Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Big Micky...

Ông ta ngồi đối diện với chúng tôi dưới một gốc cây sồi còn sống khổng lồ. Không có gì mọc được bên dưới cây sồi đó. Đất đã biến thành cát hết. Phần còn lại của cái sân là những đám cỏ cảnh tuyệt đẹp xung quanh cái hồ thể thao nhỏ có đáy màu đen, một dòng thác nhân tạo phun ra từ miệng những con cá heo, đường đi trên mặt hồ lát gạch hình chữ chi, những bức tượng đặt trên bệ đá, những luống hoa đỗ quyên màu đỏ, rồi những cây to hơn. Xuyên qua đám cây cối đó, một khung cảnh lờ mờ và trải rộng của San Gabriels ám chỉ rằng tiền có thể mua được không khí trong lành.

Micky ngồi thụt xuống dưới tới mức cái xe đẩy giống như chiếc ghế cao. Không nhìn thấy cổ và lưng của lão - cái đầu nhỏ dường như chồi ra từ cái xương ức. Da lão vàng bủng, đôi mắt lờ mờ đục, vùng da xung quanh đôi mắt chúng không còn tí mỡ nào để có thể căng ra đôi chút, đuôi mắt thâm đen. Cái chóp mũi màu đỏ đầy thịt dài tới gần môi trên màu xám xịt. Bộ răng giả không tốt làm cho miệng ông ta phải hoạt động liên tục. Chỉ có mái tóc của ông ta là còn trẻ: dày, thô như rễ tre, đen chỉ có một vài lọn bac.

Kể lại vụ đột kích vào nhà lão.

Lệnh bắt của Milo đã mở được cái cổng điện của ngôi nhà ở Mulholland nhưng không ai ra chào chúng tôi. Milo rút súng ra để cả đoàn cảnh sát vũ trang đi theo anh như một đội quân. Vừa lúc chúng tôi tới cửa trước thì nó bật mở. Gã hôm trước tôi đưa lọ thuốc cho đang dựa vào rầm cửa, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

Milo ép ngay gã vào tường, đấm luôn cho gã một cú, gì xuống đất, tước khẩu súng ngắn tự động và ví của gã rồi đọc cái giấy phép lái xe của gã.

- Armand Jacszcyc à, cái này nhìn giống anh đây. Còn ai khác trong nhà không, hả Armand?

- Chỉ có ông K. và y tá.

- Anh chắc chứ?

- Vâng - Gã đáp. Rồi gã nhìn thấy tôi, đầu gã liền thụt lại.

Cảnh sát ập vào nhà. Mấy phút sau, một trung sỹ cảnh sát trở ra, nói:

- Không có ai khác. Tìm thấy rất nhiều súng. Chúng ta đã tìm thấy cả một kho vũ khí ở đây.

Một viên cảnh sát khác xuất hiện cùng với bà y tá Anna. Khuôn mặt cứng đanh của bà ta đã bóng nhẫy mồ hôi, bộ ngực to kềnh được làm nổi bật bởi chiếc áo rét lông len dê angora.

Bà ta cúi đầu khi những người cảnh sát áp tải đi.

- Một vài anh ở lại đây để khám ngôi nhà này xem có ma túy không - Milo ra lệnh.

- Thưa, cho đến lúc này, chúng tôi không tìm thấy ma túy - Một trung sỹ báo cáo.

- Tiếp tục tìm kiếm. Và lục khắp nơi xem có vũ khí không.

Sương đã tan, chúng tôi bước vào. Trung tâm của ngôi nhà là khoảng trống dài 18 mét, tường bao màu đen nhìn được ra phía sau, trần nhà lấp lánh và nền được trải thảm vàng, thỉnh thoảng lại có những chòm ghế màu xanh và nâu, những cái đèn gồm có chụp tua. Những cái bàn cong, nặng nề đầy những đồ sành sứ và pha lê mua ở cửa hàng bán đồ lưu niệm về. Những bức tranh vẽ thằng hề và tranh sơn mài của cửa hàng Rodeo Drive về những cảnh đường phố Paris trong mưa nói rằng tất cả những tài năng không nên được khuyến khích. Bức tường phía sau được phủ bởi những tấm rèm gấp nếp màu ô liu làm cho ánh sáng mặt trời không chiếu vào trong dược, giữ lại bên trong mùi ẩm mốc.

Từ sân sau, một giọng nói như của cú mèo vang lên:

- Nước đâu rồi, Armand!

