Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

Thật là tốt khi được trở lại dưới ánh nắng của sân trường. Tôi ép mình nghĩ rằng sự ấm áp của ánh nắng đã làm tan biến nỗi đắng cay mà tôi đã phải tiêu thụ trong phòng làm việc của Seacrest.

Đó là nỗi đau thực sự và sự giận dữ hay đó là một hành động nhằm ngăn cản tôi tiếp tục điều tra?

Khi được hỏi về mối quan hệ với bà Hope, ông ta không bao giờ nói rằng nó tốt đẹp, chỉ nói rằng cả hai người bọn họ đều khó sống hòa thuận và sự chịu đựng sống chung với nhau chứng minh điều gì đó.

Rồi ông ta thú nhận là mình ghen nhưng lại biến nó thành một thứ để tôn thờ.

Ông ta nói là sống với một kiệt tác... thật khó hiểu.

Tôi nghĩ tới cách ông ta đột nhiên nổi đóa. Đúng ra, đó là sự chập mạch.

Những người có vấn đề nghiêm trọng về khả năng kiềm chế cơn nóng giận thường gây hại cho chính bản thân mình.

Ông ta đã nói “Anh cứ việc điều tra thoải mái”.

Vậy ông ta thấy an toàn vì hoàn toàn vô tư trong chuyện này, hay đây là kiểu thách thức của một kẻ tâm thần?

Cuộc gặp tại văn phòng Kenneth Storm bố ở Pasadena diễn ra vào lúc 1 giờ. Julia Steinberger sẽ kết thúc việc dạy học trong vòng 20 phút nữa.

Tôi sử dụng điện thoại của thư viện và thử gọi tới nhà Locking. Vẫn là tiếng nói được ghi âm sẵn.

Ở Anh lúc này đã muộn, tuy nhiên vẫn là giờ lịch sự để gọi tới một học sinh khác của Hope, Mary Ann Gonsalvez.

Lại một lần nữa, chỉ có chuông điện thoại reo.

*

Julia Steinberger đang trở về văn phòng của cô ta, đi cùng là hai nghiên cứu sinh nam. Khi nhìn thấy tôi, cô liền chau mày và bảo với họ:

- Các em có thể cho cô xin một vài phút được không? Cô sẽ đến khi phòng thí nghiệm bắt đầu.

Bọn họ đi chỗ khác, cô ta mở cửa phòng làm việc. Cô mặc váy màu đen dài tới đầu gối và đeo chiếc vòng cổ mã não màu đen, vẻ mặt khó chịu. Khi cánh cửa khép lại, cô ta vẫn đứng.

- Không biết tôi đang làm đúng hay không nữa - Cô nói - nhưng lần đầu tiên ông tới đây tôi đã để quên điều gì đó. Có thể chuyện này không được phù hợp lắm - tôi thấy toàn bộ câu chuyện thật là kinh tởm.

- Điều gì đó về Hope à? - Tôi hỏi.

- Đúng. Điều gì đó... mà ông có nhớ tôi đã bảo với ông rằng tôi có trực giác về việc bà ấy có khả năng đã bị hành hạ không?

- Đôi mắt hung hãn.

- Đúng vậy - Cô ta nói - Bà ấy có đôi mắt đó. Nhưng mà... tôi... - còn có điều gì khác nữa. Đó là vào năm ngoái - tại câu lạc bộ khoa. Không phải tại buổi tiệc trà chào đón năm mới, mà là tại nơi khác - một người làm chức vị giảng viên từ nơi khác tới, người này đã nhớ lại.

Đi tới bàn làm việc, cô ta chống hai bàn tay lên cằm, mắt nhìn con búp bê nhưng không đi tới phía nó.

- Chúng tôi nói chuyện phiếm một lát, rồi bà Hope đi tới chỗ khác. Tôi và Gerry kiếm được một người khác nói chuyện. Sau đó, có thể là một tiếng sau, vào cuối buổi tối, tôi đi vào phòng vệ sinh nữ và thấy bà ấy ở đó, đang đứng trước gương. Trước phòng vệ sinh chính thì có một phòng trống đệm để đi vào. Phòng đệm này cũng có treo gương và với cách treo gương ở phòng đệm, người đứng ở phòng đệm có thể nhìn được vào trong phòng vệ sinh chính. Vì phòng đệm được trải thảm nên tôi nghĩ bà ấy không nghe tiếng tôi đi vào.

Cô ta nhìn xuống thấp một chút.

- Bà ấy đang kiểm tra thân thể mình ở trong đó, đang kiểm tra phần cánh tay. Cái áo của bà ấy có ống tay cắt cao tới khuỷu trông rất đẹp. Tôi nghĩ nó phải đắt lắm. Bà ấy đã kéo một bên vai áo xuống và đang nhìn vào phần trên cánh tay. Mặt bà ấy lạ lắm - gần như là bị thôi miên - vẻ mặt trống rỗng. Và trên cánh tay có một vết bầm. Một vết bầm lớn. Màu đen và xanh. Ngay ở chỗ này này.

Cô ta đưa một tay chạm vào bắp tay bên kia.

- Đúng ra là có vài vết. Những vết lấm chấm tròn. Có vẻ bà ấy đã bị nắm rất mạnh. Da bà ấy trắng lắm - nước da đẹp - vì thế sự tương phản rất rõ, nó gần giống như vết xăm vậy. Và những vết bầm ấy còn mới nguyên - vẫn chưa chuyển sang màu tim tím.

Cô ta chạy nhanh trở lại cửa, cố gắng không để nước mắt rơi ra.

- Toàn bộ câu chuyện là thế đấy.

- Bà ấy đã có phản ứng thế nào khi cô đi vào? - Tôi hỏi.

- Bà ấy kéo mạnh vai áo lên, đôi mắt trở lại bình thường, và nói: “Xin chào cô Julia” như thể không có chuyện gì xảy ra cả. Rồi bà ấy nói chuyện vui vẻ và tự trang điểm. Bà ấy nói rất nhiều đến việc thế giới sẽ ra sao nếu như đàn ông luôn luôn giữ được vẻ mặt điềm tĩnh. Tôi cũng đồng ý với bà ấy và chúng tôi cùng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi còn biết nói gì lúc đó nữa chứ? Chẳng lẽ lại hỏi: “Ai gây ra cho bà vết bầm ấy?” à?

Cô ta mở cửa.

- Có thể chuyện đó không có nghĩa gì cả. Có thể bà ấy có làn da nhạy cảm quá, dễ bị bầm tím... nhưng khi bà ấy đề nghị tôi vào Ủy ban, tôi cảm thấy như thể tôi đã mang nợ bà ấy và cần phải làm để trả.

*

Những vết bầm đen trên làn da trắng.

Sự tức giận đột ngột của Seacrest.

Tôi trở lại chiếc Seville và lái lên đường 405 về phía Bắc.

