Có buồn cười không khi tôi thôi nói về nước Pháp? Tôi sẽ nói về một nơi nào đó khác, như Ireland chẳng hạn.
Ở Dublin, tôi ở ngay trong phố ăn chơi chính Temple bar, sáng ra khách sạn ăn sáng, tối lại tới chỗ khác ăn tiệc, đêm ngất ngư trong quán bar. Đồ ăn ngon lành với rượu Jameson nồng vị sồi, xem biểu diễn điệu nhảy River dance* lộp cộp và những bài ca cổ, tôi sống cứ như đại gia vậy. Tất cả chỉ để trang bị đủ sức lực cho hành trình hành xác những ngày tiếp theo. Dublin trong tôi đẹp tráng lệ với hương vị tuyệt hảo. Đêm cuối ở Dublin, tôi mới nghĩ xem mai nên đi đâu. Chọn Galway là điểm đến dù hơi xa, đi bus mất bốn tiếng đồng hồ, nhưng vì muốn xem Cliff Moher kỳ vĩ nên chẳng ngại gian khổ. Một cú click là mua xong vé bus đi Galway. Một cú click nữa đặt nhà nghỉ ở Kilarney (thành phố cách Galway hai giờ đi xe bus).
* River dance là một điệu nhảy truyền thống của Ireland. Điệu nhảy nhấn mạnh vào nhịp bước chân của vũ công trên nền sáo và vĩ cầm.
Sáu giờ sáng tôi vác mặt ra bến bus đợi, nhưng vừa tới nơi thì tuyến bus của mình đã chạy mất tiêu. Gắng đợi chiếc bus thứ hai để xin xỏ lên, lên được rồi thì có sự việc hi hữu xảy ra là khách đông quá, tài xế yêu cầu xuống bớt. Bác tài bảo: Ai chưa book trước chuyến này thì chịu khó xuống đợi chuyến sau. Tôi gan lì làm thinh. Có hai chị to béo nhưng gan bé giơ tay, vậy là họ xuống. Tôi ngủ thêm giấc nữa thì tới nơi.
Ở gian phòng đợi của bến bus, các công ty du lịch mang tờ rơi phát tận tay. Bước qua anh thứ nhất đẹp trai, tôi tiến tới anh thứ hai hói đầu, chỉ vì tour của anh rẻ hơn 5 euros. 15 euros cho một tour đi Borden và Cliff Moher, thế thì đi thôi. Trước khi lên xe, tôi còn kịp vớ một cái sandwich gà kẹp xúc xích. Một ngày như mọi ngày ở đây, trời sầm sì, mưa ào ạt, gió thổi theo cấp số cao. Đường tới Borden ướt nhẹp và trơn như đổ dầu. Chiếc xe bus lao đi vội vã trong tiếng thuyết minh hùng hồn của anh chàng hướng dẫn viên.
Anh ta kể về mảnh đất hàng chục ngàn năm lịch sử này. Những phiến đá xuất hiện từ thời kỳ đầu của thế giới. Màu đá xanh đen, sáng lên trong mưa và ánh sáng yếu của ngày ảm đạm. Cỏ mọc xanh rì giữa những khe. Cảnh tượng ấy thật hùng vĩ, giống như quay lại với thời sơ khai, con người còn chưa xuất hiện. Borden mang lại cảm giác mạnh cho những người hiện đại, để khiếp đảm về quá trình hình thành phát triển của trái đất và loài người. Tôi bước đi trơn trượt, cố giữ lấy cây dù đang bị tốc ngược để đi vào thăm ngôi mộ cổ. Anh hướng dẫn viên cứ nói liến thoáng, còn tôi chẳng hiểu câu nào nữa.
Lúc này giặc đói đang chiến thắng giặc dốt. Tới Cliff Moher đã hai giờ chiều, trời mưa như trút giận. Nước mưa xối xả, ào ạt xuống vai áo, mái tóc bết, đôi giày bệt đã sũng nước. Sau khi nghỉ ngơi và chén xong cái bánh mì trong gian bán đồ lưu niệm, thì mưa cũng ngớt, gió biến thành cái quạt khổng lồ vừa hong khô quần áo, vừa dựng đứng lông tóc. Nghe đồn có hôm còn gió thổi tạt cả một chị gái xuống biển. Dọc con đường trên triền vực, trưng đầy những biển báo ghi số điện thoại của các bác sĩ tâm lý “Cần tâm sự, hãy gọi chúng tôi”, bởi đây là một trong những điểm tự tử yêu thích nhất trên thế giới.