Cái ghế đẩy nằm cạnh chiếc tủ giả kiểu Louis XIV phía trước được chạm khắc rất tục tĩu. Đỉnh cái tủ được lát gạch hoa đựng đầy những chai thuốc. Không giống như cái chai tôi đã đưa cho Armand. Đó là những chai nhựa lớn màu trắng. Không có dòng đề đơn thuốc. Có lẽ đây là hàng mẫu của các công ty dược phẩm.

- Armand đâu!

- Anh ta phải đi rồi - Milo nói - Y tá Anna cũng đi rồi.

Ông già nháy mắt, cố gắng di chuyển. Sự cố gắng đó đã khiến mặt ông ta chuyển thành màu xanh và ông ta phải ngồi thụt lại.

- Các anh là ai thế hả?

- Cảnh sát đây - Vừa nói Milo vừa giơ cái thẻ ra. Hai người mặc cảnh phục đi tới. Anh nói với họ:

- Đi ra phía kia.

Anh chỉ tay ra cánh cửa đang mở của cái bếp lớn. Cái bàn trong bếp chứa hàng đống các chai nước, hộp đồ uống nhẹ, hộp các-tông đã mở, bát đĩa bẩn, chai lọ...

- Mấy thằng nhãi chúng mày làm gì ở đây vậy hả?

Giọng ông ta nghe thật khôi hài: kiểu của những người nông dân chi điền ở Bakersfield kéo dài ở những âm tiết cuối do ảnh hưởng của vùng Đông Âu.

- Cho ta xin ít nước.

Milo đổ đầy nước vào ly và đưa cho lão cùng với lệnh bắt.

- Cái gì đấy?

- Giấy thuốc đấy. Những lời khuyên vô danh.

Micky cầm lấy cái ly nhưng lờ đi tờ lệnh.

Ông ta uống, tay gần như không cầm nổi cái ly, nước chảy thành giọt xuống cằm. Ông ta cố đặt nó lên bàn và không có phản ứng gì chống lại khi Milo cầm lấy cái cốc đó cho ông ta.

- Giấy tờ thuốc à? Chắc là mấy nhóc đến sai địa chỉ rồi. Cần gì thì cứ nói. Còn nếu muốn lật tung cả nơi này thì nên nhớ nó là cái nhà thuê đấy.

- Thuê từ ông thôi - Milo nói - Nơi để dưỡng già. Đó là tôi nói theo ngôn ngữ thuốc thang đấy. Thật là một sự lựa chọn thú vị. Có phải do con ông là một bác sỹ không?

Lão đặt hai bàn tay lại với nhau và nhắm mắt.

- Nơi dưỡng già - Milo nhắc lại - DBA công ty Peninsula, Công ty đầu tư ánh sáng miền Bắc DBA. Công ty đầu tư ánh sáng là chủ của Excalibur Properties, có nguồn gốc từ công ty Revelle Recreation, có nguồn gốc từ công ty giải trí Brooke-Hastings. Đó là doanh nghiệp buôn bán xác thịt của ông. Trước đó, nó từng là doanh nghiệp buôn bán phân bón và thịt. Chắc ông phải thích cái tên đó lắm nên đã giao nó cho bà vợ thứ hai của ông và cái gọi là tổ chức từ thiện do ông lập ra ở San Francisco: trung tâm phục hồi nhân phẩm cho những cô gái đứng đường. Con trai ông điều trị bệnh giang mai và tiến hành các cuộc phá thai cho họ, giúp những cô gái đẹp trở thành gái nhảy phải không?

- Anh muốn nói tới phúc lợi xã hội ấy à?

- Vậy thì con ông đã làm gì khác trong năm đó? Thực hành kỹ thuật phẫu thuật à?

Đôi bàn tay của lão già run run.

- Nào, cứ khám xét đi, rồi chấm dứt nhé, nhóc con. Hãy trở về báo cáo với sếp của anh rằng anh không tìm thấy gì hết. Cút đi cho khuất mắt ta.

- Tôi cần nói chuyện.

- Về cái gì?

- Về Bakersfield, San Francisco.

- Đó là những thành phố đẹp. Các anh muốn biết nơi nào để ăn chứ gì, ta giới thiệu cho.

Milo sờ vào bụng mình.

- Tôi lại không cần thức ăn lắm.

- Không à - Lão già nói - Anh là một thằng khốn béo tròn rồi - ta khuyên anh nhé: hãy giảm bớt thịt đi. Hãy nhìn chuyện gì đã xảy ra với ta đây này - Lão cố đưa tay một cách khó nhọc lên vỗ vỗ vào cái cằm chảy xệ như da gà. Cái cằm lung lay như một tờ giấy.

- Ông ăn nhiều thịt quá, phải vậy không? - Milo hỏi.

