Istanbul!!!! Tôi đang ở Istanbul, dụi mắt ba cái, mở mắt hai cái, hấp háy nhấp nháy, không đùa đâu, là thực đấy. Chính xác là tôi đang ở đây, ở quảng trường Taksim lúc một giờ sáng, giữa đô thị lộn xộn về đêm.
Một giờ sáng tôi loay hoay ở cái ổ mất an ninh trật tự bậc nhất, điện thoại không tiền, tiếng Thổ không biết, nhà bạn không hay, hoàn toàn bơ vơ lạc lõng. Tôi tức giận bản thân, mặt mếu, chân giậm đành đạch. Một hồi không ai thương, bèn quay ra khóc lóc, vừa khóc vừa ngúng ngẩy kiểu oan ức lắm. Cái này là làm thật, hoàn toàn thật, bởi lúc đó ức chế quá, vừa tức vừa thương thân mình. Tức mình rồi tức người, tự nhiên quay sang căm tức quý bà trên xe bus đi cùng tiếng trước. Vì cớ gì mà tôi lại giận bà ấy cơ chứ? Đó là một con người tao nhã, đẹp đẽ, phong thái đàng hoàng và hơn hết là chẳng có liên quan gì tới tôi cả. Thật vô duyên vô cớ.
Chuyện là khi tôi đang luống cuống tìm chuyến xe bus vào thành phố, thì tôi va phải quý bà ấy. Bà ấy có mái tóc vàng nhạt, vóc người đầy đặn, mặc chiếc váy voan đen nhẹ nhàng, đeo kính, và trên tay cầm một cuốn sách đang mở. Bà ấy chỉ tôi chiếc xe vào thành phố. Chúng tôi tự nhiên thành bạn đường. Đến bên thùng xe, bà đặt nhẹ nhàng chiếc vali, trong khi tôi đặt vali của mình huỳnh huỵch, vẫn còn tức bực vì bị anh Bù xù bỏ lại ở nơi đồng không mông quạnh. Tôi lên xe, tìm một chỗ nghỉ chân, nhìn ngó loanh quanh thấy quý bà ấy vẫn đang ngồi an nhiên đọc sách ở quán nước ven đường. “Thế này thì xe còn lâu mới chạy”.
Tôi chỉ cần nhìn sự điềm nhiên của bà ấy là đủ chán điên người. Bà ấy càng tự tại, tôi càng giận; tôi cần xe chạy, đêm đã khuya lắm rồi, tôi thèm một chỗ ngủ. Cái dáng vẻ trịch thượng, vắt chân tréo, đọc sách tỉnh queo, không cần biết xung quanh làm tôi nóng ruột. Làm sao có thể ngồi đọc sách, khi mà xe có thể chạy bất cứ lúc nào nhỉ? Tôi vẫn thường đọc sách trên tàu, nhưng cứ vài giây lại ngước lên một lần để tin chắc mình không đi quá bến. Vậy mà quý bà váy đen ấy không ngước lên dù chỉ một lần để kiểm tra. Cái cốt cách tự tin ấy làm tôi dấy lên cảm giác ghen tị, thèm muốn. Bà ấy tầm năm mươi tuổi đẹp, sexy, thời thượng, hiện đại, trí thức, và rất tự tin. Khi bà ấy gấp sách, bác tài liền xuất hiện, xe chạy. Tôi nhích vào ghế trong, hy vọng người đàn bà ấy sẽ ngồi cạnh. Bà ấy ngồi hàng đối diện, cũng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Có gì trong đôi mắt nâu ấy nhỉ? Ánh sáng đèn đường hay những nỗi muộn phiền của người phải quẩn quanh trong đêm. Tôi không biết bà ấy nghĩ gì, cũng chẳng biết bà ấy là ai, vẫn đánh liều bắt chuyện. “Bác có di động không? Cho cháu mượn gọi cho bạn với, điện thoại cháu hết tiền”. Bà ấy quay lại nhìn tôi, ngạc nhiên, rồi lắc đầu: “Tôi không có”. Cái lắc đầu của dân thành thị sao đáng sợ thế. Tôi lùi lại, thấy kỳ lạ, một người hiện đại như thế lại không có điện thoại là sao? Và giờ đây, khi đứng giữa Taksim, thái độ lạnh lùng như thạch sùng đúng kiểu dân Istanbul mà anh Can vẫn dọa ấy lại hiện về. Thật chán!