*

Thường ngày Pasadena rất nhiều khói mù sương nhưng hôm nay trời quang, không khí trong lành, những cao ốc văn phòng trên đường Cordova tòa sáng thật đẹp như bức họa của Richard Estes.

Công ty đầu tư địa ốc Storm là một trong những tòa nhà hai tầng kiểu Tây Ban Nha mới, bao quanh là những luống hoa đẹp và cây dạ lan hương đang nở hoa màu tím. Bãi đậu xe cạnh đó vẫn còn mới nguyên. Tôi táp xe vào đậu cạnh chiếc xe của Milo vừa khi anh chui ra. Anh mang theo chiếc ca-táp và máy ghi âm, mặc bộ com-lê màu xám, áo sơ-mi trắng, ca-ra-vát vải sọc gân xanh đỏ.

- Trông rất có vẻ chính khách của Đảng Cộng hòa đấy - Tôi nói.

Nhìn xuống đôi giày sa mạc của anh, tôi cố nhịn không bật lên tiếng cười.

- Khi vào sân kinh doanh thì phải giống dân kinh doanh chứ. Nói về thương mại, tôi đã tìm ra hai quán bar ở đường Sunset mà có thể Mandy Wright từng lui tới thường xuyên.

- Có thể à?

- Không có thẻ tên xác nhận nhưng có hai điều rất có khả năng. Tôi đã may mắn tìm được hai người phục vụ ở quầy rượu làm ở hai nơi đó 1 năm trước. Hai người bọn họ đều không tuyên bố thẳng rằng người trong bức ảnh họ có quen mà chỉ nói rằng nhìn có vẻ quen quen thôi.

- Thế cô ta tới đó để làm việc hay chỉ là lang thang?

- Cái nghề của cô ta ấy mà, đi làm hay lang thang thì có gì khác nhau đâu? Và nếu cô ta làm việc thì họ cũng sẽ không thừa nhận vì có thể họ sẽ bị tịch thu giấy phép kinh doanh quán rượu. Điều khiến tôi suy nghĩ là hai nơi đó chỉ cách nhau có một đoạn đường, vì thế có thể cô ta đang lang thang. Nơi đó là câu lạc bộ None và Pit. Vấn đề nan giải là ở chỗ cả hai người bán rượu đó đều không thể nhớ nổi đã nhìn thấy cô ta đi với một người nào đó hay không.

- Nhưng như thế cũng có nghĩa là cô ta đã tới Los Angeles.

Milo đan những ngón tay vào nhau.

- Tôi cũng đã nói chuyện với Gunderson, vị thanh tra ở thành phố Temple phụ trách điều tra lời buộc tội của Tessa chống lại người cha ấy. Ông ta bây giờ đã là phó trưởng phòng cảnh sát ở đó rồi và hầu như không còn nhớ gì về vụ đó, nhưng ông ta đã lôi hồ sơ ra và nói rằng theo những ghi chép của ông ta, cảnh sát đã không chú ý một cách nghiêm túc tới lời buộc tội của con bé. Họ xem con bé Tessa là kẻ tâm thần. Ông ta cũng nhớ rất mơ hồ về người cha. Chẳng hạn như ông bố con bé là một gã đẹp trai - có tiền án thời còn trẻ mà lẽ ra không cần thiết phải nhận, rất thẳng thắn về mọi thứ. Vì vậy, Muscadine có vẻ như đã nói thật. Bây giờ, gặp Storm nữa là kết thúc được câu chuyện của Ủy ban. Sẵn sàng chưa?

- Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi cũng có vài bằng chứng chứng tỏ Hope đã từng bị ngược đãi.

Tôi kể lại cho anh nghe về câu chuyện của Steinberger, rồi cuộc chạm trán vài phút của tôi với Seacrest.

- Những vết bầm tím và cơn nóng giận à - Anh nói, đôi lông mày nhíu lại - Điều gì đã khiến cho ông ta mất bình tĩnh thế nhỉ?

- Ngay từ đầu ông ta đã mất bình tĩnh rồi, mặt đỏ tía tai khi tôi nói với ông ta tôi muốn nói chuyện về mối quan hệ giữa ông ta và vợ.

- Tốt. Có thể chúng ta đã gãi đúng chỗ ngứa của ông ta rồi. Có thể tôi cần phải chọc lão già này một chút nữa mới được... Có thể ra chuyện đấy. Biết đâu, chính ông ta đã hành hạ vợ bao nhiêu năm, rồi bà ta viết cuốn sách bảo các phụ nữ khác cách bảo vệ chính mình.

- Chắc chắn việc đó không phải là lần đầu - Tôi nói.

- Về chuyện gì?

- Hình thức trên nội dung. Những cái hộp nhỏ. Nhưng nếu bà ấy và Seacrest có vấn đề với nhau, thì cuốn sách, sự chú ý của công chúng mà bà ấy có được, có thể đã làm bà ấy bớt đi sự bất mãn, khiến bà ấy có thể quyết định chia tay. Có thể, theo nghĩa đó thì danh tiếng chính là án tử hình đối với bà ấy. Nhưng còn về mối liên hệ với Mandy Wright thì tôi không thể hình hình dung nổi. Và còn một điều phức tạp nữa: Tối qua, tôi lái xe tới văn phòng của Cruvic. Ông ta không có ở đó, chỉ có bà y tá Anna, cùng với anh bạn Casey Locking thôi.

Tôi kể cho anh nghe về ngôi nhà ở Mulholland và ghi lại cái địa chỉ của căn nhà đó.

- Khỉ thật - Milo nói - Vậy là những giả thuyết của chúng ta lại có chỗ không ổn rồi. Thôi được, tôi sẽ xác định xem ai là chủ của căn nhà ấy. Còn lúc này, chúng ta tới quấy rầy anh chàng mồm miệng láo toét cái đã.

Chúng tôi đi qua khu vực đón tiếp yên tĩnh và dài để tới văn phòng của ông Kenneth Storm, đi qua chỗ hai người thư ký, bọn họ ngẩng mặt nhìn chúng tôi một cách khó chịu, quanh đó có tiếng máy bộ đàm vang lên.

Hai bố con nhà Storm giống nhau như đúc, cả hai đều có cổ trâu và vai rộng, tóc cắt cua, mắt nhỏ và đầy ngờ vực.

Ông bố khoảng 50 tuổi, vẻ mặt phóng túng và sưng húp như một hậu vệ không bao giờ được chạm bóng. Ông ta mặc áo cộc tay màu xanh dương có những cái cúc màu vàng và một cái thẻ Hội tham điểm ở ve áo. Ông con mặc áo vét-tông màu xanh thẫm, cúc cũng màu sáng như của ông bố.

