Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Chúng tôi lái xe ra khỏi làng Westwood, vòng qua rìa khuôn viên trường Đại học và cắt ngang hàng rào khu nữ sinh nội trú. Các sinh viên đi bộ và chạy lung tung. Những cái gai xương rồng trong thảo viên chìa ra khỏi hàng rào sắt giống như một biện pháp tăng cường an ninh.

Tôi nói:

- Một chân dung của Hope dường như đang được hình thành. Một con người thông minh, có tài ăn nói và đối xử tốt với mọi người. Nhưng bà ta có khả năng bẻ cong các quy tắc khi thấy thích hợp và từ những gì Cindy nói thì bà ta có thêm khả năng thay đổi vẻ mặt khá nhanh chóng. Quả thật bà ấy là một người rất phức tạp.

Một đôi trẻ cỡ tuổi Kenny và Cindy vừa cười vừa phóng vụt qua đường, tay họ nắm chặt lấy nhau. Milo phải nhấn phanh thật mạnh mới kịp. Bọn họ vẫn tiếp tục đi, chẳng để ý gì.

- Ái chà! - Tôi thốt lên.

- Phải chăng đây là kết quả sau quá nhiều năm đeo Walkman và chơi trò chơi điện tử đấy. Được rồi, tôi sẽ đưa anh về nhà.

- Hay anh để tôi xuống ở đây, tôi sẽ tới gặp giáo sư Steinberger xem sao?

Người giữ im lặng ấy à?

- Đôi khi những người im lặng, lại có rất nhiều thứ để nói đấy.

- Được rồi - Anh tấp xe lại cạnh ghế đợi xe buýt. Hai người phụ nữ Tây Ban Nha trong bộ đồng phục đang ngồi ở đó. Họ nhìn chúng tôi chằm chằm trước khi đảo mắt đi nơi khác.

- Anh sẽ đi bộ về nhà sau khi xong việc chứ?

- Được, chỉ cách nhà có vài cây số thôi mà.

- Anh chịu khó tập thể dục nhỉ... nhưng nghe này, nếu anh còn thời gian và hứng thú, tôi muốn anh tìm cách nói chuyện với cả những sinh viên khác từng liên quan tới Ủy ban ấy nữa. Có thể anh sẽ không làm họ sợ như tôi đã làm với Cindy.

- Tôi lại nghĩ anh không làm cho con bé ấy sợ đâu.

Milo nhăn mặt:

- Lẽ ra tôi đã nên mua lấy một con vẹt. Anh đồng ý đi phỏng vấn mấy sinh viên ấy chứ?

- Làm sao tôi tìm được họ?

Với tay qua cái ghế sau xe, Milo tóm lấy cái ca-táp rồi quăng mạnh lên đùi. Anh lôi ra một mảnh giấy và đưa cho tôi.

Đó là bản phô tô những thẻ sinh viên và thời khóa biểu lên giảng đường của họ. Bản phô-tô tối màu và mờ khiến cho Cindy Vespucci trở thành một người da đen. Kenneth Storm có khuôn mặt đầy đặn, tóc ngắn, và miệng buồn nhưng đó là tất cả những gì bạn có thể nói về anh ta.

Tôi gấp mảnh giấy lại và nhét vào túi áo.

- Có quy định nào tôi phải tuân thủ khi giới thiệu bản thân mình không đấy?

Anh nghĩ ngợi đoạn đáp:

- Tôi nghĩ cứ nói thật lại hay. Hãy nói điều gì đó để khuyến khích họ nói ra sự thật. Có thể họ còn nói nhiều với anh hơn nếu anh cư xử như một giáo sư, vân vân...

- Nhỡ đâu ngược lại thì sao - Tôi nói - Chính các giáo sư đã gây ra phiền toái cho họ còn gì.

*

Toà nhà của khoa Tâm lý quét ve trắng, cao như một tòa tháp, nằm ở rìa ngoài của tòa nhà khoa Khoa học - có lẽ đó là sự ngẫu nhiên về kiến trúc - và ngay bên cạnh là ngôi nhà hình hộp xây bằng gạch, chính là văn phòng khoa Hóa.

