Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Tôi lái 45 cây số từ nơi ở của bà Campos tới Bakersfield trong vòng 25 phút. Nhưng khi tới nơi, tôi biết rằng đã phí tiền xăng.

Không biết kể từ khi tôi tới đây thời gian đã trôi đi được bao lâu? Ít nhất cũng phải là một thế kỷ. Thành phố có giữ lại được một chút hương vị đồng quê - đó là những cửa hàng quần áo miền Tây, những quán bar cao bồi quá mới và quá hào nhoáng không thể là những điểm đen bán da thịt mà bà lão Elsa Campos đã miêu tả. Nhưng đó là một thành phố lớn và bây giờ thì thành phố nào mà không lớn chứ. Toàn thành phố là một dải đồng nhất các cửa hàng Wal-Marts và thức ăn nhanh, các cửa hiệu độc quyền lạnh lẽo và sạch bóng.

Những người tôi hỏi không ai biết gì về công ty Brooke-Hastings nhưng khi tôi nhắc đến những lò mổ với một ông lão làm việc ở quầy bán của hãng Burger King thì ông ta nhìn tôi nghi ngờ rồi chỉ đường cho tôi.

Phía Bắc của thành phố dần dần biến thành vùng nông nghiệp.

Có nhiều đoạn đường ray vẫn còn vương lại trông như những thứ đồ chơi bị vứt lung tung.

Những ngôi nhà ở đây đồ sộ nhưng xấu xí tới mức khó tin rằng chúng là do bàn tay con người thiết kế nên. cửa sổ chỉ là những lỗ nhỏ hình vuông. Nhà không hề có mái.

Tấm biển Brooke-Hastings được sơn màu trắng đã bị mòn thành những mảnh nhỏ. Những cái biển khác xung quanh gồm có:

XÚC XÍCH NGUYÊN THỊT.

THỨC ĂN CHO SÚC VẬT VÀ SÚC VẬT SỐNG.

THỊT NGON.

Một bức tường cao có chăng dây thép gai bao quanh khu quần thể bằng bê tông.

Hàng mẫu ruộng nằm theo đủ các chiều hướng được trồng khoai tây và ngô.

Những người lao động đang cúi rạp mình di chuyển giữa những luống khoai và ngô.

Một người nhìn thấy tôi và nở nụ cười.

Một phụ nữ Mexico, quấn xung quanh người mấy lớp vải mặc dù trời đang rất nóng, đôi bàn tay cô ta chẳng khác gì đang nặn than.

Đôi mắt cô ta đầy vẻ sợ hãi khi nhìn vào mặt, quần áo tôi và cái đầu bóng loáng của con Seville.

Tôi liền quay xe trở lại hướng về Los Angeles.

*

Sự tự kiềm chế.

Mấy năm sau đó giáo sư Hope đã biến nó thành một công trình nghiên cứu mang tính học thuật.

Bà là đứa con của một cô gái điếm. Tất nhiên câu lạc bộ khoa không bao giờ có ai biết được điều này. Nếu Seacrest biết thì đó chính là lý do ông ta muốn thu nhỏ lịch sử gia đình bà lại.

Thằng nhỏ Micky, nhỏ Hope.

Họ là cậu trò và cô trò xuất sắc nhất.

Buổi trao thưởng đã được tổ chức tại hội chợ của quận. Những nụ cười, những ánh đèn, những biểu ngữ của câu lạc bộ 4-H[1], những băng nhạc. Tôi có thể ngửi thấy mùi của những con chó và phân ngựa.

Một cô gái trẻ bị cầm tù. Một học sinh danh dự ở tuổi vị thành niên mà đêm đêm phải nghe tiếng người mẹ của mình gào thét, hàng ngày phải nhìn thấy những vết bầm tím trên người mẹ mình.

Cruvic đã phải ngửi những mùi tanh hôi ở cái xưởng làm thịt súc vật của cha mình?

Cả hai người bọn họ đã cùng trở thành những học sinh giỏi và có những ước mơ cao đẹp, phải chịu áp lực để có được sự tôn kính.

Họ là người bạn ở trường, mà thậm chí có thể là tình nhân của nhau.

Sự kiểm soát.

Big Micky đã tới San Francisco, tiến vào kinh doanh câu lạc bộ, sản xuất các văn hóa phẩm khiêu dâm. Robert Barone, người luật sư, đã tiến hành bảo vệ các văn hóa phẩm khiêu dâm ấy. Ông ta cũng tiến hành việc này từ văn phòng của mình ở San Francisco.

