Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

- Đó không phải là một tội - Philip Seacrest nói.

Có thể ông ta nói thế được với học trò của ông ta, nhưng Milo không phải là một sinh viên năm thứ nhất.

Một phòng thẩm vấn ở Tây Los Angeles. Một chiếc máy quay phim đang kêu ro ro bên trên nhưng cái bút của Milo vẫn cứ bận rộn. Tôi ngồi một mình trong phòng quan sát, trước mặt có cà phê nóng và những hình ảnh đông cứng.

- Không, không phải, thưa giáo sư.

- Tôi không mong anh hiểu nhưng tôi tin rằng cuộc sống cá nhân của người ta là như thế.

Milo dừng bút.

- Chuyện bắt đầu từ khi nào, thưa giáo sư?

- Tôi không biết.

- Không ư?

- Đó không phải là ý kiến của tôi... không phải là thiên hướng của tôi.

- Vậy đó là thiên hướng của ai?

- Là của Hope. Của Casey. Tôi không bao giờ dám chắc ai trong hai người đã đề xuất ý tưởng này trước.

- Ông tham gia vào khi nào? - Milo vừa hỏi vừa cầm lấy một tấm ảnh, phe phẩy trước mặt.

Seacrest quay mặt đi. Mấy giây trước, ống tay áo của ông ta được gắn lên để lộ ra hình xăm cái mỏ neo. Bây giờ thì ông ta đã bỏ ống tay xuống và đóng cúc cổ tay áo lại.

Ông ta bắt đầu đưa tay lên vuốt chòm râu mọc lung tung. Phản ứng đầu tiên của ông ta khi nhìn thấy những tấm ảnh đó là bị sốc. Tiếp đó là nước mắt và rồi cái mặt đanh lại. Ông ta chưa bị bắt, mặc dù vậy, Milo vẫn để ông ta có quyền thuê luật sư trong quá trình tra hỏi. Seacrest đã từ chối một cách thẳng thừng như thể đề nghị của Milo là sự sỉ nhục với ông ta. Trong suốt quá trình tra hỏi, ông ta luôn giữ được vẻ mặt bình tĩnh.

- Ông tham gia vào khi nào, thưa giáo sư?

- Mãi sau này.

- Tức là bao lâu?

- Làm sao tôi biết được điều đó, hả ông Sturgis? Như tôi đã nói, tôi không biết họ bắt đầu từ khi nào?

- Ông trả lời thẳng vào vấn đề là ông tham gia vào từ khi nào?

- Một năm rưỡi trước.

- Còn Locking lại là sinh viên của vợ ông trong hơn 3 năm qua.

- Đúng vậy.

- Vì vậy chuyện có thể xảy ra trước khi ông tham gia là 2 năm.

- Rất có thể là thế - Seacrest vừa cười và trả lời.

- Vậy thì chuyện gì đã xảy ra? - Milo hỏi - Hai người bọn họ mời ông tham gia ư?

Seacrest đỏ mặt nhưng ông ta đã giữ được giọng bình tĩnh:

- Anh không hiểu gì đâu.

- Ông thử nói xem.

Seacrest lắc đầu. Nụ cười vẫn chưa hề biến mất trên môi ông ta.

- Có điều gì đó buồn cười, phải vậy không giáo sư?

- Bị triệu đến đây quả là điều vô lý. Vợ tôi đã bị giết còn bản thân anh lại thích quan tâm đến những loại chuyện này.

Milo đột nhiên cúi người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt của Seacrest. Seacrest giật mình nhưng rồi lấy lại bình tĩnh ngay và nhìn lại.

- Đúng là vô lý, vặt vãnh và bất kính.

- Ông làm tôi buồn cười quá, thưa giáo sư. Ông đã tham gia vào chuyện này thế nào?

- Tôi - anh đúng khi nói rằng họ đã mời tôi tham gia. Đó chỉ là một trò chơi. Không hơn không kém. Tôi nghĩ anh sẽ không chịu bỏ qua cho sự... sa đoạ này, nhưng tất cả cũng chỉ có thế thôi.

Milo cười:

- Sự sa đọa à?

Seacrest không thèm để ý đến câu hỏi của Milo.

- Vậy là họ đã mời ông cùng sa đọa với họ phải không?