Tôi đi như bò men con vực Moher vì sợ gió cuốn bay và vì đường trơn quá. Vực này cao 214m, dài 5km, chạy dọc bờ biển hạt Clare thực sự hùng vĩ (nhân tiện ca khúc “From Clare to here” rất là hay đấy). Vào ngày trời mưa thì nó còn có vẻ đáng sợ nữa bởi màu đá xám, chia tầng, khắc khổ, khô cứng.
Tôi ướt nhẹp và mệt mỏi leo lên xe. Khi tiếng nhạc của những bài ca vui nhộn vang lên cùng nắng cuối ngày rực rỡ trên triền đá thì sự hưng phấn mới quay trở lại. Nó theo tôi về tới Killarney, trong quán rượu nào đó, có anh chàng ca sĩ hát thật hay, những cặp đôi ông bà già ra nhảy, họ đang tổ chức tiệc sinh nhật cho một cô gái. Ireland với tôi là nhạc và bia. Âm nhạc ở đây hay tuyệt hảo, mang tới cho con người những hưng phấn kỳ lạ, hoặc có thể là do thứ bia đăng đắng Guiness kia.
Lần đầu tiên tôi ở trong căn phòng chỉ có độc một chiếc giường và cái giếng trời cách sàn tới 3m, giống đang ngủ trong ống khói vậy. Tôi ghét cảm giác bí bách ấy, giống hệt con cá trong cái hộp thiếc. Tôi cố ngủ, nhưng không thể nào chợp mắt nếu chưa biết mai sẽ đi đâu làm gì. Anh chủ gợi ý đi tour Ring of Kerry, để đi vòng quanh hạt này. Tôi cũng nghĩ đó là điều nên làm nên mua tour với giá 15 pounds* . Sau đó mua thêm vé tàu tối để quay về Dublin, vì dự định sẽ tới Belfast sau đó. Tôi đang đi từ Nam về Bắc, giống như đi từ Hà Nội tới thành phố Hồ Chí Minh và buộc phải ghé qua Huế.
* 1 pound ≈ 27.500 VNĐ.
Ring of Kerry dài 5km, qua rất nhiều cảnh sắc đẹp đẽ, chủ yếu là chạy dọc biển Atlantic. Cứ mỗi chỗ đẹp, ông hướng dẫn viên lại hò lên, bắt xuống chụp ảnh. Có những mỏm đá xếp chồng nhau như những miếng bít tết ghép lại, nằm san sát đường quốc lộ. Ở chỗ khác, mỏm đá nhọn hoắt, như núi đâm lên từ mặt biển. Sóng biển xanh rì táp vào tung bọt trắng xóa trong gió lạnh khao khát từ đại dương cứ thổi vào không nguôi. Ring of Kerry thật đẹp, một bên biển vỗ rì rào, một bên cỏ xanh mướt phủ kín núi, cao nửa mét. Nhưng vì ở trên xe suốt và tôi thì bị bệnh cứ lên tàu xe là buồn ngủ nên mơ màng cả ngày. Tôi đã chẳng tips cho ông hướng dẫn viên này một đồng nào, mà để dành tiền ăn kem ở Killarney trong lúc đợi tàu về Dublin. Đêm đó, tôi đã được ở nơi xa trung tâm, nơi văn minh bia rượu không rọi tới, trong căn phòng mười hai người nằm xếp lớp. Tôi tắm xong, mặc quần bò áo thun sạch đẹp, leo lên giường ngủ. Ba tiếng sau tỉnh dậy, khoác chiếc áo quân đội, rồi kéo vali ra bến xe bus, bắt chuyến xe đầu tiên tới Belfast.
Mặt trời đang mọc phía bên kia sông. Đỏ nhẹ, đỏ hồng, đỏ rực, mặt trời chạy theo xe bus, kéo bóng theo. Tôi hồ hởi không ngủ được. Kê chân lên cao, nằm thẳng ở đầu xe, trên tầng hai, tôi thấy con đường và cả thành phố chạy bên dưới. Hành trình ấy là điểm cuối cùng cho cuộc khai phá Ireland.