Hope cũng từng làm tư vấn cho ông ta.

Điều trị vô sinh, phá thai và còn gì khác nữa?

Họ là những người được trưởng thành từ các dự án 4-H ư? Một định kiến mới đối với nghề nuôi súc vật à?

Tôi đã từng học một khóa học 4-H vào mùa hè thứ 13 của tôi. Tôi nuôi những con thỏ angora để lấy lông, không phải là lấy thịt. Cô giáo của tôi là vợ của một nông dân tóc đen, nghiêm túc và có đôi bàn tay thô cứng. Đó là bà Dehmers, Susan Dehmers. Ngay tuần đầu bà đã ngồi nói chuyện cùng tôi. Bà nói: “ Đừng có dính vào những thứ đó, Alexander ạ. Con sẽ không sống với chúng suốt đời được đâu”.

Tôi hình dung Big Micky đang cầm cái chày của ông ta, việc ông ta đóng gói và buôn bán phụ nữ như là bán thịt.

Con trai ông ta đã rời khỏi chức vụ nội trú phẫu thuật sau một năm học.

Sau đó xin phép nghỉ tại Học viện Brooke-Hastings.

Đúng là một chuyện nực cười.

Hay chính Hope đã cười vào chuyện ấy?

*

Tôi trở về nhà ngay sau 5 giờ. Căn nhà vắng tanh. Robin đã để lại mẩu giấy nhắn trên bàn ăn.

“Anh yêu.

Hi vọng chuyến đi của anh tốt đẹp. Có một vụ mua bán gỗ thích Tyrolean rất hời ở Saugus rồi sau đó em còn phải giao hàng tới phòng thu thanh HotSound ở Hollywood. Em và Spike sẽ trở về vào lúc 10 giờ nhưng có thể muộn hơn.

Đây là số điện thoại nơi em sẽ tới. Nếu anh chưa ăn thì hãy lấy thức ăn em để trong tủ lạnh ra ăn đi nhé. Anh Milo gọi điện thoại cho anh đấy. Yêu anh”.

Bên trong tủ lạnh là một cái bánh mì kẹp thịt đã được cắt thành 6 miếng. Tôi vừa ăn một miếng vừa gọi điện tới đồn cho Milo, không biết phải nói chuyện này thế nào với anh. Milo ở một đường dây khác và tôi phải đợi. Trong lúc chờ, tôi lấy một lon bia ra uống. Khi Milo nhấc máy, tôi nói:

- Giờ thì tôi đã biết tại sao sự kiềm chế chính là một vấn đề lớn đối với bà ấy rồi.

Khi tôi nói xong, Milo nói:

- Chẳng có gì giống như tình yêu của mẹ con đối với nhau - Và tiếng anh nói rất khẽ - Lắng nghe qua bờ tường... anh có nghĩ chuyện bà mẹ và mấy ông khách có ngoài tầm nghe ngóng được không?

- Ai mà biết được chuyện đó chứ.

- Trời ơi, bà ta lại nói bị trói là điều tốt đối với mình à.

- Bà ấy tự nhủ với bản thân như thế đấy, anh Milo ạ. Bà ấy lớn lên và viết về những gì bà ấy đã phải chứng kiến.

- Bị trói và bị đánh đập - vậy ai làm cho bà ấy bị bầm tím, Seacrest hay Cruvic hay là một người bạn trai nào đó của bà - mà tại sao không phải là Locking nhỉ?

- Tại sao chúng ta không nói chuyện ngay với Cruvic vào hôm nay? - Tôi hỏi.

- Không, ông ta tránh mặt tôi. Lần nào tôi gọi tới nhà ở Mulholland cũng chỉ có tiếng máy ghi âm trả lời - căn nhà đó đúng là của ông ta, nhưng ông ta thuê chứ không phải chủ sở hữu. Khi tôi gọi tới văn phòng ông ta, y tá Anna đã trả lời rất lạnh nhạt và đưa máy cho tôi nói chuyện với luật sư của ông ấy. Anh có đoán được là ai không?

- Là Robert Barone.

- Đúng rồi. Ô, sao anh lại biết?

- Big Micky là một người buôn bán văn hóa phẩm khiêu dâm ở San Francisco mà.

