Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Chúng tôi chơi năm ván blackjack đều bị thua, cảm ơn người chủ sòng bạc, trở lại đường cao tốc và phóng hết tốc lực qua vùng sa mạc. Một mảnh trăng màu xám lơ lửng ngay trên đầu chúng tôi, trảng cát trông như tuyết.

- Lão già ngồi xe đẩy - Tôi nói - Có thể đó là Big Micky.

Milo trở mình trong ghế ngồi của người lái xe và lắc cổ.

- Cũng có thể đó là một bệnh nhân giàu có. Ông ta cố tình đẩy lão già ấy đi chơi một chuyến trước khi chết để rồi viết hóa đơn bắt Medi-Cal thanh toán như là một ca điều trị thể chất. Chỉ có Chúa mới biết hết những mánh khóe làm tiền của Cruvic.

- Vấn đề chính bây giờ là Cruvic đã biết Mandy.

- Thật tệ. Bây giờ phải tìm cách mò được vào đống hồ sơ của ông ta. Barone là chuyên gia về lĩnh vực xây dựng các bức tường giấy tờ hồ sơ. Tất cả những gì chúng ta có chống lại Cruvic hiện nay chỉ là sự nghi ngờ, không hề có chứng cứ để phát lệnh khám nhà.

- Anh có hỏi Barnaby về ma túy không vì chính anh đã nghĩ có thể có khía cạnh ma túy trong chuyện này mà?

- Tôi hỏi anh ta bởi vì anh ta vẫn còn sử dụng - Anh không để ý thấy những giọt mồ hôi, đôi mắt anh ta hay sao?

- Hope sử dụng cô-ca-in à? Không hề có bằng chứng nào về việc bà ta đã từng sử dụng.

- Không có bằng chứng về Hope, chấm hết.

- Biết đâu Casey Locking có thể cung cấp một vài bằng chứng - Tôi nói - Anh ta có mối liên hệ nhất định với Cruvic. Tôi luôn nghĩ về thời gian chúng tôi nói chuyện ở trường Đại học, việc anh ta đứng ra làm “quan tòa” trong Ủy ban Hành vi. Đó là hành vi tiêu chuẩn của kẻ tâm thần - mọi người đều phải tuân theo các quy tắc, trừ tôi ra. Có thể tôi sẽ tìm hiểu về anh ta qua một sinh viên khác của Hope - cô sinh viên ở London. Tôi sẽ thử hỏi cô ta xem sao.

Milo tăng ga cho con Porsche chạy với vận tốc trên 90 ki-lô-métgiờ.

- Lạ quá, anh Alex ạ. Vụ án này bắt đầu từ giới cao quý - các giáo sư, những người có chỉ số IQ cao, nhưng nay thì chúng ta lại trở về với vùng đất quen thuộc - những kẻ sử dụng ma túy, những kẻ chia bài tại sòng bạc, gái điếm và các nhân vật làng chơi.

- Đó là những cái hộp bí mật nho nhỏ của Hope - Tôi nói.

Anh nghĩ về điều tôi nói trong vòng hơn 1 ki-lô-mét rồi mới nói:

- Đúng vậy. Nhưng cái hộp nào có chứa con rắn chuông đây?

Chúng tôi dừng lại uống cà phê tại một quán ăn tối ở Ontario và trở về tới Los Angeles trước 2 giờ sáng. Trên bàn ăn lại có một mẩu giấy khác:

“Anh hãy đi nhẹ bước để em ngủ.

Nếu muốn thì hãy đánh thức em dậy nhé.

Robin”

Mặc dù đã uống 4 cốc cà phê đã loại hết cà-phê-in nhưng cổ họng tôi vẫn khô rát do không khí ngoài sa mạc gây nên. Tôi rót một cốc sô đa đá và ngồi nguyên trong bếp uống. Tôi nhận ra rằng lúc này đã là buổi sáng ở nước Anh nên đi tới phòng sách để tìm số của Mary Ann Gonsalvez.

