Tôi cứ tưởng mình đã đi khá nhiều, nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn quanh quẩn ở trong vòng tay Địa Trung Hải. Biển bình thường đã đẹp, biển Địa Trung Hải còn gợi bao nỗi miên man với muôn ngàn sắc thái xanh theo từng vùng. Xanh thẫm như màu nước ở biển Lingurian, như biển ở Nice hay Cinque Terre, nhạt hơn như biển Tyrrhenian của Viagiorre, nhuốm màu lục như biển ở Adriatic mà đại diện tiêu biểu là Venezia, qua Aegean của nữ thần Athena thì thẫm lại, rồi sóng sánh sâu thẳm ở Marmara bao quanh Istanbul đa sắc.
Khi đất nước có hai mặt bao quanh là biển thì dân Ý biết chỉ cần khoe làn da rám nắng thì ối người phải kéo tới những bãi biển xứ này. Từ Bắc xuống Nam, nước Ý ngập trong màu xanh thẫm ngọt ngào ấy. Tôi từng làm cú trượt đã đời vào lòng nước Ý, vèo vèo như Alice rơi xuống hang thỏ: Venice, Genova, Cinqueterre, Viagiorre, Sperlonga, Napoli (ái chà, trượt tới mòn cả mông).
Cuộc sống bắt đầu từ những điều bình dị. Vậy hãy bắt đầu từ Genova nhé.
Có một nỗi thất vọng mang tên Genova. Genova có biển, có thủy cung lớn nhất châu Âu, là nơi sinh ra Christophe Columbus rồi dại dột để ông đi phục vụ cho nữ hoàng Tây Ban Nha. Thế thôi. Tôi tới đây vào một ngày mưa xám xịt nên không có cảm tình gì. Ly và Huyền cũng thế, kêu la ầm ĩ về nơi này khi bị say ô tô trên đường rồi phải thưởng thức đặc sản pasta pesto xanh như nước dãi sên. Chúng tôi mỗi người có một sự chán chường dành riêng cho Genova. Nhưng khi nghĩ về nó, tôi cũng có đôi phần thích thú.
Tôi từng tới đây với Kathe, Camila, Mesut và Atakan vào tháng Mười, khi thành phố đang nhộn nhịp tổ chức Ortokberfest (lễ hội bia) như bên Đức. Cả lũ mê men được lùa vào lều. Căn lều khổng lồ chứa tới hàng trăm người, có bia vại, có xúc xích và các em gái ăn vận kiểu xưa. Gọi hai vại bia mỗi đứa, chúng tôi chơi trò chơi với các đồng xu. Giờ nghĩ lại thật không biết mình chơi gì, nhưng chơi rất hăng. Tôi thắng nhiều, chỉ Kathe và Camila bị phạt uống hết bia trước nhất. Tôi lê lết cũng được vại rưỡi rồi đồng bọn phải giúp. Mười hai giờ đêm cả lũ mò đi thuê khách sạn, may là cũng kiếm được một cái khá ngon lành. Cả chặng đường, tôi như bay trên không trung vậy. Tôi đã bay trên phố biển đêm. Thật đấy, giống Peter Pan vậy. “Này mày muốn đi xăm không”, Mesut gạ gẫm, “Đi chứ, tao muốn xăm vào ngón tay nhé, ngón trỏ, hình thanh gươm ấy”, tôi hét ầm lên. Dĩ nhiên sáng mai tỉnh dậy không có hình xăm nào, nhưng từ sau đó, tụi nó gọi tôi là Tatoo.
Sau này, khi vào cuộc vui nào, chúng tôi cũng nhắc về đêm Genova. Bia, cười nói, chơi hội đồng, cá cược, hình xăm, bay trong gió, ngã vật ra đường, mệt nhưng vui kinh khủng. Camila hay Kathe vẫn nói, đó là chuyến đi vui nhất của họ. Chuyến đi ấy làm chúng tôi thêm gắn bó, để rót tình yêu thương đầy đủ cho cây lan Nhật mà Mesut để lại tôi chăm. Ngày Mesut về nước, Camila phải ra ngoài trốn. Ngày Atarkan về thì cậu ta đã sướt mướt thật. Còn ngày Kathe ra đi, bốn đứa chúng tôi đã uống rượu tới khuya rồi ngồi khóc như những đứa hâm dở. Sayonara, tôi đã viết gì đó đại loại thế. Cảm giác trống trải vì đơn giản, có những người chắc sẽ mãi không gặp lại, như khi Totto-chan phải tạm biệt người bạn đi lính hay ngôi trường của thầy Tomoe.
Từ Genova đi tàu chừng hai tiếng sẽ tới thiên đường. Từ thiên đường đi thêm hai tiếng thì tới Viaggiore. Thiên đường là bí mật sẽ được bật mí.
Còn Viaggiore, là thành phố nằm ngoài dự định hành trình cú trượt vào lòng nước Ý của tôi. Tôi tới đây chỉ vì tháng Tư nóng mệt quá, và em Hiền bảo: “Có một bãi biển có cát và sóng ở đây”. Ở Tuscany mà có bãi biển, có cát in lại dấu chân, có sóng để nhảy thì phải đi thôi.
Dù bắt nhầm tàu tới Firenze, tôi cũng không cho thằng em yêu nghệ thuật ghé vào, mà bắt tàu ngược lại về Viaggiore. Nhưng biển ở đây đâu xanh như biển Địa Trung Hải vốn có. Vì có cát nên biển đục ngầu. Nó làm tôi thất vọng từ đầu tới chân. Chẳng thèm tậu bộ áo tắm, tôi cứ thế quần dài áo phông lao xuống. Biển mát lạnh, trong lành, dù nắng táp vào mặt. Hai chị em thi nhau đua xem ai có thể chôn chân trong biển sâu hơn. Lẽ thông thường, độ sâu tỉ lệ thuận với trọng lượng, tôi thắng. Hai đứa nhảy nhót một hồi cho bõ công tới đây, dù bụng bảo dạ: “Thật tệ quá, thua biển Việt Nam”.
Nhưng sau này, khi không còn đi du lịch cùng nhau, thì tôi thấy quý thời điểm đi phượt nước Ý vô cùng. Nhất là Viaggiore, nơi bọn tôi quay lại thời thơ ấu, nhảy sóng, nghịch cát, tìm ốc biển. Giống thời bé đi Sầm Sơn, có cả bố nữa. Bố kéo tôi ra xa, sóng ập vào ướt mặt, “Bố định giết con à”, tôi kêu ầm lên. Bố thì vẫn vui vẻ, bố chỉ giận khi lên bờ thấy lạc mất thằng em tôi. Thằng em chạy đi chơi bị lạc, tìm mãi không thấy. May sau đó nó còn biết đường tìm về bãi, bố sợ xanh mắt, không còn cho đi biển nữa.