Trở về đến nhà, tôi thấy một mảnh giấy nhắn để lại trên tủ lạnh ghi: “Chúng ta ăn cơm ở nhà nhé. Em đi Handsome mua đồ, sẽ trở về vào lúc 6 giờ”.
5 gờ 30 chiều, Milo gọi điện tới. Tôi lấy những ghi chép ra và sẵn sàng báo cáo lại về những cuộc phỏng vấn của tôi trong ngày. Nhưng anh nói luôn:
- Tôi vừa mới nhận được một bức điện trả lời yêu cầu của tôi. Cơ quan điều tra các vụ án giết người ở Las Vegas cũng đang có một vụ án đã bị đóng băng giống như trường họp của Hope: một cô gái gọi 23 tuổi được phát hiện bên một đường phố tối tăm cạnh nhà của cô ta. Một vết đâm vào tim, một vết vào háng và một sau lưng, đúng như cách bố trí trong vụ Devane. Cũng dưới một cái cây. Chuyện này xảy ra 1 tháng trước khi Hope bị giết. Họ đang nghi cho một kẻ tâm thần tình dục nào đó. Những cô gái làm tiền vẫn thường bị giết ở Las Vegas. Cô này là gái nhảy, đã từng biểu diễu thoát y vào năm ngoái tại sòng bạc Palm Princess. Nhưng gần đây, cô ta thỉnh thoảng làm gái điếm, nhưng không chuyên. Số tiền cô ta lấy chỉ khoảng từ 200 đến 300 đô-la một chuyến.
- Vậy làm sao người ta lại phát hiện cô ta ở bên đường?
- Theo giả thuyết, cô ta đã bắt nhầm vào một tay làng chơi điên khùng, hắn giết cô ta hoặc là trên đường đến nhà cô ta để truy hoan hoặc là sau khi đã truy hoan xong. Có thể, cô ta đã cùng đi bộ với hắn ra xe và hắn đột ngột dùng dao tấn công. Hoặc cô ta đã không làm cho hắn đủ vui sướng hoặc là không thống nhất được giá cả nên hắn ta nổi cơn điên.
- Cô ta có gì giống Hope về ngoại hình không?
- Căn cứ vào bức ảnh mà họ fax cho tôi thì không, ngoại trừ việc cả hai người bọn họ đều ưa nhìn. Cô gái này - tên là Mandy Wright - trông choáng lắm. Nhưng tóc thì màu đen. Và ở tuổi 23 nên cô ta trẻ hơn Hope nhiều. Tất nhiên cô ta không phải là giáo sư. Nhưng với cách bố trí các vết đâm, hung thủ có thể là một kẻ tâm thần lang thang, vì vậy tôi nghĩ tôi nên tập trung vào việc tìm ra xem liệu trong cả nước có những vụ giết người nào tương tự đã xảy ra không. Nếu tính đến cả những tranh cãi xung quanh quan điểm chính trị của bà ấy thì vị giáo sư tốt bụng kia có thể là nạn nhân của một người lạ mặt bị điên. Tôi định tối nay sẽ bay tới Las Vegas để trao đổi với cơ quan điều tra ở đó - Milo ho một tiếng - Thế đấy, còn anh có muốn nói gì không?
Tôi đang định nói thì Robin đi vào cửa, tay xách túi thực phẩm và cầm dây xích của Spike. Mặt nàng đỏ ửng, vừa cười vừa vẫy tay. Nàng đặt túi thực phẩm xuống và hôn tôi.
Tôi nói:
- Anh Milo đấy.
- Cho em gửi lời chào anh ấy nhé - Nàng quay ra thay đồ.
Tôi nói lại lời của Robin cho Milo rồi kể những gì tôi thu được cho anh nghe: cuộc đối thoại với Julia Steinberger và Casey Locking, sự hoảng sợ của Tessa Bowlby, sự tức giận và chứng cứ ngoại phạm của Patrick Huang, việc Reed bỏ học để đi làm diễn viên.
- Tóm lại: giáo sư Hope đều tạo ấn tượng mạnh với tất cả mọi người. Mặc dù vậy, nếu đó là chuyện giết người liên hoàn, thì những chuyện này lại không phù hợp nữa.
- Cô gái họ Bowlby ấy - cô ta có thực sự sợ hãi không?