Lần này thì cô ta trả lời, giọng tò mò:

- Alô?

Tôi tự giới thiệu bản thân mình với cô ta.

- Tôi hiểu rồi - Giọng cô ta không hề có chút tình cảm nào.

- Cô có thời gian để nói chuyện về giáo sư Devane không?

- Tôi nghĩ là có. Chuyện thật kinh khủng. Người ta đã biết ai giết bà ấy chưa?

- Chưa.

- Thật khủng khiếp quá - Cô ta nhắc lại - Phải một tuần sau khi bà ấy chết tôi mới biết. Khi đó khoa đã báo bằng fax cho tôi. Tôi không thể tin được điều đó. Nhưng... tôi không biết tôi có thể giúp ông điều gì?

- Chúng tôi đang cố tìm hiểu càng nhiều càng tốt về giáo sư Devane - Tôi nói - Xem bà ấy thuộc kiểu người thế nào. Về những mối quan hệ của bà ấy.

- Đó là lý do tại sao ông tham gia vào phải không, bác sỹ Delaware?

- Đúng vậy.

- Hay thật... một hướng sử dụng mới cho lĩnh vực của chúng ta. Tôi xin lỗi vì đã không gọi lại cho ông, nhưng tôi thực sự không nghĩ là có gì đó để nói. Bà ấy là giáo viên hướng dẫn tốt với tôi.

Cường độ giọng nói từ cuối cùng của cô ta giảm xuống.

- Với cô thì tốt nhưng chắc là không tốt với một số sinh viên khác phải không? - Tôi hỏi.

Cô ta dừng lại không nói.

- Tôi muốn nói rằng phong cách của bà ấy phù hợp với tôi. Tôi tự do còn bà ấy có cuộc sống của bà ấy và đúng là bà đã giúp tôi có được tiền để học tại nước Anh.

- Tự do à, tự do theo kiểu nào?

- Bà ấy để tôi tự làm những việc của mình. Tôi là kiểu người luôn tự ý thức vì vậy cách làm ấy rất phù hợp.

- Một người năng động.

Cô ta cười:

- Ông dùng từ ấy hay quá.

- Vậy là nếu ai đó cần nhiều sự hướng dẫn của bà ấy thì sẽ thấy rằng cách làm việc của bà ấy là gây khó khăn phải không?

- Tôi cho là như thế, nhưng đó chỉ là một suy đoán.

- Còn về Casey Locking thì sao? Anh ta có phải là người năng động không?

- Tôi không biết Casey - Giọng cô ta căng thẳng.

- Không biết chút nào ư?

- Không biết nhiều lắm. Ông từng là sinh viên nam trong trường, thưa bác sỹ Delaware, nên ông biết chương trình đào tạo diễn ra thế nào: 3 năm học tại lớp, thi lấy các chứng chỉ, rồi đến nghiên cứu luận văn. Một số sinh viên biết họ cần gì liền bám ngay lấy một giáo viên hướng dẫn. Tôi thì không. Giữa công việc của tôi, con gái tôi và các lớp học, tôi phải làm việc rất vất vả.

- Con gái của cô năm nay bao nhiêu tuổi?

- 3 tuổi. Tôi mới gửi nó tới nhà trẻ. Ở đây, họ có nhà trẻ rất tốt.

- Tốt hơn cả ở Los Angeles à?

- Tôi thấy tốt hơn là ở Los Angeles. Tôi muốn một nơi nào đó có thể nuôi dạy được con tôi, không phải là chỉ làm cái nhà kho chứa trẻ. Dù sao, tôi cũng rất mệt mỏi, cần phải hoàn thành luận văn, vì vậy, ông có thể hiểu tại sao tôi không có thời gian để làm quen với Casey hay ai đó khác.

- Thế cô đã bao giờ tiếp xúc với anh ta chưa?

- Rất ít. Anh ta - con đường của chúng tôi đi hoàn toàn khác nhau.

- Khác nhau như thế nào?

- Tôi thích công tác lâm sàng. Anh ta dường như không quan tâm đến điều đó tí nào.