Cả hai bố con họ ngồi sau cái bàn làm việc bằng gỗ sồi vàng hình chiếc xuồng của ông bố, trên bàn không hề có gì ngoài bức tượng đồng một cao bồi miền Tây và hộp bút mã não màu xanh. Văn phòng quá lớn nên đồ đạc không thấm tháp vào đâu. Bốn bức tường đều ốp gỗ sồi và được trải thảm màu be. Những phần thưởng cho thành công trong lĩnh vực bảo hiểm nhân thọ và bất động sản là ý tưởng khẳng định bản thân của ông bố. Mùi xì gà nồng nặc trong phòng nhưng không thấy có cái gạt tàn nào cả.

Đứng trước bàn là người đàn ông tầm thước, tóc hoa râm, mũi diều hâu. Ông ta mặc bộ com-lê đen ba mảnh, áo sơ-mi màu xanh cổ tay kiểu Pháp và đeo một chiếc ca- ra-vát lụa màu tím. Ông ta tự giới thiệu là Pierre Bateman, luật sư của nhà Storm, và tôi nhớ đã đọc được tên ông ta trong đơn kiện Ủy ban Hành vi. Trước khi chúng tôi có cơ hội để ngồi, ông ta liền đưa ra những điều kiện cho cuộc phỏng vấn bằng giọng nói chậm chạp đều đều, Storm con ngáp ngủ và lấy tay gãi phía sau tai, ngón tay trỏ của anh ta đút vào rồi lại rút ra khỏi một lỗ cúc áo. Ông Storm bố thì nhìn không chớp mắt xuống mặt bàn.

- Ngoài ra - Bateman nói thêm - Bản chất của...

- Ông có phải là luật sư hình pháp không, thưa ông? - Milo hỏi.

- Tôi là luật sư của ông Storm. Tôi chịu trách nhiệm giải quyết tất cả những chuyện công việc của ông ấy.

- Vậy ông nghĩ chuyện này là chuyện công việc hả?

Bateman nhe răng nói:

- Tôi có thể nói tiếp được chứ, thưa ngài thanh tra?

- Vậy anh Storm có chính thức đề nghị ông làm việc này không?

- Câu hỏi đó không được hợp lý lắm.

- Có đấy, nếu như ông muốn đưa ra các quy định.

Bateman lấy tay xoa cái cúc áo cổ tay bằng sa phia và nhìn vào Storm con.

- Cậu có muốn trao trách nhiệm cho tôi làm luật sư cho cậu không, cậu Kenny?

Storm con đảo mắt. Storm bố lấy một ngón tay trỏ gõ gõ vào ống tay áo.

- Có, tôi trao cho ông.

- Vậy thì được rồi - Bateman nói - Theo đúng thủ tục của việc này, thưa ngài thanh tra, ngài sẽ không có quyền được...

Milo đặt máy ghi âm lên mặt bàn.

- Tôi thấy việc này có vấn đề đấy - Bateman phản ứng.

- Vấn đề gì vậy?

- Việc ghi âm ấy. Đây không phải là lời chứng trước tòa, cũng không phải là một buổi hỏi cung chính thức. Hơn nữa, thân chủ của tôi cũng không phải là một nghi can...

- Vậy tại sao ông lại hành động như thể anh ta đang là nghi can vậy?

- Thưa ngài thanh tra - Bateman đáp - Tôi đề nghị ngài không nên cắt ngang...

Milo thở mạnh một tiếng khiến Bateman không nói được gì.

Cầm chiếc máy ghi âm lên, Milo kiểm tra cái nút.

- Này ông Bateman, chúng tôi tới đây một cách lịch sự, đã nhiều lần thay đổi kế hoạch theo các ông cũng là lịch sự, cho phép bố của thân chủ ông được xuất hiện cũng là phép lịch sự, mặc dù thân chủ của ông đã đủ tuổi trưởng thành. Đây không phải là chuyện tòa án vị thành niên xét xử di động. Chúng tôi quan tâm tới cậu thanh niên này là vì cậu ta có những lời lẽ qua lại rất không thân thiện với một người phụ nữ, mà người này sau đó đã bị đâm chết.

Storm con lầm bầm gì đó, Storm bố liền ném cho anh ta cái lừ mắt.

- Thưa ngài thanh tra - Bateman nói - Tất nhiên là...

- Thưa ông luật sư - Milo gắt lên đồng thời tiến thêm vài bước tới gần ông ta - Cậu ta chưa phải là nghi can chính thức, nhưng những thoái thác và né tránh này đang tạo ra hình ảnh về một người có điều gì đó che giấu. Ông muốn ngồi đây chơi trò tấn công thành Lee thì đó là quyền của ông. Nhưng nếu chúng tôi tiến hành cuộc phỏng vấn vào ngày hôm nay thì nó sẽ phải được ghi âm lại và tôi sẽ được phép hỏi những gì tôi muốn. Nếu không, chúng tôi sẽ đặt kế hoạch cho các ông tới đồn cảnh sát Los Angeles và ông sẽ phải tới đó và đối mặt cả với đám phóng viên đấy.

Storm con lại lầm bầm.

- Ken - Ông bố quát.

Ông con đảo mắt lần nữa và chọc một ngón tay vào cái mụn trên cổ. Hai tay anh ta to, không có lông và cơ bắp.

Milo nói:

- Rất lấy làm xin lỗi vì đã làm mất thì giờ của các anh, anh Ken ạ. Nhưng mà anh có khá nhiều thời gian thì phải. Anh đã bỏ học rồi mà.

Cổ của Storm con nghển lên khi anh ta trề cái hàm dưới xuống. Ông bố lại gõ ngón tay vào ống tay áo.

- Thưa ngài thanh tra - Bateman nói - lời nói vừa rồi của ngài thật phải. Bây giờ, nếu ngài cho phép, tôi sẽ tiếp tục đưa ra những quy định cho buổi phỏng vấn hôm nay nhé.

Milo cầm lấy cái máy ghi âm và đi thẳng ra cửa.

- Vậy xin tạm biệt các ông!

Chúng tôi đi được một nửa khu vực tiếp tân thì Bateman gọi với ra:

- Ngài thanh tra?

Chúng tôi cứ tiếp tục đi. Ông luật sư chạy thật nhanh để đuổi kịp chúng tôi. Khu vực tiếp tân đã trở nên yên lặng, hai người thư ký đang nhìn chúng tôi chằm chằm. Vậy là ông luật sư này có khi còn nhận cả lương vận động viên nữa. Khu vực tiếp tân toàn mùi thuốc sát trùng để súc miệng.

- Thật là không phải, thưa ngài thanh tra - Bateman thì thào - Thằng bé chỉ là một đứa trẻ con.

- Anh ta đã 19 tuổi rồi, dư sức để làm chuyện bậy bạ, thưa ông Bateman. Ông hãy chờ đợi điện thoại của chúng tôi.

Milo đẩy cánh cửa mở ra; Bateman theo chúng tôi ra ngoài bãi đậu xe.

