Trái Tim Trên Những Con Đường

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vallons Pont D'arc - Sóng Ở Đáy Sông
Vallons Pont D'arc - Sóng Ở Đáy Sông

❊ ❊ ❊

Dù tối hôm trước ba giờ sáng mới đi ngủ, nhưng tám giờ sáng tôi đã bò dậy vì nắng rọi vào trong phòng; ngoài sảnh, chim chóc hoan ca. Từ sân thượng nhỏ phía trước phòng nhìn vào bên trong sân nhà, dưới giàn cây xanh sẫm như cây gấc xòa bóng, trên một chiếc bàn nhỏ xanh nhạt, chị chủ nhà bày la liệt mứt, bánh mì, sữa nóng, nước cam, bánh viennoisire* , cà phê và ít bột cacao. Ở đây rất kỳ lạ, họ uống cacao bằng một cái bát tô to thay vì cốc, như để bày tỏ sự hiếu khách. Bữa sáng hoàn hảo. Tôi chạy ngay vào bàn, rót một cốc cà phê, bỏ chút sữa nóng, hăm hở lấy bánh sừng bò và bánh nho bé tẹo ra đĩa, rồi ngồi nhâm nhi thảnh thơi, đợi bạn bè dậy.

* Bánh viennoisire: một loại bánh mì Pháp, nhiều bơ, thơm, giòn rụm, vỏ hơi dinh dính.

Ngôi nhà yên ắng vô cùng, lũ nhóc đã được mẹ đưa đến trường mẫu giáo. Cậu con lớn thì chốc chốc lại hỏi cần thêm gì nữa không. Ông chủ nhà răng thỏ nhoẻn miệng cười đáng yêu khi kể chuyện về mấy bà châu Á ầm ĩ đến đây lần trước. Trong một phút thanh bình, ấm áp, tôi đã nghĩ mình hợp với sự hưởng thụ này hơn là việc cõng ba lô trên lưng.

Khi ba lô đã an vị trên lưng tôi thì ông chủ nhà lại mời ở lại uống thêm cốc cà phê, thưởng cho tính chuyên cần ăn xong là hăm hở mang đĩa xuống rửa của tôi. Tôi từ chối cà phê, ông mời thêm một cuốc xe tới chỗ thuê kayak. Cái làng này nhỏ xíu, ai cũng biết nhau, chúng tôi chỉ cần bảo “Tôi cần tới chỗ A, chỗ B” là họ đưa tới liền. Trên đường đi, chúng tôi gặp chị vợ đi về liền rủ đi cùng cho vui, kèm cả cậu con lớn, đông như là đi trẩy hội vậy. Thế là cả nhà họ áp tải chúng tôi ra bến. Ở miền quê, người ta chỉ mong có sự kiện là tụ tập vui vẻ. Khi chia tay họ còn dặn dò, chiều nếu cần tao đưa ra bến xe bắt bus thì cứ gọi. Cũng lưu luyến lắm.

Ba mươi phút sau, tôi đã yên vị trong một chiếc thuyền kayak giữa sông Ardèche. Kayak chỉ khác thuyền thường là nó bằng nhựa khá nhẹ, đảm bảo không thể chìm, chỉ có thể vỡ khi va đập phải đá. Dĩ nhiên tôi không biết bơi, không biết tự nổi, nhưng với một chiếc áo phao cứu sinh thì tôi hy vọng mình sẽ làm nên chuyện. Chèo kayak nói riêng và chèo thuyền nói chung là khó, không biết phải làm sao cho nó đi thẳng, khi nó giống con mèo thích đuổi bắt cái đuôi lòng vòng.

Sau nửa giờ vật lộn với con mèo chết tiệt ấy thì nó cũng chịu tiến lên, từng centimet. Nhưng chỉ cần sểnh ra là nó lao bờ lao bụi, chịu không biết cách nào mà lần.

Bao nhiêu lần thuyền nhào lên bãi đá kẹt lại, hoặc đâm thẳng vào hòn đá giữa dòng thì tôi vẫn không thể hiểu được quy luật hoạt động của nó. Nhìn thì hiền lành mà khó đoán khó chiều như hà mã vậy. Vật lộn qua được đoạn ghềnh đá thì tự nhiên thấy thuyền trôi thật nhanh, thật mau, nhẹ tâng theo dòng. Nước ăm ắp, sâu không thấy đáy, những tưởng ra sông thực sự rồi, tôi sướng rơn muốn reo hò thì “Á á”. Phía trước là con thác bé, sự thật là thuyền đang lao thẳng ra cái thác nước ấy. Tôi tỏ ra thông thạo nói với trưởng đoàn: “Này, mình đi vào cái chỗ thác kia đi, tránh xa gờ bê tông ra”. Vì tôi là hoa tiêu ngồi đầu thuyền nên dĩ nhiên được tin tưởng.

