Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tối hôm đó, khi cùng Milo đi xe tới thăm Phillip Seacrest, tôi nói:

- Tôi nghi Kenneth Storm.

- Tôi nghĩ anh cũng sẽ thích nhân vật này. Một tình huống tồi tệ, đúng không?

- Theo anh, liệu Storm có thực sự chuyển tới trường Đại học Palms không?

- Tôi không rõ, có việc gì vậy?

- Chuyện gì xảy ra nếu người ta không nhận anh ta? Hoặc anh ta đã vào rồi lại bị đuổi? Trong đầu anh ta sẽ chỉ còn có những kỷ niệm đau buồn và cái Ủy ban ấy sẽ bị xem là ngọn nguồn của mọi rắc rối. Nếu thế thì hai thành viên kia của Ủy ban cũng sẽ gặp nguy hiểm. Tuy nhiên, nếu trả thù tất cả thành viên thì sẽ bị phát hiện ra động cơ. Nếu tôi cần một nạn nhân để thỏa mãn thì người đó sẽ là kẻ cầm đầu.

Milo gật đầu.

- Mà người đó chính là Hope. Và kẻ cầm đầu thứ hai sẽ là anh chàng nghiên cứu sinh tên là Locking. Anh ta luôn luôn hùa theo bà ấy. Người thứ ba, giáo sư Steinberger, không nói gì nhiều, và bà ấy cũng không có mặt trong vụ xét xử thứ ba.

- Có thể bà ấy đã bị vỡ mộng - Tôi nói - Lẽ ra Casey Locking không có quyền được ngồi cùng với bà ấy. Anh ta đang là nghiên cứu sinh ngành tâm lý và tôi sẽ không lấy làm ngạc nhiên nếu Hope chính là giáo viên giám sát của anh ta hoặc có một quyền hành nào đó với anh ta.

- Vụ xét xử thứ ba là vụ duy nhất có một cô gái kêu là mình bị hiếp dâm. Anh nghĩ gì về việc Hope đề nghị tay sinh viên nghề diễn viên - Muscadine ấy đi thử AIDS?

- Có thể bà ấy đã tin rằng anh ta thực hiện hành vi hiếp dâm đối với cô gái thật, nhưng vì biết không có chứng cứ để đưa ra truy tố hình sự nên quyết định làm tất cả vì nạn nhân. Cô gái - Tessa - cũng đã thử máu. Vì thế, rõ ràng cô gái này đã lo lắng.

- Kỳ lạ - Milo phát biểu - Đúng là một chuyện kỳ dị. Và những chuyện đó chưa bao giờ được đăng tải lên mặt báo - Anh ngừng nói trước ánh sáng màu đỏ của hoàng hôn và quan sát những xe cộ đi ngang qua.

- Nhưng mà anh vẫn nghi cho Seacrest nhiều hơn là Kenneth Storm.

- Tôi hoàn toàn không thành kiến gì, nhưng đúng là thế. Nửa triệu đô-la đáng xem là một động cơ. Và Seacrest lại có sự tinh vi và cơ hội để dựng lên vụ này - hãy nghĩ về con chó bị đầu độc mà xem. Tất nhiên, trong số ba sinh viên, Storm là kẻ đáng nghi nhất, nhưng anh ta mới có 19 tuổi và căn cứ vào thành tích học tập của anh ta thì anh ta đâu phải là thiên tài. Liệu cách bày trí vết đâm như thế có vẻ nào là của một cậu nhóc tóc ngắn, miệng còn hơi sữa không? Nếu như anh ta làm thật thì có lẽ số vết đâm phải đến 50 mới phải hoặc chí ít cũng là đập nát óc bà ta. Ngoài ra, Storm đã tìm được các kênh để trút cơn uất hận rồi, đã trả được mối thù thông qua luật sư của bố nó rồi.

- Vậy tôi mới hỏi liệu anh ta có còn ở trường không. Có thể các kênh ấy chưa làm nguôi ngoai anh ta. Và đừng bỏ qua những vết bánh xe.

- Một thằng nhóc phóng xe tập thể dục.

*

Ánh chiều thay đổi, Milo rẽ sang hướng Đông. Anh lái chầm chậm cho tới khi đường ít xe cộ hơn rồi quặt nhanh sang hướng Nam của đại lộ. Chúng tôi đã đến gần con đường xảy ra vụ án. Theo các quy định của Los Angeles thì giáo sư Hope từng là hàng xóm của chúng tôi. Robin có lẽ cũng đã nghĩ đến điều này.

