Tôi yêu cầu ông ta viết ra giấy cho phép tôi nói chuyện với bác sỹ Albert Emerson và lái xe về nhà. Chiếc xe tải của Robin đã đi mất. Tôi vào nhà và thấy tờ giấy nhắn lại ở trong bếp rằng nàng phải đi gấp tới sửa đàn cho một ca sỹ ở Simi Valley và sẽ về vào khoảng 7, 8 giờ.
Tôi gọi điện tới bác sỹ Emerson, nghĩ rằng sẽ gặp cô tiếp viên hay máy trả lời tự động nhưng người nhấc máy lại chính là Emerson với giọng nói hơi trẻ con như thể mong ngóng - giọng của người sẵn sàng phục vụ người khác.
Tôi tự giới thiệu.
- Delaware à - tôi biết tên ông rồi. Ông tham gia vào vụ Jones phải không?
- Đúng - Tôi đáp, trong lòng thấy ngạc nhiên. Chuyện này đã được giữ kín không cho báo chí đăng tải vậy làm sao ông ta lại biết được.
- Bên bị đơn đã gọi điện cho tôi - Ông ta nói tiếp - họ muốn biết nơi nào tốt để gửi thằng khốn ấy tới. Họ muốn tôi xác nhận thay mặt hắn, để cho hắn có một chỗ nằm thoải mái. Tôi nói họ đã gọi nhầm số, hãy tìm đến luật sư, rằng vợ tôi là trợ lý ủy viên công tố quận, sự thông cảm của tôi đi theo hướng khác. Không biết người ta có bỏ tù thằng khốn ấy đến hết đời không nhỉ?
- Hi vọng là có - Tôi nói.
- Nhưng chắc ông không biết khi nào tiền sẽ can thiệp đâu. Vậy tôi có thể giúp gì được ông?
- Tôi đang hợp tác với cảnh sát điều tra về một vụ án khác. Về một giáo sư tâm lý học đã bị giết mấy tháng trước.
- Tôi có nhớ vụ này - Emerson đáp - Cạnh trường đại học. Ông thích các vụ án hình sự à?
- Tôi thích không có vụ nào cả.
- Tôi hiểu ý ông. Vậy tôi có liên quan gì?
- Tessa Bowlby. Con bé ấy quen biết nạn nhân. Nó đã tố cáo một sinh viên khác hiếp dâm nó trong một lần hẹn hò và đưa sinh viên ấy ra trước Ủy ban Hành vi do giáo sư Devane làm chủ tịch. Chúng tôi đang tiến hành nói chuyện với tất cả sinh viên có liên quan tới Ủy ban hành vi tình dục nhưng Tessa không muốn nói chuyện và bệnh tình của con bé khiến tôi cũng không muốn ép.
- Ủy ban hành vi tình dục à - Ông đáp. Giọng điệu của ông ta cho tôi biết Tessa đã không hề nhắc tới Ủy ban này trước mặt ông. Walter Bowlby đã chẳng nói rằng Tessa thỉnh thoảng mới khám bệnh tại nhà bác sỹ Emerson là gì.
- Đã lâu rồi tôi không tới thăm bệnh cho Tessa. Mà lẽ ra tôi cũng không nên nói với ông chuyện này.
- Tôi đã có biên bản đồng ý của bố cô bé cho phép tôi được nói chuyện với ông.
- Tessa đã trên 18 tuổi nên biên bản ấy không có mấy ý nghĩa. Vậy, giả thuyết ở đây là gì, một trong những gã đàn ông bị triệu tới trước Ủy ban đã nổi điên và hành động hay sao?
- Không hề có bằng chứng nào cả, còn giả thuyết thì nhiều lắm - Tôi đáp - Cảnh sát đang tìm kiếm ở mọi ngóc ngách có thể.
- Một ủy ban hành vi ư? - Ông ta nhắc lại - Tessa đã đệ đơn tố cáo à?
- Đúng.
- Ôi trời... chuyện này không bị báo chí làm rùm beng lên đấy chứ?
- Không.
- Quá trình xét xử căng thẳng phải không?
