Ly bé nhỏ!
Những ngày này, Paris mưa và mù. Sương phủ trắng Paris rồi Ly ạ. Mình nghĩ sớm muộn gì, khi nói đến “thành phố sương mù”, không ai còn nghĩ tới London nữa. Paris của mình lành lạnh, mà hơi sương như mưa phùn ngày Tết vậy. Sáng đi học thấy mưa, mình không leo lên xe bus nữa, mà đi bộ dọc Rue de Tolbiac. Cuối thu, lá vàng rực cả hàng cây. Có loài cây gì giống như cây sấu, cây sưa ở đường Hoàng Diệu, mưa xuống, lá trút tình khắp đường, mình ngỡ như đang ở Hà Nội. Mình đợi những bức ảnh thu thật đẹp từ Ly, từ Ngân, từ những người yêu Hà Nội đấy.
Hà Nội sao rồi nhỉ? Chắc vẫn vậy từ ngày mình đi.
Paris sao rồi nhỉ? Paris vẫn vậy từ ngày mình đến.
Còn San Giovani thế nào rồi nhỉ? Liệu còn như thế từ ngày bọn mình qua?
Những ngày chông chênh, mình hay ngồi xem lại album “Tình ca hai mươi” của chúng mình. Vui vẻ và hạnh phúc. Ly hớn hở bên cánh đồng lavender tím ngắt, còn mình tung váy giữa ruộng lúa mạch. Có nơi nào đẹp hơn San Giovani không Ly? Mình nhớ đắm say kỳ “trăng mật” của tụi mình.
“Xin một tia nắng thắp lên môi hồng để nhung nhớ
Xin một đêm trắng hát bên vai gầy lời phất phơ
Xin nụ hoa trắng rắc lên tay ngà một hương phấn
Xin lời phân vân giấu đi tình tôi”.
Tháng Sáu như đổ nắng vào lòng.
Còn một tuần nữa là bảo vệ thạc sĩ, mình bỏ ngang bài vở học hành, đi tìm chút gió mát xoa dịu ngày giông bão. Nắng hè không làm nước Ý mất đi sự nhộn nhịp của lễ kỷ niệm 150 năm. Lễ kỷ niệm kéo dài tám tháng ròng với diễu binh, bắn pháo hoa và nhạc. Đêm pháo hoa ấy sao không ai đi cùng hai đứa mình nhỉ? À, vì bọn mình lạc mọi người. Chạy tới Piazza Vitorio Veneto, chen lấn giữa đám người xa lạ để xem pháo hoa bay lên. Có đứa bé con được bố công kênh lên che hết tầm nhìn của mình. Có tiếng nhạc, có tiếng hát, có ban nhạc đang biểu diễn. Anh đánh trống sao cool thế? Mình nhớ vì mải nghe anh mà tụi mình phải đi bộ dọc cả sông Po mới bắt được xe bus. Có loài hoa tím ngắt bên đường, mình khăng khăng là lavender. Dĩ nhiên là không phải. Loài hoa tím có mùi hắc phát sợ mà hai đứa vẫn cố hái về. Đêm không sao, vẫn lấp lánh niềm vui của kẻ hái trộm. Chuyến xe bus cuối ngày, cùng việc chọn quần áo cho chuyến đi chơi thành một đêm mất ngủ. Ba giờ sáng lên giường năm giờ thức dậy, mình thấy như chưa nằm chút nào. Bắt vội chuyến tàu sớm, mình còn tưởng chưa kịp chải đầu ấy.
Từ Torino đến San Giovani mất bao lâu nhỉ? Hai giờ đi tàu phải không? Mình nhớ tụi mình đi tới Cuneo, rồi chuyển tàu tới San Giovani, sau đó là đi bộ. Ly mặc váy hoa li ti, khoác một chiếc áo cardigan tím nhạt thật thơ mộng. Còn mình, tìm mãi mới được chiếc váy hoa không ra dáng. Hai cô gái bé nhỏ giữa bát ngát núi rừng. Bọn mình đi bộ như kẻ hành hương tới San Giovani núi cao. Nhà ai hoa nở thắm hàng rào. Những đứa trẻ kháu khỉnh quấn lấy chúng mình vì kẹo kitkat. Hàng cây cherry mọng đỏ ven đường. Mình trèo lên hái, bất chấp váy ngắn và chó sủa inh ỏi. Hai đứa môi thâm sì và tay đen đúa. Cherry, táo, đào, bọn mình bội thu thật đấy. Thế mà đống hoa quả cũng không vực nổi tinh thần quyết vượt khó. Ly vẫn phải vẫy xe đi nhờ. Mình nghĩ là bộ váy ngây thơ của Ly thật sự hiệu quả đấy, khi mà bác người Ý già đã cho tụi mình đi một đoạn xa tới vậy.
Ôi những người Ý quả là tốt bụng. Cô họa sĩ trong phòng tranh còn đồng ý chở tụi mình đi tìm cánh đồng hoa lavender sau khi nghe lời mong muốn của hai con bé tội nghiệp. Nhưng mình cá cô ấy sẽ chả thèm đoái hoài nếu biết bọn mình vì tưởng phòng tranh ấy là nhà vệ sinh công cộng nên mới ghé vào. Bọn mình quá là may mắn. Đến San Giovani ngay giữa hội nghị hương liệu, tụi mình nghiễm nhiên thành cán bộ kiểu mẫu. Mình thấy tội nghiệp đoàn nghiên cứu khoa học ấy khi phải cho hai đứa mình nhập cuộc cứ như thể chúng mình cũng yêu thích nghiên cứu lắm ấy.
