Quán cà phê Alligator là mặt trước cửa hàng của tòa nhà cổ tại đường Broadway ở trung tâm Santa Monica, cách bờ biển khoảng mười dãy nhà. Những viên gạch xây nhà đã bị sơn màu xanh của đầm lầy và giống con thằn lằn đá nằm oằn mình trên chiếc biển quảng cáo màu đen có ghi: CÀ PHÊ THƯỢNG HẢO HẠNG. ĐỒ ĂN HỢP TÚI TIỀN.
Bên trong là những bức tường màu tảo giống nhau, bốn cái bàn được phủ tấm vải dầu màu vàng, một chiếc bàn có thùng bánh bao dựa vào mấy cái giá để bán cà phê và trà. Một người đàn ông béo mập có cái đầu nhọn đang rang cà phê một cách chăm chú. Bản nhạc nhịp mạnh đang phát ra từ mấy cái loa treo tường.
Tối hôm trước, tôi đã mở đĩa Polychrome cuối cùng của Holly Bondurant. Mặc dù album đã được 15 năm tuổi nhưng tôi nhận ngay ra chị ta.
Trong ảnh, bộ tóc của chị ta màu hung đỏ, dài tới tận eo che khuất một nửa khuôn mặt Xen-tích mỹ miều. Bây giờ, tóc chị ta đã cắt ngắn và ngả màu nâu sẫm, và có lẽ đã mập ra khoảng 12 ki-lô-gam. Nhưng khuôn mặt của Holly thì vẫn mịn màng và trẻ trung.
Chị mặc quần đỏ dài tới gót chân, áo vét đen và giày cao cổ có buộc dây. Chị đeo cái vòng cổ mã não dài. Cái mũ nhung đen mềm treo trên cái ghế trống.
- Anh Alex đấy hả? - Chị cười, người không rời khỏi ghế, chìa bàn tay ra cho tôi bắt và nhìn vào cốc cà phê đã vơi một nữa - Xin lỗi vì tôi đã uống trước mà không có anh, nhưng tôi cần chút chất kích thích. Anh uống một cốc nhé?
- Vâng, tôi xin.
Chị vẫy tay gọi người đàn ông béo mập. Ông ta rót đầy một cốc và mang lại bàn.
- Có cần gì nữa không, cô Holly?
- Lấy cái gì đó để ăn nhé, anh Alex? Chỗ này bánh xốp ngon lắm đấy.
- Vậy cho xin một bánh xốp.
- Hôm nay có món gì ngon hả anh Jake?
- Quất - Người đàn ông mập miễn cưỡng trả lời - Nho khô hương cam và sô-cô-la cũng không phải là tồi.
- Hãy mang cho một đĩa - Chị ta quay mặt nhìn tôi - Nghe tin từ Robin sau bao nhiêu năm là điều thật thú vị. Cô ấy thường sửa chữa đàn cho tôi.
Giọng chị nghe du dương, đôi mắt nheo lại khi cười. Trong lúc nói chuyện, các thớ cơ trên mặt chị đều được vận dụng hết - giống như kiểu những diễn viên điện ảnh và những người được công chúng chú ý thường làm.
- Robin đã kể hết cho tôi nghe về chị rồi.
- Cô ấy vẫn làm nghề đàn chứ?
- Vẫn tích cực lắm.
Jake mang cà phê và một đĩa bánh tới cho tôi rồi trở lại rang cà phê.
Holly nhón một chiếc bánh xốp hương quất và nhấm nháp. Nghe nói anh là chuyên gia tâm lý.
Tôi gật đầu.
- Trung tâm ấy có thể luôn cần dùng đến những chuyên gia về sức khỏe tinh thần. Hiện nay tình trạng tài chính gặp khó khăn nên chúng tôi ngày càng có ít những người tình nguyện đến làm việc. Nếu anh tình nguyện đến làm việc ở đó thì tốt quá.
- Thực ra - Tôi đáp - Đó không phải là mục đích tôi đến gặp chị ở đây.
- Vậy ư? - Chị ta đặt cái bánh xốp xuống.
- Thỉnh thoảng tôi có tư vấn cho cảnh sát. Ngay lúc này đây, tôi đang tiến hành điều tra một vụ án giết người. Đó là vụ liên qua tới Hope Devane.
Chị ta ngả người về phía sau. Đôi mắt mất đi sự cương cường, thay vào đó là sự tổn thương - kiểu khi lòng tin bị phản bội.
