Tôi mới thức dậy từ trong một cái lều Viking... Camping Ngàn Sao nằm trơ trọi giữa rừng. Cây cỏ hoa lá và lều chen chúc nhau. Mỗi lều được làm theo kiểu Viking, trần chóp nhọn, và có sàn gỗ cao như nhà sàn. Cạnh lều có bếp để tự nấu nướng. Trước lều có bàn ghế gỗ để ngồi ăn, còn bên cạnh có hẳn võng nằm chơi rất oách. Tôi khoái cái camping này hết sức. Mấy người hàng xóm chắc cũng vậy, họ mang theo con cái, rồi đêm tới chồng mang bia ra, vợ rán cá thơm lừng, lũ con chạy loanh quanh. Tôi cũng đi loăng quoăng vì nghe kể camping có view nhìn ra vực.
Chiều đã buông trên những mỏm núi, tôi tắm trong ánh chiều. Dưới kia, con sông như rắn uốn lượn quanh viên ngọc màu xanh lá. Mây trôi dạt ra, để nắng chiều đốt cháy vàng cả đỉnh núi phía Tây. Gió thổi xanh những tàng cây thấp. Rực rỡ vô cùng. Quả là bõ công lên tận núi để sống, thậm chí phải bước qua cả những hàng rào điện, để đặt chân vào khung cảnh thần tiên này. Đêm đó dù ăn mì tôm tôi cũng sung sướng trong lòng.
Sáng hôm sau tôi hùng hục ra camping mượn một chiếc xe đạp địa hình đi ngắm cảnh. Hành trình đẹp như mơ ấy đi qua vài điểm có view xuống vực đẹp hơn hôm qua, qua những ruộng nho xanh rì rào, đi qua những cây cherry trĩu trịt quả, và vô vàn rặng rosemary ướp gà ngon bá cháy. Nhà cửa ở đây xây bằng đá, nằm trong những khuôn viên đầy hoa. Những con đường nhựa nho nhỏ, chạy giữa những ruộng nho, bằng phẳng, đạp êm ru. Khi xe đạp lao vun vút qua đồng quê, tưởng như tâm hồn mình cũng thơ ngây như cô gái quê, yêu ruộng đất, núi đồi, cây cỏ, như Scarlet, như Heidi, như Anne tóc đỏ* . Cô gái tóc đỏ ấy sung sướng đạp hăng say, cho tới ngã ba quyết định đi vào hang thạch nhũ, quay bánh xe đạp sang trái, thì đường dốc mới bắt đầu.
* Tên các nhân vật trong tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió, Heidi, cô bé đến từ vùng núi Alpas và Anne cô bé tóc đỏ.
Hang thạch nhũ là một phần rất riêng của Ardèche. Với địa hình phức tạp và lâu đời nhất nước Pháp, trong lòng vùng đất này chứa những hóa thạch cổ xưa mấy chục nghìn năm tuổi. Dưới lớp đất khô cằn tầng lớp kia là những hang động thạch nhũ tuyệt đẹp, mới bắt đầu đưa vào kinh doanh tầm năm mươi năm nay. Hang đầu tiên tôi đặt chân tới là Grotte Forestière, với mong ước có thể tham quan xong hang này rồi đạp xe thẳng tới hang Aven d’Orgna. Trời thì nóng như lúc Tôn Ngộ Không làm đổ lò luyện linh đan của Thái Bạch Lão Quân càng khiến ước mơ đi vào lòng đất của tôi cháy bỏng hơn lúc nào hết.