Xung quanh quảng trường có cả tá người lố nhố, một giờ đêm rồi mà thành phố này không thèm ngủ. Gái trai cười rinh rích từng nhóm nhỏ, người đi lại mua bán trong con đường thương mại gần đó vẫn đông vui. Họ vui vẻ, họ thoải mái, họ tận hưởng đêm hè đã bớt oi ả. Tôi chạy tới vài người nhìn lương thiện nhất để hỏi mượn điện thoại, ai cũng lắc đầu nguây nguẩy: “Tao không dùng di động”. Tôi mếu máo, chạy tới xe công an, lò đầu vào hỏi anh lái, anh không cho mượn, chỉ chỉ đường ra quầy mua thẻ điện thoại công cộng. Kể cũng lạ, ở đất nước kinh tế đứng thứ năm thế giới mà dân chỉ xài điện thoại công cộng, ấy thế mà cái bốt điện thoại ở đâu cũng không thấy. Sự kỳ lạ này làm tôi không còn tức quý bà, mà chuyển sang tức người khác, công an gì mà không tốt, bắt mình chạy tứ lung tung.
Hỏi hết anh bảnh trai, tới chị thanh lịch, cùng quẫn lắm tôi lại gần một chị bịt kín từ đầu tới gót. Khuôn mặt chị trắng trẻo thanh tú, hiền hiền, giọng dịu dàng, đoán chắc không có bom giấu trong váy, tôi mới giáp lá cà.
Khác với vẻ ngoài kín bưng, chị niềm nở, nói tiếng Anh sành sõi. Chị lôi trong đám áo chùng ra chiếc điện thoại cũ. Tôi mừng rỡ khôn xiết, thật là không thể đánh giá sách bằng bìa, nước hoa bằng lọ. Tôi gọi cho Gozde, Gozde cũng mừng rỡ: “Tao đang lo mày bị lạc ở đâu rồi. Túm ngay cái taxi đi, rồi bảo ông ấy gọi cho tao để tao chỉ đường”. Thế là tôi túm đại một cái taxi đen kịt. Theo đúng lời anh Thổ dặn: “Ở Istanbul lộn nhộn, lừa đảo khắp nơi, mày phải cẩn thận với cả taxi”, tôi chọn ngay chiếc xe có số điện thoại rõ ràng (dù không biết là số thật hay giả). Theo lời chỉ dẫn của Gozde thì bác tài phóng vèo vèo qua những ngõ hẻm, leo con dốc 45 độ, xuống con dốc 30 độ, cuối cùng vóc dáng thanh tú của Gozde cũng hiện ra. Tôi ôm chầm lấy bạn, chẳng buông.
Gozde là cô bạn cùng phòng của tôi ở Ý. Sống với nhau một năm, nhưng chúng tôi không thân nhau lắm, vì Gozde có vẻ kiêu kỳ, lành lạnh của người thành phố. Mặc dù cô ấy rất vui vẻ, đáng yêu, chân thành, nhưng khó hòa hợp. Ngoài những lúc Gozde ngồi yên lặng ở ban công châm thuốc, cô ấy là người hoạt náo, sôi nổi. Cô ấy là kiểu người, thỉnh thoảng thích làm những điều rồ dại trong tĩnh lặng. Phòng Godze thường khóa trái, nên khi mở ra đặc mùi khói thuốc, bên trong toàn ảnh mèo, sticker mèo, chăn mèo, gối mèo, cô ấy nghiện mèo. Ở Istanbul trong nhà cô ấy cũng có một con mèo kỳ kỳ, Godze kể về nó như con của mình với kiểu rất nhọc lòng: “Dạo này nó lơ tao, nó đang kết bạn với một vật vô hình rất thú vị”.