- Không. Họ... tôi bất chợt bắt gặp bọn họ. Một buổi chiều lẽ ra tôi đang tiến hành giảng bài ở trường. Tôi cảm thấy có chuyện gì đó, hủy bỏ buổi giảng và trở về nhà.

- Và bắt gặp hai người bọn họ?

- Vâng, thưa anh Sturgis.

- Ở đâu?

- Trên giường của tôi - Seacrest cười - Cái giường cưới của chúng tôi.

- Chắc ông phải bị sốc mạnh lắm?

- Nói thế còn là nhẹ ấy chứ.

- Ông đã làm gì?

Seacrest chờ đợi một lúc lâu.

- Không làm gì cả ư?

- Đúng thế, thưa anh. Không làm gì cả.

- Ông không giận dữ à?

- Anh không hỏi tôi cảm thấy thế nào mà chỉ hỏi tôi đã làm gì thôi cơ mà. Và câu trả lời của tôi là không làm gì cả. Tôi quay lưng và bước ra khỏi nhà.

- Ông cảm thấy thế nào?

Lại chờ thêm một lát:

- Tôi thực sự không thể nói. Nó không phải là sự giận dữ. Có lẽ giận dữ thì chỉ vô ích.

- Tại sao?

- Hope không chịu đựng tốt lắm với sự giận dữ.

- Ý ông là gì?

- Bà ấy không có sức chịu đựng sự giận dữ. Nếu tôi thể hiện sự giận dữ thì sẽ dẫn đến xung đột ngay.

- Những người lập gia đình thì thường hay cãi nhau, thưa giáo sư. Có vẻ như ông có lý.

- Anh thật là người hiểu biết, anh Sturgis ạ. Nhưng Hope và tôi chưa bao giờ cãi nhau cả. Chuyện đó không phù hợp với cả hai chúng tôi.

- Vậy ý ông là gì khi dùng chữ xung đột?

- Một cuộc chiến tranh. Chiến tranh lạnh ấy. Dài vô tận. Một sự đày ải về tâm lý. Thậm chí khi Hope tuyên bố là bà ấy bỏ qua rồi thì bà ấy vẫn không hề quên. Tôi biết rất rõ về tính cách bà ấy. Vì thế, khi tôi nhìn thấy họ, tôi giữ gìn danh dự bằng cách bỏ đi.

- Nhưng rồi điều gì đã xảy ra?

- Và rồi... - Seacrest lại lấy tay vuốt râu - Có ai đó ra đóng cửa và tôi nghĩ rằng họ đã... xong. Tôi biết anh coi hành động của tôi là hèn hạ. Nếu là anh chắc anh sẽ có phản ứng khác. Anh sẽ có một người vợ biết vâng lời với những đứa con ngoan.

Milo ngồi ngả lưng ra phía sau và đặt một ngón tay lên môi.

Với dáng vẻ đột nhiên mệt mỏi, Seacrest lấy cả hai tay vuốt mắt, rồi vuốt má và đặt tay lên bọc.

- Thật ra là tôi phải lựa chọn. Hoặc là im đi và chấp nhận, hoặc là...

- Hoặc là sao?

- Hoặc là mất bà ấy. Giờ thì cuối cùng tôi cũng đã mất bà ấy.

Ông ta gục xuống và bắt đầu khóc.

Milo chờ đợi rất lâu rồi mới nói:

- Ông uống chút gì nhé, giáo sư?

Seacrest lắc đầu. Ông ngước nhìn lên. Rồi lại nhìn vào những tấm ảnh.

- Chúng ta có thể chấm dứt việc hỏi ở đây không? Anh vẫn chưa nghe đủ về những chuyện sa đọa của giới trí thức hay sao?

- Chỉ một vài câu hỏi nữa thôi, thưa giáo sư.

Seacrest thở dài.

Milo hỏi:

- Lúc ông thấy chuyện của vợ ông và Locking, ông không nghĩ rằng ông sẽ mất bà ấy phải không?

- Tất nhiên là không. Nó không như là lần...

- Lần đầu tiên phải không?

Miệng Seacrest ngậm lại.

- Phải không giáo sư?

- Đây chính là điều mà tôi lo sợ - thanh danh của Hope bị bôi nhọ. Tôi không muốn trở thành một phần của cái đó.

