Bà lão lại đứng dậy.
- Có chắc là anh không muốn uống gì không?
- Cho tôi xin một thứ gì đó không có cồn ấy, cảm ơn bà nhiều.
Bà lão mở tủ lạnh, lấy ra chai bia và hộp sô đa cam.
- Cái này được chứ?
- Vâng.
Mở nắp của cả hai thứ trên tay, bà lão ngồi xuống và ngay lập tức đã gõ bàn chân lên nền nhà. Sau đó bà bỏ cái khăn phủ ra và kéo bím tóc về phía trước, tháo nó ra và buộc lại.
- Anh cần phải hiểu một vài điều - Bà lão nói - Khi đó mọi thứ khác lắm - Bà nhìn xuống chân mình - Hope đến đây cùng với mẹ cô ta khi cô ta còn là một đứa bé tí tẹo. Tôi không thấy bố cô ta đâu cả. Bà mẹ nói rằng ông ta là một thủy thủ đã bị chết ngoài biển... Cái tay giáo sư chồng của cô ta ấy, điều gì đã khiến anh nghĩ rằng anh ta đánh cô ấy?
- Chúng tôi không biết là ông ta có đánh bà ấy không. Đó chỉ là một khả năng.
- Tại sao lại là một khả năng?
- Bởi vì những ông chồng thường là những người đánh vợ.
- Anh ta có nóng nảy, thô lỗ không?
- Chúng tôi không biết - Tôi nói dối - Tại sao bà lại hỏi vậy?
- Tôi có tới hai ông chồng và không ai trong số họ được xếp vào loại thô bạo nhưng cả hai đều có tính nóng và đôi khi tôi thấy sợ. Thế anh ta hơn Hope mấy tuổi?
- 15 tuổi. Tại sao bà lại hỏi thế?
Bà lão cầm chai bia lên tu một hớp rất dài.
- Cô ta luôn già trước tuổi.
- Thế Hope và mẹ bà ấy đến từ đâu vậy, thưa bà? - Tôi hỏi.
Bà lão lắc đầu và lại uống thêm một hớp dài hơn. Tôi thử uống hộp sô đa cam. Nó có vị như là kẹo hòa với nước lau sàn nhà. Tôi cố tiết nước bọt để làm mất cái vị ấy nhưng miệng khô cứng.
- Tên của bà mẹ là Charlotte. Mọi người vẫn gọi bà ấy là Lottie. Bà ấy và đứa bé tới đây cùng với một trong những đoàn công nhân đi hái quả tạm thời. Lottie khá xinh như khuôn mặt của một người đến từ Oklahoma, vì vậy có thể bà ấy là người Oklahoma. - Anh có biết gì về người Oklahoma không?
Tôi gật đầu.
- Quê anh ở đâu?
- Quê tôi ở Missouri.
Bà lão trầm ngâm suy nghĩ lời tôi nói.
- Bà Lottie có vẻ giống như một người Oklahoma chính hiệu - đẹp, như tôi nói ấy, nhưng gầy, xương thô. Bà ta nói giọng mũi và hơi ít học hành. Tôi biết nói vậy là hơi xúc phạm, nhưng tôi thì đã quá già rồi nên không còn phải lo gì nữa. Hồi ấy, mẹ con họ cảm thấy thoải mái khi người ta gọi họ là những người Oklahoma vì thế với tôi họ vẫn là những người gốc Oklahoma. Gia đình tôi một phần đến từ California nhưng người ta gọi tôi bằng đủ thứ tên, từ người gói thịt cho tới người bán mỡ và tôi thì vẫn sống. Anh có biết những người California trước kia thế nào không?
- Những người định cư đầu tiên đến từ Mexico ạ.
- Những người đến định cư đầu tiên là người Anh Điêng. Họ có mặt ở đây trước khi những người Anh tới miền Tây để tìm vàng. Tôi có cả hai dòng máu trong người - nhưng không giống người Darby nên tôi lúc nào cũng bị người ta nói xấu sau lưng. Tôi đã học được cách bịt tai không nghe những lời đàm tiếu ấy và tiếp tục làm việc của mình. Lottie Devane là một người Oklahoma.
