Trái Tim Trên Những Con Đường

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mimosa Cho Những Người Phụ Nữ
Mimosa Cho Những Người Phụ Nữ

❊ ❊ ❊

Tôi vẫn nhớ vào ngày mùng Tám tháng Ba của bốn năm trước. Trong lớp học môn tiếng Pháp, tôi quay sang hỏi Alex: “Cậu biết đây ngày gì không?”, thì cậu ta ngơ ngác, rồi ngượng ngùng nhìn sang bên Vengat hỏi lại: “Ngày gì vậy?”. Sau khi cả hai cậu chàng ngơ ngáo không hiểu gì, thì tôi mới hào hứng nói: “Ngày Quốc tế Phụ nữ đó”. Cả hai đứa ồ lên thích thú, họ có nghe mà chưa bao giờ tổ chức, nên thấy là lạ là tôi có thể nhớ được.

Alex phân trần: “Ở Mexico có ngày của bà, của mẹ, ngày Valentine nên chẳng ai biết tới ngày Phụ nữ nữa”. Còn Vengat kể: “Ở Ấn Độ gần như 365 ngày đều lễ các thánh thần, chẳng còn trí nhớ nào cho ngày khác”. Tôi thì hí hửng: “Ở Việt Nam, bọn tao có tận hai ngày cho Phụ nữ”. Hai cậu bạn cứ cười lạ lẫm “Hay thật đấy”. Sau đó, mỗi đứa một tay, lôi bàn tay tôi ra vẽ hình ngộ nghĩnh kèm lời chúc: “Chúc mừng ngày mùng Tám tháng Ba”, sau đó ký tên rất oách ở dưới. Đó là món quà mùng Tám tháng Ba duy nhất của tôi khi ở Bỉ, mặc dù tôi kì kèo đủ kiểu nhưng cả hai quyết không mua chocolate hay hoa.

Tôi đã không rửa tay nguyên ngày để tận hưởng cho hết tấm lòng keo kiệt của tụi nó.

Thực ra tôi kì kèo vậy thôi, nhưng từ khi còn nhỏ tôi đã không khoái cái ngày này. Hồi cấp hai, lớp thường không tổ chức vì khi đó còn là trẻ con nên gái trai bình đẳng. Năm lớp Chín, các bạn nam đột nhiên bày đặt tổ chức chúc mừng với bánh kẹo, hoa quả thì tôi cùng bè lũ đùng đùng bỏ về. Cực kỳ vô lý, chắc do hồi đó mới lớn ẩm ương, khiến các bạn nam phải khóa cửa bắt ở lại. Thậm chí tấm postcard các bạn tặng tôi cũng gấp máy bay luôn, vì nó có hình Hạ Tử Vi với Nhĩ Khang, trong khi tôi thích Tiểu Yến Tử.

Năm cấp ba, lớp ít con gái, còn bản thân thì nữ tính hơn, nên rất thích ngày này để kì kèo thầy cô cho nghỉ tiết. Năm lớp Mười bị một vố đau đớn, đúng ngày mùng Tám tháng Ba thầy giáo dạy văn cao hứng chỉ gọi con gái trong khi cả lũ đinh ninh sẽ được ưu tiên chẳng thèm học bài. Hôm đó thầy bắt đọc ca dao, tục ngữ, còn cực kỳ trung thực, đoạn nào không nhớ, tôi thản nhiên nói: “Em không nhớ”. Thế mà tự nhiên thầy mắng: “Cô này dám bịa ca dao”, tôi tức quá: “Em đâu bịa, chỗ nào không nhớ em nói không nhớ mà”. Thầy giận đỏ mặt: “Cô này coi trời bằng vung, coi thầy bằng vung”. Tôi chẳng nói gì, lẳng lặng cầm điểm bốn về chỗ, khóc cả đêm, ước mai này được thành nhà văn để chọc tức thầy.

Lên đại học thì lớp cũng vẫn ít con gái, mỗi năm được tặng một bông hồng phát chẩn: đỏ sẫm, bọc giấy bóng kính, heo héo, bỏ lên giỏ xe, vi vu về tới nhà thì rụng hết cánh, vậy là đỡ phải cắm.

Cái ngày này đến kỳ cục. Trên thế giới có rất ít nước tổ chức, chỉ có Việt Nam, Trung Quốc, Nga và những nước Đông Âu mới coi trọng. Phần lớn người châu Âu không có ý niệm gì về ngày này. Cậu bạn người Bỉ Pierre - Edourd còn cười ầm ĩ: “Tại sao phải có ngày này? Thế ngày đàn ông đâu?”. Cậu ta không nói cả lời chúc mừng vì thấy chuyện này quá phi lý. Cậu ta không cho rằng ngày Phụ Nữ là để trân trọng phụ nữ (như hầu hết chúng ta nghĩ) mà nó chỉ như nhắc nhở lại sự không bình quyền. Vì vậy, mùng Tám tháng Ba chưa bao giờ tồn tại trong suy nghĩ của anh anh chàng cà tửng này. Sự thật đúng là người Bỉ hay người Pháp đều rất thờ ơ với ngày mà phụ nữ Việt Nam nào cũng xốn xang.

