gian.
“Phù, chắc là những kẻ tò mò thích leo trèo như chúng ta, không may ngã xuống cái hố đáy thôi”, tôi hớn hở.
“Hoặc từng có án mạng giết người bí ẩn ở đây”, Alex hùa vào. Mấy đứa bạn tôi nhìn hơi hốt hoảng. Cả lũ rủ nhau chuồn khỏi sườn dốc, nhưng quay lại đã không thấy Pierre đâu. Cậu chàng lại biến mất như mọi khi để tận hưởng thiên nhiên một mình. Đợi mãi không được, dù Alex đã trổ tài gọi và hú các kiểu, chúng tôi quyết định rời đi không có anh chàng người Bỉ. Nhưng khi xuống tới chân núi gặp Saru, chúng tôi đã thấy Pierre đang săm soi trong hàng quà lưu niệm. Tôi vỗ vai cậu ta.
“Mua gì thế?”.
“Tôi mua quà sinh nhật cho đứa cháu”. Pierre vẫn lúi húi với đống bút chì dẻo, bản đồ, và sách thần thoại Hy Lạp.
“Này, chắc chắn tôi sẽ còn trở lại nơi này, còn quá nhiều thứ để xem”, Pierre quay người lại, đôi mắt xanh trong nhìn sang tôi. Tôi có cảm giác anh chàng nhìn thấu được suy nghĩ của tôi lúc đó.
“Khi nào quay lại đây, thì rủ tôi đi cùng nhé”.