Chúng tôi cho xe lướt qua khu vực lạnh lẽo tối đen của đồi Holmby, qua những bức tường cao và những cây cổ thụ; những bảng hiệu nhỏ không hiếu khách nhắc nhở chúng tôi rằng đoạn đường này thường có cảnh sát giao thông có trang bị vũ khí đi tuần tra. Milo lái qua bến xe trên đại lộ và tiếp tục đi về phía Nam. Ruộng đất đã nhường chỗ cho nhà cửa khi chúng tôi tiến vào Westwood.

- Tôi sẽ tiến hành điều tra kỹ về Storm - Milo nói - Tất cả ba người. Chắc sẽ làm cho nhiều người ăn mừng đây.

*

Chúng tôi đậu xe một lát dưới gốc cây đu lớn, nói chuyện về vụ giết người và vài vấn đề khác trước khi im lặng. Không có chuyển động nào phía sau những tấm rèm cửa sổ có ánh sáng màu vàng. Không một dấu hiệu của sự sống.

- Sẵn sàng gặp ông ta chưa?

- Rất hồi hộp.

- Đúng, ông ta là gã khiến người khác phải hồi hộp.

Khi chúng tôi vừa định mở cửa bước ra thì đèn trước của một chiếc xe rọi thẳng vào chúng tôi. Chiếc xe dừng lại ngay trước nhà của DevaneSearest, quay đầu vào đường ô tô, và đậu phía sau là chiếc Volvo.

Một chiếc xe Mustang màu đỏ.

- Kìa, ông ta đấy - Tôi nói - Ông ta có ra ngoài. Đã đi được một vòng trong con xe thể thao.

- Đó là chiếc xe thể thao của bà ấy - Milo chăm chú quan sát, miệng ngậm chặt, mắt điều chỉnh.

Đèn trước của chiếc xe phụt tắt. Một người đàn ông bước ra khỏi xe, đi bộ tới trước cửa nhà.

- Đó không phải là Seacrest, Seacrest cao lớn hơn cơ.

Người đàn ông nhấn chuông cửa. Trời tối nên rất khó nhận dạng một cách chi tiết nhưng người này thấp - có lẽ khoảng 1 mét 65 - mặc áo khoác dài, hai tay đút túi, lưng quay lại phía chúng tôi.

Một bóng đèn điện trong nhà bật sáng ở phòng tầng một. Cánh cửa hé mở. Người đàn ông lách vào bên trong.

- Một người bạn? - Tôi nói - Một người mà Seacrest cho mượn xe.

- Nhân tiện ông ta đang có bạn, ta vào tham dự luôn thôi.

*

Nhấn chuông được một lúc lâu cửa mới mở. Cuối cùng, phía sau cánh cửa cũng có tiếng nói:

- Có việc gì thế?

- Tôi là thanh tra Sturgis đây, thưa giáo sư.

Cánh cửa lại hé mở. Phillip Seacrest thực sự cao lớn hơn người đàn ông mặc áo choàng khi nãy. Gần cao bằng Milo nhưng có lẽ nhẹ hơn khoảng 20 cân, vai hẹp và trễ, khuôn mặt vuông đã trở nên nhếch nhác do bộ râu không được cạo. Mũi ông thấp và to, có lẽ đã một lần bị vỡ. Mái tóc hoa râm không được chải chuốt đã mọc trùm cả lên tai nhưng đỉnh đầu thì chỉ có vài sợi. Ông mặc chiếc áo sơ-mi ô vuông xám - xanh, cái quần vải chéo màu xám một thời rất đắt tiền, nhưng giờ đã bóng lên ở đầu gối chắc do xê dịch nhiều quá trong phòng ngủ. Tay áo sơ-mi đã được cuốn lên tận khuỷu tay, để lộ ra đôi cánh tay mềm nhão không có lông.

Trên cẳng tay trái Seacrest là hình xăm cái mỏ neo nhỏ, màu xanh nhạt, được xăm một cách thô sơ, có lẽ đó là kỷ niệm thời phục vụ hải quân. Tôi biết ông ta mới 55 nhưng nhìn bề ngoài có vẻ già trước tuổi. Có thể đó là do nỗi đau mất vợ gây nên. Hoặc cũng không ngoại trừ đó là vấn đề thuộc về gien. Biết đâu đấy, cái vẻ già ấy lại chẳng phải do hàng ngày cứ làm mãi một công việc mà chẳng bao giờ có sự đổi mới gây ra.

- Chào ông thanh tra.