- Ông Storm là người được trọng vọng trong cộng đồng của mình, thưa ngài thanh tra, còn thằng Kenny là đứa tốt bụng.

- Thế thì tốt.

- Với những đám găng tơ và tội phạm nghiêm trọng, lẽ ra cảnh sát có nhiều việc tốt hơn để làm chứ ai lại...

- Gây rắc rối cho những người tuân thủ nghiêm luật pháp chứ gì? - Milo quạt luôn - Vậy phải nói thế nào nhỉ, à, rằng chúng tôi là những kẻ ngu đần chứ gì.

Chúng tôi đi tới chiếc xe của Milo.

- Xin ngài khoan tí đã - Giọng Bateman căng lên, nhưng là vì lo lắng chứ không phải vì giận dữ.

Milo rút chìa khóa xe ra.

- Thưa ngài thanh tra, tôi ở đây cốt để bố con họ cảm thấy được bảo vệ thôi. Kenny quả thực là thằng bé ngoan đấy, tôi đã biết nó bao năm nay rồi.

- Được bảo vệ khỏi cái gì?

- Gần đây có nhiều chuyện không thuận lợi xảy đến với họ. Cả hai bố con họ đều có khá nhiều áp lực.

Milo mở cửa xe và vào số.

Bateman nhích lại gần hơn và hạ thấp giọng:

- Tôi không mong ông quan tâm đến họ... nhưng mà Ken... ông Storm đang có một số khó khăn về tài chính. Rất nghiêm trọng. Đó là thị trường bất động sản.

Milo ngồi thẳng nhưng không trả lời.

- Hai bố con họ đang gặp khó khăn lắm - Bateman nài nỉ - Trước tiên là vợ của ông Storm bị chết, rất đột ngột, do cao huyết áp. Và rồi xảy ra chuyện của cậu Storm. Ông Storm đã bắt đầu sự nghiệp của mình từ hai bàn tay trắng. Tòa nhà này do ông ấy xây dựng 20 năm trước và bây giờ nó sắp bị tịch thu để thế nợ. Nhưng ngay cả mất tòa nhà đó thì khó khăn của ông ấy vẫn chưa được giải quyết hết, còn nhiều con nợ khác. Vì thế, ông thấy đấy ông ấy rất lo về việc kiện tụng. Tôi là bạn cũng là luật sư của ông ấy. Tôi cảm thấy có trách nhiệm đem hết sức mình bảo vệ ông ấy.

- Chúng ta không nói chuyện bất động sản ở đây, thưa ông Bateman.

Người luật sư gật đầu.

- Thật sự tôi không biết tí nào về hình luật cả và cũng đã nói với ông Storm như vậy. Nhưng tôi và ông ấy cùng học với nhau từ trung học. Ông ấy cứ nài nỉ tôi phải có mặt.

- Vậy là ông ta nghĩ thằng bé cần sự giúp đỡ về luật pháp?

- Không, không phải, chỉ là sự giúp đỡ nói chung thôi. Nói thật, cậu Ken không phải là một thiên tài và còn nóng tính nữa. Ông Storm cũng thế. Hồi trẻ ông ấy cũng như thế. Toàn bộ giống nòi nhà họ đều nóng tính, vì thế họ mới cái họ Storm[1] chết tiệt ấy.

Ông ta cười nhưng Milo không cười đáp lễ.

- Có phải anh Kenny là con độc nhất không?

- Không, ông Storm còn có một con gái nữa đang học ở trường Y Stanford.

- Con bé ấy thông minh lắm phải không?

- Cheryl là một thần đồng.

- Vậy cô bé ấy với Ken sống với nhau ra sao?

- Tốt đẹp, nhưng cậu Ken không bao giờ có thể ngang hàng được với cô ấy và mọi người đều biết điều đó. Thưa ngài, ý tôi là nếu cứ chấp tính nóng nảy của họ cộng thêm với những căng thẳng khác nữa thì có thể họ sẽ nổ tung. Và tất nhiên như thế họ sẽ lại tạo ra ấn tượng không đúng về bản thân.

- Đó là ấn tượng gì vậy?

- Rằng cậu Kenny dễ gây ra bạo lực. Nhưng xin ông tin tôi là không phải như thế. Cậu ta từng chơi bóng với thằng con trai tôi ở trường trung học, có sức khỏe và tốc độ nhưng bị đuổi ra khỏi đội vì cậu ta không đủ sẵn sàng sử dụng bạo lực.

- Nghĩa là bản năng anh ta không phải là một kẻ giết người, phải vậy không?

Vẻ mặt Bateman trông đau khổ.

- Hơn nữa, cậu ta khẳng định với tôi rằng vào đêm xảy ra vụ án mạng, cậu ta đang ở San Diego.

- Anh ta có ai làm chứng không?

- Không, nhưng giống như tôi đã nói rồi đấy, cậu ấy không phải là một Einstein.

- Nghĩa là sao?

- Những điều tôi được đọc về vụ giết người nghe có vẻ được suy nghĩ rất thấu đáo: phục kích người phụ nữ đó, không để lại bằng chứng vật chất nào. Kenny không thể làm được việc đó. Có thể cậu ấy mất bình tĩnh và chửi bậy, có thể đấm ai đó vài cái nhưng cậu ấy nhanh lấy lại được bình tĩnh lắm.

- Anh ta phải có đủ thông minh thì mới vào được trường đại học chứ - Tôi nói.

- Đó là một sự thần kỳ - Bateman trả lời - Xin các ông hãy tin tôi. Ông Storm đã mời mấy sinh viên nam tới dạy tại nhà cho cậu Ken. Cậu ta phải làm bài kiểm tra SAT[2] tới bốn lần. Rồi cậu ta phải cong đuôi lên học nhưng vẫn không qua nổi. Ngay cả trường Đại học Palms cũng không chấp nhận cậu ta. Bây giờ lại xảy ra chuyện này. Có lẽ là họa vô đơn chí. Đó là lý do tại sao điều ông nói... về việc cậu Ken có nhiều thời gian rảnh rỗi đã gây ra đau đớn cho cậu ta. Bị cảnh sát thẩm vấn chẳng phải là chuyện gì dễ chịu. Thật sự, thưa ngài thanh tra, ngày hôm nay cậu ta đã hết cả hồn rồi.

- Anh ta có vẻ gì là sợ sệt đâu.

- Cậu ta cố gắng giả vờ đó thôi. Hãy tin tôi, cậu ta thực sự sợ hãi đấy.

Cuối cùng Milo cũng nở nụ cười:

- Ông thích anh ta, phải vậy không?

- Vâng, tôi thích cậu ấy, thưa ngài thanh tra.

Nụ cười trên môi Milo nở rộng:

- Còn tôi thì không thích tí nào cả, thưa ông Bateman. Bởi vì anh ta chẳng làm gì để cho tôi thấy ưa thích cả.