- Cảnh sát à? - Holly hỏi.
- Tôi rất lấy làm tiếc - Tôi nói - Chúng tôi không hề có ý lừa gạt chị. Những vụ việc này vẫn còn chưa được giải quyết và tôi phải tìm hiểu mọi thứ có thể về bà ấy. Chúng tôi biết rằng bà ấy đã từng tình nguyện làm việc tại Trung tâm.
Chị không nói gì. Jake nhận ra sự căng thẳng và ngừng nghiền cà phê.
- Chị đã gặp bà ấy lần nào chưa?
- Không nhiều lắm.
Chị nhìn chăm chú vào bề mặt màu vàng của cái bánh xốp. Lật qua lật lại. Cười với Jake, anh ta lập tức làm việc trở lại.
- Anh đã biết gì về Trung tâm? - Chị hỏi.
- Không nhiều lắm.
- Nó được thành lập để những phụ nữ nghèo có thể nhận được sự chăm sóc y tế căn bản: khám bệnh trước khi sinh, cung cấp dinh dưỡng, kiểm tra vú và đầu vú, kế hoạch hóa gia đình. Trước kia nó là nơi luân phiên tới làm việc của khoa Y trường Đại học Tổng hợp California nhưng chuyện đó đã kết thúc từ lâu lắm rồi và chúng tôi phải nhờ tới những người tình nguyện. Tôi đã thực hiện một vài buổi hòa nhạc quyên góp giúp họ, giúp họ có được những thứ căn bản nhất.
- Hàng tiếp tế ấy à?
- Hàng tiếp tế, hàng quyên góp. Họ vẫn coi tôi như một người có mối quan hệ với họ. Đôi khi tôi có thể làm điều gì đó. Tuần trước tôi nghe nói tới một người làm mới lại văn phòng của mình và đã kiếm được chút đồ đạc cũ của ông ta.
Chị nhìn đĩa bánh.
Jake nói:
- Hài lòng chứ?
Holly lại cười và quay mặt về phía tôi.
- Tôi gặp Hope vài lần, nhưng bà ấy không thực sự tham gia vào Trung tâm. Mặc dù chúng tôi nghĩ bà ấy có thể sẽ tham gia. Lần đầu tiên tôi gặp Hope là tại một buổi vận động quyên góp quỹ năm ngoái. Chúng tôi đã tổ chức chương trình khá đa dạng tại nhà hát Aero và sau đó là bữa tiệc đứng tại Le Surph. Bà ấy đã mua một vé trị giá 500 đô-la, cho phép bà có cả một bàn tiệc riêng, nhưng bà ấy nói rằng bà ấy không có ai đi cùng nên chúng tôi đã mời lên bục ngồi. Vì dù sao Hope cũng đã có chút tiếng tăm. Nghe Hope nói giống như một người mà chúng tôi lẽ ra đã nên sử dụng. Và bà ấy gây được ấn tượng cho rất nhiều người, bằng sự thông minh và cá tính của bà - rất năng động. Ngay sau đó, có người đề nghị bà vào Ủy ban lãnh đạo và chúng tôi đều bỏ phiếu cho Hope. Nhưng bà ấy không đóng góp gì nhiều lắm.
Chị lấy tay chải tóc rồi đập xuống mặt bàn.
- Theo tôi chuyện xảy ra với Hope thật khủng khiếp nhưng bà ấy chẳng có liên quan gì nhiều tới Trung tâm cả và tôi lo làm thế Trung tâm sẽ bị tiếng xấu trong quan hệ.
- Chị không phải sợ điều đó đâu - Tôi đáp - Tôi chỉ hỏi chuyện riêng với chị thôi, cốt sao hiểu được chút gì đó về bà ấy. Tại sao bà ấy lại không đóng góp gì nữa?
Phải lúc lâu chị ta mới trả lời:
- Bà ấy không... biết nói thế nào nhỉ... tại buổi lễ quyên góp, bà ấy có ý tưởng. Nói về việc đưa các chuyên gia tâm lý, những nghiên cứu sinh từ trường đại học tới, triển khai chương trình y tế tâm thần tình nguyện. Trình độ của bà ấy thật tuyệt và người đã giới thiệu bà ấy nói rằng bà ấy rất năng động. Bà ấy đã có mặt trong buổi gặp gỡ tiếp đó của ban điều hành, đến Trung tâm vài tuần, có khám cho bệnh nhân. Rồi bà ấy đột nhiên ngừng lại. Cuốn sách của bà ra đời và tôi nghĩ Hope quá bận. Không có chương trình nào bà đề xuất được thực hiện cả.
