Chuyện về người khổng lồ lúc nào cũng thú vị.
Thần thoại Hy Lạp có Titan, những người anh em độc ác của thần Zeus. Trong cổ tích có chuyện ba anh em khổng lồ, đứa một mắt, đứa hai mắt, đứa ba mắt. Chuyến du hí của người Hobbit bé nhỏ đã bị xáo trộn bởi những kẻ khổng lồ dơ dáy chuyên ăn súc vật, phải có phù thủy Gandal ra tay, chuyện mới êm. Lão Hagrid cùng em trai và bà mẹ khổng lồ làm náo loạn cả khu rừng cấm trong truyện “Harry Porter”. Lúc đấy, tôi chợt nhận ra những quái nhân to lớn này đều sống trong thần thoại Anh, Scotland hay Ireland.
Ở Ireland, người ta nói tới Fionn MacCool như kẻ bự nhất trong những kẻ khổng lồ. Tiếng nói của gã vang xa hàng dặm, gã đánh được hàng trăm gã trai khỏe mạnh. Gã sống cùng vợ là Oonagh ở vùng Antrim phía Bắc Ireland. Ngày tháng trôi qua êm ấm trong lâu đài, cho tới một ngày người báo tin tới, mang theo lời thách đấu của gã khổng lồ bự nhất xứ Scotland - Augus. Vì danh dự Fionn nhận lời thách đấu. Gã bắt đầu xây dựng con đường nối từ Antrim sang Scotland. Phía bên kia Augus cũng làm vậy. Từng viên đá to tròn, chắc khỏe được đặt xuống dòng biển xoáy. Đá nối đá, chồng đá, xếp đá hình thành một con đường vượt biển mang tên Causeway. Sau hai tuần căng thẳng miệt mài, con đường đá vượt biển đã xong. Cuộc thách đấu sẵn sàng vào một sớm tinh mơ.
Tuy nhiên sau khi dò la biết được Augus là một kẻ to và mạnh gấp đôi mình, Fionn sợ hãi: “Chết cha, phải làm sao để có thể vừa bảo toàn tính mạng lẫn danh dự đây?”. Đêm trước ngày chiến, vợ chồng gã lôi tấm chăn ra may bộ đồ trẻ em sơ sinh. Sáng mai, Augus xuất hiện ở cửa nhà sừng sững, gã đập cửa đòi Fionn thách đấu. Oonagh đi ra chào đón, lúc đó bỗng có tiếng khóc trẻ em vang lên. “Cái quái gì thế?”, ”Là cục cưng Fionn của chúng tôi”. Augus nhìn xuống nôi – một đứa bé to bự, gã hình dung ra đứa bé này to thế thì bố nó phải lớn chừng nào, vậy là gã ba chân bốn cẳng chạy, chạy mải miết. Vừa chạy vừa ngoái cổ sợ Fionn cha đuổi theo. Ngày nay, đến Antrim, vẫn còn một phần của đường đá hiện hữu, họ gọi đó là Giant’s Causeway.
Hết chuyện. Tôi chỉ muốn khoe khéo mình vừa từ đó về, đã ướm bước chân mình vào bước chân khổng lồ (hy vọng sẽ không mang thai mà đẻ ra Sọ Dừa).
Giant’s Causeway ở phía Bắc Ireland, trên tuyến bờ biển tuyệt đẹp Antrim, khá gần thủ phủ Belfast. Đi tới Giant’s Causeway có hai cách cơ bản: đi tour hoặc tự đi bus. Đi tour mất mười sáu bảng, có thể đi qua lâu đài và vài điểm thú vị khác, bạn sẽ trôi trong giấc ngủ trên xe trong mười tiếng mỏi mệt. Đi bus mất chín bảng, chỉ tới duy nhất con đường đá, đi hai tiếng về hai tiếng, và có bốn tiếng ở đó. Đã đi tour nhiều ngày, tôi khá oải với kiểu: lên xe ngủ lì bì, hướng dẫn viên du lịch thì lải nhải đủ điều với thứ tiếng Anh địa phương lùng bùng, rồi cứ 15, 20 phút lại lùa xuống cho xem cảnh đẹp, chụp choẹt khi mặt còn đang sưng phù do ngái ngủ, tôi quyết định đi xe bus. Không kém phần quan trọng là tôi đã hết tiền nên phải tiết kiệm từng xu một.