- Cái đó là gì?

- Là đào bới quá khứ của bà ấy.

- Điều gì xảy ra nếu quá khứ của bà ấy dẫn tới cái chết của bà?

- Anh biết điều đó ư?

- Bây giờ Locking đã chết, ông nghĩ sao?

Seacrest không trả lời.

- Bà ấy đã chơi trò ấy với bao nhiêu người đàn ông khác, thưa giáo sư?

- Tôi không biết.

- Nhưng ông biết là có những người đàn ông khác chứ?

- Tôi không biết cụ thể, nhưng bà ấy có những... đồ đạc ấy từ lâu rồi.

- Đồ đạc à? Có phải ông muốn nói tới cái mặt nạ và bộ quần áo da, cao su được tìm thấy ở nhà Locking?

Seacrest gật đầu một cách chán nản.

- Có cái gì khác nữa không?

- Tôi không biết còn có nữa hay không.

- Không có roi da à?

Seacrest thở hổn hển:

- Bà ấy không thích bị làm đau. Chỉ...

- Chỉ gì?

- Sự tự chủ.

- Tự kiềm chế?

Seacrest không trả lời.

Milo viết điều gì đó xuống mảnh giấy.

- Vậy là bà ấy có những thứ đồ đó trong một thời gian dài. Là bao lâu vậy?

- 5 hay 6 năm gì đó.

- 3 năm trước khi bà ấy gặp Locking.

- Khả năng tính toán của anh thật tuyệt vời.

- Bà ấy giữ những thứ đồ ấy ở đâu?

- Trong phòng bà ấy.

- Chỗ nào trong phòng bà ấy, thưa giáo sư?

- Trong cái hộp ở tủ của bà ấy. Tôi có lần ngẫu nhiên phát hiện ra, nhưng không nói gì với bà ấy.

- Có còn gì trong đó nữa không?

- Những bức ảnh.

- Của bà ấy à?

- Của... chúng tôi. Những bức ảnh do chúng tôi chụp. Bà ấy bảo với tôi rằng bà ấy đã ném chúng đi rồi. Rõ ràng, bà ấy muốn giữ lại chúng để xem nhiều lần.

- Ai đưa những bức ảnh và bộ đồ tới nhà của Locking?

- Casey.

- Khi nào?

- Vào cái đêm mà các anh tới.

- Tôi chỉ thấy anh ta mang đi một thùng.

- Anh ta đã trở lại sau đó. Trước đó tôi đã yêu cầu anh ta mang chúng đi. Ngay sau khi Hope bị giết. Tôi đã rất sợ có điều như thế này xảy ra.

- Tại sao anh ta lại không nghe lời ông?

Seacrest lắc đầu.

- Anh ta nói anh ta sẽ mang đi nhưng liên tục trì hoãn.

- Lại là những trò chơi của anh ta à? - Milo hỏi.

- Tôi nghĩ thế. Anh ta là một tay chơi rất có tính toán.

- Ông không thích anh ta?

- Hope thì có, đó chính là điều đáng nói.

- Những cảm giác của ông thì không phải là điều đáng nói à?

Seacrest cười một cách kỳ quái:

- Không hề, thưa anh Sturgis.

- Nếu Locking cứ chần chừ thì tại sao ông không vứt luôn chúng đi?

- Đó là những thứ của Hope.

- Vậy thì sao?

- Tôi cảm thấy chúng cần được bảo vệ.

- Ông ta liếm môi và nhìn đi chỗ khác.

- Trước khi bà ấy chết, chúng là của bà ấy, thưa giáo sư. Chẳng lẽ bà ấy chết thì chúng không phải là của ông hay sao? Tại sao ông lại đưa cho Locking?

- Cho an toàn - Seacrest đáp - Tôi nghĩ cảnh sát có thể khám xét phòng của Hope.

- Nhưng mà ông bảo ông không muốn thanh danh Hope bị bôi xấu, vậy tại sao ông lại giữ hơn 200 bức ảnh?

- Tôi đã giấu chúng đi - Ông ta trả lời - Tôi giấu ở văn phòng làm việc của tôi. Tất nhiên lẽ ra tôi không cần phải làm thế. Hai vị thanh tra đầu tiên đến thậm chí còn không tới phòng Hope để khám xét. Ngay cả các ông cũng không thực sự làm vậy.

