Giống như Cruvic, Locking nói về Hope với sự say sưa. Mắt ướt lệ, điều mà ngay cả chồng của bà ta cũng không có.
Vậy mấu chốt trong chuyện này là đâu? Tình yêu, tình dục, và nhát đâm ở sau lưng.
Seacrest không hề có lịch sử bạo lực, nhưng những người đàn ông giết vợ cũng thường không có lịch sử bạo lực. Và giống như Seacrest, họ thường cũng ở độ tuổi trung niên.
Tình nhân không hề bị sao cả cũng là chuyện bình thường. Các ông chồng ghen tuông tấn công vợ và sẽ không làm gì kẻ tình nhân kia nếu như hắn ta không cản đường.
Nhưng nếu Locking là tình nhân của Hope, liệu Seacrest có duy trì mối quan hệ với anh ta không?
Tôi nghĩ về cuộc trao đổi giữa hai người đàn ông đó. Không hề có biểu hiện thù địch nào, nhưng tỏ ra khá khách sáo.
Rồi một sự trái ngược đã nảy ra trong óc tôi: tối qua, Locking đã gọi Seacrest là giáo sư. Hôm nay anh ta lại gọi là ông Phillip.
Liệu trong chuyện này có gì uẩn khúc không?
Tôi mua cốc cà phê nữa từ máy bán tự động và uống trên đường tới tòa nhà khoa Cơ khí, vừa đi vừa tự hỏi liệu cuộc nói chuyện với Patrick Huang sẽ đưa đến điều ngạc nhiên gì.
Huang hơi bối rối khi tôi xuất hiện tại tủ đựng đồ của anh ta nhưng không hề có phản kháng khi tôi đề nghị nói chuyện.
Chúng tôi tìm chiếc ghế băng ở phía Tây của tòa nhà tổ bộ môn Khoa học. Tôi đề nghị đãi anh ta cốc cà phê.
- Không, xin cảm ơn ông. Tôi đã sử dụng quá nhiều chất kích thích rồi. Không phải ma túy đâu mà là những bài kiểm tra ấy.
Anh ta vờ run một bàn tay và nhăn trán.
Huang cao khoảng 1,73 mét, thân hình đậm, khuôn mặt vuông, nhẵn nhụi và mái tóc cắt ngang vai rẽ ngôi giữa. Cái áo thun ngắn tay nhàu nhĩ của anh ta có dòng chữ: Stone Temple Pilots[1]. Một tay anh ta kẹp vài cuốn sách về nhiệt động lực học vào sườn.
Cảm ơn Patrick vì anh đã đồng ý nói chuyện với tôi.
Anh ta nhìn xuống cái ghế băng.
- Tôi nghĩ thể nào cũng sẽ có người tới gặp tôi.
- Tại sao anh lại nghĩ thế?
- Sau những gì xảy ra với giáo sư Devane, tôi nghĩ Ủy ban đó thể nào cũng sẽ bị phanh phui. Tôi hơi ngạc nhiên là mãi đến tận bây giờ chuyện mới như tôi nghĩ.
Huang có vẻ sốt ruột.
- Có phải họ cử chuyên gia tâm lý tới vì họ nghĩ tôi là một thằng điên không?
- Không. Thực sự tôi đang làm việc cho cảnh sát và họ nghĩ rằng tôi có thể giúp được họ trong vụ này.
Anh ta nghĩ ngợi một thoáng rồi nói:
- Tôi nghĩ tôi sẽ đi mua ít bánh mì, được chứ?
- Được.
Anh ta để sách lại chỗ tôi và đi tới một trong những quán rựu rồi quay trở lại với cái bánh ngọt, túi khoai tây chiên, gói nước xốt và chai nước cam lớn.
- Tôi có ông chú cũng làm chuyên gia tâm lý - Anh ta vừa nói vừa ngồi xuống ghế. Ông có biết ông Robert Chan không? Làm việc cho hệ thống nhà tù ấy?
- Tôi không biết - Tôi trả lời.
- Bố tôi là luật sư - Anh ta mở gói bánh ngọt. Cái giấy gói đã bị mờ bởi mỡ, miếng pho mát tràn ra khỏi cạnh của chiếc bánh mì pa-tê. Cắn một miếng to, anh ta nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng - Ông ấy quá sùng bái cái Ủy ban ấy. Tôi đã không nói cho ông ấy về nó. Lúc ấy, tôi nghĩ đó chỉ là một trò đùa, tại sao lại tham gia vào? Nhưng sau khi tôi nghe về giáo sư Devane, tôi liền biết là mình bị lừa - Mắt anh ta trợn ngược.
- Anh gặp rắc rối với bố à?
- Ông ấy là người truyền thống - không muốn có chuyện gì làm xấu thanh danh gia đình - Anh ta cắn miếng bánh mì to, và ăn một cách khó nhọc trong khi mắt nhìn ra phía tòa nhà tổ bộ môn Khoa học.