Đã lâu lắm rồi kể từ khi tôi ở bên trong tòa nhà có văn phòng khoa Hóa và lúc đó tôi tới để tham gia một khóa học nâng cao về bệnh học tâm lý, phải mượn giảng đường khoa Hóa để học. Vào thời tôi còn là nghiên cứu sinh, tâm lý là môn được nhiều người học nhất và các giảng đường luôn đông nghẹt người muốn hiểu biết về chính mình. 20 năm sau, sự sợ hãi về tương lai là động lực chính và thế là khoa Quản trị kinh doanh trở thành khoa vua trong trường.

Giảng đường Hóa học vẫn nồng nặc mùi chua của a-xít a-xê-tíc, những bức tường đã ngả màu xanh xám, bẩn hơn ngày tôi học đôi chút. Tôi không thấy bóng người nào nhưng vẫn nghe thấy tiếng lách cách đằng sau những cánh cửa có ghi PHÒNG THÍ NGHIỆM.

Bảng chỉ dẫn nói rằng có hai người tên là Steinberger, một người là Gerald Steinberger và một là Julia Steinberger, cả hai đều có văn phòng ở tầng ba. Tôi đi cầu thang và tìm tới phòng của Julia Steinberger.

Cánh cửa phòng Julia mở sẵn. Cô ta đang ngồi tại bàn làm việc, chấm điểm các bài thi. Tiếng nhạc rock nhẹ phát ra từ một chiếc radio để trong phòng. Cô là một phụ nữ khả ái, khoảng chừng 30 tuổi, mặc ngoài chiếc áo rét màu đen cổ tròn, bên trong là chiếc áo cánh trắng và quần len xám. Một chiếc vòng cổ cũ màu hổ phách và bạc giống như của người Trung Đông lủng lẳng trên ngực cô. Cô có đôi vai vuông vắn, khuôn mặt thật thà và cái cằm nhọn. Cái miệng cô được trang điểm thành màu đỏ thẫm, bộ tóc đen mượt cắt ngang vai và phía trước được cắt gọn ngay trên đôi lông mày duyên dáng. Lúc cô ngước lên nhìn, tôi thấy đôi mắt cô màu nâu, sáng và thanh thản. Thật đẹp. Chúng làm cho cô trở nên xinh xắn hơn.

Cô đánh dấu vào bài thi rồi đặt sang một bên:

- Ông có việc gì vậy?

Tôi tự giới thiệu, cố gắng nói làm sao cho thật lô gích, rằng tôi tới để thảo luận về giáo sư Hope Devane.

- Ồ - Cô tỏ ra bối rối - Vậy cho tôi xem giấy tờ chứng minh của ông?

Tôi chìa cho cô xem cái phù hiệu chuyên viên. Cô ta nhìn tên tôi rất lâu.

- Mời ông - Cô ta nói rồi trả lại tôi cái phù hiệu và chỉ tay ra ghế.

Căn phòng chật hẹp nhưng có mùi thơm, trên tường treo những bức tranh vẽ theo lối Ba-tích, vài con búp bê nghệ thuật dân gian được đặt giữa những cuốn sách trên giá. Chiếc radio đặt trên bậu cửa sổ phía sau cô, cạnh lọ húng chanh. Bài hát phát ra từ radio nói về sự tự do mà tình yêu đem lại.

Các bài thi đặt thành chồng cao trên bàn. Bài mà cô vừa đặt sang bên đầy những phép toán và các dấu hỏi đỏ. Cô đã cho bài đó điểm “B -”. Khi thấy tôi nhìn vào bài thi ấy, cô liền lấy cuốn vở phủ lên trên và lật xấp bài thi lại vừa lúc máy điện thoại reo.

- Xin chào - Cô nói - Bây giờ thì không - Nhìn tôi đoạn lại nói - Có thể 15 phút. Em sẽ tới - Một nụ cười duyên dáng. Mặt ửng đỏ - Em cũng thế.

Đặt máy xuống, cô cất xấp bài thi vào ngăn kéo rồi đặt hai tay lên bọc.

Chồng tôi đang ở dưới văn phòng khoa. Chúng tôi thường cùng nhau ăn trưa.