- Vậy là ông đưa chúng tới văn phòng làm việc ở trường Đại học rồi lại đưa chúng trở về?

- Đúng vậy.

- Rồi sau đó ông đợi cho Casey Locking tới mang chúng đi - nhưng việc đó thì có lợi gì cho ông chứ?

Seacrest giật mình:

- Vậy thì chúng có vai trò gì nhỉ?

- Tôi đang hỏi ông, thưa giáo sư. Tất cả những gì tôi biết là ông đã giữ chúng thay vì phá hủy chúng. Điều đó nói với tôi rằng ông có sử dụng chúng vì mục đích gì đó.

Seacrest lại dựng đứng cái cổ của mình lên. Ông ta co quắp ngón tay rồi nói:

- Bởi vì, thưa ông Sturgis, chúng chính là những bức ảnh duy nhất mà tôi có về bà ấy, ngoài cuốn sách ra. Bà ấy rất ghét máy quay phim, chụp ảnh, ghét bị chụp ảnh.

- Ngoại trừ trường hợp như thế này ư?

Seacrest lắc đầu:

- Vậy, đây chính là những vật kỷ niệm.

- Nhưng ông vẫn cứ để cho Locking mang chúng đi.

- Tôi cũng giữ lại... một số.

- Chỗ nào?

- Tại nhà tôi.

- Là những cái đặc biệt hay ông chỉ vớ bừa?

Seacrest đứng bật dậy:

- Tôi kết thúc chuyện này ở đây.

- Được - Milo đáp - Tôi nghĩ tôi sẽ tìm thông tin ở đâu đó vậy. Tôi sẽ đi hỏi hàng xóm và những câu lạc bộ có liên quan xem có ai biết vợ ông không. Nếu không tìm được, tôi có thể nhờ tới báo chí xem có chuyện gì sẽ xảy ra.

Seacrest lắc ngón tay:

- Anh... đúng là... - Đôi bàn tay ông ta nắm chặt - Anh nói vậy nghĩa là nếu tôi nói hết với anh thì anh sẽ giữ bí mật chứ?

- Tôi nói rằng nếu ông ngồi xuống và chịu hợp tác thì không.

- Đó chính là điều tôi đang làm.

- Ông nghĩ vậy sao?

Seacrest đỏ mặt, tía tai, vẻ mặt tôi đã từng nhìn thấy ở văn phòng của ông ta. Tôi thấy hơi thở ông dồn dập, rồi mắt nhắm lại dường như là để tập trung tư tưởng dồn nén sự tức giận xuống.

- Anh cần biết thêm gì nữa? - Cuối cùng ông ta nói - Tôi đã nói mãi với anh rằng chuyện này không có gì liên quan tới việc Hope bị giết cả.

- Đúng là ông đã nói như vậy, thưa giáo sư.

- Tôi biết rõ bà ấy. Rõ hơn bất kỳ ai. Bà ấy không tới những câu lạc bộ gái điếm. Bà ấy không bao giờ khuyến khích một điều gì tương tự như thế...

- Cho rằng chuyện ấy là đê tiện hay sao?

- Là bậy bạ - và xin anh đừng có nhìn vào ảnh của bà ấy mỗi lần tôi bào chữa cho bà. Đó là những bức ảnh riêng tư.

- Trò chơi riêng à.

- Đúng thế - Seacrest bước thẳng tới bàn, gạt phăng tất cả những bức ảnh xuống dưới sàn nhà. Ông ta quay sang nhìn Milo như thể chờ đợi phản ứng trả đũa. Ông ta chống hai tay lên sườn và đứng đó.

Milo liếc mắt nhìn ông ta, ghi điều gì đó vào cuốn sổ.

Cái giày của Seacrest đã ở gần một trong những bức ảnh. Ông ta liền dẫm lên, lấy gót chân di mạnh.

- Riêng tư à - Milo nhẹ nhàng nói - Giữa Hope, Locking và ông?

- Đúng vậy. Điều đó không hề phạm pháp - hoàn toàn không có gì phạm pháp cả. Không ai trong số chúng tôi giết bà ấy.

Tôi nghĩ Milo sẽ tiếp tục bám theo câu nói ấy nhưng anh lại nói:

- Ông có định chấm dứt cuộc phỏng vấn này không, thưa giáo sư?