- Không phải là tôi đã làm chuyện gì sai quấy đâu. Tất cả những gì tôi nói tại buổi xét xử là đúng. Cô gái đó là kẻ phân biệt nam nữ rất ghê. Tôi chưa bao giờ làm phiền cô ta điều gì. Chính cô ta đã lợi dụng tôi. Nhưng bố tôi...
Anh ta suỵt một tiếng rồi lắc đầu:
- Sau khi lên lớp tôi một trận lên bờ xuống ruộng và giảm giới hạn thẻ tín dụng của tôi trong 6 tháng trời, ông ấy đã nói rằng tôi sẽ gặp rắc rối bởi vì cảnh sát sẽ xem xét tới quá trình làm việc của giáo sư Devane. Khi tôi chưa thấy chuyện gì xảy ra, tôi đã nghĩ thật là may phúc cho mình.
Nhìn xung quanh một lát, anh ta hướng đôi mắt trở lại tôi.
- Lại là một sai lầm nữa. Dù sao, tôi cũng không có vấn đề gì bởi vì vào cái đêm bà ấy bị giết, tôi đang đoàn tụ ở nhà trong một bữa tiệc lớn. Đó là kỷ niệm 50 năm ngày cưới của ông bà tôi. Cả nhà tôi cùng tới nhà hàng Lawry, ở La Cienega. Bữa đó chúng tôi đặt món lẩu. Tôi có mặt ở đó cả buổi, từ 8 giờ cho tới 11 giờ 30, ngồi ngay cạnh bố tôi, người con trai độc nhất của ông, cùng với khoảng trăm bà con thân thích khác. Tôi thậm chí còn có cả chứng cứ hẳn hoi - Đấy, ông anh họ tôi đã chụp mấy bức ảnh. Rất nhiều ảnh, ngạc nhiên lắm phải không ông?
Anh ta ném nụ cười giận dữ về phía tôi, hàm răng trên cắn vào môi dưới, và ngo ngoe ngón tay trỏ.
- À, vậy đấy. Cười lên nào, tách, tách...
Tôi không đáp lại.
- Có muốn ăn một chút không? - Anh ta vừa nói vừa chỉ vào gói khoai tây chiên.
- Không, cảm ơn.
Huang đặt miệng vào cái ống hút và hút đầy mồm thứ nước cam màu vàng.
- Ông muốn xem các bức ảnh ấy thì tôi sẽ bảo bố tôi gửi tới cho. Ông ấy đang giữ chúng ở văn phòng - Anh ta cười - Bây giờ, tôi đi được chứ?
- Anh có suy nghĩ gì về giáo sư Devane không?
- Không.
- Thế còn Ủy ban thì sao?
- Tôi đã nói rồi, đó là một trò đùa lớn.
- Đùa là thế nào?
- Đưa người ta vào một kiểu tòa án chuột túi. Để cho người này cãi nhau với người kia. Tôi không biết có bao nhiêu gã đàn ông đã bị quấy rầy, nhưng nếu trường hợp của họ cũng ngu ngốc như của tôi thì ông sẽ gặp khá nhiều người bực mình đấy. Biết đâu, một trong số bọn họ đã cho bà ấy đi đời.
- Nhưng anh có chứng cớ ngoại phạm rồi.
Anh ta đặt cái cốc xuống ghế. Nó đập mạnh khiến nước cam bắn tung tóe.
- Ơn Chúa, tôi có. Bởi vì mấy tuần liền sau vụ xét xử ấy, tôi rất căm thù bà ta. Nhưng các ông biết đấy, những thanh niên người Trung Quốc chúng tôi rất tốt - thích chơi trò chơi điện tử chứ không thích bạo lực.
Tôi không nói gì.
- Dù sao, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì và để chứng minh điều đó, tôi thường xuyên gặp cô gái ấy ở trường, đi cạnh và tỏa bóng lên người cô ta. Đó là cách tôi cảm nhận về giáo sư Devane, rằng hãy quên bà ấy đi và tiếp tục sống.
- Như vậy là anh cảm thấy bị ngược đãi?- Tôi hỏi.
- Đúng, nhưng một phần là do lỗi của tôi. Lẽ ra tôi nên hỏi ý kiến của bố tôi trước khi có mặt tại Ủy ban ấy. Sau này ông nói với tôi rằng bà ta không có quyền làm việc đó với tôi.
- Thế tại sao anh lại tới?
- Một bức thư gửi cho ông tại văn phòng trường Đại học, thì ông sẽ làm gì? Không biết có bao nhiêu gã cũng bị liên quan?
- Xin lỗi - Tôi đáp - Tôi cũng chưa nói chuyện với họ về anh.
