Athina (Athens) chúng tôi thuê được một căn nhà trọ xinh xắn đối diện với thành cổ Acropolis, gồm một phòng khách, một bếp và một phòng ngủ với ba giường tầng dành cho cả đội. Pierre với tôi luôn đóng vai trò đầu bếp: Pierre nấu pasta, tôi nấu mì châu Á cho mọi buổi tối. Cả lũ thường tụ tập trong phòng khách, ăn pasta, uống bia Alpha hoặc Mythos, đôi khi là một loại rượu có mùi hồi đặc trưng của Hy Lạp. Tôi vẫn hay chơi chữ: “Cứ ăn nhiều pasta thế này, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ trở thành lũ bastard* mất”. Nhưng rồi chúng tôi vẫn cứ vui vẻ ăn pasta hằng ngày và cực yêu căn nhà trọ nhỏ. Nơi sáng sáng, tôi bị đánh thức bởi trận chiến ồn ào giành phòng tắm, còn tối tối thì chiến tranh gối ôm luôn diễn ra ở ghế sô pha và dĩ nhiên tôi lúc nào cũng là kẻ thua cuộc. Chúng tôi gọi nó là ngôi nhà thứ hai của mình ở châu Âu.
* Nghĩa là đồ khốn.
Ban ngày chúng tôi dành toàn bộ thời gian để lang thang các con hẻm ở Athina, hoặc chui tọt vào những bảo tàng to đẹp nơi đây. Phải nói rằng bảo tàng Hy Lạp là những bảo tàng đẹp nhất thế giới, thật đấy! Đôi khi chúng tôi cũng lạc lối ở những gian hàng trong phố mua sắm sầm uất, chỉ vì Pierre muốn mua một cái quần jeans. Với cẳng chân dài hơn siêu mẫu Thanh Hằng, cậu ta dễ biến mất ở đâu đó giữa con đường, và chúng tôi phải len lỏi khắp nơi để tìm “người dẫn đường” của mình. Nhưng cũng hay, bởi nhờ có Pierre, tôi cũng có cơ hội kiếm được vài cái áo trong mùa sale.
Ban đêm chúng tôi về nhà và thường cùng nhau uống bia, nói chuyện hoặc chạy hộc tốc tới rạp chiếu phim để xem bằng được phim “Avatar”. Mỗi tối trước khi đi ngủ Pierre lại bắt đầu điệp khúc: “What’s the plan for tomorrow?”, rồi cả lũ lại nhìn nhau, rồi giả vờ nghiêm trọng và cặm cụi vào netbook. Nhưng thực chất Arnab còn mải mê chat với cô bạn gái Mireia ở nhà, Saru bận up ảnh lên Orkut, Alex xem tình hình thời tiết, chỉ có Pierre ôm quyển “Lonely planet” nghiên cứu, còn tôi ôm gối ngủ gục. Sau vài lần như thế, Pierre tự đưa ra ý kiến về các địa danh mình thích rồi tự bác lại ý kiến mình luôn. Đó chính là Pierre - Edoird người lập ra facebook GForce và cập nhật mỗi ngày chỉ để một mình đọc, người lập chat room để bàn kế hoạch ngay cả khi tất cả đang ngồi trong cùng phòng khách. Chúng tôi có thể nói cả ngày về Pierre, cậu ta như một giai thoại không bao giờ dứt. Cậu ta mê Santorini, muốn tới Delphi, nghĩ về đảo Rhott, nhưng cuối cùng chốt lại: “Chúng ta sẽ khám phá mùa đông ở Peloponese”.
Sau khi đảo quanh gần như tất cả các hàng thuê xe ô tô, Pierre chọn ngay một em Ford màu đen cho cả lũ lên đường, khỏi phải nói tôi khóc hết nước mắt thế nào khi phải nghĩ tới chuyện đi ô tô đường trường. Nhưng với vài viên thuốc chống say xe, tôi cũng tự an ủi mình “Đây là cơ hội có một trong đời để thực sự ngắm Hy Lạp” và quả thật đó không bao giờ là quyết định sai lầm.