Lên xe bus đi Giant’s Causeway ngay sau khi vừa bước xuống chuyến bus từ Dublin tới Belfast, tôi bải hoải hết cả người. Con đường phía trước xanh mướt với những cánh đồng miên man hai bên và quá trời cừu bò. Lũ cừu dễ thương, con đen, con trắng, cứ như mây trên trời rớt xuống, giống cục bông gòn lăn lăn, giống bồ công anh đặc cánh, giống đồ chơi đang nằm rải rác trong nắng sớm. Con đường nâu chạy dài qua những vùng quê. Đất nước này như vùng thôn quê trải rộng, khắp nơi là trang trại, người ta sống trong thảnh thơi và chỉ vào thành thị vì quán bar. Sự dân dã của Ireland cũng giống như những ca khúc mộc mạc của họ. Những giai điệu Molly Malone cứ vang lên réo rắt từ tiếng keng keng chạm cốc Guiness. Có tiếng đàn banjo, hòa tiếng ghi-ta, và đặc biệt là tiếng Bohran - một loại trống đặc trưng của Ireland trong từng bước nhảy River dance trên những nẻo đường quê. Thật hay là tới bây giờ người ta vẫn nghe dân ca như một phần của đời sống.
Khi tới Giant’s Causeway thì mặt trời trốn bặt. Mưa phả xối xả khi tôi băng qua con đường nhỏ tìm tới những phiến đá lục lăng. Những phiến đá mang hình nước Pháp được thiên nhiên đẽo gọt diệu kỳ, vuông thành sắc cạnh, khớp vào nhau lạ lùng, như người ta lát đá nền đường. Những phiến đá sinh ra từ nham thạch, tôi luyện trong lửa, mài mòn trong nước, vẫn đứng vững khăng khít với nhau, trong dòng thời gian vô tận. Người ta nghiên cứu những phiến đá ở đây để hiểu thêm về lòng đất, có những gì ẩn sâu dưới những lớp đất nâu hay mặt biển xanh lơ? Sự hình thành địa hình, địa chất của trái đất như thế nào? Một khối, núi lửa, tách ra, những mảng địa hình, không khớp, núi non hình thành, trôi đi, các lục địa ra đời. Và chúng ta sinh ra, từ thiên nhiên, di cư, định cư, phát triển, hủy hoại lại thiên nhiên. Bao giờ trái đất chúng ta biến thành sao Hỏa?
Trong gió mưa ngày hôm đó, tôi không nghĩ được nhiều đến thế. Tôi chỉ nhớ lôi cái áo mưa vàng chóe, mua vội ở Killarney để choàng vào. Có anh chàng tóc vàng, xoăn tít, cười rũ khi nhìn thấy cảnh ấy: “Dễ thương đấy”. Mưa cứ lúc có lúc không. Áo lúc mặc lúc cởi. Trèo lên đống đá chỉ sợ trượt ngã hoặc gió cuốn đi. Nhìn sang đối diện, ngọn núi cao quá, cũng được hình thành từ những phiến đá lục lăng này. Chúng xếp chồng lên nhau, rồi nước biển tạt, rêu bám, rồi đất phủ, cỏ che, giờ xanh ngắt, chỉ vài ba chỗ lộ ra phiến đá, tố cáo cái kết cấu của những ngọn núi mà không phải là núi này. Cứ nghĩ ngày xưa chỗ mình ngồi cũng cao như ngọn núi ấy, mới thấy sức tàn phá của nước. Nước đập vỡ các khối đá, nhấm chìm vô số vào lòng biển, mà nhìn kỹ xuống mặt nước mới thấy lớp đá này trên lớp đá kia.
Đi qua cổng thiên nhiên, vào vùng toàn cỏ xanh, có một con đường mòn dẫn lên trên đỉnh núi mà tôi vừa mới trầm trồ năm phút trước. Tôi leo miệt mài theo sau những ông bà già ục ịch. Trời gió thổi như trút hận thù ghê gớm lắm. Đường đi thì nhỏ xíu, cao tít, càng đi càng mỏi nhừ chân. Lúc đó chỉ muốn dang hai tay nhảy ào xuống. Khi tới cuối con đường thì áo đã kịp khô mưa, trán ướt mồ hôi. Gió trên cao thổi lộng, chỉ cần có một tấm bạt là có thể nhảy dù rồi. Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ, nhìn xuống dưới. Dốc núi vạt cong thật hấp dẫn, giống cái lòng chảo xanh ngắt, ôm lấy biển xanh nhạt và những bãi đá nhấp nhô. Cảnh tượng rất hùng vĩ, giống như mình chinh phục được điều gì ghê gớm lắm, giống như cả thế giới ở dưới chân, và cuộc sống thực sự trong lòng bàn tay. Lúc đó bạn thấy mơ hồ, ảo tưởng thấy mình thật to lớn. Vẫn là thế, người ta thường thấy mình vĩ đại khi đứng trên vai người khổng lồ. Còn tôi trong buổi chiều trong trẻo, mưa tạnh và nắng ánh lên từ mặt biển, thấy mình thật vui tươi như cánh chim và sung sướng như sóng vỗ bờ.