- Thưa ngài thanh...

- Tôi đang phải giải quyết một vụ án có tính chất tàn nhẫn, không có manh mối rõ ràng, dư luận đang ầm ỹ về nó và điều tôi thấy ở thân chủ của ông là một anh chàng to lớn, khỏe mạnh và hung hăng, dễ nổi nóng đã từng có những hành động và lời nói thách thức và cuối cùng thì xuất hiện cùng ông bố và một luật sư cố gắng chặn họng không cho âm tiết nào thoát ra khỏi miệng tôi. Ông muốn tôi làm gì bây giờ, đưa những câu hỏi của tôi lên trên thớt, pha rau mùi vào rồi đun lên thành canh à? Nếu tôi muốn ăn thì tôi đã học cách nấu rồi.

Bateman lại nhe răng. Đằng sau thái độ đó là gì thì rất khó xác định nhưng ngôn ngữ cơ thể của ông ta cho thấy ông ta đã chịu phục rồi.

- Tất nhiên không phải vậy, thưa ngài thanh tra. Tất nhiên là không, tôi chỉ cố... Thôi được rồi, xin ông hãy thử một lần nữa xem sao. Ông cứ việc hỏi những gì ông muốn, cứ việc ghi âm, nhưng tôi sẽ ghi chép lại thật chi tiết. Và xin ông lưu ý giúp đây là một cậu bé nhé.

*

Khi chúng tôi trở lại văn phòng, cả hai bố con nhà Storm đang hút xì gà và cái gạt tàn đã xuất hiện trên mặt bàn.

- Xì gà Panama phải không? - Milo hỏi.

Storm bố gật đầu và nhả khói thuốc để che khuất những biểu hiện trên mặt của ông ta. Storm con nở nụ cười đắc ý.

Milo bật máy ghi âm, đọc ngày tháng và nơi chốn, số thẻ của anh, tên của Storm con là một người tham gia phỏng vấn liên quan tới vụ án 187 của cảnh sát Los Angeles, vụ án số 94-7765 do nhân viên điều tra ban đầu đặt, nạn nhân là giáo sư Hope Devane.

Nghe đến tên bà ta, nụ cười đắc ý trên mặt Storm Con vụt tắt. Anh ta rít thuốc và ho sù sụ.

Tôi và Bateman ngồi xuống nhưng Milo vẫn đứng.

- Chào anh Ken.

Tiếng làu bàu.

- Anh có biết tại sao chúng tôi tới đây không?

Tiếng làu bàu.

- Anh đã gặp giáo sư Devane bao nhiêu lần rồi?

Tiếng làu bàu.

- Anh phải trả lời câu hỏi của tôi.

- Một lần.

- Vào khi nào?

- Tại Ủy ban.

- Tại vụ xử của Ủy ban Hành vi giữa Cá nhân với Cá nhân do giáo sư Devane làm chủ tịch phải không?

Tiếng làu bàu.

- Anh nói gì vậy?

- Đúng như ông nói.

- Tôi đã đọc biên bản vụ xét xử ấy rồi. Có vẻ như chuyện giữa cậu và Ủy ban ấy khá nóng bỏng.

Tiếng làu bàu.

- Anh nói gì thế?

- Bà ấy là một con chó cái.

Storm bố bỏ điếu xì gà ra khỏi miệng:

- Ken!

- Con chỉ nói sự thật thôi - Storm con cãi lại.

- Vậy là anh không thích bà ấy à? - Milo hỏi.

- Ông đừng mớm lời - Ông bố quát to.

Milo ngó xuống ông ta:

- Được, vậy tôi sẽ nói theo những gì cậu con trai ông nói nhé: Anh nghĩ bà ấy là một con chó cái à?

Miệng ông bố trở nên cau có; Bateman dùng tay ra hiệu hãy bình tĩnh.

Milo nhắc lại câu hỏi.

Storm con nhún vai:

- Bà ấy là cái mà bà ấy là.

- Là gì vậy?

- Một con chó cái khốn nạn.

- Ken!

- Ông Storm - Milo nói - Xin ông đừng xen vào.

- Nó là con trai tôi, có Chúa, đó là quyền của tôi phải...

- Anh Ken - Bateman lên tiếng - Anh hãy bình tĩnh.

- Được - Ông bố nói - Bình tĩnh, mọi thứ thật tuyệt.

- Ông luật sư - Milo nói.

Bateman đứng dậy và đặt một tay lên vai ông bố. Storm bố gạt tay ông ta ra và rít thuốc như điên.

Milo hỏi tiếp:

- Điều gì khiến anh nghĩ bà ấy là một con chó cái, hả anh Ken?

- Cách bà ấy hành xử.

- Cụ thể hơn là gì?

- Là cách bà ấy đã lừa dối tôi.

- Lừa dối thế nào?

- Lá thư bà ấy gửi cho tôi nói rằng chúng tôi sẽ chỉ thảo luận một vài chuyện.

- Tại buổi xét xử hả.

- Đúng. Khi tôi tới đó, bà ấy cố tình khích để Cindy nói tôi là kẻ hiếp dâm. Thật hoàn toàn chó đẻ - Anh ta liếc nhìn cha - Đó chỉ là cuộc cãi cọ không có hồi kết giữa tôi và Cindy. Sau đó, bà ấy gọi điện cho tôi.

- Giáo sư Devane ư?

- Đúng.

- Khi nào?

- Sau đó.

- Tức là sau buổi xét xử hả?

- Đúng.

- Bao lâu sau đó?

- Ngày hôm sau. Ban tối. Lúc đó tôi đang ở trong ký túc xá sinh viên nam Omega.

- Tại sao bà ấy lại gọi cho anh?

- Để đe doạ tôi.

- Như thế nào?

- Bà ấy cay cú vì trò hề của bà ấy đã thất bại.

- Bà ấy đã đe dọa anh như thế nào?

- Bà ấy bảo ngay cả trường hợp Cindy không muốn đưa đơn kiện thì tôi vẫn có các vấn đề - đó là vấn đề kiểm soát cơn bốc đồng, đại loại như vậy. Bà ấy nói có thể sẽ trù dập tôi nếu tôi không hành xử cho tử tế.

- Bà ấy đã đe dọa anh như thế thật sao?

Anh ta lắc lư người trong chiếc ghế, mắt nhìn vào điếu xì gà rồi rụi nó vào gạt tàn. Storm bố nhìn anh ta chằm chằm.

- Những lời bà ấy nói thì không chính xác là như vậy, chủ yếu bà ấy ngụ ý nói cho tôi thế thôi.

- Ngụ ý thế nào?

- Tôi không nhớ chính xác từng từ một. Đại loại như kiểu “tôi sẽ theo dõi, tôi đang kiểm soát cậu, cậu có hiểu không?”

- Bà ấy có sử dụng từ “kiểm soát” hay không? - Tôi hỏi.