Chị lại ăn thêm bánh xốp, nhai chậm không lấy gì làm vui.
- Vậy là bà ấy bận quá rồi - Tôi nói.
- Anh xem - Holly đáp - Tôi không thích đánh giá người khác. Đặc biệt khi người đó đã chết.
- Có phải người đã giới thiệu bà ấy là bác sỹ Cruvic không?
- Anh biết ông ấy à?
- Tôi đã từng gặp ông ấy một lần.
- Đúng, là ông ấy đấy. Đó là một lý do nữa khiến cho bà ấy có thêm sự tín nhiệm. Ông ấy từng là một trong những thành viên tích cực nhất của ủy ban điều hành của chúng tôi. Ông ấy thực sự dành nhiều thời gian cho Trung tâm.
- Vậy ông ta và bà Hope đã biết nhau trước khi buổi quyên góp ấy diễn ra?
- Tất nhiên. Ông ta đưa bà ấy tới... Robin nói rằng anh là một cây ghi ta, đúng vậy không?
- Tôi thỉnh thoảng có chơi.
- Cô ấy nói anh chơi hay lắm.
- Là cô ấy thiên vị đấy.
Chị ta lấy cái khăn ăn lau đôi môi.
- Tôi không còn chơi nhạc nhiều nữa. Sau khi tôi sinh, dường như con trai tôi là quan trọng nhất… Những câu hỏi về Cruvic ấy mà. Có phải cảnh sát nghi ngờ ông ta có dính dáng tới điều gì không?
- Không - Tôi đáp - Hiện nay cảnh sát không hề nghi ngờ ai cả. Phải chăng có điều gì đó mà tôi cần biết về ông ta?
- Ông ấy rất tốt đối với Trung tâm - Chị ta đáp, nhưng giọng nói mang vẻ chán nản.
- Và vì thế ông ta mới đưa bà ấy tới buổi quyên góp chứ.
- Có phải anh định hỏi liệu họ âm mưu điều gì đó phải không? - Chị hỏi.
- Vậy là họ có âm mưu ư?
- Tôi không biết. Và nếu có thì sao? Hope đã bị giết là bởi vì quan điểm chính trị của bà ấy, chẳng lẽ không phải thế hay sao?
- Có phải đó là giả thuyết mà Trung tâm đã đưa ra không?
- Đó là giả thuyết của tôi. Làm sao mà khác được? Bà ấy đã nói ra và bị bịt miệng, thế thôi.
Chị nhìn tôi chằm chằm.
- Vậy anh thực sự nghi ngờ ông Cruvic phải không?
- Không - Tôi đáp - Nhưng tất cả những người có quan hệ với Hope đều cần phải được kiểm tra.
- Kiểm tra à. Nghe như chuyện của CIA vậy.
- Đó là công việc cơ bản của cảnh sát thôi. Tôi hiểu giá trị của Cruvic đối với Trung tâm, nhưng nếu có gì đó mà tôi cần biết thì...
Chị ta lắc đầu:
- Mối quan hệ của họ... tôi cảm thấy mình giống như một kẻ phản bội... nhưng điều xảy ra với bà ấy... - Chị ta nhắm mắt, hít máy hơi ngắn như thể đang tập yoga.
Mở mắt, lấy mấy ngón tay lướt qua mặt cái bánh xốp rồi cầm mũ và vuốt cái vành, chị nói:
- Tôi nói với anh chuyện này bởi vì có cảm giác đó là điều đáng làm. Nhưng tôi cũng có cảm giác không đúng đắn lắm.
Tôi gật đầu.