- Đúng vậy. Thịt, thịt và thịt - Cái lưỡi lão đảo điên giữa đôi môi màu xám - Ta luôn ăn những thứ thịt ngon nhất. Ăn rất nhiều đồ béo. Bây giờ thì các động mạch của ta và tất cả mọi thứ đang bị nghẽn lại. Thế nên ta phải ngồi ở đây và chịu đựng sự hành hạ của mấy thằng khốn các anh.

- Thật khó quá - Milo nói.

Lão già cười hềnh hệch:

- Anh thông cảm với ta à?

Milo cười:

- Vậy đấy. Quả thận mới có làm cho ông thấy dễ chịu hơn không?

Đôi môi xám trở thành trắng dã.

- Tôi cũng muốn nói chuyện về cả con ông nữa - Milo nói - Về chuyến đi nghỉ đột xuất của ông ta.

- Cút đi.

- Chúng tôi cũng hoàn thành thủ tục giấy tờ cho nơi của ông ta ở Beverly Hills. Đó là những văn phòng được gọi là y tế. Ngoại trừ thứ duy nhất chúng tôi tìm thấy ở đó là những căn phòng đầy băng video khiêu dâm chuẩn bị đem bán - Anh lại cười - Và cả cái phòng mổ nữa. Chắc phải đến hàng tỷ đô-la đấy.

Lão già ấn cái nút trên tay vịn của chiếc ghế. Cái ghế bắt đầu lùi từ từ.

Milo dùng tay giữ cho cái ghế không nhúc nhích, cái ghế kêu ken két, bốn bánh xoay tròn khiến cái thảm trải nền bị cào rách.

- Chúng ta còn đang nói chuyện, thưa ông Kuvinski.

- Tôi cần gọi điện thoại. Tôi có quyền được gọi điện thoại đấy chứ.

- Quyền gì chứ? Ông vẫn chưa hề bị bắt giữ.

- Hãy buông tay ra khỏi cái ghế đi.

- Được thôi - Milo đáp và nhấn cái nút khác. Anh đã khóa những cái bánh xe lại.

- Anh sắp gặp rắc rối lớn rồi đấy, đồ con lợn! - Lão già thét lên - Hãy đưa giấy tờ ra cho ta xem.

Milo lại đưa cho lão lệnh khám nhà và ông ta mở nó ra.

- Ta cần kính.

Milo đứng nguyên không nhúc nhích.

- Hãy đưa kính cho ta.

- Trông tôi có giống Armand không?

Vừa chửi rủa vừa nheo mắt lại, lão già đưa tờ lệnh khám xét ra cách một cánh tay. Hai bàn tay run run. Hai cánh tay mất hết sức lực, tờ giấy tuột khỏi tay và rơi xuống sàn nhà.

Tôi nhặt tờ giấy lên và cố gắng đưa cho lão.

Lão lắc đầu.

- Các ngươi đúng là chẳng ra gì. Thối tha và mất danh dự quá.

- Ô đúng rồi - Milo đáp - Danh dự của bọn trộm cướp ấy à? Xin tha cho tôi nhé.

- Ngươi muốn gì, hả?

- Chỉ muốn nói chuyện thôi.

- Vậy hãy đi tìm một bác sỹ tâm thần mà nói chuyện đi.

Milo nhìn tôi cười toe toét.

- Biến đi, thằng hề.

- Tại sao ông lại nóng nảy thế hả ông Kuvinski? Có lẽ nói chuyện chúng ta lại giúp được cho nhau cũng nên đấy.

- Ngươi cút xuống địa ngục mà nói chuyện với quỷ ấy.

- Thì kể cả ở đó chúng ta cũng có thể giúp được nhau cơ mà.

Milo cúi người gần lão già hơn.

- Những loại bố già như ông thường trọng ơn nghĩa lắm phải không? Vậy thì trước mặt ông là người đã cứu sống con trai ông đấy.

Trong đôi mắt u ám của lão có cái gì đó lay động.

- Thật không may, tôi lại không thể cứu sống được bà Hope Devane, hoặc thằng cháu trai của ông, nhóc Casey. Nhưng tôi đã bắt được kẻ giết bọn họ rồi. Bắt được hắn ta trước khi hắn ta sờ tới con ông đấy.

Lúc này đôi mắt u ám của lão già mở rộng. Không còn chớp nữa.

- Nó là đứa nào? Hãy nói cho ta biết tên nó đi.

Milo đặt một ngón tay lên đôi môi của Kruvinski, rất nhẹ nhàng.