Thêm hai lần tu nữa, chai bia hết sạch.
- Bà ấy là cô gái khả ái - có thân hình nhỏ nhắn, bộ ngực đẹp, chân dài. Nhưng bà ấy có vẻ mệt mỏi. Bà ấy có thể bước đi giống như là một điệu nhảy, có tóc vàng tự nhiên chứ không phải kiểu bạch kim mà bà ấy đã nhuộm sau khi tới đây được một tháng, muốn trông cho giống Hope. Bà ấy thích kiểu mi mắt màu xanh, dán mi giả, son môi đỏ và quần áo bó sát người. Hồi đó mọi người đều muốn giống như Marilyn Monroe dù là thật hay giả.
Bà lão nhìn đi chỗ khác:
- Vấn đề với Lottie là bà ấy đến cùng với đoàn công nhân hái quả nhưng bà ấy không bao giờ đi hái quả cả. Mặc dù vậy, bà ấy vẫn có đủ tiền thuê một ngôi nhà hai phòng ở đường Citrus - Bà lão ngoắc một ngón tay - Đường đó cách đây 3 dãy nhà, chúng tôi thường gọi nó là đường Tìm thấy bởi vì những người công nhân thường mang các quả đã chín quá về nhà làm nước chanh và những mương nước ở đó toàn là vỏ cam, bưởi. Tại đó có những dãy nhà ổ chuột. Nhà tắm công cộng. Đó là nơi Lottie và Hope đã sống. Ban đầu họ thuê nhà có một gian, sau đó họ nâng cấp lên nhà có hai gian. Khi Lottie vào thị trấn này, bà ta có xu hướng chỉ ở trong nhà.
- Bà ta có đi lại nhiều không?
Bà lão nhún vai.
- Bà ấy thường đi vào ban ngày.
Tới đâu?
- Không có ô tô, bà ấy thường đi nhờ xe. Có lẽ là tới Bakersfield, cũng có thể là tới Fresno, bởi vì bà ấy thường trở về với những thứ đồ đẹp mắt. Sau đó, bà ấy tự mua xe hơi.
- Những thứ đẹp mắt à? - Tôi hỏi.
Vùng da xung quanh mắt bà lão lại nhíu lại:
- Người chồng thứ hai của tôi là phó tổng giám đốc cho một trong những công ty chanh, biết tất cả chuyện của mọi người ở đây. Ông ấy nói rằng khi Lottie xin đi nhờ xe, bà ấy thường đứng ở vệ đường và kéo cái váy lên... Bà ấy và Hope sống ở đây cho đến khi Hope 14 tuổi, rồi họ chuyển tới Bakersfield. Hope nói với tôi rằng họ chuyển tới đó để Hope có điều kiện đi học trung học gần nhà.
- Bao nhiêu năm có đủ tiền trang trải mà không phải đi hái quả à? - Tôi hỏi.
- Tôi chẳng đã nói rồi hay sao, bà ấy có thể bước đi giống như là nhảy.
- Ý bà muốn nói tới một người chuyên làm nghề bán dâm hay là bà nói tới công việc?
Bà lão nhìn tôi chằm chằm.
- Tại sao bây giờ thứ gì cũng cần phải nói toẹt ra thế nhỉ?
- Thưa bà Campos, tôi đang cần thông tin chứ không phải là những lời ám chỉ.