Chị hít thêm một vài hơi ngắn nữa:
- Một lần, sau cuộc họp của ủy ban, tôi đã nhìn thấy họ. Đó là vào một đêm khuya khoắt, tôi đang đo các căn phòng để chuẩn bị bố trí đồ đạc. Tôi nghĩ mọi người đã về hết. Nhưng khi tôi bước ra ngoài bãi đậu xe thì xe của Cruvic vẫn ở đó, ở phía cuối của bãi. Xe của ông ta là chiếc Bentley, rất dễ nhận ra. Ông ta và bà Hope đang đứng cạnh xe, nói chuyện gì đó. Xe của bà ấy để cạnh xe của ông ta, đó là chiếc xe thể thao màu đỏ. Họ không làm chuyện gì xác thịt nhưng họ đứng rất gần nhau. Rất gần. Mặt đối mặt như thể họ đang chuẩn bị hôn nhau hay là họ đã hôn nhau xong rồi ấy. Họ nghe tiếng chân của tôi và cả hai cùng quay lại rất nhanh. Rồi bà ấy đi nhanh tới xe của mình và lái đi. Cruvic ở lại vài giây, một chân chùng xuống. Hành động ấy như thể ông ta muốn cho tôi thấy rằng ông ta đang nghỉ. Rồi ông ta vẫy tay và chui vào chiếc Bentley.
Chị nhăn mặt tỏ vẻ ngại ngùng:
- Chắc chẳng giúp được gì nhiều phải không? Và tôi xin anh nếu có hỏi Cruvic hay bất kỳ ai khác thì đừng có nói tới tên tôi nhé, được chứ?
- Được - Tôi đáp - Sau khi Hope không tới Trung tâm nữa, có ai bực tức gì với Cruvic không? Bởi vì chính ông ta là người đã giới thiệu bà ấy.
- Nếu có thì tôi cũng không biết. Như tôi đã nói, ông Cruvic là bác sỹ tình nguyện đáng tin cậy nhất của Trung tâm chúng tôi.
- Ông ấy thường xuyên thăm bệnh cho bệnh nhân ở Trung tâm lắm nhỉ?
- Tôi không liên quan tới chuyện lập kế hoạch nhưng tôi biết ông ấy đã đến với Trung tâm hàng mấy năm nay rồi.
- Để điều trị bệnh phụ khoa và sinh sản?
Chị ta trở nên hồi hộp:
- Tôi nghĩ thế.
- Cruvic có thực hiện phá thai không?
- Tôi đã nói là tôi không biết rồi - Giọng Holly lên cao - Và nếu ông ta có làm chuyện đó đi nữa thì làm sao chứ?
- Bởi vì chuyện phá thai đôi khi gây ra bạo lực.
- Nhưng Cruvic không bị giết, còn bà Hope thì lại bị. Tôi thực sự không muốn bàn thêm về chuyện này nữa - Chị đứng dậy - Tôi thực sự muốn chấm dứt tại đây.
- Thôi được rồi. Tôi rất lấy làm tiếc vì đã làm chị buồn.
- Không sao cả - Chị đáp - Nhưng mong anh thông cảm. Xin anh đừng kéo chúng tôi vào chuyện phá thai. Chúng tôi đã tránh được các rắc rối nhưng nếu chuyện này mà lan ra báo chí thì chúng tôi lĩnh đủ.
- Tôi hứa - Tôi nói.
Chị ta cười:
- Này anh, anh thực sự làm tôi thấy phê đấy. Khi anh gọi điện, tôi nghĩ anh muốn tình nguyện vì vậy tôi đã nói với giám đốc Trung tâm chuẩn bị có buổi gặp gỡ trong vòng nửa tiếng nữa. Bây giờ, tôi phải gọi điện để bảo bà ấy hủy bỏ buổi gặp gỡ này thôi.
- Tôi vẫn muốn được nói chuyện với bà ấy đấy chứ.
- Và tôi không thể ngăn cản được anh, phải vậy không?
- Tôi không phải là kẻ thù, chị Holly ạ.
Chị ta nhìn tôi khinh bỉ:
- Thôi nào.
Holly đi về phía sau nhà hàng, rẽ phải và biến mất. Jake kết thúc việc xay cà phê và tập trung nhìn tôi chằm chằm cho tới khi Holly trở lại.
- Bà ấy không được vui lắm nhưng bà ấy sẽ cho anh một khoảng thời gian ngắn để gặp bà ấy. Tên bà ấy là Marge Showalsky. Nhưng đừng hi vọng là anh sẽ biết thêm được gì nhiều về Hope ở bà ấy.
- Cảm ơn chị - Tôi nói - Và thành thật xin lỗi đã làm phiền chị.
- Không có gì đâu - Holly nói - Tôi tin anh sẽ không là kẻ thù. Robin chắc sẽ không để anh làm như thế đâu.