Ông vịn tay vào cái trụ cửa. Tiếng nói nhỏ, chỉ to hơn tiếng thì thào. Nếu ông sử dụng giọng nói ấy mà giảng bài thì những hàng ghế cuối lớp chẳng thể nghe được gì.

Phía sau lưng ông, tôi có thể nhìn thấy những đồ đạc cũ kỹ xếp lộn xộn, giấy dán tường hoa văn, một chiếc đồng hồ to đặt ở vòm của gầm cầu thang. Trên trần là chiếc đèn chùm nhỏ màu đồng. Tôi ngửi thấy mùi thức ăn được nấu bằng lò vi sóng nhưng chưa chín.

Một chiếc gương lồi lớn trông như con mắt của một vị thần khổng lồ được đặt ở góc trong của lối đi. Không nhìn thấy người lái chiếc xe Mustang vừa nãy đâu.

- Chào giáo sư - Milo lên tiếng.

Mắt Seacrest to, đen, hai lòng đen còn đen hơn những con mắt của bà vợ đã khuất, và ướt như mắt trẻ con.

- Tôi có thể giúp gì được ông, ông Sturgis?

- Chúng tôi đã chen ngang vào chuyện gì của ông sao, thưa ông?

Nói đến từ “chúng tôi” làm ông ta để ý tới tôi, nhưng không lâu.

- Không có gì.

- Vậy chúng tôi vào được chứ?

Seacrest lưỡng lự trong một thoáng:

- Được.

Ông ta nói to hơn - để cảnh báo cho người đàn ông kia chăng? Ông ta vẫn đứng ở giữa cửa, rồi bước sang một bên.

Hai bên không đánh mắt nhìn nhau. Tôi đã nhận thấy sự lảng tránh mà Milo vẫn nghi ngại.

Rồi đột nhiên Seacrest đánh mắt nhìn chúng tôi. Nhưng ánh mắt ấy không chứa đựng một chút cảm tình nào.

Thỉnh thoảng cảnh sát và gia đình nạn nhân gắn bó với nhau, nhưng với ông Seacrest thì không hề có. Ngược lại chúng tôi chỉ cảm thấy được sự lạnh nhạt.

Có thể đó là bởi vì ông ấy không thích đột nhiên cảnh sát tạt vào nhà mình.

Hoặc bởi vì ngay từ đầu ông bị đối xử như một kẻ tình nghi.

Biết đâu, ông ta đáng bị đối xử như vậy.

Ông vẫn đứng ở phòng ngoài, lưỡi liếm môi, tay trái sờ cổ và ngoái đầu lại nhìn qua vai vào cầu thang. Chắc người đàn ông lùn hơn đang ở trên đó?

Milo bước tới gần hơn còn Seacrest thì lùi lại một bước. Ông ta đã lại gần cái kính lòi và trở thành một đốm lớn trong gương.

Seacrest nhắc lại:

- Tôi có thể giúp gì cho ông?

- Tôi chỉ đến để kiểm tra lại thôi – Milo nói.

- Không có tiến triển gì à?

- Tôi e rằng không thưa ông.

Seacrest gật đầu, như thể sắp đón nhận tin tức gì không hay.

Tôi đã ở bên trong căn nhà. Căn nhà như được bài trí như một sảnh đường trung tâm thành phố. Tiền sảnh nhỏ, được trải lớp thảm trông giống đá hoa cương trắng, cầu thang có trải thảm xanh nhạt.

Phía bên phải là phòng khách, bên trái là phòng ăn. Những đồ đạc bên trong còn cũ hơn nhưng không đủ cũ để được xem là đồ cổ. Ngôi nhà là do ông được thừa hưởng từ cha mẹ. Có lẽ những thứ đồ trong nhà có từ thời ông còn nhỏ. Những chiếc thảm khác nhau bị ném lung tung cạnh chân tường. Đằng sau cầu thang là một căn phòng nhỏ có tường pa nô gỗ thông xếp đầy sách. Có cả sách ở trên sàn nhà và chiếc giường xếp vải bạt hoa. Chiếc đồng hồ đứng khổng lồ không được đặt giờ, cái quả lắc nằm bất động.

Tiếng chân thình thịch vọng xuống từ tầng hai.

- Đó là một trong những sinh viên của Hope - Seacrest giải thích, tay gãi cằm - Cậu ta đến để lấy một số tài liệu nghiên cứu mà Hope để lại. Cuối cùng tôi cũng đã dám đụng đến và gói ghém những món đồ của bà ấy sau khi cảnh sát lục tung hết cả lên. Hai vị thanh tra đầu tiên đến đây đã ném mọi thứ lung tung khắp nơi - đợi một chút đã.