- Tôi không biết những thông tin này có giúp anh được gì, nhưng đúng là bà ấy lấy tiền từ những người đàn ông. Bao nhiêu ư? Tôi không biết. Tôi cũng không thể nói cho anh biết rằng bà ấy đưa ra giá chính thức hay chỉ làm cho họ hiểu rằng họ phải để lại cho bà ấy cái gì đó dưới gối. Bởi vì tôi luôn chỉ quan tâm tới công việc của mình. Thỉnh thoảng bà ấy có đi xa vài ngày liền và trở về với rất nhiều quần áo mới. Liệu đó có phải là một cuộc đi mua bán không ư? - Bà lão nhún vai - Tôi thấy bà ấy cũng thường mua quần áo cho cả Hope nữa. Toàn những thứ tốt. Bà ấy thích cho cô ta chưng diện. Những đứa trẻ khác thì chỉ có quần bò và áo phông để mặc, trong khi Hope luôn có những bộ mới còn nguyên cả hồ vải. Và con bé Hope cũng thường biết giữ gìn quần áo lắm. Nó không khi nào để cho quần áo bị bẩn hay dính mực cả. Con bé hay ở trong nhà mình để đọc sách, thực hành làm văn. Nó học đọc từ khi lên 5 tuổi và rất ham đọc sách.
- Hope có biết mẹ bà ấy làm gì không?
Bà lão nhún vai và chuyển chai bia từ tay này sang tay kia.
- Thưa bà Campos, bà Hope có nói cho bà biết về điều đó không?
- Tôi không phải là bác sỹ tâm lý của cô ta, chỉ là giáo viên thôi.
- Trẻ con thường nói chuyện với thầy giáo của mình nhiều hơn là với bác sỹ tâm lý, thưa bà.
Bà lão đặt chai bia xuống và vắt hai cánh tay qua ngực như dây đeo ba lô:
- Không, nó không bao giờ nói với tôi về điều đó cả nhưng mọi người đều biết, và con bé ấy không phải là đứa ngu đần. Tôi luôn nghĩ sự xấu hổ chính là nguyên nhân con bé sống thu mình lại.
- Bà có gặp bà ấy sau khi bà ấy tới Bakersfield không?
Hai cánh tay lại siết chặt hơn trước ngực:
- Có, 1 năm sau. Nó trở lại thăm tôi. Nó vừa mới giành được một phần thưởng lớn nên muốn khoe với tôi.
- Đó là phần thưởng gì vậy?
- Học bổng vì đạt kết quả học tập cao. Một công ty giống và thức ăn gia cầm tài trợ học bổng ấy, họ tổ chức một buổi lễ long trọng tại Hội chợ quận Kern. Cô ta gửi cho tôi một lá thư mời nhưng tôi không tới vì bị cúm, vì thế hai ngày sau thì con bé tới, mang theo ảnh. Cô ta và một học sinh nam nữa - là những học sinh xuất sắc nhất. Cô ta cứ nói với tôi rằng lẽ ra tôi xứng đáng được nhận phần thưởng này vì đã dạy cô ta rất nhiều. Con bé muốn tặng tôi vật kỷ niệm của nó.
- Đúng là thứ tình cảm già dặn đối với một đứa trẻ vị thành niên.
- Tôi bảo rồi, con bé luôn già trước tuổi. Lúc đó trường học có một lớp duy nhất, và vì những đứa trẻ lớn khác đều đã đi làm ở ngoài đồng rồi nên tôi rất dễ chú ý quan tâm hơn tới con bé. Những gì tôi đã làm là cho con bé sách mới. Con bé đọc sách như là cái máy gặt liên hoàn ấy.
Đứng bật dậy, bà lão rời khỏi phòng khách mà không giải thích rồi biến mất vào phía sau ngôi nhà. Tôi đi tới cái cũi đã rách của con Shih Tzu và đưa một ngón tay vào qua cái cửa cũi. Mắt con chó nhỏ như van nài. Nó thở dốc.
- Chào, cô bé - Tôi thì thầm - Mong mày chóng khỏi.
Đôi tai trắng cố ve vẩy. Tôi thò một ngón tay vào cái cũi và xoa đám lông mượt như tơ của nó.
- Đây này - Bà Elsa Campos đứng sau tôi nói.
Bà lão đang cầm trong tay một vật kỷ niệm mạ vàng nhỏ. Đế cái cúp kỷ niệm ấy làm bằng đồng, đã có vài vết han gỉ cần phải được lau chùi. Khi bà đưa cái cúp cho tôi, tôi đọc được trên lớp mạ ở đế như sau:
PHẦN THƯỞNG CỦA BROOKE-HASTINGS
DÀNH CHO SỰ XUẤT SẮC TRONG HỌC TẬP
CỦA
HOPE ALICE DEVANE
LỚP NỮ SINH NĂM CUỐI.