- Nếu tôi ở lại đây, anh có hứa sẽ không đưa chuyện của Hope ra cho đám báo chí chứ?

- Tôi không hứa với ông điều gì cả, thưa giáo sư. Nhưng nếu ông hợp tác, tôi sẽ làm hết sức mình với chuyện ấy.

- Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi đã nói với anh rằng chúng ta cùng ở một phe rồi - Seacrest nói.

- Ông hãy thể hiện chúng ta cùng một phe đi, thưa giáo sư.

- Chúng ta không phải cùng một phe đó sao?

- Tôi đã cố gắng để tìm ra kẻ giết hại vợ ông. Còn ông thì sao?

Seacrest bắt đầu đi về phía trước, dừng lại, toàn thân run rẩy.

- Nếu tôi tìm ra hắn, tôi sẽ giết hắn. Tôi biết rất nhiều kiểu tra tấn thời trung cổ, những thứ đó tôi có thể sẽ làm với hắn.

- Cho hắn vào bánh răng cưa, phải vậy không?

- Anh không biết đâu - Seacrest đặt một bàn tay lên cổ tay ông ta, nắm chặt ở đó.

- Ông có biết ai đã giết chết Locking không?

- Không.

- Ông không có giả thiết nào ư?

Seacrest lắc đầu.

- Casey... tôi không thực sự hiểu hết về anh ta.

- Ngoài mấy trò chơi ra à?

- Đúng vậy.

- Cái đêm tôi tới nhà ông thì anh ta tới trả lại xe của vợ ông à.

- Đúng.

- Anh ta giúp ông?

- Đúng.

- Ngay cả khi ông không hiểu hết về anh ta?

- Hope hiểu anh ta.

- Vì vậy anh ta xứng đáng được lái chiếc xe của bà ấy.

- Đúng. Và tôi rất biết ơn anh ta.

- Về điều gì?

- Về sự sung sướng mà anh ta đem lại cho Hope.

- Tối hôm đó, anh ta hành động bình thường với ông, gọi ông là giáo sư Seacrest. Anh ta cố làm ra vẻ ông và anh ta không có mối quan hệ cá nhân nào.

- Thực ra, chúng tôi không hề có.

Milo cầm một trong những bức ảnh còn lại trên bàn lên.

Seacrest nói:

- Mối quan hệ không phải là giữa tôi với Casey, anh Sturgis ạ. Tất cả các mối quan hệ đều xoay quanh Hope. Bà ấy là... mối liên hệ chung.

- Một mặt trời, hai mặt trăng - Milo nói.

Seacrest mỉm cười:

- Hay lắm. Đúng, chúng tôi quay xung quanh quỹ đạo của bà ấy.

- Còn có ai khác cũng quay theo quỹ đạo đó nữa?

- Theo tôi biết thì không có ai.

- Không còn trò chơi nào khác nữa à?

- Theo lời bà ấy nói với tôi thì không.

- Liệu bà ấy có bảo cho ông không?

- Tôi tin rằng có.

- Tại sao?

- Bà ấy là người thật thà.

- Thật với tất cả mọi thứ à?

Vẻ mặt Seacrest rất khó coi.

- Anh nhìn thấy những bức ảnh rồi đấy. Liệu còn có ai thật hơn như thế được không?

Milo chìa tay ra mời Seacrest ngồi xuống cái ghế.

- Tôi sẽ tiếp tục đứng, anh Sturgis ạ.

Milo cười, đứng dậy và quỳ gối xuống lượm những bức ảnh bị rơi dưới đất lên.

- Trò chơi tay ba, và hai người tham gia đã bị chết. Ông có cảm thấy bị đe doạ không?

- Tôi cho rằng có.

- Ông cho rằng có à?

- Tôi không nghĩ nhiều lắm về bản thân.

- Không nghĩ nhiều ư?

Seacrest lắc đầu:

- Tôi không đánh giá cao lắm về giá trị của bản thân tôi.

- Câu nói đó của ông nghe như ông thất vọng lắm phải không?

- Tôi đang rất thất vọng. Cực kỳ thất vọng.

- Một số người có thể nói rằng ông có đủ động cơ để giết hai người bọn họ.