- Nó không được dễ chịu lắm - Tôi đáp - Nhưng ủy ban ấy cũng không tồn tại lâu bởi vì trường đại học đã giải tán nó.
- Và rồi có kẻ nào đó đã giết chết giáo sư Devane. Thật kỳ lạ. Rất tiếc là tôi không thể giúp gì được ông, nhưng thực sự tôi chẳng có gì nhiều để nói.
- Về Tessa hay là về bố con bé?
- Cả hai - Ông ta trả lời - Tôi sẽ không... phí thời gian vào chuyện đó nữa. Tôi đang có bệnh nhân gọi điện tới ở phòng chờ, chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.
*
Chuyện Ủy ban Hành vi thật là rắc rối.
Trở lại với lịch sử giáo dục đáng nghi ngờ của bác sỹ Cruvic.
Bây giờ nói tới học viện mà ông ta đã ở đó 1 năm sau khi rời Washington - Học viện Brooke Hastings. Corte Madera ở ngay bên ngoài thành phố San Francisco. Trở lại vùng đất Bắc California của ông ta.
Tôi gọi điện tới phòng Thông tin Corte Madera để hỏi số điện thoại của Học viện Brooke-Hastings. Không có. Không hề có gì ở San Francisco hay Berkeley hay Oakland hay Palo Alto hoặc một nơi nào đó trong bán kính 150 ki-lô-mét.
Dấu hỏi tiếp theo: bệnh viện nơi Cruvic đã trở lại để đào tạo, lần này với tư cách là một bác sỹ phụ sản-phụ khoa.
Đó là Trung tâm Y tế Trung thực ở Carson.
Ở đây cũng không thấy có tên của Cruvic.
Lẽ nào gã này là kẻ giả danh hoàn toàn?
Nhưng Đại học California ở Berkeley lại khẳng định ông ta là một thành viên có tiếng trong liên hội sinh viên nam của trường. Đại học Y California ở San Francisco cũng nói tương tự.
Vậy chuyện thú vị đã xảy ra sau khi ông ta nhận được bằng bác sỹ.
Lúc tôi đang nghĩ về điều đó thì Milo gọi:
- Cho tới nay vẫn chưa thấy vụ án nào khác có biểu hiện tương tự. Cảnh sát Vegas đang tìm cách liên lạc với Ted Barnaby, anh bạn trai của Mandy ấy, để xem anh ta có thể giúp soi rọi một phần bệnh sử y tế hay điều gì đó khác của cô ta không. Cho tới lúc này vẫn chưa đi tới đâu. Họ đã lần theo dấu vết của anh ta tới tận Tahoe, nhưng vẫn không tìm được.
- Trong đám cờ bạc ấy à - Tôi nói.
- Đúng vậy. Điều thú vị là ở Vegas, người ta lại biết tới Cruvic. Thỉnh thoảng ông ta có đến đó, với tư cách là một tay chơi nhiều tiền.
- Đúng là kiểu người mà Mandy bị hút mất hồn đấy.
- Không có ai nhớ là hai người bọn họ từng đi cùng với nhau, nhưng tôi đã gửi ảnh của Mandy tới phó cảnh sát trưởng Los Angeles rồi để xem người ta có lưu hồ sơ gì của cô ta ở đây không, còn tối nay tôi dự định sẽ tới vài câu lạc bộ đêm, tới những nơi có biểu diễn thoát y vì ở đó sẽ có các cô gái giá cao tụ tập.
- Sòng bạc, câu lạc bộ. Đại loại ở đó thì sẽ có.
- Gỉ sắt còn không bao giờ nghỉ thì tại sao tôi lại phải nghỉ ngơi chứ? Tôi cũng đã nhận được một thư nhanh vào sáng hôm nay, một đống tài liệu chứng cứ ngoại phạm của Patrick Huang do công ty luật của bố cậu ta gửi tới. Nào là ảnh, thực đơn, bản khai có tuyên thệ công chứng của chủ khách sạn, của nhân viên phục vụ bàn, của các thành viên.
- Đúng là luật sư - Tôi đáp - Thế cũng tốt, bởi vì Deborah Brittain dường như vẫn còn lo lắng về anh ta.