- Điều đó không có nghĩa là tôi sắp quên những chuyện mà con ông đã làm đâu. Ông có thể hiểu luôn rằng kẻ sát nhân ấy sẽ sử dụng điều này để bào chữa cho hành động của hắn. Điều hơi kỳ quái là ở chỗ ban bồi thẩm chắc sẽ rất thông cảm cho kẻ sát nhân. Đặc biệt là một trong những ban bồi thẩm ngu đần của thành phố Los Angeles. Hoặc là thậm chí chúng tôi cũng không tiến hành xét xử hắn bởi vì ngài Ủy viên công tố sẽ thương lượng về lời biện hộ của bị cáo và không xử nữa. Điều đó có nghĩa: trước sau, kẻ giết người ấy sẽ được trả tự do và ông thử đoán xem hắn sẽ tìm đến ai? Vì vậy, trừ phi con trai ông đi nghỉ mãi mãi không về nữa, bằng không, ông ta sẽ luôn phải để mắt tới sau lưng mình đấy.

Lão già cười:

- Ta sē...

- Được rồi - Milo ngắt lời - Ông đúng là Don Corleone[1].

Lão già câm bặt.

- Vậy thì các ngươi cần gì ở ta?

- Tôi cần biết liệu con trai ông có phẫu thuật đối với ai khác để chữa trị cho ông nữa không và mối quan hệ giữa Hope và gia đình ông là gì? Tại sao ông lại trả tiền trợ cấp cho bà ấy?

Không có tiếng trả lời.

- Chuyện rồi sẽ rõ cả thôi. Tốt hơn là chúng tôi để bên nguyên nói ra cho luật sư của anh ta biết.

- Đúng đấy - Lão già nói - Tất cả chúng tôi đều cùng một phe - Lão cố nhổ một bãi nước bọt nhưng lại biến thành chút nước chảy ra miệng lão.

- Lạy trời đừng làm chuyện đó! - Milo kêu lên.

Những tiếng nói chuyện vọng ra từ trong bếp. Rồi tiếp đó là những tiếng cãi nhau. Cảnh sát mở và đóng những cái tủ.

- Câ...â...m hê..ế...t la...ạ...i! - Lão thét lên, nhưng không thành tiếng rõ.

- Tất cả những người của ông đều đã đi hết rồi - Milo giải thích - Một số người thì đúng hơn. Đó là Armand và cô gái nhỏ tên là Anna - một trong “hàng” của ông. Có lẽ bà ta leo lên được tới chức y tá là do đã đóng vai trong bộ phim của ông - bộ phim Y tá trưởng ấy. Con trai ông đã dạy cho bà ta những điều căn bản của việc chăm sóc thận phải không?

Không có tiếng trả lời.

- Giữa thực tế và tưởng tượng cũng gần giống nhau phải không ông Kruvinski? Giống như văn phòng ở Beverly Hills của con trai ông, tất cả những bằng cấp, những tấm các quảng cáo việc điều trị vô sinh. Tất cả đều rất đẹp nhưng chỉ mỗi tội không có bệnh nhân thôi. Ông làm tất cả những điều này để làm cho con ông cảm thấy quan trọng phải không?

Lão già lại nhổ nước bọt.

Milo đứng lùi ra và quay đầu lại nhìn.

- Cái phòng phẫu thuật ấy thật ghê gớm. Những cái máy thẩm tách ấy thật ghê gớm. Ông ta đã có hẳn một bệnh viện cho một ông già. Chí ít, con trai ông đã có thời gian thử sức với y học tại Santa Monica rồi. Bởi vì ông ta không còn cơ hội hành nghề nữa khi chuyện này vỡ lở ra. Đấy là tôi đang giả định kể giết người chúng tôi bắt được sẽ để cho ông ta được sống.

Kuvinski rất lâu không nói câu nào.

- Hãy đẩy xe cho ta ra ngoài - Cuối cùng lão cũng lên tiếng - Đẩy ta ra bên dưới gốc cây kia.

Lão vẫy bàn tay xương xẩu hướng về phía những tấm rèm xếp màu xanh ô liu.

- Cây nào cơ? - Milo hỏi.

- Phía sau những tấm rèm cửa ấy, nhóc con. Mở chúng ra, ra ngoài cho không khí trong lành.

Dưới bóng cây sồi, lão nói:

- Hãy nói cho ta biết cái tên thằng nhãi đó đi.

- Ông cũng không biết cái tên người cho thận ư?

- Ta chẳng biết đến người nào cho ta thận cả.

- Có thể ông sẽ bị ép phải tiến hành một cuộc kiểm tra đấy.

- Vì lý do gì?

- Tôi chắc chắn bên nguyên đơn sẽ tìm ra một lý do chính đáng.