Mình nhớ khi xe bus đi qua những ngọn đồi. Màu xanh mát của cây cối xen lẫn màu vàng rực của những cánh đồng lúa mì, lúa mạch. Bánh mì thơm và bia đắng. Vùng cao nguyên bát ngát gió. Gió thổi thắm đỏ hoa Coquelicot mong manh.
“Ai lấy cái mào của tôi cắm lên cây thế đấy. Ai lấy cái mào của tôi giấu đi đâu mất rồi?”.*
* Lời bài hát thiếu nhi “Hoa Mào gà”.
Có chú gà trống nào đang đi tìm loài hoa Coqueliot. Dù sao mình vẫn thích gọi nó là hoa thuốc phiện hơn, còn Ly cứ gọi nó là Kenzo. Mình sẽ mải mê gọi hoa cúc là hoa nắng, còn Ly gọi oải hương là lavender. “Lavender Nga ơi”. Lavender tím ngắt. Từng ruộng trải dài, tràn cả đỉnh San Giovani. Chiều loang tím nhạt, gió hôn tóc thề. Ly ơi, giấc mơ thành hiện thực rồi. Xe bus vừa dừng, tụi mình đã nhảy ra, chụp ảnh túi bụi. Lần đầu tiên trong đời mình thấy nhiều hoa lavender đến thế. Ngón tay, ngón chân, gấu váy, tất tần tật đều thơm mùi oải hương. Tụi mình có bộ ảnh để đời chỉ sau mười phút tác nghiệp. Mình nghĩ cả phái đoàn ấy phải trợn tròn mắt, ngưỡng mộ “sự trơ tráo” của tụi mình lắm ấy.
Nghĩ tới San Giovani giờ mình chỉ thấy thơm và ngứa. Ngứa toàn thân từ chân tới đầu. Tại Ly bắt mình hy sinh vì nghệ thuật. Cứ xách tà váy bohemieng, lao thẳng vào giữa những bông lúa trĩu trịt gai. Rồi Ly bắt mình xoay, nhảy, tung váy, như đang nhảy điệu Flamenco vậy. Ảnh mình vẫn đúng kiểu tung hê như “hứng dừa”, còn ảnh Ly thật mềm mại như một vũ công quyến rũ. Toàn chân mình trầy xước tới tận tháng sau mới khỏi, dù ảnh nào mình cũng cười thật tươi, gánh gồng bó hoa dại. Mình nghĩ anh chàng Hoa tím cũng phải ngất trong lòng khi thấy 8G ảnh đầy ắp thanh xuân của bọn mình. Không chỉ Hoa tím, mà tới cả xứ Nice cũng phải bàng hoàng khi thấy tụi mình lếch thếch du mục.
Dù tự tưởng tượng mình xinh đẹp như nàng Esmeralda* trong bộ đồ digan, nhưng mình cũng giận nó vô cùng. Tại nó mà tụi mình chẳng kiếm nổi cái xe ô tô nào xuống chân núi đấy. Đi bộ rạc cả người, đến khi lên tàu mình vẫn mỏi mệt. Thêm ba giờ ngồi tàu để tới Nice, mình thấy oải vô cùng. Mệt nhưng mà đáng. Mình nhớ ngày ở Nice, lên đỉnh Château trong cái nóng nực của tháng Sáu. Bọn mình cheo leo bên mỏm đá. Dưới kia, từng con tàu đang rẽ nước dịu dàng tiến vào cảng.
* Một nhân vật trong tác phẩm Nhà thờ Đức Bà Paris của văn hào Pháp Victor Hugo.
Bầu trời ngả sang màu xanh đậm, ngả hồng, ngả tía. Thuyền kéo ráng trời chìm dần xuống mặt biển. Mình nghe tĩnh lặng vây quanh. Cây cổ thụ in bóng đậm lên trời chiều. Hai đứa đang ngồi uống Helneiken và ăn gà nướng. Bọn mình ăn uống và ngắm chiều buông. Có nhành hoa mọc ngoài bờ đá.
Ly bé nhỏ, hát lại bài “Chạy trốn” của Tùng Dương đi. Ở đây mưa mù quá.
Một ông già bên đường vừa khẽ hỏi thăm: “Cháu có lạnh không?”. Ai cũng hỏi như ông thì cháu không lạnh đâu. Mà đúng là không lạnh Ly ạ, mình có một chiếc khăn vàng rực với một cái mũ cũng rực rỡ như khăn. Mùa thu Hà Nội cũng cho Ly sắc vàng ấm áp nhé. Ly hãy cười thật tươi như những ngày tháng tươi đẹp vẫn còn đầy trước mắt.
Mình đang nghe lại “Tình ca hai mươi”. Chúng mình vẫn còn trẻ, còn trái tim tràn ngập yêu thương, và hy vọng. “Hãy yêu khi đời mang đến, một cành hoa giữa tâm hồn”. Mình trồng cho Ly một cây hoa hồng rồi, đừng yêu nhiều như số cành của nó là được, mà hãy yêu đẹp như hương thơm của hoa.
Paris 2/12/2011
Nga bê tha
Hy Lạp - mảnh đất của thánh thần và những bí ẩn quá khứ là nơi bất kỳ kẻ ưa khám phá nào cũng muốn tới. Tôi tới Hy Lạp cách đây năm năm, chạy dọc theo miền Nam nước này để tìm hiểu những tàn tích cùng câu chuyện ẩn chứa trong nó. Do đó, tôi muốn kể về Hy Lạp không Athens, không Santorini, mà là Hy Lạp của Peloponese.