- Tại sao?
- Chuyện xảy ra đã làm cho con bé mất hết tự tin. Mặc dù vậy, cô bé ấy đã khẳng định rằng anh ta không hề làm phiền mình kể từ sau vụ xét xử. Cô bé rất ngưỡng mộ Hope, nói rằng Hope thực sự đã tạo ra sự thay đổi trong cuộc đời cô bé. Tôi cũng đã tìm được Tessa Bowlby và biết được vài điều thú vị.
Tôi kể lại cuộc nói chuyện với Walter Bowlby và bác sỹ Emerson.
- Bệnh tâm lý nặng à - Milo nói - Anh nghĩ ông bố đã nói thật về việc con bé buộc tội sai cho ngay cả ông ta ư?
- Làm sao mà biết được chứ? Bác sỹ Emerson nói bóng gió với tôi rằng tìm hiểu kỹ chuyện của gia đình Bowlby chẳng ích lợi gì cả. Ông ta nói rất chắc chắn, nhưng đúng là Tessa không thường xuyên tới thăm bệnh ở chỗ ông ta, không nói cho ông ta biết về mối quan hệ của con bé với Hope và Ủy ban Hành vi. Ông Bowlby dường như thật thà và thẳng thắn. Ông ấy còn cho tôi cả tên của vị thanh tra thành phố Temple, người tiến hành điều tra lời buộc tội ông ấy của Tessa. Tên vị thanh tra đó là Gunderson.
- Tôi sẽ gọi cho ông ta - Milo nói - Những lời buộc tội sai là... Vậy thì Muscadine có thể đã nói thật.
- Ngay cả nếu như anh ta không nói thật thì bản thân tôi cũng chưa nhận ra mối liên hệ nào đó với Mandy Wright cả.
- Vậy là chỉ còn mỗi ngài Kenny Storm con thôi. Tôi sẽ nói chuyện với anh ta vào buổi chiều ngày mai tại văn phòng của bố anh ta. Anh tới đó cùng tôi nhé, để kiểm tra xem tâm lý anh ta thế nào.
- Tất nhiên. Tôi cũng được biết thêm một vài điều thú vị về bác sỹ Cruvic.
Tôi bắt đầu kể cho Milo nghe từ những cái xe ở bãi đậu xe bệnh viện vào ban đêm, về người lính gác có vũ khí, nhiều vụ phá thai sau giờ làm việc với giá 900 đô-la một ca.
- Vậy là phải có tiền thì mới mua được con Bentley chứ - Milo đáp.
- Khoan, còn nữa. Thẻ của Cruvic nói rằng ông ta chỉ thực hiện việc điều trị vô sinh, nhưng ông ta không được đào tạo hẳn hoi về ngành này, và trong tiểu sử của ông ta có nhiều thứ không chính tắc lắm. Ông ta bỏ không thực hiện đào tạo nội trú phẫu thuật tại Đại học Washington sau chỉ có 1 năm vào trường, xin nghỉ vắng mặt tại một nơi gọi là Học viện Brooke-Hastings, và chuyển sang khoa sản tại một bệnh viện ở Carson - Trung tâm Y tế Trung thực. Tôi không tìm được cả hai nơi đó.
- Vậy là giả danh ư?
- Bằng cử nhân và bằng bác sỹ y khoa là thật, cũng không hề có những phàn nàn nào về ông ta cả. Biết đâu cả Học viện Brooke-Hastings và Trung tâm Y tế Trung thực đều đã bị đóng cửa. Nhưng chuyện ông ta chuyển từ một bệnh viện giảng dạy có tiếng tăm xuống học tại một cơ sở tư nhân vô danh tiểu tốt thì đúng là không phải sự chuyển đổi theo chiều ngang đâu. Vậy rất có khả năng ông ta không rời đi vì sự thay đổi về sở thích. Biết đâu ông ta bị đuổi vì một vài hành vi không đứng đắn nào đó, chờ đợi mệt mỏi quá nên đã xin làm bác sỹ nội trú dạng tầm thường ở khu vực khác. Có thể kể từ đó trở đi hành vi không đứng đắn của ông ta vẫn không hề thay đổi. Tự trở thành chuyên gia điều trị vô sinh tất nhiên là để lại nhiều dấu hỏi.