- Nếu không đúng lúc thì...

- Không sao. Anh ấy còn có việc phải làm, vả lại chuyện này cũng không tốn nhiều thời gian. Vậy, xin ông nói ngay đi, tôi vẫn còn thấy tò mò đấy. Ông làm khoa học nhưng đang làm việc với Sở cảnh sát về vụ án mạng của giáo sư Hope Devane phải vậy không?

- Tôi làm việc ở cách đây không xa, tại trường Đại học Y khoa. Tôi đã từng làm công tác tòa án và thỉnh thoảng cảnh sát có mời tôi tham gia làm chuyên viên tư vấn cho họ. Vụ giết hại Hope Devane được họ gọi là vụ án bị đóng băng. Không hề có manh mối nào, một thanh tra mới tinh phải bắt đầu làm từ đầu. Thực ra, tôi là một thành viên của đội quần vợt trong trường hợp không còn ai khác.

- Ở cách đây không xa à - Cô ta cười - Đối thủ hả?

- Tôi lấy bằng tiến sỹ tại đây, vậy có thể nói là lòng trung thành bị phân chia thôi.

- Ông chơi bóng đá thế nào

- Tôi không chơi bóng đá.

Cô ta cười:

- Tôi cũng thế, Anh Gery - chồng tôi ấy - trở thành người hâm mộ bóng đá ghê gớm kể từ khi chúng tôi tới đây. Trước kia chúng tôi ở Đại học Chicago, mà đó thì không phải nơi dành cho thành tích thể thao. Dù sao, tôi cũng rất vui vì cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra vụ án giết giáo sư Devane. Tôi cứ ngỡ họ từ bỏ rồi chứ.

- Sao cô lại nghĩ thế?

- Bởi vì tuần đầu tiên, tin tức không hề nói gì đến vụ án này nữa. Có đúng là một vụ án càng lâu được giải quyết thì càng có ít cơ hội thành công không?

- Nói chung là thế.

- Tên của vị thanh tra mới đảm nhiệm là gì vậy?

Tôi đọc và viết vào mảnh giấy cho cô ta xem.

- Vậy việc ông ta quyết định không tới đây có ý nghĩa gì đó phải không?

- Đó là sự kết hợp giữa sức ép thời gian và chiến lược thôi. - Tôi đáp - Anh ấy đang phải đảm nhiệm vụ này một mình và khi đi phỏng vấn những giáo viên trong trường, anh ấy cảm thấy không được tốt lắm.

- Không tốt theo cách nào?

- Họ đối xử với anh ấy như là một kẻ ngu đần vậy.

- Nhưng anh ta có ngu đần không?

- Không hề.

- Vậy thì - Cô ta nói - tôi nghĩ rằng chúng tôi là một nhóm người rất cố chấp - mà không hẳn một nhóm nữa. Phần lớn chúng tôi đều không có gì chung ngoài khả năng kiên trì chịu đựng trên 20 năm dạy học. Tôi và giáo sư Hope là những thí dụ điển hình như thế, vì vậy tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có ích với ông.

- Bà ấy chắc hẳn phải biết rất rõ về cô nên mới mời cô vào Ủy ban Hành vi?

Cô ta đặt bút xuống bàn.

- Ủy ban à. Tôi cũng cho là thế. Nói về mối quan hệ của chúng tôi, chúng tôi đã nói chuyện với nhau một vài lần trước khi bà ấy mời tôi vào làm nhưng chúng tôi vẫn không phải là những người bạn. Vậy cảnh sát đã biết những gì về Ủy ban ấy?

- Họ đã biết về lịch sử của nó và thực tế nó đã bị giải tán. Ngoài ra họ còn có được các biên bản ghi lại ba vụ đã xử. Tôi thấy rằng cô không tham gia vào vụ xử thứ ba.

- Đó là bởi vì tôi xin rút - Cô ta nói - Đến bây giờ tôi mới thấy rõ toàn bộ chuyện ấy là một sai lầm. Nhưng tôi đã phải mất nhiều thời gian để nhận ra điều đó.