Đường thoai thoải nhưng dài và mệt, tôi đạp xe giữa nắng nóng trên con đường quốc lộ mà bên kia vực, bên này núi, nhà và người không thấy đâu. Hành trình như vô vọng, không thấy dấu hiệu của sự sống, dẫn tới chán nản. Đạp được 6km thì chân tôi mỏi nhừ, đầm đìa mồ hôi, tôi cởi phăng cái áo bộ đội vắt lên ghi đông. Sau đó, tôi đạp xe đi tiếp vào con đường nhỏ mát mẻ dẫn vào hang, thật khoan khoái vì con đường đang đi dần xuống dốc. Sự hứng khởi từ đâu nhào tới theo từng con dốc. Vèo vèo, xe đổ đèo rất nhanh. Rẹt, tự nhiên xe khựng lại không thông báo, chưa hiểu trời đất trăng sao gì thì thấy mình bay qua ghi đông, ngã xuống đường. Bảo vệ hàm răng, cái mũi như thành bản năng, tôi chạm đất bằng nguyên hai cùi chỏ và hai đầu gối. Sau đó tôi như một con ếch đổ kềnh sang bên. Cố nhấc mình đứng dậy thì thấy không đứng nổi, cơn đau lan khắp ra toàn thân. Máu từ đâu ứa ra ướt áo, nhìn lại mới thấy cùi chỏ thủng nguyên một lỗ, giờ nó đang như núi lửa phun trào mắc ma. Đầu óc choáng váng như sắp ngất và không còn nghĩ được gì khác ngoài phải xem điện thoại có sao không?
Khi tôi lôi được chiếc điện thoại ra khỏi túi áo vắt ở ghi đông thì nó đã bị vỡ vỏ. Thủ phạm của vụ việc là đây, đổ dốc, áo rơi xuống, điện thoại kẹt giữa nan hoa và thanh chống, bánh xe bị chẹt cứng nên dừng luôn. Tôi bay, ngã, chảy máu. Lúc đó mới thấm đau và khóc òa như một đứa trẻ, một phần vì nghĩ da có thể lành, nhưng vỏ điện thoại không bao giờ lành nổi. Khoảng chục phút sau thì có xe của người trông hang ra băng bó vết thương và sát trùng cho tôi. Cả hai vợ chồng họ thi nhau làm sạch vết thương, xem tôi có gãy tay chân gì không, đứa con lăng xăng đưa bông băng bên cạnh, vẻ mặt đầy sợ sệt. Xe đạp gửi lại Grotte, họ gọi cho tôi một chiếc taxi để về camping lấy đồ ra bệnh viện gần nhất. Thật lãng xẹt, tới hang rồi mà không được vào, mặc cho tôi xin xỏ, hai vợ chồng họ vẫn không bán vé.
Sau đó, tôi lại phải trần tình với tài xế và bà chủ camping. Taxi đi tìm bệnh viện gần nhất ở Aubenas, mất 40 phút dưới cái nóng hầm hập. Bà lái taxi tỏ ra thương xót, gợi chuyện du lịch cho vui lòng. Bà kể về chuyến đi châu Á: Thái Lan, Nhật Bản và nhận định về cuộc sống ở đó. Rồi bà nói về rượu vang các vùng, nhờ thế cơn đau của tôi cũng bớt đi. Khi tới bệnh viện thì đồng hồ tính tiền chỉ 100 euros, nỗi đau đó còn nhức nhối hơn cả các vết trầy xước chân tay. Sau đó, bà lái taxi tốt bụng dìu tôi vào viện, ở đó tôi được tra thuốc, băng bó, tiêm vaccine chống nhiễm trùng. Tay chỉ hơi nhức nhưng lòng lại đau như cắt.
Cú ngã nhớ đời ấy đưa tôi tới Aubenas xinh đẹp. Nơi tôi ăn cái bánh kebab ngon nhất nước Pháp trong một quán nằm ở con hẻm trên đường lên lâu đài. Ông chủ hậu đậu thật dễ thương vô cùng nhưng chặt chém khiếp hồn. Dọc con đường từ Aubenas tới Montelimar, tôi còn ngắm cầu vồng những hai lần. Cầu vồng qua rặng núi, trên cánh đồng nho, kéo bắc nhịp từ mái nhà trên đồi tới cây cầu qua sông. Xe bus đi từ vùng nắng sang mưa rồi lại từ mưa sang nắng. Đến lần thứ ba thấy cầu vồng thì tôi sẽ được cầu hôn đấy. Tôi cứ tưởng tượng thế, để tìm niềm vui dài lâu trong cái đau nhất thời.
Nhưng đau thương này lại không nhất thời chút nào. Tới Montelimar khá muộn, các cửa hàng đã đóng cửa hết, muốn mua hoa quả bồi bổ cũng không có, miếng pizza hâm hẩm nóng thì chán ngắt. Vết thương nhức nhối còn vết tiêm nóng dần lên. Tôi ngủ yên trong giấc mộng đi phượt tới cánh đồng oải hương đã vỡ tan tành theo vành xe.