- Từ chuyện đó tới chuyện con trai ông ta làm bác sỹ à. Thế họ của ông ấy là gì? - Milo hỏi.

Tôi nói cho Milo biết.

- Tôi sẽ xem cảnh sát San Francisco biết gì về ông ta. Tôi đã tìm ra một vài vấn đề ở cái bệnh viện ở Carson mà con trai Cruvic đã tới sau khi rời Seattle rồi. Đó là một trong những bệnh viện chuyên hoạt động vì lợi nhuận, bị đổ bể tài chính và bán cho một dây chuyền bệnh viện lớn hơn. Người trưởng ban quản lý dây chuyền bệnh viện cho biết Fidelity là một trong những đại lý ít lãi của họ vì vậy nó đã bị “đóng hộp”. Tôi không thể xác định được ông ta tại đây nhưng tôi có cảm giác rằng cái bệnh viện đó không phải là bệnh viện Mayo[2]. Vì vậy đúng như anh nói, đó là sự sa sút của Little Micky. Một thằng con hoang chạy trốn.

- Vụ việc với Balitser đã khiến cho công chúng chú ý tới ông ta - Tôi nói - Và có rất nhiều thứ ông ta không muốn bị sờ tới như: cách hành nghề thầy thuốc của ông ta, lịch sử học hành như da báo của ông ta, di sản găngx-tơ. Và có thể việc giết hại Hope nữa. Thế có tìm được gì tại nơi ở của Ballitser không?

- Toàn là thuốc kích thích - có lẽ chính cái đó khiến cho cậu ta bị kích động. Nhưng hoàn toàn không hề có thứ gì đó có thể gắn cậu ta với Hope được. Vì vậy, nếu cậu ta không thú nhận gì thì Kasanjian sẽ được tạm tha. Và nếu Cruvic vẫn không chịu ra mặt thì ủy viên công tố cũng sẽ không có hứng thú truy tố việc đánh đập có chủ ý đâu. Điều này không có gì làm tôi thấy phiền cả vì tôi không hề cảm thấy Darrell là kẻ đã tấn công bà ta. Vị bác sỹ của cô ta có nhiều khả năng hơn rất nhiều. Đó chính là cách giải thích tốt nhất đối với việc bà ấy bị chết còn ông ta thì vẫn nhởn nhơ. Chắc chắn có điều gì đó thực sự xấu xa mà Hope không muốn tham gia vào. Cruvic lo sợ bà ta sẽ quang quác cái mồm nên đã tìm cách bịt mồm bà ấy.

- Còn Mandy Wright - Tôi nói - Chính là người mà Cruvic có thể đã dễ dàng gặp được thông qua chuyện làm ăn của ông bố.

- Đúng rồi. Hộp đêm None chính là nơi mà đứa con của tay găngx-tơ sẽ lui tới. Và Mandy hóa ra là người đã biết được sự thật bẩn thỉu phía sau cái áo vét của Barone. Bởi vì cảnh sát Vegas đã tìm ra nơi trốn của Ted Barnaby rồi. Anh chàng này làm nghề chia bài blackjack[3], nhưng không ở Nevada mà ngay ở đây tại Palm Springs, một trong các sòng bạc dành riêng cho người Anh Điêng. Tôi sẽ tới đó ngay khi hoàn tất một số giấy tờ. Tôi sắp làm cho cậu ta bất ngờ một trận xem có lòi ra được điều gì không.

- Có muốn tôi đi cùng không?

- Anh không có kế hoạch gì tối nay chứ?

- Robin có việc phải đi hết tối nay rồi. Anh có định ở lại qua đêm ở đó không?

- Chẳng có lý do nào cả. Tôi không chơi gôn. Tôi cũng không tắm nắng. Rick đã mang con Explorer đi rồi vì vậy tôi có con Porsche để đi, nghĩa là sẽ phải mất mỗi lượt đi về 1 tiếng 15 phút. Liệu có bị cảnh sát giao thông phạt vì chạy xe quá tốc độ không đây.

❀ ❀ ❀

[1] Development of youth through Head, Hands, Heart and Health (Phát triển tuổi trẻ thông qua đầu, tay, tim và sức khỏe – Một chương trình tổng hợp nhằm phát triển tài năng học sinh Mỹ).

[2] Bệnh viện nổi tiếng của Mỹ ở Rochester, Minnesota.

[3] Một loại hình đánh bạc sử dụng bài làm quân đánh.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.