Huang nháy mắt:
- Vậy, tốt nhất là quên chuyện này đi. Anh ta cầm lấy mấy cuốn sách và đứng dậy.
- Đó là tất cả những gì mà chúng ta có thể nói với nhau. Có lẽ việc nói chuyện với ông mà không hỏi ý kiến bố tôi cũng sẽ lại đưa đến rắc rối cho tôi mất. Nếu ông muốn có những bức ảnh, xin ông hãy liên hệ với ông ấy. Bức ảnh gồm có Alla D. Huang, Curtis, Ballow, Semple, và Huang - Anh ta đọc cho tôi một địa chỉ ở phố Đệ Thất và một số điện thoại. Tôi ghi lại tất cả.
- Anh muốn nói với tôi điều gì khác nữa không, hả Patrick?
- Về Ủy ban ấy à?
- Về Ủy ban, về giáo sư Devane, về Deborah Brittanin, về bất kỳ thứ gì đó.
- Nói gì nhỉ? Giáo sư Devane cứng như đanh, rất giỏi sử dụng từ ngữ. Tư tưởng của bà ta rất rõ ràng: Tất cả những người đàn ông đều bị coi là người xấu.
- Thế còn những “quan tòa” khác thì sao?
- Phần lớn họ chỉ ngồi đó như là những con bù nhìn thôi. Đấy là màn kịch do bà ấy đạo diễn và đúng như vậy, một vở kịch không hơn không kém. Giống như mấy trò ứng khẩu mà ở đó họ gọi một người ra từ đám đông và làm trò hề với người đó. Có điều, ở đây, người ta bị làm trò hề thật sự.
Bàn tay không có gì để cầm của anh ta nắm lại:
- Bà ấy hỏi tôi rằng liệu có phải tôi đến trường đại học với mục đích tìm phụ nữ để quấy rối không. Tôi đã giúp đỡ cô gái ấy, làm cho cô ta sung sướng. Thôi, tạm biệt ông, thời gian đã hết mất rồi.
Lớp toán của Deborah Brittain kết thúc từ lâu và theo thời khóa biểu thì cô ta không còn giờ học nào sau đó nữa. Brittain sống ngoại trú tại Sherman Oaks, vì thế tôi đi bộ về phía Bắc của khu trường để kiếm Reed Muscadine.
Sảnh đường MacManus là tòa nhà màu tím khiêm tốn có những thính phòng nằm ở tầng trệt. Hội thảo nghệ thuật biểu diễn của lớp 201B được tổ chức tại sân khấu Wiley ở phía sau đã diễn ra được hai phần ba. Cái cánh cửa đôi làm bằng gỗ thích màu vàng đang mở nên tôi trườn vào trong. Đèn đóm đã tắt hết, có lẽ có tới 50 hàng ghế trước một sân khấu có ánh đèn màu xanh chiếu rọi.
Khi mắt tôi đã điều chỉnh được với bóng tối, tôi nhận ra có hơn chục người ngồi rải rác quanh phòng. Không ai quay đầu nhìn lại khi tôi đi tới phía trước sân khấu.
Trên sân khấu là hai người, đang ngồi trên những cái ghế gỗ, tay đặt trên đầu gối, nhìn vào mắt nhau.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh lối đi ở hàng thứ ba và theo dõi. Cặp diễn trên sân khấu không hề cử động, những khán giả thưa thớt cũng yên lặng, toàn bộ rạp im lìm.
Hai phút sau, vẫn không có gì thay đổi.
Năm phút, rồi sáu phút... hay tất cả đã bị thôi miên tập thể?
Có lẽ thị trường việc làm đối với các diễn viên khó khăn nên nhà trường quyết định đào tạo họ trở thành những ma-nơ-canh trong cửa hàng tổng hợp?
Năm phút nữa trôi qua rồi mới có một người đàn ông ở hàng ghế trước đứng dậy và bật ngón tay đánh tách một tiếng. Người đàn ông này béo, lùn, đầu hói, có cặp kính mắt nhỏ xíu, cái cổ như cổ rùa, quần kẻ nhung màu xanh rộng thùng thình.
Cặp diễn trên sân khấu đứng dậy và đi ra khỏi sân khấu theo hai hướng ngược chiều nhau. Một cặp nữa lại lên sân khấu. Họ ngồi bất động.
Chắc là học các tư thế.
Lại không nói gì.
Đôi mắt tôi đã quen với bóng tối trong phòng và tôi nhìn lướt qua khán giả một lượt, cố gắng đoán xem người đàn ông trẻ nào là Muscadine. Thật vô vọng. Tôi nhìn vào đồng hồ. Còn hơn một tiếng đồng hồ chờ đợi nữa, mà chờ đợi ở cái chỗ này có lẽ sẽ khiến tôi ngủ thiếp đi trong mộng mị mất.