- Anh ta nghiên cứu thuần túy à?

- Tôi nghĩ thế.

- Anh ta có hơi khác một chút - Tôi nói.

- Ông định nói điều gì vậy?

- Cái dây da đen.

- Đúng thế - Cô ta nói - Anh ta cố gắng để tạo ra một hình ảnh.

- Vậy là dù hai người cùng là sinh viên do giáo sư Devane hướng dẫn nhưng không hề quan hệ gì với nhau.

- Đúng thế.

- Cô có biết tý gì về nghiên cứu của anh ta không?

- Anh ta làm cái gì đó về tự kiểm soát. Nghiên cứu trên động vật. Tôi nghĩ vậy.

- Giáo sư Devane có để anh ta tự do không?

- Họ cùng xuất bản các công trình nghiên cứu với nhau - Cô ta trả lời - Vì vậy chắc chắn họ phải cùng có chung nhiều thứ. Nhưng tại sao chứ? Có phải Casey có liên quan tới vụ này?

- Nếu anh ta có liên quan tới thì cô có thấy ngạc nhiên không?

- Tất nhiên là có. Việc nghĩ rằng bất kỳ ai đó mà tôi biết làm chuyện như thế đều khiến tôi ngạc nhiên. Thưa bác sỹ Delaware, tôi phải nói rằng cuộc nói chuyện này đang làm tôi cảm thấy không thoải mái. Tôi thậm chí không biết được ông có đúng là người mà ông đã tự giới thiệu hay không nữa.

- Nếu cô muốn tôi có thể cho cô số điện thoại của viên thanh tra cảnh sát trực tiếp giao nhiệm vụ cho tôi đảm nhận vụ này.

- Không, không hề gì. Dù sao, tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa.

- Nhưng bàn về Casey lại làm cô cảm thấy không thoải mái ư?

Cô ta cười:

- Câu nói của ông nghe như một lời bình luận chữa bệnh vậy, thưa bác sỹ Delaware.

- Lời bình luận đó có chính xác không?

- Bàn luận về bất kỳ ai cũng làm tôi cảm thấy khó chịu. Tôi không thích ngồi lê đôi mách.

- Vậy dù là nhỏ nhất thì cô cũng không có gì liên quan tới Casey đúng không?

- Anh ta - Tôi có một vài cảm giác về anh ta nhưng những cảm giác ấy thực sự là không thích hợp nói ra ở đây.

- Cô không thích anh ta à?

- Không - Cô ta trả lời, giọng to hơn một chút.

- Thưa cô Gonsalvez - Tôi nói - Giáo sư Devane bị giết rất thảm khốc. Không hề có manh mối hay phương cách nào đó để biết được cái gì là thích hợp, cái gì là không.

- Vậy Casey thực sự đang bị nghi ngờ phải không?

- Không. Về chính thức thì không. Nhưng nếu có điều gì đó về anh ta khiến cô khó chịu thì chúng tôi rất muốn biết. Hay để tôi bảo thanh tra Sturgis gọi tới cho cô.

- Ô không, thưa ông - Cô ta đáp - Tôi không hề muốn kể chuyện về Casey. Không phải là tôi sợ anh ta nhưng anh ta là người xấu xa tới mức tôi không muốn nói nữa.

- Thế cô đã nhìn thấy mặt xấu xa của anh ta chưa?