- Cô nói nó là một sai lầm theo cách hiểu thế nào?

- Tôi nghĩ động cơ của giáo sư Hope là hoàn toàn trong sáng nhưng lại đưa bà đi... hơi xa. Tôi nghĩ cái Ủy ban đó là một nỗ lực cứu chữa chứ không phải là để tạo ra thêm những xung đột.

- Cô có nói với bà ấy về những lo lắng của cô không?

Cô ta mím môi và nhìn chằm chằm lên trần nhà:

- Không. Hope là một con người phức tạp.

- Nếu nói thì bà ấy cũng không nghe phải không?

- Tôi thực sự không biết được điều đó. Chỉ là... tôi không muốn hạ thấp danh giá của người đã khuất. Thôi thì phải nói rằng bà ấy là con người có ý chí cứng rắn.

- Cô định nói rằng bà ấy luôn bị ám ảnh?

- Ám ảnh về việc phụ nữ bị đối xử tàn tệ. Nhưng với tôi thì hoàn toàn bình thường.

Cầm bút, cô ta vỗ vỗ vào một bên đầu gối:

- Đôi khi sự say mê ngăn chặn tất cả những thông tin mâu thuẫn. Thường là như thế - và điều này thì ông biết nhiều hơn tôi - thậm chí tôi còn nghĩ rằng chắc là bà ấy đã có lịch sử bị ngược đãi bản thân nên mới hiểu biết nhiều đến thế.

Đó là suy nghĩ của một người ít nói!

- Bởi vì mức độ say mê của bà ấy ư? - Tôi hỏi.

Cô ta thay đổi tư thế trong chiếc ghế ngồi, cắn môi và gật đầu. Đặt một ngón tay trỏ dọc theo bên má mịn màng, cô nói:

- Tôi phải nói rằng tôi cảm thấy không được thoải mái khi nói ra điều đó bởi vì tôi không muốn tầm thường hóa sự nhiệt tình của Hope - bằng nhận xét chủ quan. Tôi là một giáo viên cơ hóa, nghĩa là giống như ông hiểu từ phân tích tâm thần ấy.

Cô ta đẩy lùi cái ghế lại khiến đầu cô chỉ còn cách những cái giá sách vài phân. Đôi chân của con búp bê rách màu nâu lủng làng ngay cạnh tay phải cô ta. Cô lấy tay kéo xuống, đặt lên bọc, và luồn tay vào bộ tóc màu đen của nó.

- Tôi muốn ông hiểu rằng tôi rất tôn trọng bà ấy. Bà ấy thông thái, và rất nhiệt tình với những tư tưởng của bà. Điều này thật là hiếm có. Có lẽ tôi cũng nên giải thích quá trình tham gia Ủy ban ấy của tôi cho ông nghe. Bởi vì rõ ràng nếu không thì ông cũng sẽ hỏi.

- Vậy xin cô - Tôi đáp - Tôi rất biết ơn vì điều đó.

Hít một hơi dài, cô ta vỗ nhẹ con búp bê, rồi kể:

- Tôi bắt đầu học đại học như một sinh viên chuẩn bị y khoa và vào năm thứ hai, tôi tình nguyện tham gia phục vụ tại một Trung tâm dành cho phụ nữ tật nguyền ở phía Nam Chicago. Tôi tham gia vào đó là để đạt được điểm ưu tiên vào trường y và bởi vì bố mẹ tôi là các bác sỹ, những người theo tinh thần tự do kiểu cũ nên dã dạy chúng tôi rằng giúp đỡ người khác là một việc làm cao quý. Tôi nghĩ đã nghe được rất nhiều điều xung quanh bàn ăn tối, nhưng Trung tâm ấy đã cho tôi thấy một thế giới hoàn toàn mới và khủng khiếp. Nói một cách đơn giản là tôi đã lấy làm kinh hãi vô cùng. Đó là một trong những lý do tôi thay đổi quyết định không đi theo nghề y nữa.

Những ngón tay cô ta rẽ tóc con búp bê.