- Chúc họ may mắn - Đôi bàn tay xương xẩu đặt lên bọc. Hai hàm lão già cử động nhanh hơn.

- Thế có bao nhiêu quả thận khác mà con trai ông “thu hoạch” về cho ông?

- Ngươi thật điên rồ!

- Thôi được rồi - Milo nói - Ông định chối quanh chứ gì. Sẽ có nhiều nạn nhân đứng ra lên tiếng đấy, con trai ông sắp gặp rắc rối lớn rồi và kẻ sát nhân sẽ được xem như là một vị anh hùng đấy. Có thể ông không quan tâm tới Hope, vì bà ta chỉ là con của một gái điếm thôi. Nhưng còn Casey - ông hãy cố mà giải thích việc đó với bà của cậu ta nhé, chính là em gái của ông - Sonia ấy. Cảnh sát San Francisco nói cho tôi biết rằng chính ông đã bảo lãnh cho cậu ta ra khỏi một vụ bắt giữ có liên quan tới sản xuất ma túy ở Bekerley, làm lại hồ sơ của cậu ta và bảo Hope đỡ đầu cho cậu ta vào làm nghiên cứu sinh. Điều này thì không khó gì với Hope cả. Cậu ta thông minh, đứng đầu lớp, giống hệt như Hope. Cũng giống như con trai ông nữa. Nhưng ông hãy xem, bọn họ đã đi đâu hết rồi.

Lão già ngước mắt nhìn lên cây sồi. Một tia nắng nhỏ xuyên qua những cành lá, tạo ra vết sẹo trắng ở giữa khuôn mặt rệu rã của lão.

- Khi chuyện vỡ lở ra rằng Casey chết bởi vì cậu ta có quan hệ với con trai ông, ông sẽ giải thích thế nào với em gái Sonia của ông và mẹ của Casey, bà Cheryl đây? Họ đã cậy nhờ ông chăm nom con cháu họ. Ông sẽ giải thích thế nào về việc cậu ta hiện đang được làm lạnh ở hòm lạnh của nhà xác thay vì đang viết luận văn?

Lão già nhìn chằm chằm xuống hồ nước. Cái đáy màu đen của nó làm cho mặt nước thành chiếc gương phản chiếu, không biết độ sâu là bao nhiêu. 10 năm trước, những cái đáy hồ màu đen rất thịnh hành. Rồi có một vài đứa trẻ bị ngã xuống hồ và không ai phát hiện ra.

- Cũng là máu mủ gia đình - Milo nói tiếp - Nhưng Don Corleone luôn chăm sóc cho gia đình ông ta.

- Con trai ta là... Lão già nói - Ngươi sẽ không bao giờ có được một đứa con trai như thế.

- Tội lỗi, tội lỗi quá.

Đôi mắt âm u lồi ra.

- Khốn kiếp nhà người. Ngươi tới đây để mở cái mồm thối ra dạy khôn ta hả? Ngươi tưởng ngươi biết hết, nhưng không...

- Vậy đấy - Milo nói - Tôi không biết.

- Ngươi tưởng ngươi biết hết đấy phải không, hả nhãi ranh. Ta nói cho ngươi hay nhé - Một ngón tay lão già ngoe nguẩy - Cô ấy đúng là một người tốt, Hope ấy. Cả mẹ của cô ấy nữa. Đừng có phun nước bọt bừa bãi - đừng có bất kính đối với những người mà ngươi không biết. Đừng có - ngươi không biết gì cả vậy thì hãy câm miệng đi!

- Bà ta cũng là người trong gia đình ông phải vậy không?

- Tôi tạo ra gia đình cô ấy đấy, hiểu chưa. Ngươi nghĩ ai đã trả tiền học hành cho cô ấy chứ? Ai đã đưa mẹ cô ấy từ gái điếm trở thành người quản lý một câu lạc bộ, được làm việc đều đặn, có tiền, có cả lương hưu chứ? Ai? Một thằng cha nhân viên xã hội chó chết nào đó hả?

Cái ngón tay co lại một cách nặng nề và chỉ vào bộ ngực đã hõm lại của lão già.

- Ta đã làm việc cực nhọc cả một đời để cứu giúp những người khác đấy! Và một trong những người ta giúp đỡ nhiều nhất chính là mẹ của cô bé ấy đấy. Khi bà ta bị ung thư, ta cũng giúp đỡ chữa trị. Khi bà ta chết, ta lo tiền ma chay.

- Vì sao lại thế?

- Bởi vì bà ta là người tốt.

- Ra thế à.