Hồi đầu mới ở cùng nhau, Gozde, Camila và tôi hay tụ tập ở phòng khách, ăn uống trò chuyện, mỗi lần ăn xong, Gozde lại xoa bụng, “tao có bầu kinh niên”, hai đứa còn lại cũng tán thành. Sau thì ai phòng nấy, chỉ còn mình tôi bụng bầu kinh niên. Những lúc chán, chúng tôi lôi ảnh các anh chàng tài tử ra bình chọn, ai là người đàn ông tuyệt vời nhất, George Clooney hay Johnny Depp. Tôi với Godze đều ca thán việc bị cha mẹ giục chuyện cưới xin, còn Camila nếu thông báo cô ấy sắp cưới thì bà mẹ sẽ bay ngay sang chửi: “Mày điên à con?”. Lần Gozde chia tay bạn trai, cô ấy nhốt mình trong phòng hai ngày, mắt đỏ hoe, tới ngày Camila chia tay bạn trai cũng vậy. Khi tới, chúng tôi là ba cá thể khác hẳn nhau, ngày rời xa, ba đứa có điểm chung là cô đơn. Đêm chia tay, bốn giờ sáng cả lũ từ quán bar về, năm giờ Gozde ra sân bay, ba đứa ôm nhau khóc, rồi sáu giờ tôi ra sân bay, Camila bảo: “Tại sao chúng mày cùng bỏ tao đi một ngày như thế, tao phải làm sao?”. Hai tuần sau tôi quay lại, thấy Camila thích thú tận hưởng sự tự do, đúng là điều gì cũng có thể thay đổi.
Sau một năm gặp lại Gozde, cô nàng tóc dài vàng đã biến thành cô nàng tóc nâu ngắn thời thượng. Chỉ có đôi mắt xám trong vẫn thế, cuốn hút bất kỳ ai nhìn vào. Gozde có nụ cười tươi, ngọt ngào quyến rũ, như Meg Ryan. Nhưng khi cô cười, mặt xếp nếp nhìn lại già còng, điệu cười thì giòn tan, vô tư lự. Gozde theo đạo Hồi nhưng sành điệu, xinh đẹp, dáng cao gầy, chân chỉ hơi vòng kiềng chút xíu. Tôi lúc nào cũng ao ước được thanh mảnh và ngọt ngào đến thế. Nhưng khi gặp cô nàng quái tính Selva - em gái Gozde thì tôi thay đổi hẳn ý định đó.
Selva sắc sảo, hiện đại, mang vẻ đẹp thông minh của Andrey Hupburn. Cô ấy tô son đỏ, đánh mắt đậm, tóc kiểu Pixie để tôn lên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ xíu. Mặc áo sơ mi trắng xẻ cổ, với chiếc quần skinny màu bạc hà, cô ấy sành điệu như Mirranda Kerr. Tôi cá là cô ấy mặc bikini thì cũng đẹp như bất cứ thiên thần Victoria nào. Selva xinh đẹp kiêu kỳ, yêu bản thân hơn tất thảy, Gozde bảo vậy. Phòng cô ấy phải to nhất nhà, bố trí đẹp sáng rực rỡ cùng bộ gương to sáng choang, để lúc nào cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp của bản thân. Váy áo đều được treo lên xe móc, giống sau cánh gà của những sàn catwalk, nhìn rất đẹp mắt và thú vị. Trên bàn trang điểm, nước hoa, mỹ phẩm chen chân đứng, không có chỗ cho bụi chui lọt. Estee Lauder đấy, ôi trời ơi, cô ấy là giám đốc điều hành ở đó mà, sản phẩm dùng thử, thật không biết bao nhiêu cho xuể. Mỗi ngày cô ấy trang điểm một kiểu, kiểu nào cũng làm tôi không chớp mắt. Đến khi cô ấy tẩy trang nhìn lại đáng yêu như con mèo, tôi cá là bạn trai của cô ấy phải vui lắm, vì được sở hữu một con cáo, một con mèo.