- Những người phụ nữ mà tôi làm việc với - những con người đã vượt qua sự sợ hãi và khước từ của xã hội để nhận những gì người ta làm đối với họ - có cùng một vẻ mặt và ánh mắt, cái vẻ mặt và ánh mắt tôi thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy trong Hope. Một phần tổn thương, một phần uất hận... tôi chỉ có thể gọi nó là hung tợn. Trong trường hợp của Hope, có một sự trái ngược rất lớn với tính cách thường thấy của bà.

- Đó là gì vậy?

- Bình tĩnh và tự chủ. Rất bình tĩnh và tự chủ.

- Nghĩa là luôn kiểm soát được tình hình.

- Làm được điều đó rất tốt. Bà là người lãnh đạo, có cả tính mạnh mẽ. Nhưng khi chúng tôi bàn về vấn đề ngược đãi, tôi thấy bà có cái nhìn và ánh mắt ấy. Không phải lúc nào cũng thế nhưng đủ nhiều để tôi nghĩ đến những người phụ nữ ở Trung tâm.

Cô nở nụ cười bẽn lẽn.

- Chắc là tôi đã nói hơi quá đáng.

- Có phải bà ấy yêu cầu cô tham gia Ủy ban bởi vì cô đã có những kinh nghiệm tại Trung tâm đó không?

Cô ta gật đầu.

- Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên tại buổi tiệc trà của khoa, một trong những hoạt động kinh khủng nhất vào năm đầu tiên trong nghề giảng dạy của tôi. Ở đó mọi người giả vờ như đã quen nhau cả. Anh Gery thì tới nói chuyện thể thao với một vài người và lúc đó Hope đến bên tôi. Bà ấy cũng đi một mình.

- Chồng bà ấy không có mặt ở đó à?

- Không. Bà ấy nói ông ta không bao giờ tham gia tiệc tùng. Tất nhiên, bà ấy cũng không biết tôi vì tôi vừa mới đến trường. Tôi không biết bà ấy là ai nhưng tôi nhận ra bà ấy. Bởi vì bộ quần áo ấy. Bộ quần áo com-lê may đo đắt tiền, những đồ trang sức đẹp, trang điểm khéo léo. Bà trông chẳng khác gì cô gái mà tôi đã từng quen biết ở Lake Forest - những người thừa kế giàu có. Trong trường đại học này không có nhiều người như bà. Chúng tôi nói chuyện và tôi kể cho bà nghe về Trung tâm ấy.

Steinberger di chuyển khiến con búp bê bị vẹo cổ một bên.

- Điều buồn cười là ở chỗ đã bao năm tôi giữ kín trong lòng. Kể cả với chồng tôi - Cô cười - Và ông cũng biết đấy, tôi không hẳn là có vấn đề trong việc nói chuyện. Nhưng tại buổi tiệc ấy, với một người hoàn toàn xa lạ, tôi đã kể hết cả những thứ mà tôi từng quên - những thứ thật kinh khủng. Thực sự tôi đã phải lui vào một góc nhà để lau mắt. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy Hope đã lôi tuột những kỷ niệm ấy ra khỏi con người tôi.

- Bà ấy làm được điều đó bằng cách nào?

- Bằng cách chăm chú lắng nghe. Chuyên gia tâm thần các ông gọi đó là nghe tích cực, phải không? - Cô lại cười - Đó chính là điều mà ông đang làm lúc này đấy. Tôi cũng được học về phương pháp này tại Trung tâm. Tôi nghĩ nguyên lý căn bản thì ai cũng có thể nắm được nhưng lại có rất ít các bậc thầy.

- Giống như giáo sư Hope ấy à.

Cô ta cười:

- Đấy, như là cách ông đang làm ấy, vừa lắng nghe vừa tìm cách hồi đáp lại. Phải chăng kể cả khi ông biết rõ mọi thứ thì ông vẫn làm thế?

Tôi cười và vỗ nhẹ vào cằm rồi nói bằng giọng như trên sân khấu:

- Thế cô nghĩ nó hiệu quả lắm à?

Cô ta lại cười, rồi đứng dậy ra đóng cửa. Cô có thân hình khá đẹp, và cao hơn là tôi nghĩ: khoảng 1,7 mét, chân dài.

