Trái Tim Trên Những Con Đường

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Con Vỏi Con Voi Étretat
Con Vỏi Con Voi Étretat

❊ ❊ ❊

Nói tới con voi mà lại con voi Pháp thì những người mê du lịch hay nghĩ tới Étretat* , chứ không phải là voi trong sở thú hay voi máy ở Nantes.

* Phần mỏm núi ở bờ biển Étretat, nhìn từ xa giống hình chú voi cắm vòi xuống biển, thường được gọi là “con voi của Chúa”.

Dự định đi Étretat của tôi với thằng em mãi mà không thành nhưng tự nhiên một hôm lại hứng lên đi theo lời kêu gọi của đứa bạn ở Rouen cũng gần gần chỗ nuôi voi, con bé tên Huỳnh đó thật ghê gớm mà! Thực ra đợt mùng Một tháng Năm đó chúng tôi được nghỉ vài ngày, tôi có cậu bạn thân thời cấp ba không có chỗ ở nên cho nó mượn nhà rồi ra đi, nghĩ đi nghĩ lại không biết đi đâu thế là leo tàu đi Rouen. Khi đi còn dắt tay theo hai đệ chụp ảnh, gọi là Takaone và Takatu…

Bè lũ đến Rouen cũng khá muộn vì buổi chiều còn bận đi nghe Tùng Dương và Thanh Lam hát nên khởi hành trễ. Đến nơi đói meo mốc thì Huỳnh phán: Tui đang đi ăn cưới nên gửi tạm ba đứa tới nhà chị bạn dưới phố. Ba đứa thất thểu tới nhà chị ấy thì thấy Huỳnh xa xa phía trước, mặc váy hoa, giày bảy phân, chân đi dạng hai hàng, tay phải bê một thùng Heineken 12 chai, tay còn lại bê chục trứng. Hình ảnh đó tới giờ vẫn còn nguyên sơ, sáng loáng, bất ngờ, sững sờ như thấy anh hùng cứu thế. Huỳnh vỗ vai: “Tui mua trứng về ốp la, có bánh mì đây, Ken thì giảm giá nếu mua nhiều, đêm nay ta nhậu tới sáng”. Hiểu nhau rồi đấy!

Huỳnh là cô gái cá tính, nhanh nhẹn, thông minh và “bợm nhậu” nhất tôi từng gặp. Nó có đôi mắt sáng rực trong đêm, cái miệng liến thoắng, mình nó nói chấp mười người, uống bia cũng thế. Nó nói nhanh, nhiều và có duyên, giả sử nó nói: “Nay ra đường thấy có con chó đi tè” thấy vẫn hay, vẫn cười ầm ĩ. Nó kể: “Ba tui ấy à đi nhậu về mọi người mắng sao uống nhiều thì ổng bảo bữa nay tui chỉ uống có một cốc”. “Một cốc sao bí tỉ vậy?”. “Có một cốc mà nhưng cứ hết lại châm”. Đấy về khoản lanh lẹ và nhậu nhẹt đó thì nó y chang ba nó. Có bữa nó dẫn bạn tới nhà bọn tôi uống, cả lũ chủ nhà nằm quay đơ thì nó vẫn một mình một chiến tuyến chấp luôn hai đứa bè đảng. Bình thường thì nó đao to búa lớn, chém gió, chặt bão, nhưng khi cần thiết thì nũng nịu đúng gái miền Tây. Ai cũng yêu nó hết.

Huỳnh dẫn cả lũ tới nhà của bạn nó lúc mười một giờ đêm rồi nhờ chị ấy rán trứng. Chồng chị khui bia cả nhóm zô zô mặc kệ đứa con trong nhà đang ngủ. Anh chị bảo chỗ này là trung tâm ăn nhậu của Rouen, thằng con ngủ trong tiếng hò hét lâu rồi, lớn lên bên những cuộc nhậu. Thế là đủ biết dân phố núi chơi thế nào. Nhậu được một nửa két bia thì cả lũ nháo nhào chạy đua tới chuyến bus đêm cuối cùng để về núi. Trường của Huỳnh ở trên núi, nhà trong rừng, tối đi về giữa trời sao và bóng tối. Cả lũ về ngủ cho mau để sáng còn bắt tàu đi cưỡi voi.

Đầu tiên là tàu tới La Harve, sau đó đi bus 24 nữa là tới Étretat, cũng nhanh và đơn giản. Đến Étretat lúc 12 giờ trưa là trời sầm sì, đến là nản. Tôi méo mặt nhìn trời. Huỳnh lôi theo một thằng đệ lâu năm của nó. Thế là có năm chú lính háo hức đi cưỡi voi. Đầu tiên là xuống biển khởi động. Bãi biển đầy sỏi, đi tới đâu đau tới đó. Niềm vui và nỗi đau xen lẫn nhau. Không vui sao được khi thấy biển xanh trong miên man, màu xanh không đậm đà như Địa Trung Hải nhưng vẫn trong vô cùng. Con tàu nhỏ bé nào đó thấp thoáng phía xa. Biển ở đây đẹp, màu ngọc, nhìn là muốn lao vào tắm, không đục như ở biển gần Bayeux hay Port de Bessin. Mấy đứa hào hứng quá, cả năm mới thấy biển nên lao qua cả những bậc thang, đi sâu vào những khu ít người qua lại. Giữa bãi đá là những tổ chim mòng biển nhỏ, trứng chim to hơn trứng cút một chút, lốm đốm, nằm lẫn giữa sỏi đá. Trên cao, những con mòng biển dữ tợn chuẩn bị sà xuống khi thấy có người tiếp cận. Sóng biển tung bọt trắng xóa ngoài mép đá. Những con hàu đen bóng bám chặt vào đá giữa lớp rong rêu.