- Hay tuyệt - Milo đáp - Tôi đã bắt đầu ngửi thấy có tí mùi rồi đấy. Và Hope chính là tư vấn viên của ông ta - chuyện chia chác tiền nong gây ra tranh cãi chăng?
- Có lẽ đó chính là điều mà Seacrest đã thoái thác không nói. Có chuyện gì đó không trung thực - chuyện gì đó liên quan tới tiền bạc. Điều này giải thích tại sao ông ta cứ khăng khăng nói rằng không hề nhúng mũi vào chuyện chuyên môn nghề nghiệp của Hope.
- Vô can hóa bản thân à... có thể lắm.
- Anh sẽ cùng tôi tới nhà ông ta lần nữa chứ?
- Giáo sư với giáo sư à? Tất nhiên, đừng có nghĩ ngợi gì nhiều... còn vị bác sỹ... ông ta là người duy nhất chúng ta đã biết chắc rằng có dối trá.
- Anh thấy ông ta khả nghi hơn à?
- Thật ra tôi đang phôi thai một giả thuyết, một sự nghi vấn nho nhỏ đối với ông ta. Nếu tôi nắm được quan hệ nào đó của ông ta, dù rất nhỏ, với Mandy Wright thì chắc tôi sẽ yêu ông ta lắm đấy.
*
Đã đến 7 giờ tối rồi mà Robin vẫn chưa về. Việc sửa chữa khẩn cấp có thể trở nên phức tạp. Tôi gọi điện tới phòng thu của ca sỹ đồng quê và gặp nàng. Robin nói:
- Xin lỗi anh yêu, thật là một đống đổ nát. Chắc sẽ phải mất nhiều thời gian đấy - ít nhất là 2 tiếng đồng hồ nữa em mới về được.
- Em ăn chưa?
- Chưa, em chỉ muốn kết thúc quách đi thôi. Nhưng đừng làm gì phức tạp nhé, em chỉ muốn ăn chút gì đó đơn giản thôi.
- Cổ cánh hả?
Nàng cười.
- Cũng được, vậy anh đi mua một con ngỗng đi nhé.
*
Tôi ngồi lại một lát, uống cà phê và suy nghĩ.
Pizza là món đơn giản và tại Beverly Hills có một quán bán pizza nho nhỏ tuyệt ngon.
Trên đường tới đó, tôi tạt qua trung tâm Civic.
*
Lần này tôi đi vào ngõ nhỏ trước. Lại một lần nữa, ba chỗ đậu xe phía sau tòa nhà màu tím trống rỗng. Đèn đóm tắt hết.
Phía trước, đường phố vẫn yên lặng và tối đen ngoại trừ những chiếc đèn đường cách xa nhau và thỉnh thoảng có ánh đèn trước của xe hơi phạt qua. Tất cả mọi người đều đã đóng cổng cho một đêm nghỉ ngơi. Tôi tạt xe vào một điểm cách lối vào tòa nhà màu tím khoảng 45 mét, luôn giữ cảnh giác cho bản thân bằng cách tưởng tượng ra những thứ mà một bác sỹ vô luân thường đạo lý có thể làm đối với bệnh nhân.
Tôi tưởng tượng ra áo của Cruvic dính đầy máu...
Một sự tưởng tượng quá thái. Khi tôi còn là một cậu bé, trí tưởng tượng thái quá của tôi đã khiến các thầy giáo phải bực mình.
Tắt đèn trước đi, tôi tiến lại gần. Chiếc xe tuần tra của Beverly Hills từ đồn cảnh sát lướt nhanh qua ở đường phía bên kia.
Cảnh sát Beverly Hills rất không dễ dàng bỏ qua cho những người ngồi trong xe hơi mà không có một lý do chính đáng. Nhưng chiếc xe tiếp tục phóng đi. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy thật ngu ngốc. Nhỡ Cruvic xuất hiện, tôi biết sẽ nói gì?