- Đúng vậy - Cô ta đáp, rồi ngồi xuống ghế, chân bắt chéo - Bà ấy là một người lắng nghe thông minh. Có cách để tiếp cận sâu. Không chỉ về mặt tình cảm, mà cả mặt cơ thể - nghĩa là bà ấy sẽ xích lại gần ông hơn. Nhưng người đối thoại khó mà nhận ra. Bởi vì bà ấy làm cho ông cảm thấy như thể ông là người quan trọng nhất trong thế giới này.

- Một tài năng ăn nói và lòng say mê.

- Đúng. Giống như một nhà truyền đạo giỏi.

Đôi chân thôi bắt chéo.

- Chắc điều này làm ông thấy khó tin lắm. Trước tiên, tôi nói là tôi không biết bà ấy, rồi lại nói như thể tôi và bà ấy đã quen nhau lâu rồi. Nhưng tất cả những gì tôi vừa nói chỉ là một ấn tượng về bà ấy. Bà ấy và tôi chưa bao giờ thân nhau cả, mặc dầu lúc đầu tôi nghĩ bà ấy muốn có một người bạn.

- Sao lại thế?

- Ngay sau buổi tiệc trà, Hope đã gọi điện cho tôi nói rằng bà ấy rất vui vì gặp được tôi, muốn cùng uống cà phê với tôi tại Câu lạc bộ trường. Khi đó tôi vẫn còn có những xung đột trong tình cảm. Tôi thích bà ấy nhưng không muốn lại nói chuyện về Trung tâm. Ngay cả thế, tôi vẫn đồng ý. Trong lòng quyết tâm sẽ không nói gì - Con búp bê lại nảy lên - Thật không thể tin được, khi gặp bà ấy tôi lại kể tiếp. Mà kể toàn những chuyện kinh khủng nhất mà tôi từng chứng kiến: những phụ nữ bị hành hung ngoài sức tưởng tượng. Đó là lần đầu tiên tôi nhận thấy ánh mắt hung hãn của bà ấy.

Cô ta nhìn con búp bê rồi đặt nó trở lại giá.

- Tất cả những điều này không thể giúp gì được cho ông đâu.

- Nó có thể đấy.

- Bằng cách nào?

- Bằng cách soi sáng tính cách của Hope - Tôi đáp - Hiện nay, có rất ít manh mối để tiến hành điều tra.

- Vậy theo ông tính cách của bà ấy có liên quan đến việc bà ấy bị giết à?

- Cô không nghĩ thế sao?

- Tôi không biết nữa. Khi tôi biết bà ấy bị giết, giả thiết đầu tiên tôi đặt ra là quan điểm chính trị của bà ấy đã làm điên tiết một kẻ rồ dại nào đó.

- Một người lạ ư?

Cô ta nhìn tôi chúm chím:

- Chắc ông không định nói rằng chuyện có liên quan đến Ủy ban đấy chứ?

- Chúng tôi không có đủ thông tin để nói bất cứ điều gì, nhưng lẽ nào lại không thể như thế được?

- Theo tôi thì rất khó có thể. Bọn chúng chỉ là những đứa trẻ.

- Nhưng mà chuyện ở Ủy ban đã khá gay gắt, nhất là với cậu bé họ Storm.

- Đúng vậy. Cậu bé đó đúng là đã nổi nóng, mồm miệng luôn chửi bậy. Nhưng biên bản có thể khiến người ta hiểu sai - biến cậu ta trở thành kẻ tồi tệ hơn thực chất.

- Theo cách nào?

Cô ta suy nghĩ:

- Với tôi, cậu ta dường như... sủa nhiều hơn là cắn. Kiểu những đứa trẻ nóng tính, phổi bò nói hết chứ không để bụng. Và ngay bản tin đưa về vụ giết người cho thấy nó có vẻ như được chuẩn bị từ trước. Tôi không nghĩ một đứa trẻ lại có thể làm được thế. Hơn nữa, tôi chưa có con nên cũng chẳng biết phải nói thế nào.

- Khi Hope đề nghị cô vào Ủy ban, bà ấy đã nói với cô cụ thể gì về Ủy ban?