Câu chuyện về ngày mùng Tám tháng Ba ở phương Tây sẽ không có gì đặc biệt, nó chỉ là một ngày bình thường lãng xẹt nếu tôi không từng sống ở Ý. Báo chí vẫn luôn nói “lãng mạn như người Ý”, điều đó thật không sai. Các anh chàng người Ý đốn gục bao trái tim không chỉ nhờ có mắt sâu, tóc xoăn, đẹp trai kiểu điện ảnh, thậm chí hơi đỏm dáng, mà vì họ biết có một ngày mùng Tám tháng Ba tồn tại trên đời. Họ còn tổ chức thật dễ thương nữa chứ. Điều đấy quá ư là kỳ lạ với một đất nước ở châu Âu. Thật đấy, tôi yêu nước Ý vô cùng.

Vào ngày mùng Tám tháng Ba, trong nhà ăn trường Politecnico di Torino, một biểu ngữ được treo lên:

“Buona festa della dona” (Chúc mừng ngày Phụ Nữ). Ai nhìn biểu ngữ cũng tủm tỉm cười vì trường kỹ thuật này toàn sinh viên nam, hơn nữa lại có nhiều sinh viên quốc tế, từ những đất nước không biết mùng Tám tháng Ba là ngày gì. Lúc đó, tôi đang đi cùng mấy cậu bạn. Khi nhìn thấy biểu ngữ, tự dưng họ đồng loạt quay sang: “Chúc mừng ngày Phụ nữ nhé”, cũng cảm thấy vui vui. Những nhân viên ở quầy tính tiền cũng quay sang: “Chúc mừng ngày Phụ nữ”, thấy hay hay. Trên áo các nhân viên nữ đều đeo một chùm hoa mimosa nhỏ. Tôi cười với họ: “Chúc mừng ngày Phụ nữ. Hoa của các chị đẹp quá”. Các chị ấy nhoẻn miệng, rồi chỉ sang một cái bàn ở xa: “Mimosa cho tất cả chúng ta”.

Trên một chiếc bàn chữ nhật lớn, sâm-panh được rót vào các ly nhựa cao, những miếng bánh Pandoro và Panettone vàng ươm được đặt ngay ngắn trên đĩa, kế bên từng chùm hoa mimosa nhỏ có cài kim băng xếp thẳng hàng. Bánh Pandoro bắt nguồn từ Verona, giống như bánh bông lan nhưng to gấp nhiều lần, có tám cánh xòe ra, phủ đường và bột ở ngoài, bên trong thơm nức mùi vanile. Bánh Pandoro vàng ruộm, ăn mềm, hơi ngọt, còn miếng của tôi là Panettone giống bánh mì, hơi khô, ít ngọt, có nho khô tẩm rượu Rhum, ăn kèm với rượu champagne thì ngon tuyệt. Panettone ra đời vào thế kỷ XVI ở Milan, là loại bánh mì đắt tiền “pan del ton”. Hai loại này hao hao nhau, đều là loại bánh truyền thống của người Ý, thường chỉ ăn vào dịp Giáng sinh và năm mới. Thế nên lạ lùng khi thấy nó ở đây, vào ngày mùng Tám tháng Ba. Kỳ lạ hơn nữa khi có những anh phục vụ thật dễ thương, đẹp trai, tóc xoăn, đứng đợi để nói lời chúc mừng, cài hoa mimosa lên áo bạn, rồi đưa rượu, bánh, kèm theo một nụ cười.

Mấy cậu bạn tôi thấy vậy cũng đi tới để lấy bánh với rượu thì bị các anh phục vụ chăn lại hỏi các câu rất đáng yêu liên quan tới phụ nữ như: “Ngày Phụ nữ bắt nguồn từ đâu?”, “Ở nước bạn có ngày này không?”, cho tới “Bạn đã có người yêu chưa?”. Phải trả lời thì mới được mang bánh và rượu về. Cậu bạn tôi không biết tiếng Ý, không hiểu câu hỏi, chỉ cười trừ rồi nói bằng tiếng Anh “Tôi yêu phụ nữ”, thế mà cũng được lấy đồ ăn. Nhưng hoa mimosa chỉ dành riêng cho phụ nữ mà thôi.

Hoa mimosa rất phổ biến ở Ý, đó là biểu tượng của mùa xuân. Họ biết khi trên cành cây phủ một màu vàng tươi thì mùa đông đã qua, mặt trời trở lại với Địa Trung Hải, và bắt đầu của những lễ hội. Ngày Tám tháng Ba, đàn ông Ý chọn hoa mimosa, chứ không phải bất kỳ loại hoa nào khác để mang đi tặng. Có lẽ vì hoa mimosa đẹp mong manh, hương thơm nhẹ nhàng nhưng tươi sáng, rực rỡ giống như những người phụ nữ vậy. Người ta không biết lý do của việc chọn hoa mimosa nhưng truyền thống này đã có rất lâu, xuất phát từ Rome sau Thế chiến thứ II. Đàn ông Ý tặng những cành mimosa nhỏ xinh cho mọi người phụ nữ quanh họ: vợ, con gái, mẹ, con gái, các đồng nghiệp, thậm chí là một người đi ngang qua (bởi tính lịch thiệp rất Ý). Khi bạn đang đi trên đường vào ngày này, có thể bất chợt sẽ có một quý ông đường phố tặng hoa mimosa nếu bạn trông thật cô đơn. Đừng hoảng hốt mà hãy tươi cười đón nhận.

Hãy nhớ cài một cành mimosa lên áo những người phụ nữ, để họ biết họ được yêu thương rất nhiều.

truyện —★— TRÁI TIM TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG ebook©MotSAch —★— TVE-4u©nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mai Thanh Nga

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.