- Brooke-Hastings à – Tôi nói.
- Đó là tên công ty giống và thức ăn gia cầm đấy.
Tôi trả lại bà lão chiếc cúp, bà lão đặt nó lên bàn. Chúng tôi lại cùng ngồi xuống ghế.
- Cô ta cứ bắt tôi phải nhận kỷ vật ấy. Sau khi người chồng thứ hai của tôi mất, tôi đã cất tất cả những kỷ vật đi, để trong hòm. Tôi đã quên nó cho tới ngày hôm nay.
- Thế bà Hope có nói chuyện gì khác không thưa bà?
- Chúng tôi bàn xem cô ta nên học ở đại học nào, nên vào khoa gì. Tôi bảo với cô ta rằng trường Berkeley là trường đại học tốt như trường Ivy League nhưng rẻ. Tôi không biết cô ta có nghe lời tôi không.
- Bà ấy có nghe theo lời khuyên của bà đấy, đã lấy bằng tiến sỹ tại đó - Tôi thông báo cho bà lão, điều đó đã khiến bà lão nở nụ cười mãn nguyện trên nét mặt.
- Hồi đó tôi đã thường mang chó về nhà để nuôi và chúng tôi cũng thường hay nói chuyện về chó. Về thói quen chăm sóc. Cô ta thích các môn khoa học về sự sống lắm, tôi nghĩ cô ta có thể sẽ trở thành bác sỹ hay bác sỹ thú y. Là một bác sỹ tâm lý... điều đó cũng phù hợp.
Bà lão bắt đầu lấy tay vuốt cái bím tóc.
- Anh có muốn uống thêm chút nước sô đa nữa không?
- Không, cảm ơn bà.
- Chẳng còn bia để tôi uống nữa, hay là anh nghĩ tôi là bà già lẩm cẩm đấy... Dù sao, cô ta là một cô gái rất ngoan, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, dùng từ ngữ rất hay. Đây là một thị trấn rất nghèo nhưng cô ta không hề là một phần của nó - cứ như thể cô chỉ tới đây thăm. Có vẻ Lottie cũng như vậy... Thậm chí... tư cách đạo đức của bà ấy... nhưng bà ấy luôn vượt lên tất cả. Hope cũng kể cho tôi nghe về những việc bà Lottie làm ở Bakersfield. Bà ấy làm nghề vũ nữ. Anh biết ý tôi rồi đấy, đừng bắt tôi phải nói toạc ra. Nơi đó gọi là Blue Barn, là một trong những nơi bọn cao bồi thường tụ tập giải trí. Ngày trước họ thường có rất nhiều nhà ở đó. Họ gọi đó là các quán Con lợn. Rất nhiều các cô gái ở đó phục vụ đủ kiểu đàn ông từ cao bồi trắng cho tới Mexico. Vân vân. Ông chồng thứ hai của tôi tới đó vài lần cho tới khi tôi phát hiện ra và trị cho ông ấy một mẻ.
- Blue Barn à? - Tôi hỏi.
- Đừng phí công tìm nó làm gì. Nó đã bị đóng cửa mấy năm trước rồi. Một găngx-tơ đến đây làm chủ nơi đó. Ông ta mở các câu lạc bộ ấy từ những năm 60 khi dòng văn hóa hippi thịnh hành. Lúc đó người ta thoải mái cởi quần áo để kiếm tiền. Sau đó ông ta đóng cửa tất cả và chuyển tới San Francisco.
- Vì sao?
- Có lẽ là vì ở đó sẽ kiếm được nhiều hơn.
- Chuyện đó xảy ra khi nào vậy, thưa bà?
Bà lão nghĩ ngợi:
- Vào những năm 70. Tôi nghe nói ông ta còn làm cả những phim nhơ nhớp nữa đấy.
- Và ông ta chính là chủ của bà Lottie.
- Nếu như anh cho đó là phù hợp.