Tôi sẽ nói: Xin chào ông, tôi muốn hỏi ông thêm: Học viện Brooke-Hastings thực sự là gì và ông làm gì ở đó - và chuyện bằng cử nhân khoa học vô sinh của ông là thế nào?
Chẳng lẽ lại nói thế?
Tôi khởi động chiếc xe và vừa lúc sắp bật đèn trước lên thì một tiếng kít phía sau làm tôi chú ý.
Cánh cửa tôn xếp của tòa nhà cạnh nhà của Cruvic được kéo lên. Một chiếc ô tô đã bật đèn trước xuất hiện.
Đó không phải là con Bentley. Một chiếc xe mui kín nhỏ màu đen. Nó nhích dần ra rồi tắt đèn. Có hai người bên trong. Người lái xe là y tá Anna, người có khuôn mặt nghiêm trang và những mẩu thuốc lá dính son môi. Bên cạnh bà ta là một người khách đàn ông.
Vậy tòa nhà bên cạnh cũng là một phần trong quần thể của Cruvic.
Anna lái xe ra đường Foothill, hơi dừng lại một chút rồi rẽ phải.
Tôi lùi xe ra ngoài và đi theo.
*
Bà ta rẽ phải hai lần, tại đường Burton và đường Rexford - một hình chữ U dài tới những khu nhà ở Bắc Beverly Hills, rồi ngược lên mạn đường Sunset, qua ngã tư Coldwater Canyon.
Bà ta tiếp tục lái xe xuống phía Valley. Trông giống một người vợ đi làm việc đang trở về nhà cùng với người chồng hay ông bạn trai.
Hai chiếc xe ô tô đi vào giữa xe chúng tôi. Những người đi làm trở về nhà đến giờ này đã hết nhưng lượng xe cộ đi vào Valley vẫn rất đông khiến chúng tôi chỉ dám cho xe chạy 30 ki-lô-métgiờ. Tôi cố gắng để mắt tới con xe mui kín nhỏ và khi nó phải dừng lại vì đèn đỏ tại đường Cherokee thì tôi chuyển sang bên phải để nhìn được gần hơn. Chiếc xe là loại Toyota còn mới. Hai cái đầu bên trong, cả hai đều không hề cử động.
Rồi Anna nghiêng người sang bên phải; một mẩu hổ phách da cam xuất hiện bên trong xe, giống như là một con đom đóm đang bay vòng tròn. Nó bay sang phía bên trái, tiếp tục bay khi bà ta lăng bàn tay ra cửa sổ xe và để điếu thuốc rơi xuống. Những ánh lửa bắn tung lên trên đường. Người đàn ông ngồi bên cửa hành khách vẫn bất động. Hoặc là ông ta ngồi thụt xuống ghế hoặc là ông ta thấp.
Cruvic không phải là người to lớn. Hay ông ta đi nhờ bà y tá này về nhà? Hay quan hệ của họ có gì đó nhiều hơn là công việc?
Đèn hiệu chuyển sang màu xanh và con Toyota tiến lên phía trước, tăng tốc độ khi vào đường núi Santa Monica. Không còn đoạn nào phải đỗ lại cho đến khi tới đường Mulholland, nơi phần lớn xe cộ đi theo hướng Bắc tới thành phố Studio. Nhưng con Toyota lại quay sang hướng Đông theo Mulholland và tôi không theo kịp nó.
Tôi cho xe đi chậm lại. Anna tăng thêm tốc độ giống như người đã quen biết đường này lắm rồi. Mấy năm trước, Mulholland từng là vùng không phát triển kéo dài từ Woodland tới Hollywood, một dải đất dài hàng cây số khiến người đi có thể nhìn thấy được cảnh lấp lánh mê hồn ở bên dưới. Bây giờ, những căn nhà và phong cảnh ở bên đường đã che khuất hầu như tất cả.
Không có ai ở phía sau tôi. Tôi tắt đèn trước. Mulholland trở nên tốt hơn, hẹp hơn và tĩnh mịch hơn. Con Toyota phóng vút qua đoạn đường vòng cung chạy thêm khoảng vài cây số nữa thì đột ngột dừng lại.