Nước ào ào xối xả, đi tới gần nhìn xuống dưới là bãi đá ngổn ngang, rơi xuống chắc nát thuyền, dù con thác nhỏ này chỉ cao gần hai mét. Lúc này lời chỉ dẫn của anh chàng cho thuê thuyền mới vọng về: “Đến đoạn thác phải nhớ đi vào cái dốc giữa hai gờ bê tông thì trượt mới êm, nếu không ngã xuống đá thì vỡ đầu”. Ôi trời cái đầu đất của tôi lúc đó mới sực tỉnh, chúng tôi lúi húi lái thuyền lại vào giữa hai gờ bê tông. Thuyền trôi ào ào xuống, trượt vèo vèo như trong công viên nước. Nước bắn lên tung tóe, tràn cả vào lòng thuyền, ướt cả người lẫn tóc. “Ôi tuyệt, mình có một cái bồn tắm”. Hạ cánh an toàn, lúc đó ngó lại mới thấy nếu lao xuống thác nước thì sẽ vỡ cả thuyền lẫn người. Hú hồn nhưng giờ thì cả lũ đang kẹt giữa ngổn ngang bãi đá. Loay hoay một hồi, ra giữa dòng rồi mới ngẩng đầu dám hít thở và ngắm cảnh. Khung cảnh kỳ vĩ quá!

Rừng cây hai bên bờ xanh ngắt, thỉnh thoảng lấp ló những ngôi nhà hoặc những camping. Những bãi đá lổn nhổn gần bờ nằm chờ nắng. Trời cứ lất phất mưa, mây âm u, một lát sau nắng mới chiếu xuống. Người ta đang lục đục dậy. Dưới sông một đàn cá vừa bơi ngang qua hông thuyền. Tôi bỏ tay chèo, ngồi ăn mochi với chocolate, khoan khoái tận hưởng cuộc sống thả trôi. Nhưng tôi cũng chỉ được nghỉ ngơi vài phút rồi lại lao vào trận chiến, chỉ có bốn giờ đồng hồ để vượt 13km nên phải cật lực chèo. Con sông đầy những bãi đá này dường như không có điểm dừng, chèo mãi chèo mãi vẫn thấy mình loay hoay giữa dòng.

Tới tận khi Pont d’arc hiện ra trong tầm mắt tôi mới có thể thở phào. Điểm đích cách Pont d’arc khoảng 4km nên có thể thư thả. Đoạn này nước chảy êm đềm, thuyền trôi nhẹ nhàng. Tôi chạy lên bờ thay váy cho khỏi run cầm cập vì qua hai con dốc, nước đã ướt nhẹp tận chân răng. Khá nhiều người cũng dừng lại ở quãng này nên chúng tôi muốn táp vào bờ cũng phải va đập tứ tung, hết một cặp người Pháp lại tới mấy cô gái người Ý. Có đoàn Tây Ban Nha đi tới náo loạn cả khúc sông. Toàn là dân ham chơi vượt đường xa vạn dặm tới chỉ để chèo mấy cái rồi về. Tôi cũng thế.

Ngồi ở chân Pont d’arc, gió thổi mát rượi, nhìn mọi người chạy qua chạy lại cũng vui. Nếu biết bơi thì bạn có thể xuống bơi vài vòng quanh hẻm núi này. Giống như một cây cầu của thiên nhiên, Pont d’arc là khối núi cong cong, nối bờ này sang bờ kia, mang tiền tỉ về cho Ardèche. Trên postcard luôn là hình ảnh cảnh sắc hùng vĩ của con sông lượn dọc theo hẻm núi, và đảo lớn ở giữa cùng cây cầu đá thiên nhiên này. Ai ngắm cũng mê.

Lần đầu tiên chèo kayak, lại chèo được hẳn 13km, cảm giác thật là sung sướng. Sức trẻ bốc lên ngùn ngụt, tôi tính đạp xe 8km nữa để về khách sạn Ngàn Sao, nhưng lại không biết chỗ thuê xe đạp. Gọi điện lại cho ông chủ Gite con mèo, bảo ông có làm dịch vụ taxi, đưa đến làng được không, thì ông gật đầu ngay. Nhoằng cái đã thấy ông cùng hai thằng nhóc trong xe, chắc ông cho chúng đi chơi luôn. Ông hồ hởi: “Lên xe đi, tao không biết đường nhưng sẽ tìm ra thôi”. Ông tìm ra thật sau hai lần hỏi thăm dân vỉa hè và đi theo bảng chỉ dẫn. Cái camping Ngàn Sao ấy thật đáng sợ, ở mãi tít trên đỉnh núi, cao, xa và sâu, tìm mãi mới thấy. Ông chủ đưa vào tận nơi, dỡ đồ cho rồi bảo: “Tao không lấy tiền đâu, quý tụi mày nên đưa đi”. Tôi xin xỏ kiểu gì cũng không được trả tiền. Nhưng ở đời ai đọc được chữ ngờ.

Hôm nay không mất tiền cái này thì mai sẽ mất. Lần này không chỉ mất tiền còn cả máu và nước mắt. Dòng sông dù êm đềm, dưới vẫn luôn có sóng ngầm dưới đáy sông...

truyện —★— TRÁI TIM TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mai Thanh Nga

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.