- Không... Tôi không biết. Có thể là có... nhưng mà tôi chỉ mang máng thế thôi. Bà ấy đã nói kiểu như “Anh hãy cẩn thận”, đại loại thế. Bà ấy là một người cấp tiến.

- Cấp tiến ư? - Milo hỏi.

- Cánh tả.

- Bà ấy đã thảo luận với anh về quan điểm chính trị của bà ấy à?

Anh ta cười:

- Không, nhưng nhìn thì biết. Chủ nghĩa nam nữ bình quyền cấp tiến ấy mà. Bà ấy cố gắng lập ra một trật tự mới, ông có hiểu ý tôi nói không?

- Không hiểu lắm.

- Nghĩa là chủ nghĩa xã hội ấy. Kiểm soát tập trung - Anh ta đưa mắt liếc sang ông bố - Chủ nghĩa cộng sản đã chết ở Nga nhưng người ta đang cố gắng tập trung nó vào nước Mỹ.

- A - Milo nói - Vậy anh thấy giáo sư Hope Devane là một phần trong âm mưu của phái cánh tả phải không?

Kenny cười.

- Không, tôi không phải là kẻ có máu quân sự, tôi chỉ nói rằng có một số người thích kiểm soát mọi thứ, thích đặt ra luật lệ bắt mọi người phải tuân theo - giống như “Tạp chí Playboy là xấu và cần phải bị cấm, mọi người phải hành động như thế”.

- Và giáo sư Devane là loại người đó?

Kenny nhún vai:

- Có vẻ giống thôi.

Milo gật đầu và lấy tay lau mặt.

- Và bà ấy nói bà ấy đang theo dõi anh à.

- Đại loại là thế.

- Theo dõi thế nào?

- Bà ấy không nói cụ thể. Dù sao, tôi cũng đã chửi cho bà ấy một trận.

- Chửi thế nào?

- Tôi bảo bà ấy rằng “D, mẹ bà” rồi cúp máy và chơi bi-a. Dù sao, tôi cũng sắp phải rời nơi đó, tôi còn xá gì mà không chửi cho bà ấy mấy câu.

- Bỏ trường đại học ư?

- Đúng, nơi đó thật phí thời gian. Ông không thể học kinh doanh tại trường học - Lại liếc nhìn sang ông bố. Ông bố, đầu ngập trong khói thuốc, đang nhìn không chớp mắt vào những phần thưởng được đóng khung trong căn phòng.

Milo hỏi:

- Anh nghĩ bà ấy là một con chó cái và bà ấy đã đe dọa anh. Vậy những lời đe doạ của bà ấy có làm anh sợ không?

- Không. Giống như tôi đã nói, bà ấy là đồ khốn nạn, còn tôi thì chuồn khỏi trường rồi.

- Anh có bao giờ nghĩ tới việc trả thù không?

- Ý ông bảo tôi làm gì?

- Làm bất cứ điều gì đó.

Storm bố xoay người và đối mặt với Bateman:

- Anh Pierre, câu hỏi đó có phải là chung chung không đấy?

- Ông có thể nêu câu hỏi đó bằng cách nào khác được không, thưa ông thanh tra? - Bateman đề nghị.

- Không - Milo đáp - Anh có bao giờ nghĩ là sẽ làm bất kỳ điều gì đó để trả thù bà giáo sư Devane không, anh Kenny?

Storm Con đưa mắt nhìn từ bố anh ta tới Bateman.

Milo gõ gõ bàn chân.

- Kìa bố?

Storm bố ném cho ông con cái nhìn ghê tởm.

Milo nói:

- Liệu tôi có phải nhắc lại câu hỏi không?

Bateman nói:

- Nói đi, Kenny.

- Chúng tôi - tôi và bố tôi - chúng tôi đã bàn bạc với nhau là sẽ kiện bà ấy.

Kiện bà ấy à - Milo nói.

- Vì tội nhũng nhiễu.

- Đúng thế - Storm bố lên tiếng - Toàn bộ chuyện ấy đúng là một sự sỉ nhục người khác trắng trợn.

- Lẽ ra bà ấy phải bị trừng trị rồi - Storm con nói – Nhưng chúng tôi đã không làm gì cả.

- Tại sao không?

Không có tiếng trả lời.

- Bởi vì bà ấy đã bị giết rồi phải không? - Milo hỏi.

- Không, bởi vì bố tôi gặp một số... ông ấy bận rộn với những vấn đề rắc rối trong công việc kinh doanh.

- Chúng tôi đã bàn đến chuyện đó rồi đấy - Storm bố to tiếng - Thì sao nhỉ? Lần cuối cùng tôi nghe thấy người ta nói rằng đây là một đất nước tự do, hay tôi đã quên mất điều gì đó phải không?

Milo nhìn Storm con không chớp mắt.

- Anh có bao giờ nghĩ sẽ làm điều gì đó khác nữa để trả thù Devane không, anh Kenny?

- Chẳng hạn?

- Bất kể gì đó.

- Ví dụ như?

- Ví dụ như tấn công bà ấy.

- Không, thưa ông. Hơn nữa, nếu tôi muốn trả thù ai đó thì bà ấy cũng không phải là đối tượng, mà sẽ là thằng cha khốn kiếp liếm gót bà ấy. Tôi không bao giờ xuống tay với một phụ nữ.

- Thằng cha liếm gót là ai vậy?

- Là thằng cha hoạn quan ngồi cùng với bà ấy, hắn mới thực sự là kẻ chết tiệt. Tôi không biết tên của hắn là gì.

- Anh định sẽ tấn công người đó ư?

Bateman nói:

- Ngài thanh tra, đó không phải...

Kenny nói:

- Tôi không định, nhưng nếu tôi làm, thì chính thằng cha đó mới là đối tượng. Thằng khốn ấy đã tấn công tôi... còn ác ôn hơn bà ấy.

- Vậy nếu như anh đặt kế hoạch để giết ai đó thì kẻ đó chính là anh ta, không phải là giáo sư Devane đúng không?

Storm bố nói:

- Nó không có nói rằng nó định giết ai đó cả.

- Đúng vậy - Storm con nói - Thằng cha ấy. Đúng là tôi từng có ý định ăn miếng trả miếng với hắn. Còn bà ấy là phụ nữ. Tôi vẫn luôn mở cửa cho các phụ nữ.

- Cửa xe ô tô - Milo nói - Giống như là Cindy chứ gì?

Anh ta nhún vai.

Milo kiểm tra cuốn băng.

- Được rồi. Bây giờ anh hãy nói xem vào đêm xảy ra vụ án anh đang ở đâu.

- Tại La Jolla - Câu trả lời được đưa ra rất nhanh.

- Tại sao lại ở đó?

- Tôi sống và làm việc ở đó.

- Làm việc ở đâu?