Tôi nhẹ nhàng bước tới hàng ghế đầu và ngồi xuống cạnh người đàn ông đầu hói vừa đánh ngón tay ban nãy.
Ông ta liếc sang tôi, rồi lờ đi. Khi tiến lại gần ông ta hơn, tôi thấy ông ta có tóc, nhưng là một mảng tóc mọc bên dưới môi dưới, thứ mà các nhạc sỹ chơi nhạc Jazz thường gọi là “chòm râu mật”.
Rút cái phù hiệu Sở cảnh sát Los Angeles ra, tôi gấp cong lại để phần mạ bằng nhựa bắt ánh sáng từ sân khấu rọi xuống.
Ông ta lại quay đầu nhìn.
- Tôi đang tìm anh chàng Reed Muscadine - Tôi nói thầm.
Ông ta đưa mắt lên sân khấu, nơi hai người phụ nữ tiếp tục bắt chước động tác của người bị liệt.
Tôi cất cái phù hiệu đi và ngồi bắt chéo hai chân.
Người đàn ông hói đầu quay sang, chiếu vào tôi ánh mắt khó chịu.
Tôi cười.
Ông ta ngoắc ngón tay cái về phía sau sân nhà hát và đứng dậy.
Nhưng thay vì đi bộ, ông ta đứng đó, hai bàn tay chống vào sườn, trừng mắt nhìn tôi.
Một vài ánh mắt của khán giả đổ về phía tôi. Người đàn ông lại đánh tay và bọn họ ngồi thẳng hơn, không nhìn tôi nữa.
Ông ta ngoắc ngón tay cái một lần nữa.
Tôi đứng dậy và rời đi. Thật bất ngờ, ông ta cũng đứng dậy theo tôi, đuổi kịp tôi ở bên ngoài tại hành lang.
- Tôi là giáo sư Dirkhoff. Anh đang làm cái quái quỷ gì ở đây thế hả?
Râu cằm ông ta màu hung hung, thỉnh thoảng có vài sợi trắng hệt như mấy sợi tóc còn lại trên đầu ông ta. Ông ta quắc mắt nhìn tôi giận dữ khiến những cái râu mật chìa ra phía trước như một túm lưỡi lê nhỏ.
- Tôi đang tìm kiếm...
- Tôi đã nghe anh nói rồi. Nhưng vì lý do gì?
Tôi chưa kịp trả lời thì ông ta đã nói:
- Gì h...a...ả? - Ông ta kéo dài chữ hả như đang diễn kịch vậy.
- Vì chuyện liên quan đến cái chết của giáo sư Hope Devane.
- Cái đó à? Thế Reed có liên quan gì đến chuyện ấy? - Ông ta hỏi, một tay đưa lên mặt, những khớp ngón tay đặt ở cằm như một tông đồ của Sô-crát.
- Chúng tôi đang tiến hành nói chuyện với những sinh viên biết về Devane, và anh ta là một trong số họ.
- Chắc hẳn phải có đến hàng trăm sinh viên - Ông ta đáp - Thật là phí thời gian. Và anh không được phép vào đây mà không thông báo trước.
- Xin lỗi vì đã làm gián đoạn. Tôi sẽ đợi cho đến khi nào lớp học kết thúc.
- Lúc đó thì anh cũng sẽ lại phí thời gian thôi. Reed không có mặt ở đây.
- Vậy à, thế thì xin cảm ơn ông - Tôi quay lưng và bước đi. Khi tôi đi được ba bước, ông ta nói với theo:
- Ý tôi là anh ta không học ở đây đâu.
- Không ở lớp học hay không ở trường?
- Cả hai. Anh ta bỏ học cách đây một tháng rồi. Tôi rất tức giận - còn hơn là tức giận ấy chứ. Chương trình biểu diễn của chúng tôi có sự lựa chọn cực kỳ nghiêm ngặt và chúng tôi mong đợi các học trò kết thúc khóa học dù với bất cứ lý do nào.
- Thế lý do của anh ta là gì?
Ông ta quay lưng lại phía tôi rồi đi trở lại cửa. Đặt một tay lên cánh cửa gỗ, ông ta cười thương hại:
- Anh ta đã tìm được một công việc.
- Công việc gì vậy?
Người đàn ông hít một hơi dài và sâu:
- Một công việc biểu diễn kịch ướt át ấy mà. Đó là sai lầm nghiêm trọng đối với anh ta.
- Vì sao?
- Thằng bé đó có tài năng nhưng cần phải được luyện tập. Rồi anh ta sẽ có xe Porsche để đi và sẽ tự hỏi tại sao anh ta lại cảm thấy trống rỗng. Giống như tất cả mọi người khác trong cái thành phố này thôi...
❀ ❀ ❀
[1] Những phi công có thái dương bằng đá (Những phi công dũng cảm).