- Cả cô bé ấy cũng thế. Một cô bé tóc vàng, thân hình thật đẹp. Ngươi nghĩ ta không thể bắt cô ta làm việc như một gái điếm nếu ta muốn ư? Nhưng không, ta có thể nhìn thấy con bé có những điểm nổi bật. Nó có một bộ óc thông minh. Vì vậy ta đã bảo với Lottie giữ cho con bé không lại gần những câu lạc bộ. Chúng ta đã tìm cách để cho con bé được đi học. Ta nghĩ con bé sẽ trở thành một bác sỹ, giống như Mike của ta. Hai đứa chúng nó đã cùng nhau thực hiện những dự án khoa học. Đúng là những thiên tài. Con bé đã thay đổi ý, quyết định trở thành bác sỹ tâm thần, cũng tốt thôi. Ta đã đối xử với con bé không khác gì con gái ta.

- Cậu con trai và cô con gái thông minh nhất - Tôi nói.

Khuôn mặt héo khô chiếu đôi mắt về phía tôi.

- Anh bạn nói đúng đó. Mike của ta là đứa thông minh nhất mà anh bạn từng gặp, anh nên có một đứa con như thế mới phải, biết đọc từ lúc lên ba, nói ra những điều mà người lớn cũng không thể tin được. Và anh bạn có biết thiên tài từ đâu mà có không? Là do di truyền đấy. Người ta đã chứng minh điều đó rồi. Tất cả những con cái, cháu chắt trong gia tộc nhà ta đều có đầu óc cả. Casey thì học trước tuổi tới 2 lớp. Nó có một thằng em trai đang học tại Viện công nghệ Massachusetts, nghiên cứu về vật lý nguyên tử đấy. Ta đến đất nước này với hai bàn tay trắng. Chẳng kẻ nào thèm để ý tới ta. Thật là một đất nước tuyệt vời. Anh bạn có đầu óc và chịu khó làm việc, anh bạn sẽ nhận được những gì mình muốn, không giống như những kẻ chỉ biết ăn bám vào phúc lợi xã hội đâu.

- Tại sao ông lại “tạo dựng” gia đình Hope? - Milo hỏi - Có phải vì ông thích mẹ của bà ấy không?

Lão già nhìn anh chằm chằm.

- Hãy vớt óc của ngươi ra khỏi hố phân đi. Nếu ta muốn thì có thiếu gì chứ. Ngươi muốn biết chứ gì? Ta nói cho ngươi biết nhé. Bà ta đã giúp đỡ Mike đấy. Cả hai mẹ con họ đều giúp đỡ Mike của ta. Cả Lottie và Hope. Sau đó... - Lão lấy hai ngón tay trỏ đặt chéo vào nhau - chúng ta là một gia đình.

- Họ giúp con ông cái gì?

- Thằng bé gặp tai nạn. Đó là ngày kỷ niệm các liệt sỹ vô danh. Ta cho công nhân của ta nghỉ và ăn tiệc - một bữa tiệc ngoài trời lớn ở khu đất cạnh sông Kern. Bữa tiệc đó có xúc xích, xúc xích nóng kẹp bánh mì, thịt nướng lấy từ nhà máy - Lão cười - như ta đã nói ấy, ta ăn toàn đồ ngon.

Lão già lại liếm môi và cái đầu ngoẹo qua ngoẹo lại như thể lão đã ngủ gật. Rồi nó đứng thẳng lên. Lão do dự. Tôi cố gắng hình dung cảnh một thời lão đi đứng huênh hoang, cái cổ to, thân hình cơ bắp, vào cái nhà mổ lúc đêm khuya. Lão lấy cái chày đập vào những tảng thịt đã được buộc trên giá.

- Ta tổ chức các cuộc đua - Lão nói tiếp, gần như không nghe thấy gì nữa - Đó là cuộc đua vừa bò vừa mang một bao khoai tây. Ta thuê một ban nhạc về. Khắp nơi treo đầy cờ xí. Lúc đó Mike của ta 13 tuổi, đi tới bờ sông. Nước sông rất mạnh. Nó bơi rất cừ - nằm trong đội bơi của trường học. Nhưng khi nhảy xuống thì nó đập đầu vào cái gì đó, chắc là một mảnh gỗ, thế là nó chìm nghỉm, bị nước cuốn ra giữa dòng sông đang chảy xiết. Không một ai nghe tiếng nó kêu cứu ngoại trừ Lottie và Hope bởi lẽ hai mẹ con họ cũng tới bờ sông để nói chuyện. Cả hai mẹ con họ cùng nhảy xuống, lôi được Mike của ta lên khỏi dòng nước. Với sức lực đàn bà của bọn họ thì công việc cứu vớt thật khó, chính họ cũng suýt chết đuối. Mike của ta uống khá nhiều nước nhưng bọn họ đã hô hấp nhân tạo, đẩy được nước ra khỏi người nó. Khi ta tới nơi thì thằng bé đã ổn.