Cáo có đáng sợ không? Không, vì tôi đã từng thấy một con báo Guapa. Gizem, bạn thân của Gozde có dáng vẻ của một cô nàng châu Mỹ nóng bỏng. Quả thật khi cô ấy sang Mỹ, ai cũng nghĩ cô ấy tới từ Venezuela, trong khi Gozde lại bị cho rằng là cô nàng tóc vàng hoe vùng Cali. Khi Gizem bước vào quán bar, các con mắt đều ngoái lại trầm trồ vẻ sexy tự nhiên tới thản nhiên của cô ấy. Tới Selva cũng ghen tị khi Gizem tới xoa đầu: “Oh my baby”. Cô ấy hồ hởi ngồi xuống nói chuyện với tôi bằng thứ tiếng Anh không thể Mỹ hơn, rồi tự nhiên nhíu mặt vì lưng quá đau sau một tuần nhảy disco liên miên. Gizem cũng là dân kiến trúc giống Gozde nhưng nhìn vẻ sexy hoang dã của cô ấy không ai tin cả. Bỏ nguyên hai năm để đi luyện thanh, thu âm, làm đĩa, nhưng sự nghiệp ca sĩ chỉ dừng lại ở một bài hát cho quảng cáo của trẻ con trên tivi. Gizem chán nản, liền quay lại sự nghiệp học hành, sau thạc sĩ cô ấy sẽ làm tiếp tiến sĩ ở Mỹ. Không thể tin được.
Gozde, Gizem và Selva luôn làm tôi hoài nghi về phụ nữ đạo Hồi. Họ giỏi, đẹp, phóng khoáng, họ theo đạo Hồi thật sao? Gozde bảo 100%, nhưng là đạo Hồi tân tiến, nơi con người ta không phải ngày năm lần hành đạo, không phải kiêng rượu hay thịt lợn thịt bò. Gozde có thể ăn tất những gì cô ấy muốn, thỉnh thoảng cầu nguyện, hằng ngày có thể mặc váy ngắn, cổ sâu, liếc mắt với các anh chàng. Thế nên cô ấy sống ở phía châu Âu hiện đại của thành phố. Ở phía châu Âu già nua cổ điển, phụ nữ thường mặc váy dài tới gót chân, trùm khăn kín đầu, chỉ lộ mỗi khuôn mặt. Nhưng dù sao họ cũng mặc các màu sắc tươi tắn, hoa văn phức tạp, chứ không đơn điệu một màu đen như phụ nữ đạo Hồi cực đoan.
Những phụ nữ kín mít này lại rất thân thiện dễ thương. Họ không ngại, không tránh người lạ, khi tôi tới hỏi đường, họ rất nhiệt tình. Họ không sẵn sàng cởi đồ nhưng sẵn sàng cởi lòng. Chỉ có điều họ rất khó gặp khi việc buôn bán là của đàn ông. Chỉ ở phía châu Á của Istanbul, phụ nữ cũng ra đứng quầy. Phụ nữ ở đây được ăn mặc thoải mái, nhẹ nhàng, nóng mặc ngắn, lạnh mặc kín, chỉ cần có mặc. Họ nhìn giống dân ở phía châu Âu hiện đại của Istanbul, nhưng có phần kém sành điệu hơn.
Phụ nữ là niềm say mê của cả nhân loại. Họ dễ thương, quyến rũ theo cách riêng không đụng hàng. Những người phụ nữ Istanbul còn hơn thế, họ thật sự rất đẹp về mặt nhân chủng học. Họ nằm ở nơi giao thoa Âu Á nên vẻ đẹp của họ cũng vậy, mắt sâu, mũi thanh, da trắng, kiều diễm như Âu, nền nã như Á. Họ có thể che thân hoặc khoe thân đều khiến dân mũi tẹt ghen tị, dân mũi lõ trầm trồ. Họ có thể e thẹn, kín đáo, hoặc phóng khoáng vui vẻ, họ đều là những phụ nữ đạo Hồi, thật thú vị khi được làm quen với họ.