- Chắc là Hope phải gặp nhiều khó khăn lắm trong chuyện này.
- Cô bé đã khóc rất nhiều khi kể với tôi. Và không chỉ bởi những chuyện Lottie làm để kiếm sống mà bởi vì cô bé nghĩ bà Lottie đã làm những chuyện đó vì cô bé. Cứ như thể nếu không vì có con thì bà ấy đã học tốc ký rồi. Nói thẳng nhé - có một số phụ nữ không muốn học kỹ năng nào đó thực sự nếu họ có thể sống được vì một điều gì khác. Ngày đầu tiên Lottie tới Higginsville, bà ta liền đi ngay vào buồng và tối hôm đó đã ra đường trong bộ váy áo đỏ chót bó chặt lấy người để quảng cáo.
- Có phải bà ấy đã tới San Francisco cùng với người chủ không?
- Tôi không biết, nhưng tại sao ông ta lại đem theo bà ấy chỉ vì ở đó thiếu gì những cô gái trẻ theo dòng văn hóa hippi? Tới lúc đó, bà ấy có lẽ đã quá già cho loại công việc của ông ta rồi.
- Tên của ông ta là gì?
- Kruvinski. Người Ba Lan hay là Ba Tư hoặc Séc gì đó. Họ nói ông ta từng là tướng quân nước ngoài thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ hai, đưa tiền ra khỏi châu Âu, tới California, và mua đất. Nhưng sao chứ?
- Bà Hope cùng làm việc với một bác sỹ tên là Milan Cruvic.
- Vậy đó - Bà lão vừa cười vừa nói - có vẻ anh đã kiếm được một manh mối rồi đấy. Bởi vì Milan cũng là họ của Kruvinski. Nhưng tất cả mọi người ở đây đều gọi ông ta là Micky. Đại ca Micky Kuvinski. Thế đấy. Bà lão lấy tay chạm vào thắt lưng - Không phải bởi vì ông ấy thấp lùn, mà bởi vì sự đồ sộ của con người ông ấy. Chỗ nào cũng to. Cái cổ to, cái thắt lưng to, môi to. Có lần khi tôi cùng người chồng thứ hai của tôi tới Bakersfield, chúng tôi đã bắt gặp ông ấy ngồi ăn sáng. Ông ta cười, miệng ngoác to, bắt tay cũng rất mạnh và khô ráp. Nhưng Joe, chồng tôi ấy, luôn cảnh cáo tôi phải tránh xa ông ta ra, bảo rằng này Ellie, em sẽ không biết lão này làm gì đâu. Thế bác sỹ Cruvic năm nay bao nhiêu tuổi?
- Khoảng bằng tuổi bà Hope.
- Vậy thì có thể đó là con trai của ông ta. Bởi vì đại ca Mickey chỉ có một đứa con trai duy nhất. Đó là thằng nhỏ Micky. Nó và Hope cùng học một lớp ở trung học Bakersfield. Thực tế cậu ta chính là người cũng được nhận giải thưởng cua Brooke-Hastings với Hope. Mọi người đều nghi ngờ đó là sự sắp đặt, nhưng nếu cậu ta trở thành một bác sỹ thì có lẽ cậu ta thực sự có tài đấy.
- Tại sao họ lại nghi có sự sắp đặt chứ?
- Bởi vì Big Micky chính là người chủ của công ty Brooke-Hastings. Và đó là cái lò mổ lớn nhất trong thị trấn này, đồng thời họ còn làm các công việc khác như đóng bầu cây, bán máy móc, mở một trạm bán xăng, làm đồng. Ngoài ra, còn có những câu lạc bộ nữa. Ông ấy cứ mua đủ thứ ở đây.
- Ông ta còn sống không, thưa bà?
- Tôi không biết. Tôi đã sống xa thành phố, chỉ ngồi tại căn nhà này và chỉ quan tâm đến mỗi công việc của tôi thôi.
Bà lão cầm lấy cái kỷ vật và lấy một ngón tay gõ gõ vào. Lớp mạ rẻ tiền và có rất nhiều vụn vàng rơi ra và bay xuống đất.