Đôi mắt u ám của lão già như có nước.

- Kể từ đó trở đi, bà ấy trở thành hoàng hậu và con bé Hope thì trở thành công chúa của ta. Nó là đứa con gái xinh đẹp nhất, có thể đã trở thành một diễn viên điện ảnh nhưng ta nói với mẹ con nó rằng sử dụng bộ óc của con bé sẽ có lợi hơn. Ta bắt đầu treo giải thưởng khoa học. Hai đứa chúng nó đều đạt cả. Mike luôn đạt điểm A, chưa bao giờ cần phải có người giúp đỡ trong việc làm bài tập ở nhà, kể cả các môn thể dục, thể thao cũng đều tuyệt cả. Khi thi SAT, nó luôn đạt 1400 điểm. Chuyện thế đấy, thưa ngài cảnh sát. Chẳng có gì là xấu xa cả. Những đứa trẻ thông minh thì vẫn thông minh.

- Cho tới khi Mike của ông gặp rắc rối ở Seattle đúng không?

Cuối cùng, trên nét mặt của lão già cũng có chút màu sức sống. Quanh khóe miệng lão đã có màu hồng. Mắt bớt u tối - phải chăng tức giận có lợi cho sức khỏe?

- Nhãi ranh! Con trai ta đã làm gì chứ? Nó chỉ lấy mấy cái xác khô và tìm kiếm cái gì đó còn tốt để sử dụng cho có ích thôi.

- Có một chi tiết kỹ thuật không quan trọng lắm trong việc làm đó của con ông. Đó là cái xác khô ấy chưa thật sự chết!

- Cái gì chứ? Cái xác ấy chẳng còn tí sóng não nào mà đòi sống được à? Khốn thật! Nó đã ngoẻo hẳn giống như cái con chim trong quần của ngươi rồi đấy. Ngày nào họ cũng làm thí nghiệm trên những cái xác ấy. Chứ ngươi nghĩ bọn họ cho sinh viên trường y thực hành trên cái gì hả? Thực hành trên người của bạn gái họ ư? Xác chết đấy! Bọn họ cho sinh viên thực hành trên xác chết đấy, hiểu chưa? Họ có cả hàng trăm cái xác chết cứng đơ được ngâm trong nước bảo quản giống như những cái chân lợn ấy. Họ mổ những cái xác ra, bỏ đi những thứ mà họ không muốn có. Vậy thì Mike mắc phải tội gì chứ? Hay là tội không ký vào giấy thích hợp để được vào thực hành? Thật là chuyện cỏn con thành chuyện lớn. Nó đã bị mắc bẫy của kẻ khác thôi. Bọn họ đã không thích nó từ ngày đầu rồi bởi vì nó quá thông minh đối với họ. Nó đã nhiều lần làm họ mất mặt vì cứ chỉ ra những sai lầm của họ. Ta cũng muốn tới đó và nói cho bọn họ rằng phải chấm dứt gây chuyện với con trai ta nhưng Mike đã ngăn ta lại, nói rằng chính nó cũng chán họ rồi. Kệ thây họ.

- Vậy con trai ông đã bỏ trường đó và dành ra 1 năm theo học chương trình Brooke-Hastings phải không?

- Khốn nạn cho nhà ngươi, nó đúng là một chương trình đấy. Những đứa trẻ ấy là bọn nghiện xì ke đang đói thuốc lang thang tại các khu giải trí, bị bọn người khốn nạn ăn bám chính phủ đẩy vào ngõ tối. Chúng ta đã đưa bọn chúng về, tắm rửa sạch sẽ và chăm sóc thuốc men cho chúng nó – Mike đúng làmột bác sĩ tuyệt vời.

- Ông đã dạy nghề cho bọn họ để kiếm tiền trên thân xác họ chứ gì? - Milo hỏi.

Lão già cố gắng phun nước bọn lần nữa nhưng lại không thành.

- Ngươi cho rằng ngươi biết hết rồi à, đồ nhãi ranh - nếu như bọn họ đúng là bị lợi dụng thì tại sao thành phố không đến để buộc tội chúng ta? Bởi vì thành phố biết rằng như thế thì thành phố đã phải trả tiền phúc lợi cho họ. Với những người có tài năng, ta đã khuyến khích bọn họ đến với điện ảnh. Còn gì nữa à? Những người khác ta cho đi học - ta đã cho từ 15 đến 20 cô gái đi học đại học, các trường dạy làm thư ký. Còn ngươi thì đã làm được gì cho xã hội nào?