- Vậy thì động cơ đó là gì?

- Sự ghen tuông.

- Vậy thì tại sao tôi để lại những bức ảnh ấy ở bên cạnh xác Casey làm gì? Để tự chuốc lấy tội à?

Milo không trả lời.

- Anh đang làm phí hoài thời gian của tôi và của anh đấy, anh Sturgis ạ. Tôi yêu vợ tôi theo một cách mà ít người phụ nữ nào có thể được yêu như thế - tôi đã từ bỏ bản thân mình để giữ danh dự cho bà ấy. Tôi rất biết ơn Casey vì anh ta đã đóng góp vào niềm vui thú của bà ấy. Ngoài ra, anh ta chẳng có nghĩa gì với tôi cả.

- Thế ông tìm thú vui ở đâu?

- Ở Hope - Seacrest vuốt cái ve áo khoác cho phẳng lại - Xin anh hãy suy luận một chút: Casey bị bắn chết còn theo kiểm tra của chính các anh thì gần đây tôi không hề bắn phát súng nào. Thực tế, tôi không hề động tới một khẩu súng nào kể từ khi ra khỏi ngành hải quân. Và vào thời điểm Casey bị giết, tôi đang ở nhà.

- Đang đọc sách?

- Anh có muốn biết nhan đề cuốn sách ấy không?

- Thứ gì đó lãng mạn à?

- Đó là cuốn “Thiên đàng đã mất” (Paradise lost) của Milton.

- Nguyên thủy của tội lỗi à?

Seacrest vẫy tay:

- Đúng là một cách dịch tệ hại - tại sao anh không ra ngoài mà bắt thằng đó đi hả, tôi tin rằng thằng đó đang nhởn nhơ ngoài kia. Tôi có thể đi được rồi chứ, anh Sturgis? Tôi hứa sẽ không rời khỏi thị trấn này. Nếu anh không tin thì hãy cử một cảnh sát theo dõi tôi.

- Ông không còn gì để nói nữa phải không?

- Không.

- Được rồi - Milo nói - Ông có thể đi.

Seacrest bước lảo đảo ra cửa dẫn tới phòng quan sát, thấy cánh cửa đó đã bị khóa.

- Cửa kia, giáo sư - Milo nói và chỉ tay ra cánh cửa đối diện.

Seacrest đứng đó, quay ngược lại.

Milo so lại đống ảnh.

- Đọc sách ở nhà. Cái đó không phải là một chứng cứ ngoại phạm đâu, thưa giáo sư.

- Tôi chưa bao giờ nghĩ là cần phải có một chứng cứ ngoại phạm.

- Tôi sẽ nói chuyện với ông sau, giáo sư ạ.

- Hi vọng là không phải nói chuyện với anh - Seacrest đi ra cửa và dừng lại.

- Có lẽ anh sẽ không tin tôi nhưng quả thực Hope chưa bao giờ bị cưỡng bức. Ngược lại, bà ấy luôn là người đặt ra các luật lệ, là người được quyền làm tất cả. Việc tự mình để cho mình bị chi phối mà không hề sợ hãi khiến bà ấy rất thích thú. Sự thích thú của bà làm tôi thích thú. Đúng là lúc đầu tôi thấy rất khó chịu, nhưng người ta thường học cách chịu đựng mà. Tôi cũng học. Hope dạy tôi.

- Dạy cái gì?

- Sự tin tưởng. Chuyện là như thế đấy, anh Sturgis ạ. Sự tin tưởng tuyệt đối. Anh hãy nghĩ về điều đó - liệu vợ của anh có tin tưởng anh theo cách mà vợ tôi tin tưởng tôi không?

Milo lấy bàn tay to tướng che miệng để giấu đi nụ cười.

- Tôi biết - Seacrest nói - Yêu cầu anh đưa những bức ảnh này ra khỏi phòng thay đồ của cảnh sát là rất khó nhưng dù sao tôi vẫn cứ yêu cầu anh như thế.

- Như tôi đã nói, nếu chúng không có gì liên quan tới vụ giết người thì chẳng có lý do nào chúng được nhiều người biết đến cả.

- Thực sự là chúng không có liên quan. Chúng là một phần cuộc sống của Hope, không phải là một phần dẫn tới cái chết của bà ấy.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.