- Joe, ông chồng tôi ấy, là người nghiện thuốc lá, hút mỗi ngày tới 4 bao, vì thế cuối cùng ông ấy bị bệnh khí thũng. Cái ngày Hope tới thăm, ông nhà tôi vẫn ở căn phòng đằng sau nhà thở ôxy. Sau khi cô bé rời đi, tôi vào và cho ông xem cái kỷ vật và tờ giấy khen, ông ấy liền phá lên cười. Ông ấy cười đến mức tí nữa là bị ngất xỉu. Tôi hỏi làm sao ông ấy lại cười như thế thì ông ấy hỏi rằng đứa đoạt được giải trong bọn con trai là ai? Tôi nói là con trai của Big Micky. Rồi ông lại cười nữa và nói: bà mẹ nó đã phải làm việc thêm giờ để giúp con bé đấy. Câu nói đó làm tôi cảm thấy thật đau xót. Tôi đang tự hào về việc dạy dỗ của mình thì bỗng nhiên ông ấy làm nổ quả bóng ngay vào mặt tôi. Nhưng tôi không nói gì bởi vì còn biết cãi nhau thế nào với một ông lão đang trong trình trạng như thế? Và tôi cũng nghĩ rằng trong chuyện này chắc phải có gì uẩn khúc bởi vì tôi biết bà Lottie. Nhưng, Hope đúng là một người có tài và tôi nghĩ cô ta xứng đáng nhận được phần thưởng ấy. Thế nhóc Micky trở thành bác sỹ chuyên ngành gì vậy?
- Bác sỹ phụ sản.
- Điều trị cho phụ nữ hả? Đúng là quả táo không rơi quá xa. Và Hope làm việc cho anh ta à? Tại sao
?
- Ông ta làm các công tác có liên quan tới sinh sản - Tôi đáp - Ông ta nói rằng Hope khám và tư vấn cho bệnh nhân.
- Sinh sản - Bà lão nói - Thật là buồn cười chết được.
- Tại sao?
- Con trai của Big Micky giúp điều trị chứng vô sinh. Anh ta có phải là người tốt không?
- Tôi không biết.
- Nếu anh ta mà là người tốt thì không vấn đề gì. Cả anh ta và Hope đều đã vượt qua được các bậc cha mẹ của họ. Họ đã giúp đưa lại cuộc sống cho nhiều người thay vì chấm dứt chúng như bố anh ta đã làm.
- Big Micky giết người hay sao?
- Có thể nói như vậy, nhưng ý tôi là ông ta kết liễu cuộc đời các cô gái về mặt tinh thần. Ông ta vắt kiệt sức của họ.
Hai bàn tay bà nắm chặt lấy nhau:
- Và còn cả cách đối xử của ông ta với những con vật nữa chứ. Đó luôn là lời ám chỉ. Cái lò giết mổ của ông ta là một nơi đen tối với những đường ray chạy ra và chạy vào. Họ chở những con vật nuôi tới đó và rồi chở ra ở đầu khác, nhét chúng vào những chiếc tàu chuyên dụng, kêu gào đau đớn và trên những cái móc. Tôi đã tận mắt chứng kiến điều đó bởi vì tôi vào thị trấn ăn tối về.
Bà lão liếm môi như thể cố gắng loại bỏ cái vị khó chịu trên môi.
- Khi đó trời đã khuya rồi nhưng nơi đó vẫn hoạt động nhộn nhịp. Anh có thể nghe thấy và ngửi thấy mùi của nó từ cách đó 2 cây số. Tôi vô cùng tức giận, đã yêu cầu Joe quay trở lại. Ông ấy đã làm theo, nhưng cũng nói cho tôi biết về Big Micky, rằng ông ta thích xuống đó một mình vào nửa đêm, đeo tạp dề và đi ủng, cầm cái chày đập bóng. Những công nhân liền ngừng làm việc và giơ những tảng thịt lợn, những tấm xương lên để cho ông ta thích làm gì thì làm.
Bà lão rùng mình:
- Đó là trò giải trí của Big Micky đấy.