- Chẳng làm được gì cả - Milo đáp, mặt nhăn lại - Chỉ là một con đỉa làm công chức thôi.

- Ngươi biết nghĩ đúng rồi đấy.

- Tại sao Mike của ông lại chuyển từ ngành phẫu thuật sang điều trị phụ khoa? - Tôi hỏi.

- Thằng bé muốn cho ra đời những đứa trẻ. Nó đã giúp hàng trăm trẻ được ra đời rồi đấy. Anh bạn đã giúp được mấy người có mặt trên thế giới này?

- Con ông giúp tạo ra những đứa trẻ, vừa giúp phá thai và cả triệt sản nữa phải không? - Tôi hỏi.

- Vậy thì sao chứ? Anh không biết rằng phụ nữ có quyền được lựa chọn à, anh bạn?

- Con trai ông đã đi đâu sau khi không còn làm bác sỹ nội trú tại bệnh viện Trung thực nữa? - Milo hỏi.

- Trở về với ta chứ đi đâu. Nó trở về để giúp ta làm việc, chăm sóc cho những cô gái và nâng cao tay nghề của mình. Rồi khi ta ốm, nó tập trung chữa trị cho ta. Ta đã bảo nó là đừng bận tâm tới ta nữa. Ta nói: “Này con, con có cuộc sống riêng của con chứ, hãy cứ để cha tự xoay sở”. Nó nói: “Bố ạ, đời con còn dài. Con sẽ chăm sóc cho bố”.

Lão già lại quay mặt sang nhìn xuống cái hồ nước.

- Khốn nạn thật - Lão già rủa. Tiếng rủa của lão nhẹ, nói đúng hơn là một tiếng rủa không có nhiều ác ý - Khốn nạn, cái tờ giấy thuốc của ngươi cũng khốn nạn, cuộc đời của ngươi cũng khốn nạn. Ngươi không có quyền tới đây với cái cớ chết tiệt của ngươi để lăng mạ gia đình ta.

- Xin ông hãy nói về chuyện ơn nghĩa đi, ông lão - Milo nói.

- Vậy là sao chứ? Ngươi chẳng bảo rằng thằng chết tiệt giết người ấy sẽ được trả tự do là gì.

- Nếu như Mike của ông có một lịch sử đánh cắp bộ phận của người khác thì hắn sẽ được trả tự do đấy.

- Mike của ta là một người đàn ông tốt hơn người rất nhiều - cái tã bẩn của con trai ta khi nó còn nhỏ cũng sạch hơn cái khăn mặt của ngươi bất cứ lúc nào. Ngươi nói nó ăn cắp à. Ta nói rằng lời của ngươi là nhảm nhí. Mấy gã chuyên gia đã mổ ta hai lần, đưa vào trong người ta những quả thận chỉ đáng giá một xu. Ta đã phải sống nhờ vào cái máy chết tiệt, đến huyết quản cũng bị khô cạn. Ta phải nghe tiếng nước đái của ta hàng giờ hàng phút chảy vào bô. Một ngày ta ngất đi, tỉnh dậy, Mike bảo rằng ta không cần phải sống nhờ vào cái máy ấy nữa.

- Giống như thế này phải không?

- Giống như thế đấy.

- Thế còn Hope liên quan gì đến chuyện đó?

- Ngươi nói nhăng cuội gì thế?

- Bà ấy đã tới thăm ông sau cuộc phẫu thuật phải không?

- Tại sao lại không chứ?

- Cả Casey nữa phải không?

- Tại sao không hả?

- Thế Casey có liên quan gì tới cuộc phẫu thuật?

- Lại nói nhăng cuội gì thế? Ta không thể chịu đựng ngươi một phút nào nữa. Thôi, cút đi cho khuất mắt ta.

Lão già giơ một bàn tay lên vẫy.

- Hiện giờ Mike đang trốn ở đâu?

Lão già không đáp.

- Về quê cũ rồi phải không?

Vẫn không trả lời.

- Con trai ông có định quay trở lại đây nữa không?

Không có tiếng trả lời. Lão già nhắm mắt lại.

- Thôi, tùy ông - Milo nói - Nhưng ông vẫn còn một vấn đề đấy.

Lão già vẫn nhắm mắt thiêm thiếp. Miệng lão cười.

- Các vấn đề đều có thể giải quyết được.

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật chính trong tác phẩm Bố già của Mario Puzo.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.