Ông ta trèo lên nửa cầu thang:

- Đã xong chưa? - Ông gọi - Cảnh sát đang ở đây đấy.

Giọng người ở tầng trên nói điều gì đó, Seacrest từ từ quay trở xuống, giống như một cô dâu bị ép gả chồng.

- Tài liệu nghiên cứu - Milo nói - là của người sinh viên này à?

- Họ làm việc cùng nhau. Đó là quy tắc ở bậc tiến sỹ.

Tôi nói:

- Bà ấy có nhiều sinh viên không?

- Tôi cho là không có nhiều.

- Bởi vì cuốn sách à? - Milo hỏi.

- Ông nói gì cơ?

- Những yêu cầu về thời gian ấy.

- Thưa vâng, tôi cho là như vậy. Nhưng cũng bởi vì Hope là người đặc biệt - Seacrest liếc nhìn về phía cầu thang - Còn bề bộn lắm - phương pháp tiếp cận của Hope với mọi thứ là... bà ấy không quá... ép buộc. Điều đó không có nghĩa đầu óc của bà ấy thiếu tính tổ chức. Thật sự thì bà ấy có đầu óc tổ chức rất cao. Cao đến mức tuyệt vời. Đó là một trong nhiều tài năng của bà ấy. Có lẽ đó là nguyên nhân.

- Nguyên nhân gì vậy, thưa giáo sư?

Seacrest chỉ tay lên gác như thể chỉ vào cái bảng trên giảng đường.

- Tôi đã luôn tự hỏi liệu có phải nguyên nhân khiến Hope có thể làm việc được trong sự lộn xộn chính là vì bên trong con người bà ấy rất ngăn nắp - một sự khái quát hóa tuyệt vời - nên bà ấy không cần có sự trật tự ở bên ngoài. Ngay cả khi còn là sinh viên, Hope vẫn thường vừa học vừa nghe radio, xem ti vi. Tôi thấy không thể tin nổi. Riêng tôi thì cần phải có sự yên tĩnh tuyệt đối mới có thể làm việc được.

Ông ta sụt sịt:

- Bà ấy tài giỏi hơn tôi nhiều lắm. Mắt ông đã đẫm lệ.

- Vậy tối nay ông không được yên tĩnh nhiều rồi - Milo nói.

Seacrest cố nở nụ cười. Miệng ông không dịch chuyển nhiều khiến nụ cười thành ra nửa như cười, nửa như khóc.

- Vì vậy, tôi chẳng có được ý tưởng gì mới - Ông lại nói - Ước gì tôi có một vài ý tưởng nào đó mới của riêng tôi. Nhưng sự điên rồ vẫn là sự điên rồ. Vô vị quá.

- Tôi đang xuống đây - Giọng nói từ trên cầu thang vọng xuống.

Người đàn ông thấp hơn đi xuống, hai tay bê một thùng các-tông lớn.

Anh ta khoảng chừng 25 tuổi, tóc dài, đen và xuôn thẳng được vuốt ngược ra phía sau làm lộ khuôn mặt góc cạnh như của James Dean[1]. Anh ta có đôi môi đen và đầy đặn, má hóp, da mịn, và đôi lông mày đen, rậm. Chiếc áo choàng dài của anh ta bằng da đã bị sờn và phía dưới đường viền là gấu áo lơ vê vải bông chéo màu xanh rộng 2 cen-ti-mét. Anh ta đi đôi giày đen đế cao và có khóa crôm.

Người thanh niên đưa mắt nhìn chúng tôi. Những chiếc lông mi dài, cong nằm gọn ghẽ bên trên đôi mắt màu thẫm. Tầng trên là phòng ngủ. Tôi nghĩ đến những lời nói to như để báo động của Seacrest và tự hỏi liệu anh ta còn đến đây để tìm kiếm cái gì đó khác ngoài dữ liệu phục vụ nghiên cứu không.

Lái xe của Hope... đặc ân đối với một sinh viên. Nhưng đối với một người bạn mới thì...

Tôi liếc nhìn Milo. Anh vẫn không hề có phản ứng gì.

Anh thanh niên đã xuống đến chân cầu thang, ôm cái thùng bằng hai tay ở phía trước như đang cung tiến lễ vật. Những dòng chữ viết nắn nót bằng bút màu đen trên cạnh thùng: “Tự nghiên cứu, khóa 4, sơ khảo”. Anh ta đặt cái thùng xuống nền nhà. Những miếng nắp thùng mở một nửa để lộ ra những tài liệu được in ra từ máy tính.