Tôi cách nó rất xa nhưng vẫn phải dừng xe, cố tránh tiếng kêu của lốp và chỉ phanh rất nhẹ. Chiếc Toyota vẫn nằm trên đường, đèn phanh bật sáng. Tôi lái xe sang phía bên phải, tiếp tục giữ cho con Seville chạy và theo dõi.
Một chiếc xe hơi ngược chiều đang tiến lại.
Khi chiếc xe đó đi qua, con Toyota liền xoay ngang trên đường Mulholland, leo theo một con đường rồi đậu tại sân xi măng rộng trước cánh cổng sắt cao.
Hai ánh đèn yếu ớt chiếu vào trụ cổng xây bằng gạch. Toàn bộ xung quanh là tán cây và bóng tối.
Cửa hành khách của chiếc Toyota mở, người đàn ông bước ra, chiếc đèn trên vòm cổng chiếu xuống ông ta nhưng ông ta quay lưng lại phía tôi.
Ông ta bước tới một trong hai trụ cổng và chạm vào nó. Tay ông ta nhấn một cái nút.
Khi cánh cổng mở, tôi lái xe trở lại đường và tiến lên một chút.
Chiếc Toyota lùi xuống và nằm thẳng với mặt đường. Tôi chờ đợi cho tới khi nó phóng vút đi.
Cánh cổng mở ra, người đàn ông bước vào. Đèn trước vẫn tắt, tôi lái xe vụt qua - giống như một gã lái xe ẩu. Tiếng động cơ làm người đàn ông quay lại như mong đợi của tôi.
Một khuôn mặt tôi đã từng nhìn thấy.
Người cao gầy, thông minh. Đôi môi đầy đặn. Tóc dài được hất ra phía sau. Đôi má hõm, lông mày vòng cung. Khuôn mặt như của James Dean.
Một người đàn ông thấp, nhưng không phải là Cruvic.
Đó là Casey Locking, sinh viên yêu của Hope.
Anh ta gãi tai.
Nếu như tôi không biết về cái nhẫn đầu lâu thì có lẽ đã không để ý đến làm gì, nó phát ra ánh sáng lấp lánh từ bàn tay trắng mềm mại của anh ta.
*
Tôi phóng nhanh trở lại ngã tư Mulholland.
Hope với Cruvic.
Sinh viên của Hope với y tá của Cruvic.
Có phải Locking sống ở phía sau cái cổng sắt ấy không?
Một nơi ở rất đẹp cho một nghiên cứu sinh. Hay là bố mẹ anh ta giàu có?
Hoặc đó chính là nơi ở của Cruvic, và lúc này anh ta tới để thảo luận việc gì đó?
Tôi cho xe dừng lại, quay đầu về phía căn nhà.
Tôi dừng lại ở một khoảng cách đủ xa cái cổng để chắc chắn rằng không có ai ở bên ngoài nữa, sau đó cho xe lăn bánh chậm chạp về phía trước. Địa chỉ được đánh dấu bằng những con số trắng nhỏ ở cột bên tay trái và tôi đã ghi nhớ trong đầu.
Vậy một nghiên cứu sinh khoa tâm lý có liên quan gì với việc phá thai và điều trị vô sinh?
Tiếp tục tiến hành các “tư vấn” của Hope ư?
Hoặc có điều gì đó tồi tệ rất lớn? Một cái lưới đủ lớn để bẫy cả Hope và Mandy Wright?
Hay chỉ là chuyện gì đó bình thường - một dự án học thuật chung đối với những cái thai nằm ngoài ý muốn, tác động tâm lý của việc vô sinh, vân vân...
Nhưng Locking chưa từng nói tới thứ gì đó tương tự như vậy và Hope cũng không cho xuất bản tác phẩm nào về chủ đề này.
Học bổng không giải thích được lý do tại sao Locking lại đi nhờ xe y tá của Cruvic.
Không giả thiết nào có lý.
*
Khi tôi táp xe vào trước nhà, Robin và Spike đang lên bậc thềm. Tôi đã quên mua bánh pizza.