Chúng tôi đi từ bãi này tới bãi kia, lang thang như lũ du mục vào vùng đất cấm, giống Harry Porter lần đầu đi vào khu rừng của lão Hagrid. Ngoảnh đi ngoảnh lại thì Takaone đã chạy mất đâu rồi. Chúng tôi lạc nhau lúc nào không hay, vì anh chàng nhiếp ảnh gia ấy còn bận quay phim, chụp ảnh tỉ mỉ mà những bước chân khám phá lại không chờ đợi nổi. Biết là lúc gặp lại nhau, cậu ta sẽ hờn dỗi, nhưng vào vùng này điện thoại không có tẹo sóng nào nên thôi mặc kệ cậu ta. Cả lũ xác định lát nữa gặp thì mua kem giải nhiệt cho cậu ta, còn bây giờ, bốn đứa ung dung mở ba lô lôi đồ ăn ra picnic bãi biển đầy sung sướng, không chút tội lỗi. Takatu và Huỳnh kể về những bãi biển Việt Nam đầy hào hứng, màu nước biển Đông cũng đẹp lắm mà tôi chưa từng được thấy.

Nắng quá trưa nóng và gắt. Người khô rát và buồn ngủ. Ngồi trong gió thiu thiu thì cả lũ nhận ra là sắp tới giờ thủy triều lên. Không lên nhanh khéo bị cuốn trôi mất. Lười nhác quay lại lối vào, cả lũ vớ tạm cái dây thừng ở một đường trèo gần đó. Đường lên dốc bị lở, bậc thang bị xói mòn, phải bám dây thừng mới leo được. Sau một hồi leo bám kịch liệt thì cũng trèo lên được đầu con voi mẹ, cứ như phim hành động ấy. Leo tới đỉnh, tôi đứng lên hét toáng “á á á”, một trong những điều cần làm trước tuổi 30, đã khuấy động cả bầu không khí, các ông bà già ngó lại tưởng có tai nạn xảy ra.

Trên này, trời xanh mây trắng chạm cánh hoa vàng. Hoa cải vàng nở rực khắp nơi, có hoa gì tim tím, hoa trắng giữa đám cỏ xanh mướt nữa. Mùa xuân mang lại sức sống tuyệt vời cho vùng đất xám xịt này. Xa xa, con đường đất ngoằn ngoèo dẫn tới ngọn hải đăng. Trời ơi quá là đẹp. Tôi cá là Takaone đang đi về phía ấy. Thế là lũ còn lại quyết đi về phía bên kia con voi, nơi có một ngôi nhà thờ nhỏ.

Ngồi ở ngoài thềm nhà thờ, có thể nhìn thấy rõ voi mẹ voi con. Những con voi bằng đá trắng, đang uống nước biển xanh, đầu mọc tóc xanh mướt thật xinh đẹp. Huỳnh lôi đâu ra cái thổi bong bóng xà phòng, thế là cả lũ thi nhau thổi say mê. Bỗng từ trong không khí, Takaone xuất hiện như một anh lính đánh thuê, áo xắn tay, mặt phừng phừng, vai vác tripod, túi lủng lẳng máy ảnh. Mấy đứa câm bặt sợ sệt, Huỳnh hỏi han bằng giọng điệu ngọt ngào nhất có thể. Ai cũng phải nhún nhường săn đón cậu ta, đòi chụp ảnh cho cậu ta với con voi, với biển trời, để mong anh chàng bớt giận tụi ham chơi. Đến tôi cũng phải bỏ tiền ra mua kem mời cậu ta, cậu bé dỗi hờn thật ghê gớm. Bù lại nhờ am hiểu cậu bé dỗi hờn mà tôi được chai bia cá cược, tôi cược là cậu ta đi tới ngọn hải đăng, trúng phóc.

Sau buổi chiều đó, chúng tôi trở lại La Harve, vào siêu thị mua bia và đồ nhậu mang lên tàu. Chơi bài ai thua người đó phải uống bia, tôi uống đầy bụng về tới Paris. Huỳnh thì tới Rouen đã nhảy xuống nên thoát. Sau này mỗi lần Huỳnh lên Paris, bọn tôi đều chuốc nó để bù lại vụ Étretat. Normandy là vùng đất rộng lớn, nhưng trong tôi, không đâu đẹp như Étretat cả. Cảm giác thật tự do khi đứng trên đầu con voi nhìn biển mênh mông xanh, hải âu bay, trời nắng nhè nhẹ, cha con dắt nhau trên bãi sỏi, màu trắng của đá sáng rực lên. Một mùa hè đang tới hoặc đang qua.

truyện —★— TRÁI TIM TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mai Thanh Nga

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.