- Chưa, nhưng anh ta... tôi đã nhìn thấy nghiên cứu của anh ta. Tôi đã không hoàn toàn trung thực khi nói rằng tôi nghĩ anh ta đang tiến hành các nghiên cứu về động vật. Tôi biết đúng là anh ta đang tiến hành nghiên cứu trên động vật bởi vì một đêm tôi ngẫu nhiên xuống tầng hầm và đi qua phòng thí nghiệm của anh ta. Tôi đang tiến hành phân loại giấy tờ vì thế phải xuống phòng thí nghiệm ở tầng một của giáo sư. Lúc đó phải đến 11 giờ đêm, mọi người đã về hết. Tôi nghe tiếng nhạc - nhạc mạnh và nhìn thấy ánh sáng phát ra từ cánh cửa còn hé mở. Tôi ghé mắt nhìn vào và thấy Casey ở đó, lưng quay ra cửa. Anh ta đang đứng trước những cái lồng chuột, các mê lộ và những thiết bị thí nghiệm tâm sinh lý. Tiếng nhạc rất to khiến anh ta không nghe thấy tiếng tôi. Tay anh ta cầm một con chuột - hai ngón tay anh ta kẹp lấy nó. Hai ngón tay kẹp cổ con chuột khiến nó kêu chít chít. Rõ ràng, Casey đang làm nó đau. Tiếp đó tôi thấy anh ta nhảy quanh phòng theo tiếng nhạc, vừa nhảy tung tăng vừa cấu vào cổ con chuột. Cái đuôi con chuột bị... thật là kinh khủng quá. Lúc ấy tôi muốn đẩy cửa xông vào và chặn đứng hành động của anh ta lại nhưng tôi đã không làm. Tôi quá sợ vì tôi chỉ có một mình. Kể từ đó tôi luôn thấy ghê tởm anh ta - cái thắt lưng da, thái độ của anh ta. Ông có nhìn thấy cái nhẫn ở tay anh ta không?

- Cái nhẫn đầu lâu ấy à.

- Thật lòe loẹt - Cô ta nói - Và đúng là trẻ con. Anh ta thấy tôi nhìn cái nhẫn ấy một lần và nói rằng chính giáo sư Hope đã tặng cho anh ta. Điều này tôi thấy rất khó tin.

- Tại sao?

- Bà ấy là bản thu nhỏ của cả thế giới phụ nữ. Anh ta đang chơi trò đấu trí với tôi. Dù sao thì chuyện đó cũng làm tôi thấy hơi khó chịu một thời gian dài. Chuyện con chuột ấy. Tôi cứ nghĩ tôi sẽ nói cho ai đó biết - khoa Tâm lý trong trường có quy định về hành vi đối xử của con người với động vật. Nhưng giáo sư Hope là giáo viên hướng dẫn của anh ta và tôi biết bà ấy thích anh ta và... tôi biết điều này nghe có vẻ như chuyện anh chị em trong một nhà ganh tị nhau nhưng đúng là bà ấy đã ưu tiên anh ta hơn. Vì vậy nếu tôi gây chuyện với anh ta thì bà ấy sẽ có phản ứng gì ông biết rồi đấy. Tôi thật hèn hạ, thưa bác sỹ Delaware, nhưng mục tiêu của tôi là hoàn thành luận án tiến sỹ và ra ngoài thế giới, kiếm cho con gái tôi một mái nhà. Giáo sư Hope đứng ngoài cuộc đời tôi và tôi đã quen với việc đó rồi.

- Bà ấy có đứng ngoài cuộc đến mức độ như là bỏ rơi cô không?

- Thực sự ư? Có những lúc tôi cần bà ấy nhưng bà ấy lại không có mặt ở đó khiến tôi rất khó chịu. Bởi vì thời khóa biểu của tôi quá chặt nên cứ mỗi lần tôi không gặp được bà là công việc của tôi lại bị chậm lại. Có lần tôi đã nói thẳng với bà. Bà ấy nói rất vui vẻ nhưng không muốn nghe vì thế tôi không bao giờ nói với bà ấy nữa. Khi tôi chọn bà ấy, tôi đã nghĩ bà ấy là người lý tưởng bởi tư tưởng vì phụ nữ của bà ấy. Lĩnh vực của tôi là về vai trò của giới trong các nền văn hóa và việc nuôi con. Tôi nghĩ bà ấy sẽ thấy hứng thú về đề tài này nhưng bà ấy thực sự không hề có tí hứng nào.

- Nhưng với Casey thì lại khác.