- Cô ta sợ đến hết hồn ấy chứ. Người cô ta xanh xao và gầy gò, vẻ mặt yếu đuối, vì thế tôi đang tự hỏi phải chăng cuộc thử AIDS của Muscadine đã cho kết quả dương tính? Và biết đâu anh ta bỏ học vì anh ta phát bệnh. Hoặc giả, đó chỉ là do anh ta kiếm được công việc biểu diễn thật. Nhưng điều đó thì có gì quan trọng nữa?
- Thôi, anh đừng nghĩ là mọi chuyện đã trở nên vô nghĩa. Mandy Wright đã thay đổi mọi thứ nhưng tôi không thể loại trừ mọi người hay mọi thứ, nhất là vào thời điểm này. Chuyện có vẻ như một kẻ điên khùng lang thang đã tiến hành các vụ giết người không có nghĩa thủ phạm là người lạ. Nhỡ Hope và Mandy cùng biết một kẻ bị tâm thần thì sao?
- Một cô gái gọi và một giáo sư ư?
- Vị giáo sư này có thể không bình thường - Milo đáp - Vì vậy tôi vẫn sẽ tới nói chuyện với Kenny Storm và kiểm tra chứng cứ ngoại phạm của cậu con trai nhà Huang. Và nếu anh không ngại, mong anh tới nói chuyện với hai cô gái còn lại giúp tôi. Ngoài ra còn chuyện này nữa: Trước khi Vegas gọi cho tôi thì tôi đang nghiên cứu những vụ việc gần đây của luật sư Barone, nhưng không tìm thấy tên của Hope trong đó. Vậy ông ta đã trả tiền cho Hope vì cái gì?
- Điều gì đó mà bà ta không muốn công khai chăng?
- Đó là điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Hiện nay, Barone không bào chữa nhiều cho những trường hợp phim ảnh vi phạm luật tác phẩm khiêu dâm, thường không có mặt ở văn phòng San Francisco. Chuyện khiêu dâm là thứ mà cô gái Mandy có thể liên quan tới. Còn như đối với vai trò của Hope thì tôi không làm sao nghĩ ra được.
- Có lẽ Barone đã tìm đến những người có trình độ về học thuật và có tiếng trong phong trào bình quyền nữ giới để củng cố thêm sự biện hộ của ông ta - Tôi trả lời.
- Vậy thì tại sao không thấy ghi tên Hope trên biên bản các vụ bào chữa?
- Có thể Barone thuê bà ta viết báo cáo nhưng lại không muốn bà ta có mặt trong sản phẩm cuối cùng. Chuyện đó đã từng xảy ra với tôi.
- Có thể. Tôi sẽ gọi cú thứ 10 tới vị luật sư tốt bụng này. Và tôi vẫn muốn biết nhiều hơn nữa về bác sỹ Cruvic. Toàn bộ câu chuyện tư vấn khá thú vị - về những khoản tiền ấy.
Robin trở vào bếp và đun nước.
Tôi nói:
- Nói về Cruvic, tôi có thể kiểm tra tại Trung tâm Y tế Phụ nữ ở Santa Monica. Anh có địa chỉ không?
- Không, rất tiếc. Được rồi, cảm ơn anh Alex. Tôi tới sân bay Burbank đây.
- Chúc thượng lộ bình an. Anh thử chơi lấy vài canh bạc, biết đâu lại phát tài.
- Đánh cắp thời gian của những người trả thuế ư? Tậc, tậc, trò may rủi không phải là thứ mà tôi thích. Tôi sợ trò tình cờ ngẫu nhiên lắm.
Khi tôi bỏ điện thoại xuống, Robin đang xắt hành, khoai tây, cần tây và một xoong mì ống đang sôi trên bếp.
- Chơi bạc à? - Robin hỏi.
- Anh Milo đang tới Las Vegas. Anh ấy đã tìm ra một vụ giết người ở đó giống như vụ Hope.
Tôi kể lại cho nàng nghe toàn bộ chi tiết. Cái dao trên tay nàng ngừng lại.
- Nếu đó là một kẻ điên - Nàng nói - thì có thể còn có người khác nữa bị giết.
- Thì anh ấy cũng đang tìm trên khắp cả nước.
- Thật xấu xa! - Nàng thốt lên - cái Trung tâm Y tế Phụ nữ ấy. Holly Bondurant trước kia vẫn thường tham gia một nơi ở Santa Monica. Em biết bởi vì chị ấy từng thực hiện một buổi hòa nhạc từ thiện vài năm trước và em là người sửa cho chị ấy cây đàn thập nhị. Vậy giữa Trung tâm ấy và vụ giết người có gì liên quan tới nhau?
