Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó. Trời nắng chói chang bên ngoài, tôi ở trong nhà, cửa đóng kín bưng, thằng em đang thở khò khè đó. Tôi nói chuyện với Vengat.
“Mày biết gì chưa?”.
“Chưa”. Hào hứng.
“Cinque Terre chỉ còn bốn”.
“Là sao?”. Hoảng hốt.
“Monterosso bị cuốn trôi rồi”. Luyến tiếc.
Tôi không tin, quả thật không tin. Vengat ném cho tôi một đường link tiếng Ý, càng không tin nổi. Nó ném cho đường link tiếng Anh, không muốn tin. Vậy là năm vùng đất tuyệt đẹp ấy chỉ còn bốn thôi sao? Ngày sau anh Lê đăng link lên nói Monterosso bị cuốn trôi. Sau này, tôi đăng tranh vẽ Cinque Terre, cậu bạn người Campuchia nói: “Quatroterre thôi mày ơi”. Buồn nhỉ, có một vùng đất đã qua đời.
Cinque Terre (Cinque là năm, Terre là đất) thực chất là một vùng đất gồm năm làng chài nhỏ, nằm giữa Genova và Tuscana. Nói về các vùng biển ở Ý, chắc mọi người chỉ nghĩ tới Sorento, Capri và Cinque Terre. Đẹp lắm, đẹp rực rỡ lung linh. Đến “bố trẻ khó tính” của tôi cũng thốt lên: “Em thấy Cinqul Terre là đẹp nhất” trong cú trượt đã đời vào lòng nước Ý của hai chị em.
Tôi tới Cinque Terre hai lần nhưng chưa bao giờ “hạ thổ” ở cả năm làng chài. Nhưng tôi có qua Monterosso, làng chài đầu tiên trong hành trình, cũng là làng chài duy nhất bị nước lũ cuốn trôi. Tôi còn nhớ trên báo nhìn ảnh nước lũ đục ngầu, chảy xiết, như cánh tay Hercule đẩy những ngôi nhà ra biển, còn nước biển thì trào lên, há cái miệng xoáy sâu nuốt từng mảng đất. Đất rơi ra, vỡ vụn, bên lở bên bồi, dòng nước điên cuồng gào thét, còn Monterosso cứ từ từ đi sâu vào lòng đại dương, mang theo cái tên huyền thoại Cique Terre.
Tôi lục lại trong máy tính mình hình ảnh màu nước xanh ngắt của những ngày hè tháng Tư, tôi váy hoa lội biển. Thấy buồn man mác. Cảm giác giống khi xưa xem thời sự thấy cổng thành Namdaemun bị một ông già đốt cháy. Di sản văn hóa thế giới 610 năm tuổi chỉ còn là đống tro tàn, hoặc hiện hữu trong những bức ảnh tôi ngồi mặt méo xệch vì trời nắng, với cái mũ rộng vành của mấy bà nông dân Hàn Quốc. Tôi đến là có duyên với mấy thứ giờ chẳng còn.
Lại nói về Cinque Terre. Vùng đất này nằm ở Linguria, dọc theo đường biển Địa Trung Hải xanh rất xanh. Chất chứa trong lòng năm cái tên thật đẹp, Monterosso al Mare, Vernazza, Corniglia, Manarola và Riomaggiore. Khách tới đây hiếm khi kiếm được chỗ trọ nên mọi người hay nghỉ lại ở La Spezia nếu muốn dành nhiều ngày cho năm vùng đất. Lần đầu đi cùng hiệp hội nhí nhố Sponda Verde, chúng tôi ngủ lại Genova, ngày sau đảo qua Vernazza. Camila còn nằm dài ra ở ga tàu này vì mệt mỏi sau trận bia tối hôm trước, tôi ngáp ngắn ngáp dài. Vậy mà khi thấy Vernazza thì quên hết cả mệt, nhào xuống lội biển, trong lành mát rượi. Lần hai đi cùng em, bắt tàu qua Monterosso rồi lại theo tàu tới Corniglia. Monterossso không có gì ngoài biển, nhà cửa đơn sơ giản dị, trong khi Corniglia đẹp ngỡ ngàng rực rỡ. Hai vùng đất còn lại cũng hao hao những người anh em của nó, nhưng vẫn tiếc rằng tôi chưa đi. Huyền bảo yêu Cinque Terre nhất là khi ngồi uống cà phê ở Riomaggiore. Duy đi chơi, gửi về cho tấm postcard ở Manarola, chính vì thế mà tôi đã vẽ Azzuro Manarola vì bị ám ảnh cái xanh biển xanh trời của nước Ý.
Cinque Terre có gì lạ? Nó cũng chỉ là vùng đất chài lưới bé nhỏ. Dòng nước xanh trong chảy hiền hòa phía dưới chân đá. Đá bị sóng ăn mòn những khớp cạnh, dựng đứng, hùng dũng xám xịt. Nhà xây trên vách núi, tầng tầng lớp lớp, xanh, hồng, đỏ. Nhà xây màu sắc dễ thương như đồ chơi, bởi xưa kia thủy thủ muốn nhìn theo những màu sắc ấy, làm điểm tựa cho đôi mắt mong nhớ hướng về. Sơn màu nhà đâu có gì khó, mà chỉ Venezia, chỉ Cinque Terre làm được, để nức lòng người đến người đi. Đến cả thuyền họ cũng sơn đầy màu sắc. Thành phố giống như phim hoạt hình, giống bộ đồ chơi nhà gấu của tôi và em Trang, giống như thế giới ngọt ngào bánh kẹo của Katty Perry trong “California girl” nữa.
Trong mỗi con người đều có những tình cảm thân thương dành cho trẻ nhỏ, những giấc mộng thơ bé, những trò chơi trẻ con. Truyện tranh, đồ hàng, hoạt hình, công viên, bạn tuổi thơ. Ai cũng dành một góc để nhớ về thời con nít. Thế nên bất kỳ ai cũng dễ dàng yêu Cinque Terre, cũng yêu Venezia. Bởi cái ngọt ngào của sắc màu hài hòa, của biển trời, của những dây phơi quần áo trắng phau dưới nắng. Những con mòng biển lượn vòng vòng. Có cô gái ngồi bên bờ đá nhìn xa xăm. Em trai xáp tới chụp ảnh, để bà chị cũng ngồi xa xăm như cô ấy. Hy vọng cô ấy không buồn, sao có thể buồn ở những nơi dễ thương, đẹp đẽ như thế này chứ.
Nước Ý ơi, duyên nợ gì mà nhớ mãi không thôi.