- Chương trình bất động sản Excalibur, chương trình huấn luyện. Chỉ là trước kia thôi. Lĩnh vực bất động sản buồn tẻ lắm.

- Vậy nên anh đã bỏ.

- Đúng.

- Bây giờ anh đang làm gì?

- Đang thăm dò.

- Thăm dò cái gì?

- Thăm dò các lựa chọn của tôi.

- Tôi hiểu - Milo nói - nhưng đúng vào ngày xảy ra vụ án anh vẫn còn đang theo học chương trình huấn luyện bất động sản Excalibur đúng không?

- Đúng - Anh ta nói - Ngày hôm đó tôi cùng bạn bè chơi ở ngoài bãi biển - Anh ta đếm ngón tay - Corey Vellinger, Mart Drummond, Brian Baskins.

- Những người bạn từ La Jolla à?

- Không, từ dây. Nhà Omega. Họ xuống thăm tôi.

- Anh ở cùng với họ bao lâu?

- Từ 5 giờ kém 10. Rồi sau đó họ lái xe trở lại Los Angeles.

- Anh làm gì vào lúc 5 giờ?

- Tôi lái xe đi chơi một lát, thuê mặt băng video ở Blockbuster, rồi sau đó tôi nghĩ là tới Wherehouse để kiếm mấy cái đĩa CD.

- Anh đã mua đĩa CD à?

- Không, tôi chỉ xem.

- Anh có hóa đơn thuê băng video không?

- Không.

- Anh trả bằng thẻ tín dụng à?

- Không, tôi đã quá hạn thanh toán tín dụng vì vậy tôi trả họ bằng tiền mặt.

- Anh thuê băng gì?

- Kẻ huỷ diệt 2.

- Anh về nhà xem à?

- Trước tiên, tôi đi mua bữa tối.

- Ở đâu?

- Tại Burger King.

- Có ai nhớ được anh đã ở đó không?

- Không, chỉ là quán ăn bên đường.

- Anh ăn ở đâu?

- Nơi của tôi.

- Một căn hộ à?

- Đúng.

- Ở đâu?

- Tại Coral Motel, cạnh Torrey Pines.

- Có ai thấy anh ở đó không?

- Tôi không biết, nhưng có thể có.

- Có thể à?

- Tôi không biết ai cả, chỉ có lão già phong lưu độc thân đã thuê nhà cho tôi khi tôi đang theo học chương trình huấn luuện.

- Ông ta là ai?

- Bố tôi.

Storm bố rít thuốc và nhìn vào tường:

- Tiền thuê trả theo tháng - Ông ta nói.

- Vậy là anh đem cả băng video và thức ăn về phòng của mình. Lúc đó là mấy giờ?

- 6 hay 7 giờ gì đó.

- Sau đó anh làm gì?

- Tôi xem ti vi.

- Anh xem gì?

- Tôi nghĩ là MTV[3].

- Lúc đó đang có chương trình gì?

Kenny cười:

- Tôi đếch biết, giống như là video ấy, toàn là đồ rác rưởi.

- Tối đó anh có ra ngoài nữa không?

- Không.

- Một đêm yên tĩnh, phải vậy không?

- Đúng. Tôi đã bị cháy nắng tại bờ biển, cảm thấy không khỏe lắm - Anh ta cười mỉm, nhưng những lời nói cuối cùng tỏ ra khó chịu.

- Ngoài xem ti vi ra anh có làm gì khác nữa vào buổi tối đó không? - Milo hỏi.

Một lúc sau:

- Không.

- Không làm gì cả ư?

- Không hẳn thế.

- Không hẳn là sao?

Ông con liếc nhìn ông bố.

- Thế nào anh Kenny? - Milo dồn.

- Về cơ bản là thế.

- Thế nào là về cơ bản?

Ông bố quay sang đứa con và quắc mắt.

- Về cơ bản là thế nào? - Milo nhắc lại.

Kenny sờ lên cái mụn ruồi ở cổ.

- Xin ông đừng xoáy mãi vào câu nói đó - Storm bố đề nghị.

- Vậy anh làm gì khác vào buổi tối hôm đó? - Milo hỏi.

Câu trả lời của Storm con gần như là không nghe thấy:

- Uống bia.

- Anh uống một chai bia à?

- Đúng.

- Chỉ một chai thôi chứ?

- Một đôi.

- Bao nhiêu?

Anh ta lại liếc sang ông bố.

- Một đôi.

- Nghĩa là hai chai đúng không? - Milo vặn.

- Có thể là ba.

- Hoặc là bốn chứ gì?

- Có thể.

- Anh có say không, hả?

- Không - Đôi mắt nhỏ của anh ta đã trở nên nhanh nhẹn.

- Ngoài uống bia còn làm gì nữa?

- Không làm gì cả.

- Uống bốn chai bia - Milo nói - Có thể là một thùng sáu chai.

- Không, còn lại hai chai.

- Vậy là bốn.

- Có thể.

- Có thể à.

- Có thể sáng hôm sau tôi lại uống một chai.

Ông bố nhìn chằm chằm vào con trai mình, chậm rãi lắc đầu.

- Bữa sáng của những người chiến thắng đấy - Milo nói.

Anh ta không đáp lời.

- Ăn tối, xem ti vi - Milo nói - rồi uống bốn chai bia. Anh uống bốn chai bia ấy vào lúc mấy giờ?

- Đếch nhớ rõ, có thể là 8 giờ.

Vậy là có đủ thời gian để lái xe tới Los Angeles và phục kích. Nhưng con chó đã bị ốm từ trước đó rồi.

- Rồi sau đó làm gì nữa? - Milo xoay tiếp.

- Chẳng làm gì cả.

- Anh đi ngủ vào lúc 8 giờ à?

- Không, tôi lại... xem ti vi.

- Xem ti vi cả đêm?

- Cơ bản là thế.

- Giá mà anh mời được ai đó xem cùng thì có phải hay không.

- Phòng bé lắm - Kenny nói như để giải thích.

- Anh có gọi điện thoại đi đâu không?

- Ừm, đếch nhớ nữa.

- Có thể thì sao?

- Tôi không biết.

- Nhìn vào nhật ký là biết ngay chứ gì đâu mà phải khó khăn.

Anh ta liếc nhìn Bateman.

Bateman nói:

- Thưa ngài thanh tra, chúng tôi sẽ xem xét việc này.

- Làm ngay đi - Milo nói - nhưng nếu không có chứng cứ ngoại phạm và căn cứ vào những tranh cãi căng thẳng giữa Kenny với giáo sư Devane thì tôi hoàn toàn dễ dàng lấy được lệnh tạm giam đấy.

Anh ta ngồi cao hơn, rồi hai vai hạ thấp xuống và nói thẳng tuột:

- Tôi... tôi xin nói riêng với ông được không, thưa ngài thanh tra?

- Kenny! - Bố anh ta quát.