- Có thể là không có gì cả, nhưng Milo thấy hứng thú bởi vì Hope đã từng gặp một bác sỹ phụ khoa trên đồi Beverly tên là Cruvic, ở đó bà ta tiến hành tư vấn cho các bệnh nhân điều trị vô sinh. Bọn anh đã tới đó gặp ông ta sáng nay nhưng anh Milo đang nghi vấn không biết có chuyện gì xảy ra giữa Hope và ông ta không.
- Tại sao?
- Bởi vì ông ấy nói về bà giáo sư một cách đầy tình cảm. Trong khi đó cuộc hôn nhân của bà ấy dường như thiếu thốn tình cảm, vì vậy câu hỏi đặt ra là rất rõ ràng. Em biết anh Milo kỹ tính thế nào rồi đấy. Ngay cả chỉ với một manh mối như vậy mà anh ấy vẫn muốn làm sáng tỏ mọi thứ.
Nàng đặt dao xuống, tới điện thoại và bấm số.
- Holly đấy hả? Robin Castagna đây. Xin chào. Vâng, đã rồi. Tốt, tuyệt thật. Còn với chị thì sao rồi? Tốt quá. Joaquin có khỏe không? Cậu ta năm nay cũng phải... 14 rồi?... chị không đùa đấy chứ! À này, không biết chị có giúp được em việc này không, nhưng mà....
Sau khi đặt máy xuống, nàng nói:
- Chị ấy sẽ gặp anh vào ngày mai lúc 9 giờ sáng, tại cà phê Alligator.
- Cảm ơn em.
- Đó là điều tối thiểu em có thể làm đấy.
Sau đó, trong khi chúng tôi đang ăn tối, nàng cứ đưa thức ăn ra xung quanh đĩa và không động tới cốc rượu của nàng.
- Có chuyện gì thế? - Tôi hỏi.
- Em không biết. Sau tất cả những gì mà anh từng dính dáng vào thì vụ này làm em lo lắng lắm.
- Tính chất của vụ án mang một sự tàn bạo đặc biệt. Hung thủ ắt là kẻ thông minh và sáng sủa thì mới bày ra trò như thế.
- Có thể như vậy. Hoặc giả em thấy ngán ngẩm và mệt mỏi về việc những người phụ nữ bị giết hại.
Nàng với tay qua bàn, nắm lấy tay tôi và bóp mạnh.
- Chuyện này làm anh mệt mỏi đấy, anh Alex ạ. Hãy luôn nhìn về phía sau và tự nhủ rằng anh có trách nhiệm phải cảnh giác. Em biết đàn ông thường là nạn nhân của bạo lực nhưng cũng luôn là những người gây ra tội ác. Em nghĩ ngày nay ai ai cũng có thể gặp nguy hiểm. Thế giới đang bị chia thành những kẻ săn mồi và những con mồi - điều gì sắp xảy ra đây? Chúng ta đang trở về nơi rừng rú chăng?
- Anh cũng không chắc là chúng ta đã ra khỏi rừng chưa - Tỏi đáp - Lúc nào anh cũng lo nghĩ về em. Đặc biệt khi em đi ra ngoài đường vào buổi tối. Anh không nói gì bởi vì anh nghĩ em có thể tự biết phải làm gì và anh nghĩ em sẽ không thích nghe anh gàn trước khi đi.
Nàng cầm ly rượu lên, nhìn rồi uống cạn.
- Em đã không nói với Holly về chuyện điều tra của anh, chỉ nói rằng anh là người đàn ông của em, một bác sỹ tâm lý, muốn tìm hiểu về Trung tâm ấy. Chị ấy là kiểu người của những năm 1960, có thể phát hoảng khi nghe thấy từ “cảnh sát”.
- Anh sẽ biết cách xử lý - Tôi nắm tay nàng - Anh rất thích là người đàn ông của em.
- Em cũng thích được làm người phụ nữ của anh. Nhìn xuống chỗ thức ăn không động tới, nàng nói:
- Em sẽ để chỗ thức ăn này vào tủ lạnh, biết đâu anh lại muốn ăn nhẹ vào ban đêm.
Tôi bắt đầu dọn dẹp. Nàng đặt một tay lên vai tôi.
- Nếu thế, tại sao chúng ta không cùng con Spike đi dạo một lát xuống phía hẻm núi nhỉ. Trời vẫn còn sáng kia mà...