- Rất khác. Bà ấy dường như luôn có thời gian cho anh ta. Đừng hiểu sai ý tôi nhé. Thực ra, khi chúng tôi cùng ngồi với nhau thì bà ấy rất tuyệt vời - luôn tận tình giúp đỡ, và tỏ ra rất giỏi. Và bà ấy đã giúp tôi có được học bổng. Nhưng để được bà ấy chú ý thì quả là điều khó khăn và khi cuốn sách của bà ấy ra đời thì điều đó là không thể. Cho tới lúc tôi rời sang Anh Quốc, tôi đã có cảm giác mình là một đứa trẻ mồ côi.

- Làm sao cô biết bà ấy có nhiều thời gian cho Casey hơn?

- Bởi vì tôi nhìn thấy họ làm việc cùng nhau rất nhiều và anh ta bảo cho tôi biết điều đó. Anh ta nói “tôi và giáo sư Hope thường ăn trưa với nhau”, “Vừa hôm kia tôi mới ở nhà giáo sư Hope về”. Anh ta nói rất hả hê - Chúa ơi, thật đúng là mấy cái trò anh chị em cùng cha mẹ ganh tị lẫn nhau, phải vậy không ông?

- Các trường có nghiên cứu sinh đều hoạt động tương tự như vậy thôi.

- Tôi nghĩ thế. Bà ấy thậm chí còn đưa anh ta lên các buổi nói chuyện ở ti vi với bà ấy. Anh ta nói với tôi về việc ngồi ở phòng xanh, gặp những người nổi tiếng. Bà ấy đâu được phép làm việc với ai mà bà ấy thích.

- Véo con chuột - Tôi nói - Thái độ hả hê. Có vẻ anh ta kiểm soát bản thân mình theo những cách không lấy gì làm dễ chịu cả.

- Đúng vậy. Đúng là tôi luôn xem anh ta là kẻ áp đảo tuyệt đối. Anh ta đúng là loại người sẽ không làm gì cả trong một tình huống nào đó mà anh ta không kiểm soát được. Nhưng anh ta thông minh, rất thông minh.

- Làm sao cô biết?

- 3 năm đầu tiên, anh ta luôn đạt điểm cao, và tôi nghe có ai đó nói rằng anh ta đứng đầu lớp tại Berkeley.

- Nhưng anh ta lại không có hứng thú với các vấn đề lâm sàng.

- Ngược lại. Anh ta thường dè bỉu công tác lâm sàng, nói rằng tâm lý học là điều gì đó quá táo bạo bởi vì nó không đặt ra đủ các căn cứ khoa học để có ích cho mọi người. Quan điểm đó của anh ta giống với nhiều giáo viên khác trong khoa vì thế có thể anh ta sẽ trở thành một giáo sư. Mà với đầu óc và tham vọng quyền lực của anh ta thì có thể anh ta sẽ trở thành trưởng khoa Tâm lý cũng nên.

- Một trưởng khoa luôn mặc áo da đen ư?

- Tôi chắc đó là trò sân khấu - Cô ta trả lời - Có lẽ sang năm, anh ta sẽ lại mặc áo vải tuýt và có những miếng đệm ở khuỷu tay.

Tôi ngồi nghĩ về con chuột bị đau đớn giữa những ngón tay của Locking. Nghĩ tới cái nhẫn đầu lâu.

Đó là vật kỷ niệm của Hope ư? Bà ta cũng là nghiên cứu sinh ở Berkeley.

Những mối quan hệ ở Bắc California... Big Micky chuyển lên sống ở San Francisco bởi vì ở đó có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Có bao nhiêu mối dây liên kết đây? Vụ án đã tiến triển được tới đâu rồi?

Tôi nhón chân đi vào trong phòng ngủ, quyết định không đánh thức Robin dậy. Nhẹ nhàng trườn lên giường, cố gắng không để rung đệm.

Nhưng tiếng nàng vọng lên:

- Anh yêu đấy à?

Và nàng với tay ra ôm lấy tôi.

Tôi quấn hai cánh tay quanh người nàng.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.