- Bà ấy nói rằng chắc chắn sẽ không tốn nhiều thời gian, rằng chỉ tạm thời nhưng chắc chắn là bà ấy đã định sẽ duy trì lâu và rằng nhà trường rất ủng hộ. Tất nhiên điều này không đúng. Thực ra, bà ấy làm ra vẻ như nhà trường đã đề nghị bà ấy lập lên Ủy ban đó. Bà ấy nói với tôi rằng Ủy ban sẽ tập trung giải quyết những vi phạm chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự và mục tiêu là ngăn chặn sớm những vi phạm đó.

- Nghĩa là ngăn những vấn đề ngay từ lúc mới bột phát?

- Ngăn những vấn đề từ sớm nhằm tránh cho bọn trẻ những điều mà tôi đã nhìn thấy ở Trung tâm - Cô ta lắc đầu. - Bà ấy biết phải nhấn cái nút nào.

- Vậy là Hope đã lừa dối cô?

- Đúng vậy - Cô buồn bã đáp - Tôi nghĩ bà ấy thấy rằng nếu nói thẳng ra thì sẽ không ăn thua, nên mới làm thế. Còn bản thân tôi không thích ngồi để phán xử người khác.

- Căn cứ vào biên bản, một thành viên khác của Ủy ban tên là Casey Locking, lại thích thú với việc phán xét đấy.

- Đúng thế, cậu ta thì có... Khá nhiệt tình. Như một nhà lý luận cố chấp. Không phải là tôi muốn đổ lỗi cho cậu ta đâu. Một sinh viên có thể trung thực tới mức nào khi hợp tác với giáo viên hướng dẫn của mình? Quyền lực vẫn luôn là sức mạnh.

- Bà Hope có giải thích lý do nhận anh ta vào Ủy ban không?

- Không hề. Bà ấy có nói với tôi rằng một thành viên của Ủy ban sẽ là đàn ông. Mục đích là tránh người ta nghĩ rằng đó là một cuộc chiến giữa các giới với nhau.

- Bà ấy đã phản ứng như thế nào khi cô xin rút?

- Bà ấy không hề có phản ứng gì.

- Không có phản ứng ư?

- Không hề. Tôi gọi điện tới văn phòng của bà ấy và để lại lời nhắn trong máy, giải thích rằng tôi không muốn tiếp tục nữa và cảm ơn bà ấy vì đã nghĩ tới tôi. Bà ấy không đáp lại lời nhắn của tôi. Chúng tôi cũng không nói chuyện lại với nhau. Tôi nghĩ rằng bà ấy giận tôi... và bây giờ chúng ta lại ở đây để phán xử bà ấy. Điều này làm tôi rất khó nghĩ. Bởi vì dù Hope đã làm gì thì tôi vẫn tin rằng bà ấy có ý định tốt và điều xảy ra với bà ấy là một hành động tàn bạo.

Steinberger đứng dậy ra mở cửa.

- Tôi xin lỗi, tôi không thể nói về chuyện này một chút nào nữa - Một tay cô vặn núm cửa mở ra. Đôi mắt nâu đã nhăn lại vì căng thẳng.

- Cảm ơn cô đã dành thời gian - Tôi nói - Và xin hãy thứ lỗi cho tôi vì đã khơi ra những điều không dễ chịu với cô.

- Có lẽ nó cũng cần phải được khơi thông... câu chuyện thật là kinh khủng. Một sự mất mát quá lớn. Tất nhiên tôi không muốn nói rằng cuộc sống của người này lại quan trọng hơn người kia. Nhưng giáo sư Hope thực sự gây cho tôi nhiều ấn tượng - bà ấy có lòng dũng cảm. Sẽ là một ấn tượng đặc biệt nếu như tôi nghĩ đúng rằng bà ấy đã từng bị ngược đãi, bởi vì điều đó có nghĩa là bà ấy đã làm được điều mình theo đuổi, đã đem được sức mạnh của mình ra để giúp những người khác.

Cô ta cắn mỗi lần nữa.

- Hope thật mạnh mẽ. Ông sẽ không nghĩ bà ấy có thể là một nạn nhân đâu.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.