Nàng vẫy tay và con chó xoay tít một vòng, ngồi dựng đứng, nghển cổ lên, đứng trên hai chân sau như thể đang biểu diễn tại cuộc thi chó. Nó tiếp tục nhìn nàng trừng trừng cho tới khi nghe tiếng tôi chào. Nó kéo căng dây xích, Robin để cho nó chạy ra chào tôi.
Khi được tôi xoa đầu, nó sủa rối rít như một con chó săn và húc đầu vào người tôi. Cuối cùng, nó lắc người và đi trước dẫn đường cho tôi tới gặp Robin.
Tôi kéo nàng lại và đặt một cái hôn thật sâu lên đôi môi nàng.
- Anh yêu – Nàng nói – Đố anh biết em dùng nước hoa gì sáng nay?
- Quên chuyện nước hoa đi em ơi – Tôi nói – Tình yêu vĩnh cửu – Tôi lại hôn nàng.
Sau đó, nàng mở cửa và chúng tôi cùng vào nhà.
- Việc sửa chữa khẩn cấp diễn ra thế nào? - Tôi hỏi.
Nàng cười và cúi đầu về phía trước lắc cái cổ và rũ những lọn tóc quăn ra.
- Đó là cây ghi ta 911, em đã cứu được nó. Thật tội cho Montana. Hơn nữa, tối nay em còn có thêm việc để làm. Em đã hứa sẽ sửa cây đàn của Eno Burke để anh ta ghi âm vào ngày mai.
- Em nói đùa đấy à!
- Ước gì đó là câu nói đùa. Ít nhất họ đã nhất trí trả cho em gấp ba lần.
Tôi bóp vai cho nàng.
- Làm thâu đêm à?
- Hi vọng là không. Em cần phải chợp mắt một lát đã.
- Anh pha cho em ít cà phê nhé?
- Không, cảm ơn anh, em đã uống cà phê cả ngày rồi. Em xin lỗi, phải chăng anh đã có kế hoạch làm chuyện ấy vào tối nay?
- Anh luôn là người rộng lượng mà.
Nàng ép lưng vào ngực tôi.
- Hay là chúng mình cùng ngủ lấy một giấc ngắn? Lên giường kể chuyện cho em nghe nhé.
Tối đó, tôi ngồi trong phòng làm việc, mặc bộ đồ ngủ và đọc thư. Nào là hóa đơn, những tờ quảng cáo lừa đảo, séc quá hạn...
Tôi không thể ngừng suy nghĩ về Locking và bà y tá Anna cho tới thuyết tự kiềm chế của Hope.
Tôi đã không thể liên lạc được với Milo. Rồi tôi nhớ lại rằng Milo đang tới thăm các câu lạc bộ thoát y ở Strip tối nay.
Nghĩ tới cảnh anh ta lảng vảng bên những người đẹp làm tôi bật cười.
Tôi kiểm tra điện thoại xem có ai gọi đến không.
Giáo sư Julia Steinberger đã gọi cho tôi ngay sau khi tôi rời đi Beverly Hills.
Chắc cô ta đã nhớ ra điều gì đó?
Cô ta để lại một số điện thoại ở trường và số khác ở công viên Hancock.
Chồng cô ta trả lời điện thoại khi tiếng chuông thứ hai reo và nói:
- Cô ấy không có nhà và có thể phải lúc lâu nữa mới về. Ông thử gọi cho cô ấy vào ngày mai tại văn phòng xem sao.
Giọng nói của ông chồng rất thân thiện nhưng mang đầy vẻ mệt mỏi.
Tôi để lại tên tôi cho ông chồng, mặc áo ấm bên ngoài cái áo sơ-mi rồi đi tới nơi con Spike đang nằm nghỉ trong bếp và hỏi xem nó có muốn một chút thể dục không. Spike không thèm để ý đến tôi nhưng khi tôi dắt nó đi thì nó bật dậy và đi theo tôi ra cửa.
Bên ngoài, tôi có thể nghe thấy tiếng búa của Robin.
Tôi và Spike đi bộ đoạn đường rất dài tới Glen, rẽ vào một vài đường phụ tối tăm đầy hương thơm hoa ngọc lan.
Tôi liên tục phải dừng lại vì con Spike cứ nhìn quanh, sủa lung tung vào những thứ vô hình.