Anh ta có đôi tay dài và mảnh khảnh. Ngón tay trỏ của bàn tay phải có đeo một chiếc nhẫn đầu lâu lớn bằng bạc. Đôi mắt của cái đầu lâu được làm bằng thủy tinh đỏ. Đó là thứ mà bạn có thể mua được từ cửa hàng bán đồ linh tinh tại đại lộ Hollywood.

- Xin chào, tôi là Casey Locking - Giọng anh ta sâu và trong trẻo, thoải mái giống như người giới thiệu các ca khúc trên radio vào ban đêm.

Milo tự giới thiệu.

Locking nói:

- Tôi đã nói chuyện với hai vị thanh tra bữa nọ ngay sau khi chuyện xảy ra.

Hàm Milo co rúm lại. Không hề thấy ghi gì về cuộc phỏng vấn này trang tập hồ sơ do Paz và Fellows bàn giao lại.

- Các ông đã tìm ra được gì chưa? - Locking hỏi.

- Vẫn chưa.

- Bà ấy là một giáo viên giỏi và là một con người tuyệt diệu.

Seacrest thở dài.

- Xin lỗi giáo sư - Locking nói.

- Nghe tên anh quen quen - Milo lên tiếng. - Tôi nhớ rồi. Anh chính là một thành viên của Ủy ban Hành vi, phải vậy không?

Đôi lông mày đen của Locking trở thành hai bộ thanh chắn nhỏ bé:

- Đúng, đúng vậy.

Saerest đột nhiên quay sang nghe cuộc nói chuyện với sự hào hứng.

Locking lấy tay vân vê cái ve áo da để lộ chiếc áo thun ngắn bên trong.

- Có phải các ông nghĩ rằng Ủy ban có liên quan tới... những gì đã xảy ra chăng?

- Vậy anh cho rằng không có khả năng đó sao?

Locking vê vê các ngón tay:

- Thề có Chúa, tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.

- Tại sao lại không?

- Nó không có vẻ. Tôi đoán rằng tất cả những kẻ ấy đều là bọn hèn hạ.

- Tôi cũng cho rằng giáo sư Devane đã bị giết theo một kiểu hèn hạ.

Tôi cố gắng kín đáo theo dõi các biểu hiện của Seacrest. Ông đang nhìn xuống sàn nhà, cả tay và chân thả lỏng.

- Tôi cũng nghĩ thế - Locking nói - Ông là thanh tra, nhưng... ông có biết rằng Hiệu trưởng đã ra một sắc lệnh hay không? Tất cả mọi thứ liên quan đến Ủy ban đều được giữ bí mật. Vì vậy, tôi không thể nói gì thêm về nó.

- Mọi thứ đã thay đổi - Milo nói.

- Đúng, tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng đó thực sự là tất cả những gì tôi có thể nói - Locking ôm cái thùng lên - Chúc các ông may mắn.

Milo lại gần anh ta. Độ cao và bề rộng của anh thường làm cho người ta phải lùi lại, nhưng Locking thì không.

- Vậy anh cùng tham gia nghiên cứu với giáo sư Devane phải không?

- Bà là người hướng dẫn luận văn cho tôi. Chúng tôi cũng cùng làm một số công việc.

- Thế anh đã tìm được giáo viên hướng dẫn khác chưa?

- Chưa.

- Bà ấy giám sát bao nhiêu sinh viên khác?

- Chỉ có tôi và một người nữa.

- Người kia tên là gì?

- Mary Ann Gonsalvez. Cô ta đã đến Anh sống được 1 năm nay rồi.

Quay sang Seacrest, Locking nói tiếp:

- Thưa giáo sư, chiếc xe chạy tốt lắm. Tôi đã thay dầu và bơm thêm hơi. Chìa khóa tôi bỏ trên gác.

- Cảm ơn cậu, Casey.

Locking bước ra cửa, buông một tay ra để mở trong khi ép chiếc thùng vào ngực.

- Cái nhẫn đẹp đấy - Milo nói.

Locking dừng lại, buông một tiếng cười chậm phát ra từ bụng:

- Loè loẹt quá phải không? Có người tặng tôi đấy. Tôi nghĩ mình nên bỏ nó đi.

❀ ❀ ❀

[1] Diễn viên điện ảnh Mỹ.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.