- Tất nhiên - Milo đáp.

- Không được - Bố anh ta nói - Anh Pierre?

- Này Kenny - Ông luật sư nói - nếu có gì đó cậu cần...

Anh ta đứng ngay dậy, vung vẩy nắm đấm:

- Tôi cần sự riêng tư.

- Tôi ở đây để bảo vệ sự riêng tư của cậu và...

- Tôi muốn nói sự riêng tư thật sự cơ chứ không phải là luật pháp khỉ mẹ gì hết...

- Ken!- Ông bố thét lên.

- Đây là một vụ giết người, bố ạ, họ có thể làm gì họ muốn.

- Câm mồm.

- Chẳng có chuyện gì to tát cả, bố! Con chỉ muốn một chút riêng tư thôi, được không?

Bateman nói:

- Cậu Kenny, thật sự là có một số điều tôi và cậu cần phải...

- Không - Kenny thét lên - Tôi không nói là tôi giết bà ấy hay một điều điên rồ nào như thế. Tôi đã gọi điện đi, được chứ? Một cú điện thoại khốn kiếp và họ sắp tìm ra rồi, vậy tôi có thể được một chút riêng tư không?

Im lặng.

Cuối cùng, ông bố nói:

- Mày đã làm cái quái gì chứ, gọi một con gái điếm à?

Mặt anh ta tái nhợt đi. Anh ta ngồi xuống ghế đánh huỵch một tiếng nặng nề, hai tay che kín mặt.

- Giỏi lắm - Storm bố nói - Thật là giỏi, Kenny ạ.

Anh ta bắt đầu khóc thút thít, vừa khóc vừa van vỉ:

- Tôi chỉ muốn có một chút riêng tư thôi mà, một chút riêng tư...

Ông bố nghiền nát điếu xì gà:

- Trời đánh thánh vật nhà anh chứ!

- Đó là lý do tại sao con không muốn nói cho bố.

- Hay lắm - Ông bố nói - Rất giỏi.

Kenny hạ thấp tay xuống. Đôi môi anh ta rung rung.

Ông bố nói:

- Nếu mày sợ những điều tao sẽ nghĩ thì tại sao mày lại làm chứ?

- Đúng là con đã chơi gái.

Ông bố lắc đầu.

Milo nói:

- Việc anh làm thế nào là quyền của anh, tôi không quan tâm. Thực tế, điều đó có thể còn có lợi cho anh. Vậy chính xác là anh đã gọi cho ai?

- Một dịch vụ.

- Tên?

- Tôi không nhớ - Giọng chán nản.

- Trước đó anh đã dùng dịch vụ này chưa?

Không có tiếng trả lời.

Ông bố quay mặt đi.

- Anh Kenny? - Milo giục.

- Một lần.

- Một lần trước đó?

Kenny gật đầu.

- Nhưng anh lại không nhớ được tên của nó ư?

- Starr Escorts. Có hai chữ “r”[4] ấy.

- Anh tìm thấy dịch vụ đó ở đâu?

- Danh bạ điện thoại. Những dịch vụ như thế có liệt kê hết trên những trang vàng.

- Tên của cô gái đó là gì?

- Tôi không... à là Hailey, tôi nghĩ thế.

- Anh nghĩ à?

- Chúng tôi không nói chuyện với nhau nhiều.

- Cả hai lần đều là Hailey à?

- Không, chỉ có lần thứ hai thôi.

- Anh thử miêu tả cô ta xem nào?

- Người Mexico, thấp, tóc đen và dài. Mặt không xấu. Thân thể... à nhìn thích mắt lắm.

- Khoảng bao nhiêu tuổi?

- Có thể là 25.

- Cô ta đòi bao nhiêu?

- 50 đô-la.

- Anh trả cho cô ta ra sao?

- Bằng tiền mặt.

- Anh gọi cho Starr Escorts vào mấy giờ?

- Khoảng 10 giờ.

- Và Hailey tới chỗ anh lúc mấy giờ?

- Có thể là 10 giờ 30 hay 11 giờ gì đó.

- Cô ta ở lại bao lâu?

- Nửa tiếng. Có thể là lâu hơn. Sau đó... cô ta xem ti vi cùng tôi, chúng tôi uống nốt hai chai bia còn lại.

- Sau đó làm gì?

- Sau đó cô ta đi và tôi đi ngủ. Hôm sau tôi bật ti vi xem tin tức và thấy họ nói tới bà ấy - Devane. Bản tin nói rằng có kẻ nào đó đà diệt bà ấy. Tôi nghĩ, oao, trong khi bà ấy bị giết thì tôi… - Anh ta nhìn ông bố và ngồi thẳng lên - Khoảng vào lúc bà ấy bị giết thì tôi đang vui vẻ. Hơi kỳ nhưng mà... giống như kiểu tôi đã trả thù được bà ta ấy, ông có hiểu ý tôi không?

- Trời ơi - Ông bố nói - Chúng ta có thể chấm dứt chuyện này được không?

- Vậy là tôi có đủ chứng cứ ngoại phạm phải không, hả? - Anh ta hỏi Milo - Bà ấy bị giết vào khoảng nửa đêm, lúc đó tôi đang lên mây với... Hailey, vậy làm sao tôi có thể giết bà ấy được phải vậy không?

Anh ta hít một hơi dài và thở hắt ra.

- Con rất vui vì đã nói được ra điều này, thật tuyệt, bố ạ. Con không hề giết ai cả. Bố có vui vì điều đó không?

- Tao quá vui đấy - Ông bố quát.

- Star Escorts - Milo nói.

- Ông cứ việc ra trong danh bạ đi. Tôi sẵn sàng chịu làm bài thử nói dối, nếu ông muốn.

- Câm mồm ngay! Ông bố quát - Đừng có ăn nói kiểu đầu đường só chợ nữa! - Ông ta quay nhanh sang Milo – Bây giờ ông thấy hài lòng chưa, hả? Ông đã vắt đá chảy ra đủ nước chưa? Tại sao ông không để chúng tôi yên, ra ngoài đường mà bắt mấy thằng găngxtơ đi.

Milo nhìn vào Kenny:

- Thế còn Mandy Wright?

Mặt anh ta thực sự ngơ ngác:

- Ai cơ?

- Trời ơi - Ông bố nói - Hãy thôi ngay.

- Kìa anh Ken - Bateman trấn an.

- Ken - Ông bố nhắc lại như thể cái tên của chính mình nghe ghê tởm. Ông ta chỉ tay ra cửa và nói:

- Cút ra. Tất cả các người. Đây là văn phòng của tôi và tôi muốn được yên tĩnh.

❀ ❀ ❀

[1] Bão tố.

[2] Scholastic Assessment Test: Bài kiểm tra đánh giá khả năng học tập.

[3] Chương trình ca nhạc trên truyền hình.

[4] Star: diễn viên.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.